Chương 6

Tuổi hai mươi hay là hai tám, đối với Diệm Nương mà nói căn bản chẳng có bao nhiêu khác biệt. Nữ nhi Diệm tộc đều không dễ già. Nếu trên khuônmặt hằn lên dấu vết của thời gian, hồng nhan diễm lệ cũng sẽ biến thànhtóc bạc da mồi, điều này đối với bọn họ thực ra là một niềm hạnh phúc.Nhưng tự cổ đến nay, chưa có Diệm Nương nào có thể đợi được đến ngày đó. Tình cảm của nữ nhi Diệm tộc quá nóng bỏng, đến nỗi ngay từ sớm đã tựđốt cháy bản thân rồi.

Nhưng nàng vẫn không tin, vẫn chấp mê bất ngộ. Mặc kệ sự khinh miệt và chán ghét của hắn, nàng vẫn bất chấp tấtcả mà đi theo, không hề che giấu tình cảm nóng bỏng của mình, chỉ đợiđến ngày hắn chịu tiếp nhận. Cuối cùng rồi sẽ có một ngày như thế, nàngtin chắc vào điều này.

Bốn năm, không dài. Chỉ cần ở bên cạnhhắn, dù là ngàn năm vạn năm cũng không hề dài. Hắn đi đến nơi nào, nàngliền theo đến nơi đó, dù là góc bể chân trời, nàng cũng đều có thể tìmđược. Bởi vì hắn đã từng chính miệng thừa nhận, nàng là nữ nhân của hắn.

Hồng Nhan Cô Sát, đây là biệt danh mà đồng đạo trên giang hồ đặt cho bọn họ. Nàng rất thích được đặt mình bên cạnh hắn như vậy, ít nhất trong mắtmọi người bọn họ cũng là một đôi.

Tuyết lất phất rơi xuống conđường lát đá, những ngôi nhà ngói đỏ hai bên đường rất nhanh đã bị phủlên một lớp tuyết mỏng. Nơi này nằm ngay gần miền Nam, không dễ gì nhìnthấy tuyết, nhiệt độ năm nay dường như lạnh hơn những năm trước rấtnhiều.

Diệm Nương ngồi trong phòng nhìn Thanh Tuần đang để trầncánh tay đứng giữa sân so chiêu với đám thuộc hạ dưới trời tuyết rơi lất phất, trên khuôn mặt nàng lần đầu tiên xuất hiện vẻ mặt giống với Thanh Tuần – hờ hững.

Dương Chỉ Tịnh đã chết rồi. Một bông mai trắngmuốt nhẹ nhàng bay lượn giữa những mảnh tuyết lạnh băng, hóa thành mộtlàn hương thơm ngát, vờn quanh trái tim lạnh giá này mãi không tan. Hồng nhan dễ già, dù có được tất cả mọi người thương yêu đùm bọc, trong lòng vạn lần không muốn, nhưng vẫn chẳng thể lưu hương lại thêm dù chỉ mộtkhoảnh khắc.

Chiều qua khi nhận được tin Dương Chỉ Tịnh độc phát thân vong, Khanh Tuần chỉ hơi ngẩn ra một chút, trên mặt không hề xuấthiện biểu cảm gì, rồi kế đó, hắn yêu cầu người khác cùng mình so chiêu.Mười hai thủ hạ, đều là tinh nhuệ trong phủ Khanh phủ, là cao thủ hàngđầu trên giang hồ, lần lượt xông lên. Cho đến giờ này hôm nay, trải quasuốt một ngày một đêm, có tám người đã bị khiêng xuống, cuộc đấu vẫnđang tiếp tục. Hắn không bảo dừng lại, không một người nào dám dừng.

Diệm Nương một mực ngồi ở đó, chẳng nói gì, cũng chẳng làm gì, chỉ ngồi imlặng. Nhìn mái tóc dài phấp phới tung bay của Khanh Tuần, nhìn bờ vai và lồng ngực gầy khô của hắn đã lấp lánh mồ hôi giữa trời tuyết lớn, đốithủ thì từ mười hai người biến thành mười người, chín người, sáu người…Cho đến lúc này còn lại bốn người, một tiếng kêu thảm vang lên, không,chỉ còn ba người.

Không hề nhìn người vừa bị đánh gục xuống đấtđã nhanh chóng được khiêng đi chữa trị, ánh mắt Diệm Nương chằm chặpnhìn vào đôi mắt màu nâu nhạt vẫn không biểu cảm nào kia, thầm phán đoán sự phát tiết của hắn có được bao nhiêu tác dụng. Nàng đang đợi, đợi…

Đã bốn năm nay không nhận được tin tức về Dương Chỉ Tịnh, chẳng ngờ mớilần đầu được tin của nàng ta, thì nàng ta đã chết rồi. Mà khiến người ta khó có thể chấp nhận nhất là Dương Chỉ Tịnh sớm đã trúng kịch độc từhai năm trước, nhưng lại không một ai nói với Khanh Tuần.

Khanhphu nhân đúng là máu lạnh. Trong mắt Diệm Nương bừng lên những tia phẫnnộ, mấy năm nay nàng đã biết Khanh phu nhân vốn biết rõ Khanh Tuần yêuDương Chỉ Tịnh đến điên cuồng, vậy mà bà lại ép Thanh Tuần phải đưa ramột quyết định đau đớn nhất. Nhưng điều tàn nhẫn nhất là mấy năm nay bàmột mực không cho phép bất cứ ai tiết lộ tin tức về Dương Chỉ Tịnh vớiKhanh Tuần, bởi vì bà biết rõ tính cách của con trai, hắn quyết sẽ không chủ động đi thăm dò tin tức về người đã rời xa đó. Nhưng đã như thếrồi, tại sao bà không tiếp tục che dấu, để Khanh Tuần cho rằng Dương Chỉ Tinh vẫn bình an sống trên đời này, tại sao bà lại phải giày vò contrai mình như thế?

Một tiếng hét vang lên, kèm theo đó là tiếngkình khí va vào nhau rất mạnh. Những bông tuyết trên mặt đất lấy KhanhTuần làm trung tâm, hóa thành một cơn sóng dữ dội lan ra bốn phía. Saumấy tiếng rên rỉ nặng nề, ba mũi tên máu phun ra, ba bóng người cao lớnđồng thời ngã về những hướng khác nhau.

Đúng vào lúc này, mộtbóng người màu đỏ phi ra từ bên trong cửa sổ, ngăn chặn Khanh Tuần đanglao tới tấn công những hộ vệ phụ trách khiêng người bị thương đi.

Đến lượt nàng rồi.

Từ sau lần suýt bị Khanh Tuần bóp chết đó, nàng chưa từng giao thủ với hắn thêm lần nào. Nàng không biết lần này liệu mình có chết trong tay hắnkhông, nhưng nàng biết mình nhất định phải ra tay, dốc hết toàn lực màchế ngự hắn, tránh cho hắn sức cùng lực kiệt mà chết. Khanh Tuần đã nổiđiên rồi, hắn căn bản không biết bản thân đang làm những gì, mà cứ điểmliên lạc của nhà họ Khanh tại một tiểu trấn ở Giang Nam này, ngoài nàngra không còn ai khác có thể khiến Khanh Tuần thức tỉnh, Bắt đầu từ hồichiều qua, nàng đã luôn chờ đợi thời khắc này, thời khắc để chế ngựKhanh Tuần.

Những bông tuyết điên cuồng chao đảo, Diệm Nương thi triển thân pháp Lược Phong mà mình bị ép khổ luyện từ nhỏ, giống nhưmột quầng lửa nóng bao bọc lấy Khanh Tuần, tốc độ nhanh đến mức khiếnngười ta còn không thể nhìn thấy bóng. Chẳng trách mấy năm nay KhanhTuần mãi mà không thể thoát khỏi sự đeo bám của nàng.

Khanh Tuần nhắm hai mắt lại, thế công vốn sắc bén mau lẹ chợt biến đổi, trở nêntrầm ổn chậm rãi, bước đi trên mặt đất phát ra những tiếng lộp bộp. Lấychậm đánh nhanh, từng chiêu thức của hắn tưởng như đều rất bình thường,nhưng lần nào cũng có thể phong tỏa đường lui của Diệm Nương, khiến nàng mỗi bước đi đều bị hạn chế, thân pháp khó mà thi triển trôi chảy nhưtrước được.

Trong lòng nàng không khỏi thầm thán phục, cho dù là ở vào tình huống thế này, Khanh Tuần vẫn lựa chọn chiến lược theo lýtrí, chứng tỏ hắn còn chưa thương tâm tới mức hoàn toàn không hay biếtgì như suy nghĩ của nàng, vậy thì dễ giải quyết rồi.

Một tiếngquát yêu kiều vang lên, giữa không còn đường lui, Diệm Nương đột ngộtnhảy vụt lên, mũi bàn chân liên tiếp điểm tới các đại huyệt trên ngựcKhanh Tuần. Nàng biết rằng hắn có thể né tránh, nên ra tay không hềnương nhẹ chút nào.

Khanh Tuần liên tiếp lùi về phía sau, độtnhiên “hừ” nhẹ một tiếng, đã túm được bàn chân ngọc ngà đang đá tớihuyệt Đản Trung nơi ngực mình của Diệm Nương. Hắn đang định vận côngđánh gãy chân nàng, bất ngờ chân còn lại của Diệm Nương đã tung lên đáthẳng tới khuỷu tay hắn, hai tay giống như hai con rắn quấn lấy cổ hắn,thân hình mềm mại dán sát vào ngực. Lúc này tư thế của hai người đổithành Khanh Tuần dùng một tay nắm lấy một chân của Diệm Nương và bế bổng nàng lên. Có thể thấy sau một ngày chiến đấu liên tục, thể lực và khảnăng phản ứng của Khanh Tuần đã kém xa lúc trước, nếu không sao lại đểcho Diệm Nương có cơ hội lợi dụng.

Khanh Tuần ngây ra tại chỗ, đám thuộc hạ xung quanh cũng đều hết sức kinh ngạc vì cảnh tượng bất ngờ này.

“Khanh lang!” Diệm Nương dịu dàng gọi, đôi bờ môi đỏ mọng dán lên đôi môi hắn, đôi bàn tay thon thả đang ôm cổ hắn thì lặng lẽ dùng lực ấn xuống lớpcơ thịt cứng rắn phía dưới, đồng thời truyền từng luồng nội lực ấm ápvào cơ thể hắn qua đầu ngón tay, muốn khiến cho tâm trạng căng thẳng của hắn dần hòa hoãn trở lại.

Trong mắt Khanh Tuần thoáng qua mộtnét mơ màng, sau đó liền điên cuồng đáp lại, cơn đau vô tận thông qua sự tiếp xúc nơi bờ môi truyền vào trong trái tim nàng cuồn cuộn khôngngừng, giống như đang san bớt phân nửa nỗi đau của hắn.

Tuyết càng lúc càng lớn. Những ngôi nhà khắp gần xa đều bị tuyết bao trùm, trở nên mịt mờ trắng xóa.

Đời người như mộng mà như ảo, chẳng khác giọt sương rơi quá vội vàng.

Khanh Tuần ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt mỏi mệt của Diệm Nương lúc này đang ngủsay sau những đòi hỏi quá độ của mình, bên trên đó không ngờ lại hiệnmột nét nhợt nhạt ngây thơ hiếm khi xuất hiện. Sau khi chiến đấu suốtmột ngày một đêm, lại hao kiệt hết tinh lực trên thân thể nàng, bây giờhắn yếu ớt đến nỗi không thể động đậy, nhưng đầu óc lại tỉnh táo vôcùng.

Tin tức về cái chết của Dương Chỉ Tịnh giống như một mũidùi sắc bén không ngừng đâm vào trái tim hắn. Từ sau khi nàng lấy PhóHân Thần, hắn liền cố ý né tránh tất cả mọi thứ về nàng, ai ngờ vì thếmà hắn không thể gặp nàng lần cuối. Hắn hối hận, hối hận vì khi xưa đãđẩy nàng vào lòng Phó Hân Thần, hối hận vì mình không nên nhất thời sơ ý tha cho Mã Vi, càng hối hận hơn vì đã đắc tội Mã Vi chỉ để cứu nữ nhântrước mắt này, cho nên mới tạo thành thảm kịch.

Là hắn đã hại Tịnh nhi.

Lấy từ trong lòng ra chiếc bông tai bản thân vẫn một mực mang theo bên mình đó, trước mắt Khanh Tuần lại hiện lên bóng dáng yêu kiều xinh đẹp củasư muội. Nàng trước đây luôn vui vẻ đáng yêu, luôn tràn đầy sức sống,giờ phải nằm im dưới đất, vĩnh viễn không thể chạy nhảy líu lo, nàng làm sao chịu nổi?

“Tịnh nhi!” Hắn nhắm mắt lại gọi khẽ, tất cảnhững đau khổ, tất cả những thương yêu, đều đã bị khóa chặt trong lòng,không cách nào bày ra được.

Tịnh nhi đã đi rồi, thứ duy nhấtkhiến hắn lưu luyến thế giới này cũng theo đó mà biến mất, cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa đây? Tịnh nhi chỉ là một cô bé yếu đuối vô cùng, làm sao chịu nổi sự lạnh lẽo dưới kia? Mà với tính cách thích hoạt động, ưanghịch ngợm của nàng, làm sao chịu nổi cuộc sống một mình cô độc? Từ nhỏ đến lớn đều là hắn ở bên bầu bạn với nàng, bây giờ hắn cũng nên đi theo nàng, không để nàng bị lũ ma quỷ dưới kia ức hiếp.

Nghĩ tớiđây, hắn liền cảm thấy mọi sự đau đớn trong lòng đều hoàn toàn tan biến, lại nghĩ đến việc rất nhanh sẽ có thể gặp lại người mình thương yêu,trên khuôn mặt bất giác nở một nụ cười hiếm có. Lặng lẽ trở mình ngồidậy, hắn xuống giường mặc quần áo chỉnh tề rồi đi ra ngoài cửa, từ đầuchí cuối không nhìn Diệm Nương lấy một lần. Đương nhiên, hắn cũng khôngphát giác Diệm Nương đã tỉnh lại vì hành động của mình, và lẳng lặng bám theo phía sau.

Ra đến ngoài cửa lớn, Khanh Tuần đi dọc theo con đường lát đá về phía bắc, chẳng mấy chốc đã ra khỏi tiểu trấn, đi đếnbên bờ hồ Cảng Áo Sơn đứng dưới hàng liễu vương đầy những mũi băng nhọn, nhìn về phía bắc.

Đưa mắt đi xa tít tắp, trong làn tuyết mịtmờ, mặt hồ rộng lớn trở nên hư ảo, tựa như ở trong giấc mộng. Giữa hồ là một hòn đảo nhỏ được bao trùm bởi màu trắng xóa, thấp thoáng như thựcnhư hư. Bên bờ hồ rặng liễu rủ đầy, tất cả đẹp đẽ và thuần khiết biếtbao.

Ba mươi năm nay, đây là lần đầu tiên Khanh Tuần nhập thầnngắm cảnh, cũng là lần đầu tiên nảy sinh cảm giác về cuộc đời. Liệu cóphải chỉ khi đối mặt với cái chết, con người mới nhớ ra là mình đangsống, mới nảy sinh sự quyến luyến với thế giới này?

Nhưng nhữngchuyện đó đều đã chẳng còn quan trọng nữa. Bên khóe miệng xuất hiện mộtnụ cười mờ mịt xa xăm, Khanh Tuần ngưng tụ chút công lực tàn dư còn lại, vung chưởng vỗ thẳng xuống đỉnh đầu mình.

Tịnh nhi, muội đừng sợ, sư huynh xuống với muội đây.

Một tiếng “hừ” lạnh vang lên, kình khí va vào nhau dữ dội, tiếp đó là tiếng xương gãy giòn tan. Khanh Tuần dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Diệm Nươngsắc mặt trắng bệch đang ngồi ôm tay trên mặt đất, tỏ ra hết sức bất mãnvì sự ngăn cản của nàng.

“Làm gì thế?” Rất lạnh lùng, trong mắt hắn bùng lên sát ý, phàm là người muốn ngăn cản hắn đều phải chết.

Hít sâu một hơi, Diệm Nương đau đớn đến nỗi suýt nữa ngất lịm, nghe thấylời của hắn lại cố nặn ra một nụ cười hoàn toàn không phù hợp với nhữnggiọt mồ hôi lạnh tuôn ra trên trán lúc này: “Chàng muốn làm gì…” Trời ạ, xương tay của nàng e là gãy rồi. “…Chàng đã từng thề… không bao giờ vứt bỏ ta…”

Nghe thấy vậy, khóe miệng Khanh Tuần hơi co giật. Chính lời thề chết tiệt này đã khiến hắn mất đi Tịnh nhi, khiến hắn bị nữnhân không biết liêm sỉ này đeo bám suốt bốn năm trời, thế mà bây giờnàng ta còn muốn dùng nó để uy hiếp hắn, thực đúng là chán sống rồi.

Trong mắt hắn thoáng qua một ánh dị thường, sau đó chợt cúi người xuống túmlấy cánh tay đã gãy của Diệm Nương, hơi dùng sức một chút kéo nàng dậykhỏi mặt đất. Nhìn những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu túa ra trên tránDiệm Nương, lại nhìn hàm răng đang nghiến chặt để nhịn đau của nàng, một tia sảng khoái bất giác trào dâng tự đáy lòng hắn: “Nói cho ngươi biết, ta chưa từng để ngươi vào lòng. Ngoài Tịnh nhi ra, trong lòng ta nhữngnữ nhân khác đều chỉ như súc sinh, bao gồm cả ngươi.” Sự đeo bám đếnbuồn nôn của nàng khiến hắn đau khổ mà không thể giải thoát, bây giờ hắn rốt cuộc đã trả thù được rồi. Hắn sắp chết rồi, hắn không cần phải đểtâm tới bất cứ điều gì nữa.

“Nhưng chàng đã vô số lần hoan hảovới ta.” Diệm Nương khó có thể che giấu được sự đau đớn trong lòng. Nàng không dám tin rằng suốt bốn năm nay trong lòng hắn mình lại tệ hại nhưvậy.

“Thế thì sao nào?” Khanh Tuần ghé sát tới, gần như chạm vào chóp mũi nàng: “Ta căn bản chẳng để tâm tới việc mình hoan hảo với ai,cũng như việc người mà ta giết là ai vậy.” Giọng nói khàn khàn của hắnnhẹ nhàng vang lên giữa làn gió tuyết, khiến người nghe cảm thấy rétlạnh tận đáy lòng.

Diệm Nương bị những lời nói lạnh lùng mà tànkhốc của hắn làm thương tổn, ngẩn ra một lúc, sau đó mới chậm rãi nhắmmắt lại, cố ép cảm giác chua xót ngược trở vào lòng. Nàng không hiểu tại sao hắn lại đồng thời có hai thứ tình cảm cực đoan là si tình và vôtình như vậy. Hắn rốt cuộc có phải là người không? Nhưng nàng sớm đã yêu con người này rồi, cho dù hắn không phải là người, nàng cũng có thể làm gì khác?

“Chàng thích là được.” Nàng nghe thấy mình nói nhưthế, còn nghe thấy tiếng cười khanh khách của mình, đó là nàng sao? Mộtnữ nhân có tình yêu, hay là một nữ nhân không có trái tim? Nàng không để tâm được nhiều như vậy, nàng chỉ biết rằng mình nhất định phải ngăn cản hắn tự vẫn. “Nhưng… người Dương Chỉ Tịnh thích là Phó Hân Thần… Nàng ta không thích chàng xuống với mình, cũng như… chàng không thích… ta vậy…” Nàng biết hắn nhất định sẽ không ra sức đeo bám giống như mình, dù cóyêu một người hơn nữa hắn cũng sẽ không làm vậy. Nhìn bề ngoài hắn có vẻ như chẳng để tâm đến thứ gì, nhưng thực ra lại có lòng tự tôn rất nặng, nặng đến mức khiến hắn không biết đi tranh giành. Nàng thì khác, nàngthật sự không để tâm đến thứ gì, vì tình yêu, nàng có thể bán đứng tấtcả. Nữ nhi Diệm tộc xưa nay đều đê tiện như thế.

“Không cầnngươi quan tâm.” Khanh Tuần bị chọc trúng vào chỗ đau trong lòng, độtngột buông Diệm Nương ra, ánh mắt nhìn nàng đang loạng choạng lùi vềphía sau chứa đầy vẻ căm hận. “Ngươi thì hiểu gì. Ngươi chẳng qua chỉ là loại đàn bà dâm đãng có thể lên giường với bất cứ kẻ nào, dựa vào cáigì mà nói về tình ái?”

Sự đau đớn trên tay căn bản không so được với nỗi đau trong lòng, mồ hôi lạnh của Diệm Nương tuôn ra không ngớt,thậm chí nàng còn khó có thể nói lên lời, chỉ cảm thấy trước mắt tốisầm, thân thể lung lay như sắp ngã. Sự tàn nhẫn của hắn là điều nàngkhông ngờ nổi, nhưng tất cả đều do nàng tự tìm lấy, còn trách được gìnữa đây? Nếu có thể lựa chọn, nàng thà là một nữ nhân phiêu bạt hồngtrần, coi thường tình ái như lời hắn nói, cũng tốt hơn phải chịu sự đauđớn đến tột cùng như lúc này. Nhưng điều mà ông trời định trước ai cóthể thay đổi được? Nàng không muốn làm Diệm Nương, không muốn một mìnhcô độc phiêu bạt giang hồ, không muốn yêu một nam nhân trong lòng đã cóhình bóng khác, không muốn vứt bỏ hết mọi sự tự tôn để đi xin ngưởi tabố thí cho một chút tình yêu. Nhưng tất cả đều không do nàng quyết định, trái tim này, thân thể này, sớm đã chẳng thuộc về nàng nữa rồi, nàng có thể làm gì đây? Nữ nhân Diệm tộc có yêu đúng người hay không căn bảnchẳng hề quan trọng, bởi vì trước giờ chưa từng có người nào nhận đượcsự báo hồi. Mang trái tim đem giao cho nam nhân chà đạp, đó là bản năngcủa các nàng, là các nàng tự mình hạ tiện, chẳng thể trách được ai.

Một nụ cười tự trào lạnh lẽo hiện lên trên đôi môi đã cắn chặt đến rớm máu, Diệm Nương cố gắng mở trừng mắt ra, ngang nhiên đáp lại ánh mắt khinhmiệt của Khanh Tuần, hít sâu một hơi nói: “Ta đúng là hạ tiện, nhưng tadám yêu dám hận, dám cố gắng đi tranh giành, còn chàng thì không dám,chàng chỉ là một kẻ hèn nhát. Chàng nghĩ Dương Chỉ Tịnh chết rồi thì sẽvề bên cạnh chàng sao? Nằm mơ! Người Dương Chỉ Tịnh yêu là Phó Hân Thần, người cô ta cần cũng chỉ có thể là Phó Hân Thần mà thôi. Nếu là namnhân, chàng hãy nhường đến cùng luôn đi, để Phó Hân Thần xuống đó với cô ta.”

“Ngươi…” Khanh Tuần nắm chặt hai bàn tay lại, cố gắng đènén nỗi xúc động muốn vung chưởng kết liễu nàng. Nhưng lời của nàng lạiđánh trúng vào đáy lòng hắn, khiến hắn chẳng còn tâm trí nào muốn chết.Đúng thế, người Tịnh nhi cần từ đầu chí cuối luôn là Phó Hân Thần, chứkhông phải hắn, hắn dựa vào cái gì mà đòi xuống đó với nàng? Xoay ngườilại, hắn nhìn về phía mặt hồ, nhìn về phương bắc xa xôi.

“Tịnhnhi, sư huynh hứa với muội, nhất định sẽ đưa Phó Hân Thần tới bên cạnhmuội.” Hắn đè nén nỗi đau như dao cắt trong lòng, lập ra lời thề khiếnbản thân phải chịu muôn vàn sự dày vò đau đớn. Giờ đây, chắc hắn sẽ lạitiếp tục thoi thóp chút hơi tàn mà sống trên đời này như cô hồn dã quỷ.Bất kể đi tới đâu, hắn đều là người thừa thãi, dù là sống hay là chếtcũng nào có gì khác biệt.

Nghe thấy lời này của hắn, Diệm Nươngkhẽ thở phào một hơi, bên khóe miệng hiện lên một nụ cười thỏa mãn. Rồikế đó, thân hình nàng mềm nhũn đi, ngã nhào xuống đất.

Hắn vừa giày vò nàng, nhưng nàng cũng nào phải là không giày vò hắn?

Khi tỉnh lại, Diệm Nương phát hiện mình đang nằm trên giường, cánh tay gãyđã được nối lại và cố định bằng hai miếng nẹp gỗ nhỏ đặt ở trước ngực.

Hắn rốt cuộc cũng không vô tình đến mức bỏ mặc nàng. Nghĩ tới đây, nàngkhông kìm được khẽ nở một nụ cười ngọt ngào. Nàng là người rất dễ hàilòng, chỉ cần hắn chịu thể hiện một chút thiện ý với mình thôi, là nàngsẽ quên đi mọi điều không vui trước đó, tiếp tục tràn đầy dũng khí nhưxưa.

“Diệm cô nương, uống thuốc thôi!” Một đại hán mặc áo xám bó sát người bưng bát thuốc nóng hổi đi vào, vừa khéo nhìn thấy nàng tỉnhdậy, liền mừng rỡ kêu lên.

Đối với Diệm Nương, bọn họ từ sự coithường lúc ban đầu đến bây giờ trở thành sùng bái, chỉ bởi vì nàng dámnăm lần bảy lượt đi trêu vào vị nhị thiếu gia mà bọn họ vốn luôn sợ hãinhất kia. Hôm qua nếu không nhờ có nàng, không biết còn bao nhiêu huynhđệ trọng thương dưới “độc chưởng” của nhị thiếu gia. Vừa nghĩ đến đây,tên đại hán càng thêm cảm kích, đồng thời cũng mừng thầm vì mình vẫn còn được lành lặn đứng đây.

“Khanh lang đâu?” Đón lấy bát thuốc đặt qua chiếc bàn bên cạnh, Diệm Nương hỏi.

“Nhị thiếu gia… À, nhị thiếu gia…” Tên đại hán ấp úng không biết phải trảlời thế nào. Tối qua sau khi bế Diệm cô nương trở về, nhị thiếu gia lậptức rời đi, chẳng ai biết hắn rốt cuộc đã đi đâu cả.

“Đi rồiphải không?” Diệm Nương cũng hiểu ra ngay, liền giúp hắn giải vây. NếuKhanh Tuần mà không đi, nàng còn cảm thấy lạ lùng hơn.

“Vâng,vâng.” Tên đại hán không hiểu tại sao Diệm Nương lại không hề tỏ ra tứcgiận, tâm tư của phụ nữ, đặc biệt là những người phụ nữ xinh đẹp, quảthật khó lường. “Diệm cô nương, mau nhân lúc thuốc còn nóng uống đi,tiểu nhân lui ra trước đây.”

“Ừm, cảm ơn.” Diệm Nương khẽ gậtđầu, bưng bát thuốc lên, không nhìn tên đại hán kia thêm nữa mà bắt đầungẫm nghĩ xem đến lúc nào mình nên khởi hành đuổi theo Khanh Tuần. Gãkhốn đó xưa nay đều hành sự cổ quái, nàng mà không ở bên cạnh, khôngbiết hắn sẽ lại làm ra những chuyện gì tổn hại đến bản thân, như thế thì nàng thiệt to rồi.

Sau khi quyết định cho hắn nửa tháng yên ổn, Diệm Nương bèn yên tâm ở lại trong tiểu trấn dưỡng thương, không hề nôn nóng. Mãi đến mười ngày sau nàng mới xuất phát tới Thanh Thành, trướcđó nàng đã nhận được tin tức Phó Hân Thần vừa xuất hiện ở đây, trong một đêm giết chết Khoái Kiếm Mã Vi và phá tan tổng đàn Lạc Mã hội. Muốn tìm Khanh Tuần, chỉ cần tìm được Phó Hân Thần là xong.

Phó Hân Thần cũng đã phát điên. Lúc này có lẽ y còn đáng sợ hơn cả Khanh Tuần. Khanh Tuần còn có thể coi là tỉnh táo, có thể nghe lọt tai lời của ngườikhác, nhưng Phó Hân Thần thì lại mặc kệ tất cả. Y không ngờ lại chẳngngại phạm vào điều kiêng kỵ trong thiên hạ, giết chết một trăm hai mươibảy mạng người, bao gồm cả bang chủ của Lạc Mã hội, khiến cho các nhânsĩ bạch đạo nổi giận truy sát. Nhưng võ công của y quá cao cường, cănbản chẳng có ai làm gì được. Có điều bây giờ Khanh Tuần cũng đã tham gia vào hàng ngũ truy sát, cục diện thành ra thế nào thực khó lòng nóitrước được.

Mị lực của Dương Chỉ Tịnh đúng là lớn, có thể khiếnhai nam nhân xuất sắc như vậy trở nên điên cuồng, thật cũng không uổngđã tới thế gian này một chuyến. Chỉ là Diệm Nương không sao hiểu nổi,với thân phận của Phó Hân Thần tại sao phải tự mình ra tay. Mà càng lạhơn là sau khi xảy ra chuyện lớn như vậy, Long Nguyên không ngờ lạikhông có động tĩnh gì. Chẳng lẽ bọn họ thật sự có thể trơ mắt nhìn chủnhân của mình bị người ta truy sát?

Khẽ lắc lắc đầu, Diệm Nươngdẹp bỏ những suy nghĩ vẩn vơ này qua một bên, sự sống chết của Phó HânThần vốn chẳng liên quan gì đến nàng. Nhưng Khanh Tuần thì nhất địnhkhông được có chuyện. Do đó nàng phải ngăn cản hai người gặp gỡ, nếukhông ai sống ai chết thực khó mà nói trước được.

Một tiếng hídài vang lên, con ngựa vươn mình chồm hai chân lên giữa không trung, rồi dừng lại bên đường. Diệm Nương nhẹ nhàng nhảy xuống từ trên lưng ngựa,dùng cánh tay phải không bị thương dắt ngựa đi vào Thanh Thành, qua cánh cửa đang mở rộng, chậm rãi dọc theo con đường rộng lớn bên trong.

Nhà họ Khanh có rất nhiều sản nghiệp ở Thanh Thành như điền trang, tửu lầu, sòng bạc, xưởng vải, tiệm châu báu… tổng cộng phải có tới mười mấylọai, do đó ở đây bọn họ cũng có phủ đệ riêng, theo phán đoán của nàng,chắc sẽ có Tĩnh Trúc viện riêng cho Khanh Tuần nữa. Dù sao đi theo hắncũng được mấy năm rồi, nàng sớm đã hiểu rõ tật lạ của hắn.

Chậmrãi đi tới khu nhà quý tộc ở thành tây, ánh mắt Diệm Nương hờ hững nhìnlướt qua từng dãy phủ đệ lớn sơn son ngói đỏ, cuối cùng dừng lại bênngoài một cánh cửa lớn có hai con sư tử đá oai vệ canh hai bên, phíatrên treo tấm biển có khắc hai chữ vàng “Khanh phủ”.

Khẽ nở mộtnụ cười mỉm, nghĩ đến việc rất nhanh sẽ có thể gặp lại Khanh Tuần, tráitim nàng liền trở nên hân hoan vui vẻ, nhẹ nhàng đi lên phía trước cầmlấy chiếc vòng cửa gõ nhẹ mấy cái. Chỉ một lát sau cửa đã được mở ra,trước mặt nàng xuất hiện một đại hán mặc trường bào màu tím. Hắn nhìnthấy Diệm Nương thì hơi ngẩn ra một chút, sau đó liền cung kính nói:“Diệm cô nương, mời vào!”

Diệm Nương không hề kinh ngạc về việcngười này nhận ra mình, giờ đây chỉ e người nhà họ Khanh không có aikhông biết đến nàng cả. Với diệu pháp truyền tin của nhà họ Khanh, đừngnói nàng đã đi theo Khanh Tuần bốn năm, cho dù chỉ là một ngày, chắccũng không ai không biết.

“Ta muốn gặp Khanh Tuần.” Nàng nói thẳng ra ý đồ của mình khi tới đây.

“Vâng, mời Diệm cô nương đi theo tiểu nhân.” Người đó cung kính nói. Đối vớinữ nhân của Khanh Tuần, cho dù xuất thân tệ đến đâu, hạ nhân nhà họKhanh cũng không dám có chút bất kính.

Diệm Nương dắt ngựa đivào, nhưng rất nhanh đã có người tới giúp nàng mang ngựa vào chuồng, còn người dẫn đường thì nửa đường đổi thành một nam nhân trung niên có bộdạng như quản gia, dáng người cao gầy, so với vị quản gia của Khanh phủ ở Cánh Dương thì thuận mắt hơn nhiều.

Khanh phủ ở Thanh Thànhkhông hề thua kém Khanh phủ ở Cánh Dương, đình đài lầu các kề nhau sansát, vô cùng hoa lệ. Nàng thực không hiểu những người này xây nhiều nhàcửa như thế để làm gì, cũng có ở hết được đâu, đúng là rảnh quá tự tìmthêm việc cho mình.

Sau khi đi lòng vòng một thời gian chừng nửa nén hương, hai người đi tới bên ngoài một tòa tiểu viện, trên ô cửatròn có đề mấy chữ “Lục Âm Thâm Xứ”.

“Mời cô nương vào!” Vị quản gia từ đầu đến cuối mắt chẳng liếc ngang, tới lúc này mới lên tiếng,nhưng ánh mắt vẫn không nhìn qua phía Diệm Nương chút nào, nói xong liền xoay người đi ngay.

Nơi này không phải là Tĩnh Trúc viện, DiệmNương có chút ngạc nhiên, đang định cất tiếng gọi người đó lại thì ôngta đã biến mất trong khu rừng trúc. Hơi nhướng đôi mày liễu, nàng hờhững bước qua ô cửa tròn. Đã đến đây rồi, dù sao cũng phải xem xem bọnhọ có ý đồ gì mới được, nàng không tin rằng Khanh Tuần lại ở một nơi nào khác ngoài Tĩnh Trúc viện. Không biết ai đang ở trong đó đợi nàng đây?

Trong tiểu viện trăm hoa xơ xác, cây cối trơ cành, chỉ có mấy gốc tùng quanhnăm không rụng lá vẫn còn hiên ngang giữa làn gió lạnh. Cái gì mà “LụcÂm Thâm Xứ”, đúng là nhảm nhí! Diệm Nương lẳng lặng đứng ngoài sânthưởng thức cảnh sắc chẳng có gì đáng để thưởng thức này, không hề vộivã bước vào trong căn phòng khép chặt cửa kia. Rốt cuộc đã có ngườikhông nhịn được, cửa kẽo kẹt mở ra. Một nha hoàn mặc áo xanh, tết haibím tóc trên đầu, bước ra ngoài, đi đến trước mặt Diệm Nương, trong mắtthoáng qua một nét khinh miệt, nhưng khi mở miệng thì giọng điệu lạicung kính vô cùng, giọng nói cũng giòn tan khiến người ta cảm thấy dễchịu: “Diệm cô nương, chủ mẫu mời cô vào phòng.”

Diệm Nương khẽ nở một nụ cười quyến rũ, không hề đáp lời, lả lướt đi thẳng vào phòng, thì ra Khanh phu nhân đã tới.

Khanh phu nhân ngồi trên một chiếc ghế làm bằng gỗ trắc quay mặt về phía cửa, mái tóc điểm bạc buông xõa chia ra hai bên dài đến tận eo, cách ăn mặccó phần giống với Khanh Tuần, lúc này khuôn mặt xấu xí không kém gìKhanh Tuần kia đang toát ra một vẻ cao thâm khó dò, không biết là có ýđồ gì.

Đây là lần thứ hai Diệm Nương gặp Khanh phu nhân, nhưngthủ đoạn cứng rắn của bà thì đã lưu lại trong lòng nàng một ấn tượng cực kì sâu sắc. Nếu không có bà, nàng và Khanh Tuần có thể đã là nhữngngười xa lạ, chứ không phải dây dưa không dứt với nhau như lúc này, thật không biết nàng nên cảm ơn hay là nên căm hận bà đây. Nhưng có một điều nàng có thể khẳng định, đó là đối với Khanh Tuần, bà có khả năng khốngchế trong một phạm vi nhất định.

“Diệm Nương bái kiến phu nhân.” Cất giọng yêu kiều, nàng nhẹ nhàng quỳ gối hành lễ.

“Không cần đa lễ, Diệm cô nương ngồi đi!” Khanh phu nhân hờ hững nói, trongthanh âm lạnh lùng toát ra một sự uy nghiêm khiến người ta không cáchnào kháng cự.

Diệm Nương cất tiếng cảm ơn rồi ngồi xuống, không nói gì thêm.

“Ta biết cô nương thích Tuần nhi.” Khanh phu nhân cũng không vòng vo, nóithẳng vào việc chính: “Nhưng với xuất thân của cô, thực không có tư cách gả vào nhà họ Khanh ta. Huống chi Tuần nhi căn bản không thích cô, chỉbởi vì lời thề khi trước nên mới không tiện nói gì. Cô đi đi, đừng tiếptục bám lấy nó nữa, nó đã rất đau khổ rồi.”

Thoáng trầm lặng một chút, Diệm Nương đột nhiên cất lên một tràng cười giòn tan như tiếngchuông bạc, khuôn mặt như bông hoa vừa nở, rạng rỡ vô cùng: “Phu nhânnhầm rồi, việc của Diệm Nương và Khanh lang vốn chính là do phu nhân đãép Khanh lang phải đáp ứng. Lúc này mới đi nói về thân phận hay lailịch, chẳng phải đã muộn quá rồi ư?” Dừng lại một chút, nàng nhìn sắcmặt đã trầm xuống của Khanh phu nhân, thản nhiên nói tiếp: “Diệm Nươngđã là người của Khanh lang rồi, càng chẳng có lý do gì mà nói ai bám lấy ai. Phu nhân cũng là người từng trải, lại biết ta thật lòng thích Khanh lang, cớ sao vẫn nhẫn tâm chia tách ta và Khanh lang như thế? Xin lỗi,thứ cho Diệm Nương không tiếp chuyện với phu nhân được.” Nói rồi bènđứng dậy định rời đi.

“Đứng lại!” Khanh phu nhân vỗ mạnh xuốngbàn đánh “bộp” một tiếng, nghiêm giọng quát lên: “Hay cho một con nhađầu mồm mép, ngươi không sợ ta lấy mạng ngươi sao? Hừ, ngươi nghĩ vớithế lực của nhà họ Khanh ta, giết một mạng thì có gì ghê gớm lắm à?”

“Vậy sao?” Diệm Nương chẳng hề xoay người lại, cất giọng yêu kiều hỏi, trong cặp mắt xinh đẹp thoáng qua thần sắc phẫn nộ: “Muốn lấy thì cứ lấy đi,mạng của Diệm Nương vốn chẳng đáng tiền, lão nhân gia ngài sao phải tựhạ thấp mình phí lời với ta.”

“Ngươi…” Khanh phu nhân nghẹn lời, ngay sau đó liền cất tiếng cười vang: “Hay, hay lắm, lão nương phải xem xem nha đầu ngươi có bản lĩnh gì khiến Tuần nhi tiếp nhận ngươi.”

“Không phiền phu nhân lo thay.” Diệm Nương dịu dàng nói, đoạn xoay người hành lễ, rồi lùi dần ra bên ngoài cửa.

“Tuần nhi không ở đây, hôm qua nó đã lên đường tới Bắc Thiên mục trường rồi.” Đột nhiên, Khanh phu nhân cao giọng nói. Trên khuôn mặt xấu xí của bàthoáng qua một nụ cười vui vẻ. Bà vốn không thích Diệm Nương, nhưng mấynăm nay những việc Diệm Nương làm vì Khanh Tuần bà đều biết rõ ràng,trong lòng đã chẳng tính toán gì về thân phận của nàng nữa, cũng ngầmthừa nhận nàng là con dâu của mình, vừa rồi nói vậy chẳng qua là để thửnàng lần cuối cùng mà thôi.

Diệm Nương đã vượt qua một cách thuận lợi.

“Đa tạ phu nhân.” Giọng của Diệm Nương từ xa vang lại, thân ảnh sớm đã rời đi được một quãng khá dài.

Phó Hân Thần lại vừa gây ra một trận gió tanh mưa máu ở Bắc Thiên mụctrường, không biết đến bao giờ y mới dừng lại cuộc giết chóc điên cuồngnày đây?
Danh sách chương
11/11 (100%)