Chương 99

Chương 99

HỨA HẸN

Theo cửa sau ra khỏi phủ của Thương Dịch Chi, A Mạch một mình đứng trong ngõ nhỏ hồi lâu mới khẽ buông ra tiếng thở dài. Bầu trời đêm nay dát đầy ánh sáng của trăng sao, ánh trăng dọi xuống in bóng nàng gấp khúc ở góc tường. A Mạch cười tự giễu bản thân, xoay người khẽ vỗ lên đầu gối phủi bụi đất, vỗ đến nửa ngày cũng chẳng thấy có chút bụi nào rơi ra, nhưng nàng lại vẫn bướng bỉnh vỗ tiếp, cho đến khi đầu gối phát run lên, tảng đá trong lòng dần dần được buông xuống, lúc này mới ngừng tay lại.

Bên ngã tư đường, người canh phu(1) gõ lên ba tiếng “Tùng… tùng… tùng…”, A Mạch không dám chậm trễ nữa, tránh canh phu, bước nhanh về thành phủ. Đợi đến khi đi đến bức tường bên ngoài thành phủ, lại tìm đi ra chỗ để vào bên trong, cẩn thận tránh đường đi của thị vệ tuần tra ban đêm, thận trọng trở về tiểu viện của mình. Đến khi qua cửa viện, A Mạch mới buông lỏng bản thân, xoay người nhấc chân về phòng, lại đột nhiên dừng chân đứng bất động.

Trong bóng tối của tường viện, Lâm Mẫn Thận thấy A Mạch thông minh như thế, cũng khẽ nở nụ cười, đem mũi kiếm ở trước người A Mạch thu về phía sau nửa tấc, thấp giọng cười nói: “Mạch tướng quân quả nhiên là kẻ rất thức thời.”

A Mạch trầm mặc một chút, đột nhiên hỏi: “Ngươi đã làm gì thị vệ trong phòng của ta?”

Lâm Mẫn Thận cười hỏi ngược lại: “Nếu đã giết rồi thì ngươi định làm gì?”

A Mạch đưa mắt nhìn Lâm Mẫn Thận, thản nhiên đáp: “Giết ngươi.”

Lâm Mẫn Thận nghe vậy khẽ giật mình, sau một lúc lâu đột nhiên mỉm cười, nói: “A Mạch, ta thật sự rất thích tính cách của ngươi, đợi xong việc ở đây, ngươi đi cùng ta được không?”

A Mạch lạnh lùng nhìn anh ta không nói gì, Lâm Mẫn Thận cảm thấy không chút thú vị, liền thu lại ý cười trên mặt, nói: “Mạch tướng quân, đêm khuya còn đi đâu thế?”

A Mạch không đáp, cũng hỏi: “Lâm tham quân không tiếp tục hóa trang mà diễn tuồng tiếp à? Hay hiện tại ngươi đã hết kiên nhẫn rồi.”

Lâm Mẫn Thận đem mũi kiếm chậm rãi nâng lên tới yết hầu của A Mạch, lạnh lùng hỏi: “Ngươi thật không sợ chết sao?”

A Mạch cười khẩy, đáp: “Sao lại không sợ? Chỉ có điều… biết chắc rằng ngươi chẳng có lý do gì để giết ta.”

Lâm Mẫn Thận lắc đầu, nói: “Nếu tối nay ngươi không đi ra ngoài, có lẽ ta sẽ lưu lại cho ngươi một mạng, nhưng vì ngươi đi, nên ta không thể lưu ngươi lại được nữa.”

Trong lòng A Mạch vừa động, từ lúc ở Thịnh Đô, nàng đã đoán mối quan hệ giữa Lâm tể tướng và Thương gia không phải là nước lửa bất dung giống như bên ngoài đồn đại, hiện nghe Lâm Mẫn Thận nói vậy, thâm tâm càng thêm chắc chắc, vì thế liền cố ý hỏi thử: “Nếu ngươi giết ta, thì phải giải thích với anh ta như thế nào?”

“Anh ta?” Lâm Mẫn Thận ngừng lại, rồi nói tiếp: “A Mạch, ngươi thật sự rất thông minh, nhưng ngươi cũng không biết Lâm gia ta và anh ta có quan hệ gì, Lâm gia ta đặt cược vào anh ta nhiều lắm, nên không chấp nhận dù chỉ là nửa điểm sơ xuất, mà hiện giờ trừ ngươi ra, anh ta sẽ không hành xử tùy tiện với Lâm gia, nhưng nếu để chậm trễ e rằng sẽ phát sinh chuyện không hay.”

A Mạch nghĩ ngợi một chút rồi nói: “Ta vẫn không hiểu, vì sao các ngươi nhất định phải giết ta.”

Lâm Mẫn Thận nhìn A Mạch, thấy nàng không giống như đang giả bộ, nhíu mày hỏi: “Ngươi không biết nguyên nhân thật sao?”

A Mạch cười nói: “Nếu chúng ta cùng bảo vệ một người, thì phải nhận nhau là đồng chí mới đúng, ta cùng với Lâm gia các ngươi cũng không có khúc mắc gì, tại sao lại khiến các ngươi ngứa mắt?”

Lâm Mẫn Thận yên lặng nhìn A Mạch, đột nhiên thở dài, đáp: “Nếu anh ta thành công, Tắc Nhu sẽ trở thành hoàng hậu.”

A Mạch nghe anh ta nhắc đến Tắc Nhu, không khỏi nhớ đến người con gái ôn nhu nhàn nhã ở Thúy Sơn, lập tức liền nói: “Tắc Nhu tiểu thư dĩ nhiên rất thích hợp để làm hoàng hậu.”

Lâm Mẫn Thận vô cùng sửng sốt.

A Mạch là người thông minh, sao lại không biết anh ta đang nghĩ gì, thản nhiên cười, nói: “Nếu là vì chuyện này, các ngươi không cần phải giết ta, A Mạch ta chỉ là một bông lúa mạch thô ráp trên đồng ruộng, so với Tắc Nhu tiểu thư khác biệt rất lớn. A Mạch không có chí này, nếu không đã chẳng quay về Giang Bắc.”

Lâm Mẫn Thận nghe vậy thì thâm tâm có chút dao động, nhưng vẫn chưa thu lại thanh kiếm trên tay.

A Mạch vươn hai ngón tay kẹp lấy mũi kiếm, chậm rãi đẩy ra khỏi yết hầu của mình, lại hỏi: “Lần này đến Thái Hưng nghị hòa là ý của Lâm tể tướng?”

Lâm Mẫn Thận trong lòng cảm thấy khó hiểu, không khỏi hỏi: “Sao lại nói như thế?”

A Mạch cười nói: “Nếu bắt buộc phải nghị hòa, tất sẽ phải tiêu giảm quân Giang Bắc, một việc phản quốc đến bậc này tất nhiên phải tìm một người cực kỳ tín nhiệm để làm, vì thế liền xuất hiện “bao cỏ” Lâm công tử đi theo quân Giang Bắc diễn một vở tuồng, sau đó là thất bại của Vệ Hưng, đại quân Giang Bắc khó nhọc xây dựng trong hai năm chỉ trong chốc lát liền bị hủy hoại.”

Lâm Mẫn Thận lại nói: “Ngươi nói sai rồi, nếu quân Giang Bắc người đông thế mạnh khiến Bắc Mạc phải e ngại thì chẳng phải là càng có lợi cho nghị hòa sao?”

A Mạch hỏi ngược lại: “Nếu quân Giang Bắc người đông thế mạnh, các đại thần thuộc phe chủ chiến trong triều liệu có cam tâm tình nguyện mà nghị hòa không? Chỉ khi nào quân Giang Bắc đại bại thì mới cắt đứt mọi hy vọng của bọn họ, lúc này mới có thể thúc đẩy việc nghị hòa được.”

Lâm Mẫn Thận mỉm cười, thấp giọng nói: “A Mạch, ngươi quả thực rất thông minh, chẳng qua ngươi vẫn đoán sai một chút, nghị hòa không phải ý của gia phụ, mà là… ý của Trưởng công chúa.”

A Mạch nghe vậy thì sững sờ, Lâm Mẫn Thận lại thấp giọng hỏi nói: “Có phải ngươi đang nghĩ, phải chăng anh ta cũng đã biết chuyện này rồi hay không?”

A Mạch bị Lâm Mẫn Thận đoán trúng tâm tư, cũng không nguyện ý thừa nhận, chỉ lạnh lùng đáp: “Sai rồi, ta chỉ đang nghĩ, dùng tính mạng mấy vạn tướng sĩ đổi lấy chuyện nghị hòa nhục nhã, làm mất chủ quyền đất nước, chẳng lẽ đầu óc của Trưởng công chúa đã bị heo ăn rồi sao?”

Lâm Mẫn Thận nghe vậy thì lộ vẻ buồn bã, sau một lúc lâu mới nói: “A Mạch, ngươi chưa từng phải tranh đoạt vị trí đó, cho nên ngươi không thể hiểu, mặc dù Vệ Hưng đã thay anh ta làm đại tướng quân Giang Bắc, nhưng Hoàng Thượng vẫn úy kị uy tín của anh ta ở trong quân Giang Bắc, cho nên, một ngày chưa diệt trừ được quân Giang Bắc, sự đề phòng và nghi kỵ của Hoàng Thượng đối với anh ta cũng không hề giảm đi.”

A Mạch cười lạnh không nói.

Lâm Mẫn Thận lại nhìn A Mạch, thấp giọng nói: “Kỳ thật ta rất trân trọng tài năng của ngươi, thật sự không đành lòng giết ngươi, nếu ngươi đồng ý rời đi, không tiếp tục gặp anh ta nữa, ta liền thả ngươi đi.”

A Mạch cười nhạo một tiếng, nói: “Ta là người nổi tiếng nói mà không giữ lời, vậy mà ngươi cũng dám tin ta sao.”

Lâm Mẫn Thận không nói, chỉ yên lặng nhìn A Mạch.

A Mạch nhìn thẳng vào mắt anh ta một lát, đột nhiên nhếch môi cười mỉa mai, làm như không thấy mũi kiếm đang chĩa thẳng vào mình, nhấc chân đi vào phòng. Lâm Mẫn Thận hơi giật mình, lập tức cũng cười, rồi cầm theo kiếm đuổi theo, hỏi: “Sao ngươi biết ta sẽ không giết ngươi?”

A Mạch hừ lạnh một tiếng, đáp: “Muốn giết thì đã sớm giết rồi, cần gì phải nói nhiều lời vô nghĩa với ta như vậy!” Nàng nhìn quanh phòng tìm Trương Sĩ Cường, Lâm Mẫn Thận thấy nàng đi đến màn trướng, liền nhắc: “Ở dưới gầm giường.” A Mạch ngẩn ra, lập tức ngồi xổm, cúi người nhìn xuống dưới gầm giường, quả nhiên thấy trong bóng tối có bóng dáng một người đang nằm đó, vội vàng đưa tay kéo ra.

Lâm Mẫn Thận theo sau nàng, lại hỏi tiếp: “Nếu ta là người thiện tâm, chẳng lẽ ngươi là quỷ hồ đồ sao?”

A Mạch cố sức lôi Trương Sĩ Cường bị trói như bánh chưng từ dưới gầm giường ra, tức giận nói: “Vậy thì cứ làm quỷ hồ đồ đi, hồ đồ hay không hồ đồ thì đã sao!”

Trương Sĩ Cường thần trí vẫn tỉnh táo, nhưng miệng lại bị bịt kín, không cách nào thốt được nên lời, chỉ trừng lớn hai mắt căm tức nhìn Lâm Mẫn Thận. Lâm Mẫn Thận cũng cười, nói: “Ngươi chớ trừng mắt nhìn ta, ta không đánh ngươi bất tỉnh đã là hạ thủ lưu tình với người nhà của tướng quân rồi.”

A Mạch thấy Trương Sĩ Cường bị trói rất chặt, liền rút đao cắt đứt dây trói. Trương Sĩ Cường rút được hai tay ra, một tay giật mảnh vải trong miệng, tức giận nói: “Anh ta dùng kế lừa ta!”

Thì ra khi A Mạch đi rồi, Trương Sĩ Cường cũng không dám ngủ, chỉ tắt đèn canh giữ ở trong phòng, ai ngờ chỉ một lúc sau đã có người đến. Để thuận tiện hành động, A Mạch đã dặn anh ta đừng đóng cửa viện, vì vậy Lâm Mẫn Thận đi vào cũng rất dễ dàng, vượt qua sân mà đến thẳng phòng ngủ. Trương Sĩ Cường nhớ rõ lời A Mạch dặn, nên nói A Mạch uống say đã đi ngủ rồi, bất kể có chuyện gì cũng chờ đến ngày mai rồi hãy nói. Ngoài phòng, Lâm Mẫn Thận cũng không dây dưa, chỉ thân thiết hỏi han vài câu liền đi. Trương Sĩ Cường vừa trấn định lại, chợt nghe Lâm Mẫn Thận gấp giọng kêu lên “Mạch tướng quân! Sao lại thế này? Sao toàn thân lại đầy máu thế?” Trương Sĩ Cường như không thở nổi, liền vội vàng mở cửa phòng, đợi đến lúc đó thì không còn kịp nữa.

Lâm Mẫn Thận thấy Trương Sĩ Cường giận dữ, lại càng cười đắc ý, chỉ rung đùi nói: “Binh bất yếm trá, chiêu này học được từ tướng quân nhà ngươi đấy.”

A Mạch không để ý đến hai người đang đấu võ mồm, chỉ lạnh mặt hỏi Lâm Mẫn Thận: “Lâm tham quân giữa đêm khuya đến thăm, lại vũ đao lộng kiếm, chẳng lẽ chỉ vì muốn cùng thị vệ của ta khua môi múa mép?”

Lâm Mẫn Thận cười nói: “Không bằng ngươi nói chuyện với ta nhiều hơn một chút đi?”

A Mạch tức giận đến không nói nên lời, không buồn để ý đến anh ta nữa, nhìn ra bên ngoài thấy trời đã bắt đầu sáng, liền quay lại sai Trương Sĩ Cường đi lấy nước rửa mặt. Lâm Mẫn Thận chờ Trương Sĩ Cường đi, lúc này lại chau mày nói: “A Mạch, ta chỉ cần ngươi hứa một câu, rằng mặc kệ sau này như thế nào, ngươi cũng không được ở lại bên cạnh anh ta.”

A Mạch suy nghĩ, trong lòng đột nhiên thông suốt, quay lại nhìn Lâm Mẫn Thận: “Ngươi tối nay đến đây đe dọa ta, là làm trái với ý của Lâm tể tướng?”

Lâm Mẫn Thận nghe A Mạch đột nhiên hỏi câu này, thấy có chút ngoài ý muốn, liền hỏi: “Sao ngươi biết?”

A Mạch cười, chế giễu: “Đường đường là Lâm tể tướng tinh quái như hồ ly trên núi, sao lại không biết hiện giờ giết ta sẽ gây mầm tai họa cho Lâm gia, sao lại còn muốn quanh co bắt ta phải hứa hẹn, e là cũng chỉ có Lâm công tử tuổi trẻ đa tình mới nhàn nhã như vậy”

A Mạch đem Lâm tể tướng so sánh với hồ ly tinh, thuận tiện chiếm chút tiện nghi. Nhưng Lâm Mẫn Thận nghe xong cũng không bực mình mà hào phóng thừa nhận: “Tắc Nhu là muội tử duy nhất của ta, từ nhỏ đã nhu thuận, muội ấy vì thế sự mà đã phải trả giá quá nhiều, ta không thể để muội ấy bị tổn thương thêm nữa.”

A Mạch mỉm cười, vui vẻ nói: “Huynh muội các ngươi tình nghĩa thật sâu nặng, chẳng qua đến một ngày nào đó nếu anh ta thật sự có thể ngồi lên được vị trí kia, sợ là muội tử của ngươi còn phải đối mặt với ba ngàn người đẹp, chẳng lẽ người làm ca ca như ngươi nhất định phải đi giết hết cả đám ấy sao?”

Lâm Mẫn Thận cũng không cười, đứng đắn nói: “Ngươi cùng bọn họ không giống nhau.”

A Mạch cười nhạo một tiếng, cố ý hỏi: “Ta sao lại không giống? Cũng tham phú quý, cũng sợ sinh tử, nếu anh ta thực sự có thể thành bậc cửu ngũ chí tôn, dùng quyền thế ép ta, ta có thể làm gì được?”

Lâm Mẫn Thận lẳng lặng nhìn A Mạch một lúc lâu, sau đó đáp: “Anh ta sẽ không ép ngươi, ngươi cũng sẽ không để cho anh ta ép!”

Lời này vừa nói ra, A Mạch cũng trầm mặc, nhất thời không biết nên trả lời anh ta như thế nào. Đúng lúc hai người đang im lặng nhìn nhau thì Trương Sĩ Cường đã bưng nước từ bên ngoài vội vã bước vào, đưa mắt lo lắng nhìn Lâm Mẫn Thận chằm chằm, rồi nói với A Mạch: “Đại nhân, nước đây.”

A Mạch gật đầu, cân nhắc một chút rồi quay lại nói với Lâm Mẫn Thận: “Ta hiện giờ nhận lời với ngươi, sau này cũng sẽ không đoạt chồng của người khác, đáp ứng ngươi như vậy, ngươi đã vừa lòng chưa?”

Lâm Mẫn Thận cười sang sảng, nói: “Vừa lòng, vừa lòng, tất nhiên là vừa lòng.”

A Mạch vất vả cả một đêm, trên người đã đầy mồ hôi dấp dính, thật không muốn sẽ cùng Lâm Mẫn Thận tiếp tục dây dưa, lập tức tiễn khách: “Mời Lâm tham quân quay về thôi, trời sắp sáng rồi, để người khác nhìn thấy không hay.”

Lâm Mẫn Thận biết A Mạch sốt ruột muốn tắm rửa thay quần áo, lại nhận được lời hứa hẹn của A Mạch, vốn dĩ đã rất vừa lòng, nên cũng không tranh luận tiếp với nàng, đứng dậy đi ra ngoài, trong lúc vô tình nhìn thấy Trương Sĩ Cường vẫn trợn mắt nhìn anh ta, lại cố ý dừng lại ở cửa, cười nhẹ hỏi A Mạch: “Không biết người trong mộng của Mạch tướng quân như thế nào?”

A Mạch lúc này hận không thể một cước đá bay Lâm Mẫn Thận lắm điều này ra ngoài, lại e ngại vũ lực của anh ta nên không dám, liền thuận miệng bịa chuyện nói: “Tất nhiên là giống như Lâm tham quân rồi, Lâm tham quân phong lưu, trẻ tuổi, mĩ mạo, đa tình, một thân hương khí ngạt ngào đón gió tỏa đi trăm dặm, chỉ một lần gặp mặt tại Thúy Sơn mà Mạch mỗ lập tức đã bị khuynh đảo.”

Lâm Mẫn Thận sao không biết A Mạch cố ý chế nhạo anh ta, cũng không muốn bóc trần, chỉ ra vẻ kinh ngạc, thất thanh kêu lên: “Khó mà thực hiện được, Lâm mỗ đã hứa với nương tử của mình là bất kể bên ngoài có hái hoa ngắt cỏ trăm phương, thì cũng chỉ được phép cưới một mình nàng ấy, sợ là phải cô phụ lại tấm thâm tình của Mạch tướng quân.”

Thấy bộ dáng của anh ta như thế, Trương Sĩ Cường càng trở nên tức giận, chỉ hận không thể hắt cả chậu nước vào mặt anh ta cho hả giận. A Mạch lại đáp: “Một khi đã như vậy, từ nay về sau Lâm tham quân nên tránh xa Mạch mỗ một chút, tốt nhất chớ lọt vào tầm mắt của Mạch mỗ, nếu không sẽ khiến Mạch mỗ thương tâm.” Nói xong, không đợi Lâm Mẫn Thận tiếp lời, đẩy thẳng anh ta ra khỏi phòng, thuận tay đóng cửa lại.

A Mạch quay lại, thấy Trương Sĩ Cường vô cùng giận dữ, nhìn nàng nói: “Thằng nhãi này khinh người quá đáng, đại nhân làm thế quá dễ dàng cho anh ta rồi!”

A Mạch cười cười, chưa tiếp lời, lại nghe Lâm Mẫn Thận gõ nhẹ cửa phòng, thấp giọng cười nói: “Đúng rồi, Mạch tướng quân, có chuyện này quên nói cho ngươi biết, đêm qua khi ta đến đây có gặp Đường tướng quân ngồi ngoài cửa viện của ngươi, xem tình hình này dường như trong lòng có điều khó xử, đến khi trời sáng e là sẽ lại đến đây tìm Mạch tướng quân để thương lượng.”

—————————-

Chú thích:

1- Canh phu: người phu đánh trống báo sang canh giờ.

 

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện