Chương 115: Không để lại tiếc nuối

"Bạn tìm kiếm người chơi 'Trúc Nhận Ngàn Trần' tạm thời không ở tuyến, xin lát sau tiếp tục tìm kiếm."

"Bạn tìm kiếm người chơi 'Máng Xối Hoa Lưu' tạm thời không ở tuyến, xin lát sau tiếp tục tìm kiếm."

"Bạn tìm kiếm người chơi 'Điền Gia Nhị Thiếu Gia' tạm thời không ở tuyến, xin lát sau tiếp tục tìm kiếm."

Diệp Hiểu Hạ ngồi trên ghế đá bên hoa viên quảng trường đế đô, không ngừng gọi ba người Trúc Nhận Ngàn Trần, từ đầu là phẫn nộ, phiền lòng nôn nóng mãi cho đến thất vọng cuối cùng bây giờ biến thành tâm bình khí hòa, cô cũng không biết mình đến cùng gọi ba người này bao nhiêu lần.

Bỗng nhiên cô nhận được một tin tức: "Hiểu Hạ, sao cô lên đây?"

Là Túy Lí Thiêu Đăng, cư nhiên là Túy Lí Thiêu Đăng. Diệp Hiểu Hạ ngẩng đầu nhìn nhìn sắc trời, cô nhớ được lúc nãy ngồi ở chỗ này vẫn là giữa trưa, giờ đế đô đều đã bị một vòng mặt trời đỏ bao phủ, thoạt nhìn thời gian trôi qua thật lâu .

Cô tạm thời buông việc tiếp tục gọi ba người Trúc Nhận Ngàn Trần, trực tiếp chuyển đối thoại của Túy Lí Thiêu Đăng. Giờ trong lòng cô rất nặng nề, có trong nháy mắt cô dĩ nhiên là ai cũng không tin tưởng. Thậm chí tại một khắc này, cô cũng nhịn không được hoài nghi có phải Túy Lí Thiêu Đăng cũng cùng bọn Trúc Nhận Ngàn Trần tham gia chuyện này không.

"Chẳng lẽ tôi không thể login sao?" Khẩu khí cô cũng không quá tốt, không biết là do đã chờ đợi quá lâu, hay là phẫn nộ vì bị phản bội, tóm lại khẩu khí của cô lúc này nghe qua không thật vui vẻ.

"Sao vậy?" Tự nhiên Túy Lí Thiêu Đăng có thể cảm thấy cô không thoải mái.

"Anh có biết chuyện bọn Trúc Nhận Ngàn Trần không?"

"Trúc Nhận Ngàn Trần?" Túy Lí Thiêu Đăng hơi hơi sửng sốt, bỗng nhiên trong lòng hơi bất an: "Bọn họ thế nào?"

"Như thế nào? Chẳng lẽ anh không biết sao?" Túy Lí Thiêu Đăng mê mang không biết vì sao lại khiến Diệp Hiểu Hạ nổi trận lôi đình, giọng nói của cô nhịn không được cao lên, "Bọn họ vào công hội thế nào!"

"Ngày đó sau khhi cô logout, bọn họ lại đây tìm tôi, không ngừng bám theo tôi, tôi đành phải cho bọn họ vào công hội, sau đó Điền Gia Nhị Thiếu Gia lại luôn luôn tìm tôi, cuối cùng đành phải cho cô tôi một thân phận quản lý viên nhỏ, tôi lúc đó cho cô ta thân phận này không cho quyền hạn thêm người, cho nên cô ta hẳn không thể tùy tiện thêm người vào." Túy Lí Thiêu Đăng còn không hiểu ra sao, không biết sao lại thế này, chỉ là nói tình huống ngày đó một lần.

"Vậy sau này thì sao! Chuyện sau này thì sao!"

"Sau này? Ngày thứ hai tôi đi công tác, luôn luôn không có thời gian login, hôm nay giữa trưa mới đến nhà, cho nên giờ mới login. Bọn họ thế nào?" Túy Lí Thiêu Đăng liên tục hỏi, sau đó còn nói: "Cô ở quảng trường đế đô phải không, ở đó chờ tôi, tôi lập tức đi qua ."

Không có bao nhiêu thời gian, Túy Lí Thiêu Đăng đến bên người Diệp Hiểu Hạ, Diệp Hiểu Hạ có thế nói mọi chuyện với anh ta một lần. Nhưng không chủ quan mà kết luận cái gì, chỉ tận lực không mang theo cảm xúc mà khách quan tự thuật mọi chuyện, "Tôi chỉ biết có như vậy."

Nghe xong Diệp Hiểu Hạ tự thuật, mày Túy Lí Thiêu Đăng đều nhíu lại, anh ta mạnh mẽ vỗ bàn đá trước mặt đứng lên, vô cùng tức giận: "Đám hỗn đản này! Tôi cứ nói vì sao nhất định phải vào công hội, vì sao nhất định phải làm quản lý viên, hóa ra căn bản là không phải quá mê quyền chức, mà là coi trọng đồ trong kho hàng công hội !"

"Thực ra, đến giờ tôi cũng không quá xác định là bọn họ làm." Diệp Hiểu Hạ híp mắt, nhìn tịch dương đỏ giống như muốn thiêu cháy, nhìn không ra cô có cái gì biểu cảm.

"Sao? Như vậy mà cô còn tin tưởng bọn họ nữa?"

Diệp Hiểu Hạ cũng không lập tức trả lời Túy Lí Thiêu Đăng, cô chỉ quay đầu lẳng lặng nhìn Túy Lí Thiêu Đăng, một lát sau mới nói: "Không, tôi cũng không muốn bao che ai, cũng không muốn oan uổng ai. Chuyện này khiến tôi phẫn nộ, nhưng, tôi muốn tự mình nghe bọn họ nói đáp án với tôi."

"Nếu bọn họ không thừa nhận thì sao?"

Bỗng nhiên Diệp Hiểu Hạ nở nụ cười, tiếp theo cô đứng lên, vỗ vỗ áo choàng trên người, hít một hơi thật sâu, nhìn về phía Túy Lí Thiêu Đăng lộ ra biểu cảm dịu dàng chỉ cô mới có: "Thiêu Đăng, anh có biết thủ lĩnh tổ chức huyết tinh tinh lọc là ai không?"

Nghe câu hỏi Diệp Hiểu Hạ, nhìn tươi cười của cô, Túy Lí Thiêu Đăng ngây ngẩn cả người, dừng đủ ba giây anh ta mới hơi hơi kinh ngạc: "Hiểu Hạ, cô..."

Diệp Hiểu Hạ chỉ nhợt nhạt cười, sau đó xoay người chậm rãi đi đến xa xa: "Hôm nay, có người hỏi tôi, vì sao phải chơi trò chơi, tôi ngồi ở chỗ này một buổi trưa, cuối cùng tôi nghĩ ra đáp án."

"Phải không? Đáp án của cô là..."

"Không quản, lúc ban đầu tôi vào trò chơi có mục đích gì, nhưng giờ tôi thích trò chơi này, tôi thích nó. Bởi vì thích, cho nên, dù yêu dù hận, tôi không muốn để lại tiếc nuối."

Bóng lưng cô thật gầy yếu, nhưng lại rất thẳng.

Túy Lí Thiêu Đăng hoảng hốt nhớ lại, cô đã từng nói qua, khi cô vào trò chơi là tiểu Bạch, điều chỉnh dung mạo chọn là tùy cơ, kết quả chỉ có tóc biến thành dài, còn đều không thay đổi. Hóa ra người lớn trong nhà từng nói, người có lưng thật thẳng, nhất định là người có tính cách chấp nhất mà kiên nghị.

Nếu đây là thật sự, như vậy trong Diệp Hiểu Hạ hiện thực có phải không phải cũng là như thế này?

Tịch dương lửa đỏ rơi trên người Diệp Hiểu Hạ, ở xung quanh cô điêu khắc một vòng ánh sáng màu vàng, vô cùng chói mắt.

Đột nhiên, cô quay đầu lại, nhìn Túy Lí Thiêu Đăng nói: "Chuyện này, Thiêu Đăng anh đừng nhúng tay ."

Không nhúng tay? Túy Lí Thiêu Đăng ngây ngẩn cả người, sau đó lắc đầu: "Chuyện này làm sao có thể? Nếu không phải tôi thêm bọn họ thì cũng không xảy ra chuyện như vậy, giờ cô bảo tôi không đếm xỉa đến thế nào?"

"Không, đây là chuyện của tôi." Diệp Hiểu Hạ chậm rãi mỉm cười: "Có một số việc nhất định phải tự mình đi làm, mới cam tâm được."

Túy Lí Thiêu Đăng vốn muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng cũng không nói ra, anh ta chỉ nhìn khuôn mặt Diệp Hiểu Hạ bị tịch dương nhuộm thành màu đỏ kia thở dài một hơi, thỏa hiệp với cô.

Mãi cho đến trước khi logout, Diệp Hiểu Hạ vẫn luôn tìm tìm ba người Trúc Nhận Ngàn Trần, tuy không có kết quả gì như trước, nhưng không khiến cô thấy uể oải chút nào.

Hạ tuyến, cô vội vội vàng vàng đưa cơm cho Trầm Hoan. Chiếu lệ thường Tang Chẩm Lưu lại cọ cơm trong phòng bệnh, ăn ít nhất một nửa cơm bệnh nhân. Anh ta ăn cơm là lang thôn hổ yết, đều nói người ăn cơm nhanh đều là mập mạp, nhưng Tang Chẩm Lưu không nhìn ra có dấu hiệu béo phì chút nào, dáng người tốt làm cho người ta ghen tị.

Anh ta tựa vào trên giường quản lý, vừa đánh ợ no nê vuốt bụng trướng lên, vừa tùy tiện dùng cây tăm xỉa răng, động tác không có chút tao nhã nào, một chút cũng không hợp với khuôn mặt đẹp trai chuyên lừa cô gái nhỏ của anh ta.

Trầm Hoan chậm chạp ăn cơm như trước, anh nâng mắt lên liếc mắt nhìn Tang Chẩm Lưu một cái, sau đó lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm, lơ đãng nói: "Nếu để phụ nữ thấy bộ dạng này của anh, hình tượng vất vả duy trì sẽ mất nhiều hơn được ."

"Giờ không có phụ nữ mà." Tang Chẩm Lưu lập tức cợt nhả nhìn Trầm Hoan: "Tôi có bao nhiêu lâu không có nghe thấy anh nói nhiều như vậy!"

Trầm Hoan xem như không có nghe thấy, tiếp tục ăn cơm, chỉ là giương mắt nhìn Diệp Hiểu Hạ ngồi ở một bên. Diệp Hiểu Hạ nhất thời đại quẫn, mà hình như Tang Chẩm Lưu cũng hiểu ý tứ Trầm Hoan, vì thế hắc hắc cười: "Hiểu Hạ à, tôi cũng không phải là nhằm vào cô. Cô biết không, tôi thích đều là loại phụ nữ trước nổi sau vểnh, cô còn nhỏ, còn chưa nẩy nở, cô nên tiếp tục nỗ lực."

Trên đầu Diệp Hiểu Hạ đều là hắc tuyến, cô vểnh vểnh lên lông mày: "Lớn lên như loại anh yêu thích hả?"

"Đương nhiên đương nhiên, như vậy là tốt nhất..."

"Đời trước tôi không có làm chuyện gì thương thiên hại lý."

"..."

Hai cái người lại nói chuyện tào lao một hồi, cuối cùng Trầm Hoan ăn cơm xong, Diệp Hiểu Hạ thu thập cặp lồng cơm, tính toán đi về. Bỗng nhiên Tang Chẩm Lưu không chút hoang mang mở miệng: "Ngày mai anh ta cắt chỉ, hôm nay cô giúp anh ta tắm rửa một cái đi."

"Không cần." Diệp Hiểu Hạ còn chưa kịp trả lời, Trầm Hoan cũng đã nói lời cự tuyệt. Diệp Hiểu Hạ quay đầu nhìn Trầm Hoan ngồi trên giường bệnh, chỉ thấy anh cúi đầu, tóc mềm mại che khuất gò má, nhưng, lại vẫn là có thể theo khe hở sợi tóc trông được thấy hai gò má anh hơi hơi đỏ ửng."Tôi có thể tự mình."

"Nếu miệng vết thương nhiễm trùng, anh có biết hậu quả là thế nào." Tang Chẩm Lưu không đếm xỉa móc móc lỗ tai, biểu cảm xem kịch vui đáng đánh đòn.

"Không cần." Trầm Hoan ngẩng đầu lên, lạnh lùng trừng Tang Chẩm Lưu, nếu ánh mắt có thể giết người, đoán chừng Tang Chẩm Lưu này đã bị nghiền xương thành bột rồi.

"Nếu không, anh hi vọng tôi đến?" Tôing Chẩm Lưu tiếp tục cợt nhả.

"Tôi, nói, không, cần." Lúc này giọng Trầm Hoan đã kết băng, tuy thời tiết lúc này hơi lạnh, nhưng anh ta vừa mở miệng, ngay cả Diệp Hiểu Hạ đứng một bên cũng có thể cảm thấy nhiệt độ không khí trong phòng đột nhiên giảm xuống không chỉ mười độ.

"Được rồi được rồi." Tang Chẩm Lưu vừa thở dài, vừa buông tay, ôm bả vai Diệp Hiểu Hạ đi ra ngoài: "Thật là, trưởng thành thì một chút cũng không tốt chơi, vẫn là hồi nhỏ chơi vui, vừa ngốc vừa dễ lừa."

Diệp Hiểu Hạ nghe Tang Chẩm Lưu nói thì nhịn không được nhìn thoáng qua Trầm Hoan vẻ mặt khối băng, cô thật sự là tưởng tượng không ra hồi nhỏ người này là dáng vẻ gì . Tay cô bỗng nhiên bị người kéo lại, Diệp Hiểu Hạ nhìn lại, thì thấy là Trầm Hoan.

Tay anh thật ấm áp, làm cho người ta nhịn không được quyến luyến.

Nhưng, hành động này khiến Diệp Hiểu Hạ rất là ngoài ý muốn, sau đó, cô thấy Trầm Hoan lấy ra một cây dao ngắn tinh xảo bỏ vào trong tay Diệp Hiểu Hạ, tiếp đó anh giương mắt nhìn xem Diệp Hiểu Hạ, chậm rãi nói: "Đối phó người xấu, từ xương sườn thứ tư bên trái đâm vào, có thể một đao trí mạng."

Diệp Hiểu Hạ còn chưa phản ứng đi lại, Tang Chẩm Lưu một bên đã oa oa kêu lên: "Anh rất xấu đó, Trầm Hoan, sao anh có thể đối xử với tôi như vậy! Tôi là ân nhân cứu mạng của anh! Ngươi biết cái gì là ân nhân cứu mạng không ? ! !"

Trầm Hoan không chút nào để ý Tang Chẩm Lưu, chỉ là nằm đi xuống, kéo chăn lên khép mắt lại, nói với Diệp Hiểu Hạ: "Ngày mai gặp."

Phương thức hai người này ở chung thật sự là làm cho người ta... Diệp Hiểu Hạ nhịn cười, nhưng là ánh mắt lại cong thành vầng trăng khuyết. Ra khỏi phòng bệnh, cô và Tang Chẩm Lưu cùng đi một hồi, Tang Chẩm Lưu quay đầu nhìn cô nói: "Ngày mai Trầm Hoan có thể xuất viện, cô đưa anh ta về nhà đi."

"Tôi đưa anh ta?"

"Tôi bề bộn nhiều việc ." Tang Chẩm Lưu vỗ vỗ đầu vai cô: "Tính giúp tôi chăm sóc thế nào?"

Thế nào? Cô có thể cự tuyệt không?

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện