Chương 15: Truyện buồn - Chuyện buồn


  Những cơn nắng mùa hè đổ dồn trên đôi chân trần nứt nẻ của tôi. Nhiều lúc tôi tự hỏi, nắng có phải là nơi thiêu đốt gió? Nắng làm những cơn gió trở nên bức bối và oi nồng. Tôi thở hồng hộc và cố kéo xe đi. Chân tôi nứt toác. Dường như máu đang rỉ ra từ những kẽ nứt đó.
Như một điều bình yên, cuộc sống là chiến đấu giành bình yên dù phải đổ máu. Tôi đang làm công việc của một người đàn ông, kéo chiếc xe hàng sắt rỉ và cũ nát.
Tôi không biết vì sao tôi phải kéo nó, có lẽ đó chỉ là một thói điên loạn của nỗi mất mát chớm thành. Tất cả đều hiện ra, như một sự thực mong manh mà ngay lúc này đây, tôi chưa thể chấp nhận.
Xe đồ chất chồng những nỗi nhớ cần phải vứt đi. Những nỗi nhớ và kỉ niệm ấy chất đầy lòng tôi chưa một lần bám bụi.
Đó là những di vật cuối cùng của chồng tôi, trước khi anh ấy đột ngột qua đời vì một cơn tai biến!
...
* Ngày 11/02/2005
Chúng tôi lấy nhau.
Đàn ông và đàn bà, khi yêu nhau đơn giản là phải cưới!
Nếu không cưới, thì yêu mãi cũng chẳng để làm gì?
Cưới nhau để san sẻ cho nhau không chỉ tình yêu mà còn rất nhiều quyền lợi.
Quyền được yêu và cái lợi từ việc đi yêu!
Anh ấy yêu tôi vô cùng.
Tôi cũng hi vọng.
Sau khi cưới nhau, tôi cũng sẽ yêu anh ấy!
Đám cưới! Nó diễn ra với rất nhiều lời chúc tụng. Những nụ cười vụng trộm và sự hờn ghen căm tức.
Khi tôi lấy chồng, ngực trái tôi vẫn còn đau nhức, bởi một nỗi đau vô hình nào đó.
Tôi không yêu người đàn ông tôi lấy làm chồng. Anh ấy chỉ như một bức bình phong, vì quá yêu tôi nên đã dựng lên cho tôi trốn tránh.
Tôi gặp anh để quên nhanh sự lừa dối. Khi người tôi yêu đi lấy vợ. Tôi phải lấy chồng cho bằng hắn, hay để quên hắn?
Bạn đối diện với sự phản bội bao nhiêu lần trong đời? Đó là bấy nhiêu lần bạn buông xuôi cho mình quyết định mà không nghĩ nhiều đến lí trí.
* 15h ngày 13/02/2005
Tôi đề nghị li hôn. Khi còn đang là những ngày đầu tiên của tuần trăng mật.
Hai ngày sau khi cưới, tôi cảm giác không thể nào chôn nỗi nhớ người xưa cũ.
Tôi bỏ về để lại tờ giấy li hôn trên chiếc bàn vuông của khách sạn.
Chuyến bay từ Bali về Hà Nội chỉ kéo dài vài tiếng.
Nhưng đối với tôi và chồng tôi, nó giống như là một thế kỉ.
Anh ấy chắc hẳn đã cố gọi cho tôi nhiều lần.
Trên máy bay, tôi nghĩ rằng mình vô tội.
* 20h ngày 13/02/2005
Tôi xuất hiện ở nhà người yêu cũ như một cái bóng.
Vợ anh ta không có nhà.
Anh ta ôm lấy tôi.
Chúng tôi ngủ với nhau trong nhà anh ta.
Hôm đó, vợ anh ta đi công tác mười lăm ngày.
* 23h ngày 13/02/2005
Chồng tôi đứng trước cửa nhà người yêu cũ của tôi.
Như đã từ lâu lắm!
Khi tôi bước ra, anh ấy cười: "Đi về nhà thôi em!"
Tôi giận tím mặt.
Tôi tát anh.
Người đàn ông kia.
Đóng cửa đi vào nhà.
* 0h ngày 14/02/2005
"Anh lấy em không phải vì anh yêu em đến mức sở hữu em khiến anh hạnh phúc. Anh lấy em chỉ vì một điều rất đơn giản, anh chắc chắn rằng em sẽ chỉ hạnh phúc khi ở bên anh."
* 1h ngày 14/02/2005
Valentine đầu tiên của tôi và chồng tôi. Đó là một chiếc giường.
Và mỗi người xoay một hướng.
Tôi đã nghĩ về sự phản bội.
* 1h45' ngày 14/02/2005
Tôi quay sang vỗ nhẹ vào người anh.
Anh quay lại, mắt đỏ hoe, hình như anh khóc.
Nhưng:
Anh mỉm cười với tôi.
Nhìn vào đôi mắt đỏ, tôi chợt nhận ra.
Anh rất đẹp mà chưa một lần tôi biết!
...
Khi một người nào đó âm thầm yêu bạn. Bạn sẽ không nhận ra được giá trị của sự âm thầm đó.
Có một thứ gì đó rất đẹp.
Đẹp hơn số phận và định mệnh.
Đó là những cú hích.
Đưa ta đến gần nhau.
Tôi quyết định tôi sẽ học cách yêu chồng mình.
...
Mùa xuân qua đi.
Mùa hạ qua đi.
Mùa thu qua đi.
Mùa đông qua đi.
Tôi vẫn học. Cách yêu chồng như thế!
...
* 0h45' ngày 14/2/2006
Con gái của chúng tôi chào đời.
Con bé có đôi mắt giống anh rất sáng.
Có nụ cười giống anh rất đẹp.
Có cái mũi nhỏ nhắn như tôi.
Có đôi môi chúm chím.
Chúng tôi yêu con gái mình.
Nhìn anh, bế và cưng nựng con.
Tôi nhận ra, tôi đã học được bài học yêu anh một cách vẹn toàn nhất!
Đó là ngày tình yêu đẹp nhất cuộc đời tôi.
...
Chỉ có điều, con gái chúng tôi rất yếu!
Cho ăn bao nhiêu...
Nó cũng quấy, không chịu.
Thường xuyên ốm vặt, và sốt cao.
* 19h ngày 14/02/2007
Sinh nhật con gái tôi tròn một tuổi.
Bác sĩ gọi điện thoại nói, ngày mai, chúng tôi phải mang con đến bệnh viện kiểm tra.
Lần trước, con bị sốt, tôi đã đưa nó đến bệnh viện.
Họ có làm xét nghiệm.
Ngày mai, chúng tôi sẽ đưa con đi.
Trong ngày này.
Con tôi bỗng nhiên gọi "papa."
* 21h ngày 14/02/2007
Chúng tôi nằm trên giường.
Con tôi nằm trong nôi.
Chồng tôi ôm lấy tôi.
Anh nói: "Anh muốn có thêm đứa nữa!".
Anh cười lém lỉnh...
Tôi yêu chồng tôi.
Hơn mọi thứ trên đời.
* 23h ngày 14/2/2007
Bỗng nhiên con tôi khóc rất lớn.
Nó thức dậy và quẫy đạp. Người nó nóng và sốt rất cao.
Vợ chồng tôi vội vã mặc quần áo. Vội vã đưa con tới bệnh viện.
* 0h... ngày 14/02/2007
Các bác sĩ làm gì con tôi...
Nó khóc dữ quá...
Chắc nó đau lắm?!
Tôi ôm lấy chồng...
Cắn vào bắp tay anh...
Tôi rất sợ...
Anh đang cố gồng mình...
Anh... cũng rất sợ.
Gia đình nhỏ bé của chúng tôi, ba người, đã cùng nhau chiến đấu. Con tôi còn chưa biết nói. Tiếng khóc của con bé khi đó nói lên rất nhiều điều. Sự nhói đau trong đôi mắt sáng bừng kiêu hãnh, đầy tự tin và dịu dàng mà cha nó dành cho nó. Đôi môi chúm chím nở nụ cười hiếm hoi bớt đi phần nào đau đớn. Con gái tôi quá bé nhỏ.
* 14h ngày 18/02/2007
Kết luận cuối cùng, con gái chúng tôi mắc bệnh vỡ bạch cầu limpho cấp tính. Một dạng... ung thư máu!
Người ta bảo, con bé sẽ khỏi.
Nó được phát hiện sớm!
...

Mùa xuân qua đi.  
Mùa hạ kéo đến.
Mùa thu tàn úa!
Mùa đông lạnh lùng.
Con gái tôi vẫn không hề biết nói.
Nó chỉ biết duy nhất một điều... Biết đau.
Đầu nó không mọc tóc.
Người gầy rộc, chẳng thấy lớn và rất xanh xao.
Suốt ngày chỉ nằm trong bệnh viện.
Con bé yếu đuối và cớm nắng.
Chồng tôi, hai mươi lăm tuổi, tóc bạc... vì thương con.
Tôi...
Thương con.
Thương chồng.
Ừ.
Con tôi được phát hiện sớm!
Điều trị sớm!
Sẽ khỏi!
Sẽ khỏi!
Sẽ khỏi!
Nó sắp khỏi...
Đứa con gái bé bỏng mới lên chưa đầy hai tuổi của tôi, tắt lịm.
Nó sắp khỏi.
Đang khỏi!
Sắp khỏi.
Và đang khỏi.
Nhưng đã không thể đủ sức để chờ ngày mạnh khỏe.
Họ nói rằng.
Việc điều trị đã làm con bé đuối sức!
Tế bào ung thư được ngăn chặn.
Nhưng thân hình non nớt ấy, đã không chịu nổi.
Rồi con tôi sẽ không bị ung thư nữa.
Nhưng nó quá bé để vượt qua...
Quá bé để vượt qua...
Qua bé để vượt qua...
Nào xạ trị.
Nào hóa chất.
Nào kim tiêm.
Rồi thuốc men.
Đổ dồn vào con bé như một sự hành hạ để cứu sống nó...
Hi vọng.
Ngày ngày tôi hi vọng.
Trong kiệt quệ.
Để rồi...
Mọi thứ cũng tan biến đi...
Tôi gọi mãi.
Gọi mãi.
Gọi mãi.
Cứ thế gọi hoài.
Con gái tôi không tỉnh lại!
Khi nó tiêm thuốc rất đau.
Chồng tôi mỗi lần như vậy, đều gọi con.
Và nó sẽ nín.
Con bé rất dũng cảm.
Nó nhìn chúng tôi và nín thinh... Mắt to tròn... nhìn sâu vào tâm can.
Miệng chúm chím... Mũi hin hin...
Con bé nằm im.
Rất dũng cảm...
Nhưng lần này... Sao nó không mở mắt? Đôi mắt xoe tròn xoáy rất sâu, nay đâu mất rồi?
* Ngày 10/12/2007
Trong đám tang chỉ có ba người.
Tôi.
Anh.
Và con chúng tôi... đang ngủ.
Anh mở bản Concerto số hai mươi của Mozart. Hồi tôi mang thai con bé, người ta bảo phải cho con nghe nhạc cổ điển, nó mới thông minh. Khi anh mở những bản nhạc khác, con bé luôn quẫy đạp trong bụng làm tôi mệt muốn chết. Chỉ riêng với bản nhạc này nó mới ngoan ngoãn chịu nằm yên...
...
Ngày 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31/12/2007.
Rồi ngày 01/01/2008
Ngày nào tôi cũng khóc!
Cho đến một ngày!
Nước mắt tôi cạn hẳn...
Ngày đó là ngày nào...
Tôi không sao nhớ nổi nữa...
Chỉ biết là cạn...
Chồng tôi nói: "Con sẽ không vui nếu em còn khóc! Mình sẽ sinh cho nó, thật nhiều những đứa em, biết yêu thương chị."
* Ngày 14/02/2008
Sinh nhật con gái chúng tôi tròn hai tuổi.
Anh mở nhạc Mozart.
Chúng tôi thắp nến, có bánh ga tô. Màu hồng rất đẹp. Bên chiếc nôi nho nhỏ... Chúng tôi đã sắm nó, khi tôi mang bầu tháng thứ tám.
Tôi dựa vào chồng tôi...
Chúc mừng con lên hai!
...
* Ngày 09/03/2008
Chồng tôi đột ngột qua đời.
Anh lên cơn đau tim.
Co giật.
Khi vào bệnh viện, anh đã mất!
Không để lại cho tôi một lời nào.
Những hứa hẹn dành cho con chúng tôi.
Về những đứa em biết thương yêu chị nó.
Bỗng nhiên tan biến...
Anh nằm đó.
Mắt anh nhắm.
Tay anh buông.
Mọi thứ trở nên xa vời...
Không khóc!
Không khóc!
Không còn nỗi đau được bật ra thành nước mắt!
Chỉ còn lại những nỗi đau trống rỗng.
Tôi gom đồ đạc của hai cha con vào chiếc xe cũ bươm mà anh tậu về. Anh nói, xe này để dọn đồ. Vứt vào đó những thứ cũ nát và ném đi.
Anh luôn kì cục.
Kì cục khi yêu thương và chấp nhận tôi ngang bướng.
Kì cục khi để tôi cắn chảy máu bắp tay và hằn lên đầy sẹo mà không nửa lời rên la.
Kì cục khi luôn bản lĩnh mạnh mẽ bên tôi dịu dàng và ra đi đột ngột.
Anh à, anh hư quá... Em đã quá yêu anh rồi...
Làm em hạnh phúc, để rồi bỏ rơi em?
Có một điều anh ấy đã rất đúng.
Anh ấy là người duy nhất có thể khiến tôi hạnh phúc và yêu nhiều đến thế!
Chồng tôi có sức mạnh thật diệu kì...
Đem đến và cướp đi tất cả.
Khi bạn đã quá yêu ai đó.
Thì thật tàn nhẫn khi phải chấp nhận rằng bạn đã mãi mãi mất họ.
Anh để lại cho tôi, kí ức hạnh phúc rất buồn...
Nước mắt không thể tuôn.
Trong kí ức đã quá buồn như thế...
Trời nắng lắm.
Tôi kéo xe đi.
Kéo xe đi.
Kéo trong vô vàn điều vô thức.
Không biết kéo kí ức này... về đâu?
Danh sách chương
20/20 (100%)