Chương 50

Nhưng đến chạng vạng, tin tức truyền đến từ biên thành khiến cho người ta khiếp sợ — Ngô Chinh bị giết, mà vị tiểu Hầu gia vốn đang bệnh nặng bỗng nhiên bệnh khỏe lên, hai chuyện này đồng thời phát sinh, tự nhiên khiến cho có rất nhiều phỏng đoán, thủ đoạn tiểu Hầu gia luôn luôn độc ác, nếu hắn giết Ngô Chinh cũng chẳng có gì lạ.

Huống chi tuy rằng Tây Ương quốc khiến cho Bắc Xương quốc có thời gian khó khăn nhưng người Bắc Xương quốc đối với Ngô Chinh có rất nhiều bất mãn, chiến tranh còn chưa bắt đầu đã chắp tay đưa thành, không khỏi rất uất ức. Bên trong Bắc Xương quốc khởi nghĩa không ngừng, toàn bộ Bắc Xương quốc đều hỗn loạn.

Vô Mẫn Quân vừa mới thu thành người ta, nên để tỏ vẻ hòa hảo cũng không tiện nhúng tay, cứ theo ý tứ của Vô Mẫn Quân mà nói, hắn dường như cũng hy vọng có thể nhân thời điểm cháy nhà mà đi hôi của, ta từ chối cho ý kiến đối với cái nhìn của hắn.

Mà ngay tại cái ngày tiết đón xuân của chúng ta, tiểu Hầu gia giết Ngô Chinh, Ngô Ung đang tránh ở Nam Văn quốc cũng không có chút tin tức, toàn bộ hoàng thất Bắc Xương quốc trừ bỏ một Ngô Ung, đương nhiên không ai có thể ra mặt chủ trì chính cục.

Vô Mẫn Quân nghe xong sau, tỏ vẻ tiểu Hầu gia này hiển nhiên không chỉ muốn làm một Hầu gia, phỏng chừng làm hoàng đế đã là chuyện suy tính từ trước, chẳng qua là tự dưng bị bệnh một cách khó hiểu cho nên mới có bị trì hoãn. Không chừng sau khi hắn vừa tỉnh lại sau cơn bệnh, phát hiện Ngô Chinh tự mình giúp đỡ lên ngôi hoàng đế kia lại tự tay dâng tặng tám tòa thành cho Tây Ương quốc, cho nên mới trong cơn tức giận giết người.

Ta cũng cho rằng tiểu Hầu gia ra tay nhưng tình hình cụ thể thì chúng ta lại không biết rõ ràng.

Trước mắt tiểu Hầu gia có lẽ là giết ngô chinh, có lẽ là không giết, nhưng hiện tại tân tiểu hoàng đế đăng cơ là con Ngô Húc, năm ấy bốn tuổi, phong tiểu Hầu gia làm nhiếp chính vương, chủ quản chuyện quan trọng trong triều.

Tiểu Hầu gia sau một đêm biến thành nhiếp chính vương, cũng không phải là vấn đề thăng quan, hiện tại tiểu Hầu gia vội vàng rửa sạch những kẻ đối với hắn bất mãn trong triều hoặc là những kẻ khác có uy hiếp đối với hắn, Vô Mẫn Quân cho rằng, một khi đã ổn định lại, không nói tới tiểu Hầu gia có thể tấn công Tây Ương hay không, ít nhất hắn sẽ nghĩ biện pháp đoạt lại tám tòa thành kia.

Ta hỏi Vô Mẫn Quân đang tính toán cái gì, Vô Mẫn Quân hướng ta cười nhẹ: “Những thứ đã vào tay ta đừng nghĩ tới chuyện quay lại.”

Đây quả thật là phong cách của Vô Mẫn Quân, ta không có kinh ngạc mấy.

Thế nhưng sau đó hắn lại khiêu khích véo véo mặt của ta: “Ngươi cũng vậy.”

Ta: “…”

Từ sau tiết đón xuân, tay chân Vô Mẫn Quân tay chân càng ngày càng không sạch sẽ …

***

Vô Mẫn Quân cùng ta bắt đầu chuẩn bị chiến sự, đồng thời tìm kiếm người tài ba dị sĩ ở dân gian đến giúp chúng ta hoán đổi cơ thể trở về.

Những kẻ tài ba dị sĩ được tìm đến hiển nhiên còn kém hơn cả Tư Đồ Hữu Tình, bọn họ thậm chí không thể nhìn ra chúng ta bị trao đổi thân thể, không nói đến giúp chúng ta hoán đổi trở lại.

Ta vì thế có chút ưu sầu, Vô Mẫn Quân… so với ta càng ưu sầu.

Ta biết hắn suy nghĩ cái gì, cho nên càng không nói gì.

Có hai vị khách không ngờ tới ngoài dự liệu của ta và Vô Mẫn Quân đến đây.

***

Ngày ấy trời rất sáng sủa, những bông hoa nở rộ đón xuân ở trong gió không nhanh không chậm nở, màu vàng từng mảnh từng mảnh chiếu sáng toàn bộ hoàng cung Tây Ương quốc.

Có kẻ cầm theo một tấm lệnh bài trình lên, nói là có người cầu kiến.

Ta vừa thấy lệnh bài kia liền biết là Ngô Ung, lệnh bài kia đúng là khi đó ta đưa cho Ngô Ung, để cho hắn đi ra ngoài, lệnh bài này có thể ra hoàng cung, nhưng nhưng không cách nào tiến vào, hiện tại hắn trục lợi làm tín vật.

Ngô Ung đã đến, hiển nhiên đi cùng vị tiểu Hầu gia kia… Không, phải là có liên quan tới nhiếp chính vương, ta với Vô Mẫn Quân thương lượng một chút, sau đó để cho hắn đến ngự thư phòng.

Ta cùng Vô Mẫn Quân đợi ở ngự thư phòng, một lát sau có người thông truyền Ngô Ung đến đây, cửa bị mở ra, ta nhìn thấy Ngô Ung đứng ở bên ngoài ngự thư phòng, một thời gian không gặp, hắn cũng coi như đã trải qua rất nhiều, từ đoạt ngôi đến trốn đi nam văn quốc, cuối cùng lại nghe thấy ca ca đã chết, nhiếp chính vương cầm quyền, có lẽ cũng sẽ gầy yếu …

Không, gầy yếu cái quái gì!

Ta khó hiểu nhìn Ngô Ung, hắn hiện tại trở nên mập mạp hơn, so với lúc còn ở trong lãnh cung Tây Ương ít nhất cũng tròn hơn một vòng, tuy rằng cũng không thật sự béo, nhưng cằm đã tròn hơn một ít, cái cảm giác công tử trước kia đã hoàn toàn không còn — tuy rằng thực chất trước kia cũng không có, nhưng ít ra bên ngoài có thể lừa gạt người khác, hiện tại vừa thấy, hoàn toàn chính là một diện mạo có chút đẹp mắt với cả thành thật mà thôi…

Hơn nữa khí sắc của hắn so với trước kia tốt hơn nhiều, đỏ hồng đỏ hồng, tựa như ở trên mặt mọc ra hai quả táo vậy.

Ta thấy hắn, cảm thấy có chút không lý giải được, chẳng lẽ Ngô Ung là cái loại càng bị áp chế lại càng hăng? Thấy thế nào cũng trở nên rất có tinh thần…

Ngô Ung thấy ta theo dõi hắn, có chút kích động hành lễ, ta mới nhớ tới Ngô Ung vẫn cho rằng ta là kẻ nam sắc, chỉ sở Vô Mẫn Quân luôn thay ta chứng minh mãi rồi… Vô Mẫn Quân an vị ở bên cạnh ta, thấy Ngô Ung như vậy mà thật ra không sợ hãi, chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, Ngô Ung lo lắng hãi hùng nhìn hắn một cái.

Ta nói: “Hãy bình thân, hãy bình thân.”

Ngô Ung đứng lên, nói: “Đa tạ Hoàng Thượng.”

Sau đó đặt mông ngồi ở trên ghế bên cạnh.

Vô Mẫn Quân nói: “Ai cho ngươi ngồi xuống?”

Ngô Ung lập tức đứng lên, tuy rằng có chút béo, nhưng động tác vẫn rất linh hoạt.

Ta nói: “Đừng để ý đến hắn, ngồi xuống.”

Vô Mẫn Quân: “…”

Ngô Ung ngồi xuống, nói: “Hoàng Thượng, kỳ thật lần này ta đến, là có hai chuyện… Chuyện thứ nhất, ngài khẳng định đã biết, chính là về Bắc Xương quốc.”

Ta nói: “Biết, nhiếp chính vương.”

Ngô Ung gật gật đầu, rốt cục lộ ra một chút thần sắc sầu khổ hắn vốn nên đã sớm lộ ra, nói: “Ai, nói đến cũng đáng tiếc, vị tiểu Hầu gia kia… Ai, ta còn là thói quen gọi hắn tiểu Hầu gia, mà cứ gọi như vậy, hắn là bằng hữu với nhị ca ta, chính là Ngô Chinh. Ta đối hắn cũng không phải đặc biệt biết, chỉ biết là hắn rất thông minh, khi đó cũng là hắn giúp ta và nhị ca đem đại ca lôi xuống đài. Chẳng qua tiểu Hầu gia có chút đáng sợ, ta đối với ngôi vị hoàng đế chưa từng có hứng thú, thầm nghĩ sống cho tốt, liền chủ động cầm tiền tài chạy tới Bắc Xương quốc buôn bán.”

Hoàng tử đi tới một quốc gia khác làm thương nhân… Ngô Ung cũng là kỳ tài.

Hắn nói tiếp: “Nhị ca ta làm người có vẻ yếu đuối, nhưng có tiểu Hầu gia giúp hắn, cũng đều vô sự, mỗi ngày ta bận việc buôn bán, thật lâu sau mới biết được chuyện nhị ca đem tám tòa thành trì đưa cho Tây Ương… Nhưng ta cũng cũng không kinh ngạc, bởi vì dù sao tiểu Hầu gia sinh bệnh. Nhưng mà sau khi nhị ca ta đã chết, ta mới biết được hóa ra đằng sau chúng ta luôn có một người.”

Vô Mẫn Quân nhíu mày, nói với ta: “Còn nhớ không, ta đã nói rồi, có kẻ so với chúng ta càng muốn Bắc Xương quốc diệt vong.”

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện