Chương 118: Bóng Đêm

Ánh trăng đế đô tựa như không khác thành thị nào cả, mỗi khi đến ban đêm hoặc tròn hoặc khuyết, hoặc sáng hoặc mời, hoặc bị đầy sao che giấu, hoặc độc sáng cả bầu trời đêm.

Diệp Hiểu Hạ thích ánh trăng, vì chỉ có giờ phút này mới có thể không kiêng nể gì ngửa đầu nhìn trời như vậy, không cần lo lắng ánh mắt sẽ đau đớn, càng không cần lo lắng sẽ bị người khác xem là ngoại tộc.

Chính là, cô chưa từng nghĩ đến. Ngắm trăng ở chỗ cao nhất của đế đô, lại vẫn có thể gặp Tố.

Cô nghiêng đầu nhìn anh, nhìn biểu cảm trầm tĩnh lạnh nhạt anh, nhìn tóc dài đen nhánh mềm mại của anh, nhìn áo choàng lay động theo gió của anh, nhìn giữa mi anh: ở giữa có một nốt chu sa đỏ tươi như máu.

Nhìn xem nhìn xem, vậy mà cô có một loại ảo giác, người này mới là ánh trăng sáng ngời trong bóng đêm này.

Cô không tự giác nhếch lên khóe miệng, lộ ra một tươi cười thói quen, châm rãi ung dung.

Tố nhìn chằm chằm tươi cười dịu dàng như nước của cô, nhìn chằm chằm sợi tóc bên tai cô, nhìn chằm chằm đôi mắt trắng đen rõ ràng lại trong suốt như nước mùa thu của cô, không biết vì sao, bên trái ngực anh có một chỗ nhảy, sau đó lại nhảy lên.

Lúc này phải nói cái gì đi.

Khi Diệp Hiểu Hạ nghĩ như vậy, miệng cô đã bắt đầu chuyển động. Cô hỏi: "Anh tới nơi này làm cái gì?" Nhưng hỏi xong cô có ẩn ẩn hơi hối hận, đây đến cùng là vấn đề có bao nhiêu đắc ý có bao nhiêu tiêu chuẩn.

Nhưng hình như Tố cũng không có cảm thấy vấn đề này không ổn, chỉ ăn ngay nói thật: "Ngắm trăng."

"Vậy à." Diệp Hiểu Hạ gật gật đầu, từ khi cô hiểu chuyện đến bây giờ rất ít giao tiếp với kiểu người ít nói như Tố, cô vốn không phải một người giỏi nói chuyện, cho nên, cô thích cùng ở cùng người nói nhiều, như vậy có thể có vẻ mình không thật buồn.

Nhưng, giờ một người nói không nhiều lắm ở cùng với một người cơ bản không nói chuyện, thật sự là tẻ nhạt ngắt lạnh.

Diệp Hiểu Hạ chú ý tới Tố luôn luôn đứng, vì thế vỗ vỗ ngói lưu ly bên người cười nhẹ: "Nếu không để ý, ngồi xuống đi."

Tố buông mắt ngồi xuống, Diệp Hiểu Hạ nhìn bên trầm tĩnh anh của hơi nháy mắt một chút, sau đó quay đầu lại, lại như vừa rồi nằm trên ngói lưu ly, nhìn ánh trăng trên bầu trời đêm.

Tố hơi hơi nghiêng gương mặt, phát hiện Diệp Hiểu Hạ nằm trên ngói lưu ly, ánh mắt nhìn bầu trời đêm, vô cùng chuyên tâm, chậm rãi thở ra một hơi, sau đó anh cũng nằm xuống, hai tay gối dưới đầu, cũng cùng cô nhìn đế đô sáng rỡ, ánh trăng sáng ngời giống như mâm bạc.

"Trong trò chơi ngắm trăng thật đẹp, có thể rõ ràng như vậy." bầu trời đêm yên tĩnh thổi qua thở dài như có như không của Diệp Hiểu Hạ.

"Ừ."

"Trong hiện thực ô nhiễm quá nghiêm trọng, cũng không biết đã bao lâu không thấy qua bầu trời đêm như vậy."

"Ừ."

"Tôi còn nhớ rõ bầu trời đêm hồi nhỏ, dù đen cũng có thể lộ ra một cỗ sáng ngời."

"Ừ."

"Rất hoài niệm thời gian đó."

Lần này Tố không lập tức trả lời, anh dừng một chút, tiếp theo nghiêng nửa gương mặt nhìn bên mặt trắng nõn của Diệp Hiểu Hạ, ánh mắt sâu thẳm. Sau đó anh mới chậm rãi nói: "Ừ."

"Thực ra nói không chừng cũng có chỗ có thể thấy bầu trời đêm như vậy, chỉ là, tôi không biết thôi."

"Tôi, biết một chỗ." Anh nói.

Giọng anh mềm mại như là tơ liễu hạ xuống từ không trung, tan mất trong nước, kích động nổi lên một vòng lại một vòng gợn sóng, chậm rãi chậm rãi, vậy mà dập dờn khắp mặt hồ.

Diệp Hiểu Hạ cũng nghiêng đầu đi, nhìn xem Tố, ánh mắt cong lên, giống như vầng trăng xinh đẹp. "Phải không? Thật Tốt."

Nghe cô nói chuyện, trái tim của Tố vô thúc chậm rãi trở nên mềm mại, loại mềm mại này vậy mà hóa thành một loại ấm áp trước nay chưa từng có, từ ngực anh chảy về phía tứ chi bách hải, ngay cả đầu ngón tay anh trong gió đêm se lạnh cũng dần dần có độ ấm. Khóe miệng của anh nhẹ nhàng cong một chút, "Vậy em có muốn cùng tôi đi nhìn xem không?"

Diệp Hiểu Hạ ngây ngẩn cả người, môi cô theo bản năng hơi hơi mở ra, dưới ánh trăng, giống như bôi loạn thuốc mỡ, tản ra ánh sáng nhàn nhạt mềm yếu. Mà sau đó, cô buông xuống mi mắt, lông mi nồng đậm rung rẩy biên độ rất nhỏ, lại nâng lên, lộ ra ánh mắt ấm áp như trong cảnh ngày xuân.

"Được."

Nếu quả thực có cơ hội, nếu chúng ta có thể gặp nhau trong hiện thực, nếu, nếu còn có thể gặp mặt như vậy. Diệp Hiểu Hạ chỉ là mỉm cười, những việc này chắc chắn cô sẽ nghẹn hết vào trong cổ họng, nuốt xuống, vĩnh viễn vĩnh viễn cũng không đề cập tới nữa.

Bọn họ chưa nói tới quen biết, thậm chí là xa lạ. Cô biết anh tên Tố, chỉ biết là anh có cấp bậc và độ cao mà người khác không thể với tới, biết quan hệ giữa anh và Vân Ẩn không phải là ít, những điều khác hoàn toàn không biết gì cả.

Nhưng, ban đêm hôm nay như vậy, dưới ánh trăng như vậy, cô vẫn muốn nói. Có một người cùng cô thì tốt lắm. Hơn nữa đây là Tố, lại càng tốt hơn.

"Anh, thực ra nhìn thấy thế giới thôi." Diệp Hiểu Hạ nhìn Tố, cả trái tim đều yên tĩnh như bóng đêm này, cô hơi hơi cười, chuyện không liên quan mình.

"Em nói là cái nào?" Thực là nhìn không ra, Tố cũng có lúc không thẳng thắn. Ánh mắt của anh sâu thẳm, giống như ngôi sao. Nghe Diệp Hiểu Hạ nói, anh không hỏi không đề cập tới, chỉ là lạnh nhạt an bình.

"Không, không có gì." Bỗng nhiên Diệp Hiểu Hạ mở khóe miệng, lộ ra một khuôn mặt tươi cười thoải mái, cô quay đầu đi, tâm trạng vậy mà không hiểu sao tốt lên, rõ ràng cái gì cũng không thay đổi, rõ ràng cái gì cũng không có nói.

Tố lại nhìn chằm chằm khuôn mặt tươi cười của cô, tâm trạng vậy mà cũng thoải mái theo, anh nâng tay lên, muốn nâng tóc dài của Diệp Hiểu Hạ phân tán ở cổ tay anh lên. Nhưng là, tay lại dừng ở chỗ này, dừng thật lâu mới chậm rãi cẩn thận hạ xuống, mặc cho những sợi tóc mềm mại kia rơi vào giữa khe hở những ngón tay tinh tế hơi tái nhợt của anh chảy xuôi mà qua.

Bỗng nhiên, ánh mắt của anh càng thêm mềm mại. Anh thả tóc cô ra, nằm thẳng lại, nhìn một vòng ánh trăng tản ra ánh sáng nhu hòa làm cho người ta tâm động kia tinh tế thở dài một hơi, "Tiền kiếm đến để tiêu."

Khuôn mặt tươi cười Diệp Hiểu Hạ cứng lại, sau đó, cô vậy mà cười to ra tiếng. Phảng phất cả đời cũng chưa nghe qua chuyện buồn cười như vậy, phảng phất cả đời đều chưa từng nghe qua chê cười buồn cười như vậy.

Tiếng cười của cô giòn tan, như khuấy động bóng đêm bình tĩnh như nước này của đế đô đến vui thích. Một trận gió đêm khẽ thổi qua, sợi tóc mềm mại của Diệp Hiểu Hạ dưới ánh trăng nhẹ nhàng bay lên, Tố nhìn cô, nhịn không được nghĩ, có lẽ thật lâu về sau anh cũng còn có thể nhớ được giờ khắc này một màn này.

Cuối cùng, Diệp Hiểu Hạ dừng cười, ngồi dậy, đối mặt Tố, biểu cảm lặng im, cứ nhìn, nhìn như vậy. Tiếp, phảng phất là pha quay chậm trong phim, trên mặt của cô một chút một chút lộ ra một loại tươi cười chưa từng. Loại tươi cười này là thoải mái, là hào hứng, là trái tim chuyên chút.

Đây vốn là khuôn mặt tươi cười vô cùng bình thường, Tố lại không biết vì sao, tươi cười như vậy, dưới ánh trăng như vậy vậy mà lại xinh đẹp kinh tâm động phách như thế.

Cô nói: "Cám ơn."

"Vì sao cảm ơn tôi?" Anh hỏi.

"Bởi vì..." Cô dừng lại, mà sau cúi đầu, tóc dài đen nhánh mềm mại như là dòng chảy chảy xuôi xuống dưới, ẩn ẩn lộ ra cổ thon dài mà nhẵn nhụi trắng nõn của cô, mang theo một chút nhan sắc đơn thuần, ở giờ khắc này lại có vẻ xinh đẹp vô hạn như vậy. "Tối nay có anh ở đây, Tốt lắm, Tốt lắm."

Giọng nói của Diệp Hiểu Hạ chậm rãi, giống như là muốn nói từng chữ đến tiêu chuẩn nhất, nói đến mượt mà nhất, nói đến đả động nhân tâm nhất.

Tố cũng ngồi dậy. Khoảng cách giữa anh và Diệp Hiểu Hạ không xa không gần, so với một tay dài một chút, so với hai cánh tay thì ngắn một chút. Anh nhắm hai mắt lại, muốn nghe giọng nói của Diệp Hiểu Hạ bị thổi tan trong gió, nhưng lại chỉ nghe thấy tiếng gió nhẹ nhàng. Sau đó anh mở mắt ra, rồi đứng lên, anh ta nghiêng người vươn tay phải với Diệp Hiểu Hạ: "Muốn thử cảm giác bay không?"

Diệp Hiểu Hạ ngây ngẩn cả người, cô ngửa đầu nhìn Tố, nhìn đôi mắt sâu không thấy đáy kia, như là một cái bẫy muốn hút cô vào trong. Thu hồi ánh mắt, cô thấy bàn tay trước mặt cô. Ngón tay thon dài, bàn tay hơi hơi gầy, khớp xương cũng không rõ ràng, lại có vẻ hơi tái nhợt, nhưng, cứ nhìn xem như vậy phảng phất có thể cảm thấy ngón tay này truyền tới sức mạnh.

Bay phải không? Cô ngồi phi kiếm tiểu Ngũ không phải bay sao? Vẫn có cách bay khác hả?

Chỉ do dự vài giây, cô gật gật đầu, vươn tay bỏ vào trong bàn tay đẹp mắt kia.

Ngay trong nháy mắt tay Diệp Hiểu Hạ đặt vào bàn tay Tố, bàn tay anh không giữ quy tắc, gắt gao cầm tay Diệp Hiểu Hạ. Hơi hơi dùng sức lôi kéo Diệp Hiểu Hạ lập tức bị kéo lên, lao vào trong lòng anh.

Chuyện trong nháy mắt này đúng là quá nhanh, Diệp Hiểu Hạ kinh hô cũng không kịp, đã lao vào trong một lồng ngực ấm áp dày rộng, nhiệt độ cơ thể không thuộc về mình trong khoảnh khắc đã vây quanh cô, khiến mặt cô cơ hồ nóng đỏ lên.

"Ôm lấy cổ tôi." Tố nói chuyện đơn giản rõ ràng chặn chỗ hiểm yếu như trước, chỉ là dặn dò động tác Diệp Hiểu Hạ nên làm.

Diệp Hiểu Hạ lại đầy mặt đỏ bừng, ấp úng: "Đây..."

Bên này cô còn chưa xấu hổ xong, bỗng nhiên chỉ cảm thấy một trận gió đập tới bên mặt, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau Tố vậy mà dài ra hai cánh màu đen vĩ đại! Diệp Hiểu Hạ kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm.

Nhưng ngay sau đó, cô đã bị Tố bế ngang lên. Diệp Hiểu Hạ sợ tới mức kinh hô một tiếng, lập tức phát hiện mình đã rời khỏi đỉnh hoàng cung, bay tới ánh trăng tròn trong sáng kia.

Giương mắt nhìn lên, gương mặt tĩnh lặng của Tố bị ánh trăng thanh lãnh miêu tả mặt mày như họa. Mà cánh phía sau anh tuyên cáo đây là tình trạng làm cho người ta khó lòng tin tưởng.

Ánh trăng hình như càng ngày càng sáng ngời.

"Nơi này ngắm trăng có phải rất đẹp không?" Cũng không biết bay bao lâu, Tố đứng trên không trung, anh nhìn Diệp Hiểu Hạ trong lòng lộ ra ấm áp trước nay chưa từng có.

Hình như ý thức Diệp Hiểu Hạ đến lúc này mới về tới trong đầu mình, cô chậm rãi chuyển hướng về phía một mặt khác, ánh trăng vĩ đại kia vậy mà ngay trước mắt cô, như mộng như ảo, đep làm người ta nghẹt thở.

"Vì sao?" Cô nhẹ nhàng hỏi, cô không xác định Tố có thể nghe thấy câu hỏi của cô không, chỉ muốn hỏi mà thôi.

"Muốn cám ơn em."

"Vì sao cảm ơn tôi?"

"Bởi vì..." Ánh mắt Tố chậm rãi mới hạ xuống, đối diện với ánh mắt Diệp Hiểu Hạ chậm rãi chuyển qua kia, "Tối nay có em ở đây, tốt lắm, tốt lắm.

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện