Hồi 06 - Chương 08 phần 2

Vừa nhấn nút từ chối cuộc gọi, đang định bỏ lại điện thoại vào túi xách thì di động của nàng lại tiếp tục rung lên, xem ra nếu còn không nhận điện thì sẽ còn tiếp tục như vậy. Lạc Tranh khẽ nhíu mày, đã không làm thì thôi, còn làm thì phải làm tới cùng, nàng liền đưa tay tắt máy.

"Xem ra Lạc luật sư thật sự bận rộn nhiều việc.” Dorrence tươi cười nhìn nàng, ánh mắt không hề che dấu sự ái mộ.

Lạc Tranh nhẹ nhàng cười, "Tôi bận rộn thế nào cũng đâu so được với cảnh sát các vị. Cho nên xin được nói ngắn gọn, tình hình của thân chủ mình tôi đã nắm rõ, vì vậy đêm nay tôi sẽ thay mặt thân chủ nộp tiền bảo lãnh.”

“Cô muốn đưa anh ta đi ngay đêm nay?” Dorrence liền khôi phục lại bộ dạng nghiêm túc khi giải quyết công việc, nhưng thái độ của ông ta khá thân thiện bởi dù sao đối diện cũng là một đại mỹ nhân.

“Đúng vậy!” Lạc Tranh khẳng định một lần nữa.

“Lạc luật sư, vừa rồi tôi cũng đã xem qua hồ sơ cá nhân của cô. Còn trẻ như vậy mà đã có thể làm mưa làm gió trên pháp đình quả nhiên không tầm thường. Hôm nay được gặp mới biết, danh xưng hoa anh túc độc cũng không hề nói quá, nhưng mà…” Dorrence khéo léo chuyển đề tài, “Lạc luật sư làm vậy cũng là khó cho tôi, cô cũng biết, cảnh sát đã định sẽ khởi tố vụ này.”

“Cho dù khởi tố thì sao nào?” Vụ này căn bản không cần đánh cũng đã thắng rồi.” Lạc Tranh thản nhiên uống một ngụm cà phê, bình tĩnh nói, “Kết quả có lợi nhất đối với phía cảnh sát cũng chỉ là hình phạt tiền mà thôi. Tôi nghĩ, số tiền phạt đó không thể vượt quá một triệu chứ?”

Dorrence nghe vậy, nở nụ cười khá thoải mái, “Thân chủ của cô không định bỏ ra một triệu tiền bảo lãnh đấy chứ?”

“Sai rồi!” Lạc Tranh khẽ vươn người về trước, nhìn Dorrence nói rõ ràng, “Có lẽ, trong mắt cảnh sát các vị, một triệu kia là tiền bảo lãnh, nhưng đối với thân chủ của tôi mà nói, anh ta cũng không có ý định lấy lại nó.”

Dorrence nghe vậy, hơi ngẩn ra, một lúc sau mới hỏi, “Ý của Lạc luật sư là…”

“Cảnh sát là người thông minh, ý của thân chủ tôi đã rất rõ ràng, tôi nghĩ cũng không cần phải nói lại làm gì. Nhiều khi nói rõ ràng quá lại mất đi ý nghĩa của nó.” Lạc Tranh lại dựa người về phía sau, khôi phục lại vẻ lạnh nhạt đầy tự tin, “Cảnh sát không thử nghĩ xem, nếu như kiên trì ra toà, các vị cũng không chiếm được lợi thế gì. Các vị không tìm được bất kỳ nhân chứng nào mục kích, có thể chứng minh thân chủ tôi tự tay hướng dẫn người chưa thành niên đánh bạc. Một khi đưa ra toà, tôi tin chắc các vị sẽ không chiếm được ưu thế.”

Dorrrence cười cười, người ta thường nói, những người đẹp thường không có mấy đầu óc, nhưng mà gặp được mỹ nhân này rồi mới biết câu nói đó không hề chính xác. Phụ nữ hoàn toàn có thể vừa xinh đẹp vừa thông minh. Nhưng mà phụ nữ quá mức thông minh sẽ rất nguy hiểm, bởi vì ánh mắt của họ quá mức sắc bén, sắc bén đến mức có thể nhìn thấu đối phương. Người phụ nữ như vậy, chỉ có người đàn ông cường thế mới có thể khống chế được.

“Nghe nói Lạc luật sư làm việc luôn luôn cẩn thận tỉ mỉ, hôm nay được chứng kiến quả nhiên danh bất hư truyền, chỉ là…” Ông ta thoáng ngừng lại, nhìn về phía nàng, “Cũng không biết, những lời này của Lạc luật sư nên xem là uy hiếp hay hối lộ đây?”

“Cả hai đều không phải.” Lạc Tranh nâng tách cà phê hớp một ngụm, bình thản nói, “Tôi chỉ muốn tìm một phương thức đối với đôi bên đều có lợi mà thôi.”

"Phương thức gì?'" Dorrence nhìn nàng.

“Hợp tác!” Lạc Tranh nói ra hai từ này một cách dứt khoát, “Tôi nghĩ cảnh sát các vị với thân chủ tôi cũng không phải mới biết nhau một, hai ngày, chuyện lần này rõ ràng là có người cố ý hãm hại. Thân chủ tôi chỉ là tình cờ đi tới chỗ đó, vốn định khuyên can mấy người chưa thành niên kia đừng đánh bạc, không ngờ lại bị cảnh sát đưa tới nơi này, đặt cho tội danh xúi giục trẻ vị thành niên đánh bạc. Thực sự, tôi không muốn nhìn thấy cảnh sát các vị bị lợi dụng mà thôi.”

“Hợp tác?” Dorrence đầy ý tứ nhắc lại hai từ này, “Ý của Lạc luật sư là đem một triệu kia tới nói chuyện hợp tác?”

Lạc Tranh cười nhẹ, “Cảnh sát trưởng Dorrence, tôi nói rồi, nói rõ ràng quá sẽ mất đi ý nghĩa, một triệu không phải là con số nhỏ, có thể coi như là lời cảm ơn sự tận tuỵ làm việc của các vị cảnh sát, cũng có thể coi là gì đó khác, đây vốn là chuyện rất đơn giản.”

“Nếu quả thực như lời Lạc luật sư nói, Dennis chỉ là tình cờ bị dính vào, vậy một triệu này càng không nên nhắc tới mới phải. Lạc luật sư cần gì phải vội vã đề nghị như vậy?” Dorrence cũng không phải cố tình làm khó Lạc Tranh, chỉ là hỏi theo thông lệ.

Lạc Tranh thản nhiên nhìn ông ta, hơi nghiêng người về trước.

“Cảnh sát các vị chắc biết câu “thương trường như chiến trường”, chỉ cần thân chủ tôi ở lại cục cảnh sát thêm một phút, đối với thị trường chứng khoán sẽ ảnh hưởng như thế nào. Cho nên thân chủ tôi nguyện ý dùng một triệu này dàn xếp ổn thoả, quan trọng là anh ta muốn lập tức ra ngoài.”

“Theo ý tứ trong lời nói của Lạc luật sư, dường như muốn đơn phương hợp tác thì phải.” Dorrence vừa cười vừa nói.

“Tôi biết rõ cảnh sát trưởng Dorrence cho tới giờ chưa từng để người vô tội bị hàm oan, lần này chỉ là đối thủ của thân chủ tôi gây chút náo loạn thăm dò tình hình mà thôi. Nếu như sáng mai thân chủ tôi không thể tới công ty như thường lệ, đối thủ nhất định sẽ tung tin thất thiệt. Thân chủ tôi vốn là người vô tội, mà vụ này cũng chỉ đơn giản là chút mánh lới trong kinh doanh, cục cảnh sát cần gì phải chen vào ệt.” Lạc Tranh dứt khoát nói thẳng, “Ông cũng biết, danh dự của thân chủ tôi một chút cũng không thể bị tổn hại, thương trường vốn là đôi bên cùng có lợi, đương nhiên, nó được xây dựng dựa trên điều kiện tiên quyết là tinh thần tôn trọng pháp luật. Cảnh sát trưởng Dorrence, như vậy cũng thuận tiện cho người và thuận tiện ình.”

Dorrence nghe xong những lời này, cầm lấy tách cà phê, uống một ngụm, cũng không hề nói gì nhưng Lạc Tranh biết rõ ông ta đang thầm suy tính.

Một lúc lâu sau.

“Được, nếu Dennis đã qua thời gian thẩm vấn, anh ta có thể đi, nhưng mà lần sau sẽ không may mắn như thế.” Ông ta đã nghĩ rất rõ ràng, đúng như nàng nói, vụ này dù có đưa lên toà, cảnh sát cũng chưa chắc thắng, nếu quả thật là do đối thủ cạnh tranh bày chuyện hãm hại, như vậy cảnh sát cũng đành thúc thủ mà thôi.

“Tôi thấy có thể nhanh chóng tống khứ người như thân chủ tôi ra khỏi đây cũng là chuyện tốt.” Lạc Tranh thấy ông ta rốt cuộc nhượng bộ, cười cười, đứng dậy.

“Cảnh sát trưởng Dorrence, lần này cảm ơn ông.”

Dorrence cũng đứng dậy, nhìn Lạc Tranh, “Lạc luật sư nói chuyện khẩn thiết như vậy tôi đương nhiên bị thuyết phục, có thể mời được Lạc luật sư tới đây xem ra anh ta cũng thật có phúc.”

“Rất ít người có được phúc khí này, bởi vì phí luật sư của tôi rất cao.” Lạc Tranh khẽ mở miệng cười giỡn, chìa tay về phía ông ta, “Cảnh sát trưởng Dorrence, hân hạnh được biết ông, vậy tôi đi làm thủ tục cho thân chủ của mình, sau này có cơ hội gặp lại.”

Dorrence cũng đưa tay nắm lấy tay nàng.

"Lạc luật sư, chẳng bằng hẹn ngày mai, nếu đã quen biết, tôi muốn mời Lạc luật sư dùng bữa tối.”

Ông ta thẳng thắn đưa ra lời mời.

Lạc Tranh dễ dàng nhận ra ý đồ từ trong ánh mắt ông ta, là ý đồ của người đàn ông với phụ nữ không hề che dấu, được biểu đạt một cách trần trụi nhất. Nàng khẽ cười, “Sao có thể không biết xấu hổ mà làm phiền cảnh sát trưởng Dorrence chứ? Tôi nghĩ để ngày khác đi, ngày đó tôi sẽ đích thân mời cảnh sát trưởng Dorrence cùng ăn tối.”

Dorrence thấy nàng cự tuyệt, cũng không thể tiếp tục nài ép, đành gượng cười gật đầu.

Lạc Tranh chào hỏi đơn giản vài câu xong xuôi liền đi làm thủ tục cho Dennis rời khỏi cục cảnh sát.

***

12h đêm, tiệm cháo người Hoa.

Trước mặt Lạc Tranh đặt ba tô cháo, một tô cháo trứng muối thịt nạc, một tô cháo cá, một tô cháo xương heo, mà nàng hiện giờ đang bưng tô cháo xương heo húp từng ngụm, vẻ mặt đầy thoả mãn.

Vào giờ này, trong quán căn bản không còn người nào ngoài ông chủ quán và hai người khách là Dennis và Lạc Tranh.

Dennis không hề húp cháo, chỉ ngồi đối diện với Lạc Tranh, tò mò nhìn nàng mở miệng húp cháo, lại nhìn bộ dạng nàng lúc này không chút kiểu cách giả tạo như những người phụ nữ thích điệu đà khác. Dennis chưa từng nghĩ tới nàng là người khi dùng bữa không để ý đến hình tượng nữ tính của mình, phải nói giờ này nàng giống một đứa bé con mới đúng, một đứa bé con tham ăn.

Còn có một điều quan trọng hơn là những thứ này hoàn toàn không giống bữa ăn chút nào.

Khi Lạc Tranh húp xong nửa tô cháo xương heo mới ngẩng đầu nhìn Dennis một cái, thấy anh ta liên tục dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn mình, nhún vai nói, “Anh không thấy ngon miệng chút nào hay sao?”

Dennis nhìn thoáng qua hai tô cháo còn lại trên bàn, có chút khó xử nói, “Lạc Tranh à, hay chúng ta đổi nhà hàng khác đi, tuy rằng đã rất khuya, nhưng vẫn còn nhà hàng mở cửa, tôi biết một nhà hàng Italy rất ngon, tôi có thể gọi điện cho quản lý ở đó, dù sao đêm nay…”

“Cạch!” Lạc Tranh không đợi Dennis nói xong, đã đem tô cháo trứng muối thịt nạc đặt trước mặt anh ta, nhìn anh ta cười cười, “Muốn báo đáp tôi sao? Vậy thì húp cháo đi, tôi hiện giờ không muốn ăn món ăn Italy gì hết, chỉ muốn húp cháo hương vị Hongkong mà thôi, có trời biết tôi thèm húp cháo đến sắp điên lên rồi, thật may đã để tôi tìm thấy tiệm này.”

Người phương Tây không có thói quen húp cháo, đương nhiên không biết sự tuyệt vời của nó. Dennis cũng không ngoại lệ, cho tới giờ anh ta chưa từng thử qua loại cháo này. Từ nhỏ tới lớn luôn ăn đồ phương Tây đương nhiên sẽ không chú ý tới mỹ thực phương Đông. Nhìn tô cháo màu sắc rực rỡ trước mặt, anh ta có chút khó xử nuốt nước miếng. Kỳ thực, anh ta thích đồ ăn Trung Hoa, nhưng mà khi học cầm đũa thì từ cổ tay đến ngón tay đều đau, từ đó trở đi anh ta liền coi việc ăn đồ Trung Hoa là một việc làm tốn sức.

Lạc Tranh thấy Dennis có chút do dự, dường như cũng nhìn ra sự bối rối của anh ta, cười khẽ, liền đưa một chiếc thìa nhỏ cho Dennis, “Ăn cháo cũng giống như món súp của các anh vậy, dùng thìa chứ không dùng đũa.”

Dennis có chút chần chừ nhận lấy cái thìa.

“Nếm thử đi, sẽ không khiến anh phải thất vọng đâu.” Lạc Tranh nhìn Dennis mỉm cười.

Dennis nửa tin nửa ngờ cầm lấy cái thìa, thử một chút cháo trứng muối thịt nạc. Vừa húp xong một thìa, hai mắt đột nhiên sáng ngời.

“Sao rồi, ngon không?” Lạc Tranh nhìn ánh mắt anh ta như vậy, đắc ý lên tiếng.

Dennis gật đầu liên tục, lại tiếp tục ăn thêm, tinh tế cảm nhận sau đó mới nuốt xuống.

“Súp này tên gì vậy? Thật sự rất ngon!”

Lạc Tranh thiếu chút nữa bị những lời này của anh ta làm cho sặc chết, hơi trợn mắt lên. “Trời ạ….đây không gọi là súp, đây là cháo, cháo trứng muối thịt nạc.” Tên của món cháo, nàng dùng tiếng Trung để nói.

Dennis hiểu ra, gật đầu, dựng ngón tay lên tỏ ý tán thưởng, “Thứ này hương vị rất tuyệt!”

“Tôi không có lừa anh chứ? Ở chỗ chúng tôi, cháo là món ngon nhất, so với những nhà hàng cao cấp kia còn tốt hơn rất nhiều.” Lạc Tranh cười tít mắt nói.

Dennis lại mải húp cháo, vô thức gật đầu nhưng rất nhanh lại lắc đầu, “Lạc Tranh, thực lòng cảm ơn sự giúp đỡ của em tối nay.”

“Anh nói vậy sẽ khiến tôi mất hứng đó, không phải anh đã trả phí tư vấn rồi sao. Còn nếu thật lòng muốn cảm ơn tôi, vậy...” Lạc Tranh suy nghĩ một chút, cười khẽ, “Vậy mời tôi ăn cháo là được rồi!”

“Chỉ những thứ này?” Dennis lại càng không hiểu nhìn nàng. Anh ta vốn cho rằng, phụ nữ nếu không thích những món hàng hiệu đắt tiền thì cũng muốn đi ăn tại những nơi sang trọng.

Mà Lạc Tranh, lại thích những thứ nằm ngoài sức tưởng tượng của anh ta.

Lạc Tranh khẽ gật đầu, "Phải!”

“Nhưng đây chỉ là tiệm cháo…”

“Còn tốt hơn nhà hàng Italy của anh nhiều.” Lạc Tranh cũng không hề để ý liền nói, “Chúng ta là bạn, còn chú ý tới mấy thứ đó làm gì? Đã muộn thế này, còn phải chạy tận đâu đâu, rồi lại phải ngồi chờ đồ ăn, chờ món khai vị, đến lúc món chính được đưa lên thì tôi đã chết đói rồi.” Lạc Tranh nói rất thực lòng.

Dennis nghe vậy, đầu tiên là sững sờ, sau đó ha ha cười lớn.

Đúng lúc đang húp cháo, Lạc Tranh kinh ngạc ngẩng đầu, ngẩn ra nhìn bộ dạng cười thoải mái của Dennis. Một lúc sau, đợi anh ta cười thoải mái xong, nàng có chút không tin nói, “Thì ra anh cũng biết cười.”

Lần này đến phiên Dennis thiếu chút nữa bị sặc, nhìn Lạc Tranh có chút kinh ngạc, “Trong mắt em tôi là người nghiêm túc đến vậy sao?”

"Không phải là nghiêm túc, chỉ là tôi không nghĩ tới anh có thể cười thoải mái như vậy.” Tâm tình Lạc Tranh lúc này cũng rất khá, liền trêu chọc anh ta, “Hôm nay thật sự là lần đầu tiên tôi nghe thấy anh cười lớn tiếng như vậy.”

Dennis vươn người về phía nàng.

“Sẽ không khiến em sợ chứ?”

“Không đâu, tôi cảm thấy anh cười thoải mái như vậy thực sự rất đẹp.” Ánh mắt Lạc Tranh đầy sự chân thành.

Dennis cười không nói gì, nhìn nàng một lúc sau, bất ngờ lên tiếng, “Lạc Tranh, ăn xong đi chơi bowling với tôi được không?”

“Bây giờ?” Lạc Tranh kinh ngạc hỏi lại, vừa định giơ tay nhìn đồng hồ liền bị Dennis kéo xuống.

“Đừng để ý thời gian, nếu em không mệt thì đi nhé.”

Lạc Tranh suy nghĩ một chút, sau đó cười gật đầu, “Được, vậy tôi đành liều mình bồi tiếp, nhưng mà anh phụ trách việc thuê sàn.”

Dennis nở nụ cười, "Không nghiêm trọng như vậy, yên tâm, chỉ cần em không mệt, bao toàn bộ khu đó cũng không vấn đề gì, nhưng mà….” Anh ta ngừng lời, lại nhìn đến tô cháo xương heo trước mặt nàng, “Em húp tô cháo này đầu tiên chứng tỏ nó ngon nhất, tôi muốn thử…”

"A, sao anh có thể như vậy? Sao có thể tranh cháo với tôi chứ…”

Hai người cứ thế nổi tính trẻ con bắt đầu giành đồ ăn của nhau…

Một màn này, hoàn toàn rơi vào trong mắt người đàn ông đứng ở cửa tiệm. Ánh mắt sâu thẳm của hắn bất chợt chuyển lạnh băng, từ trên gương mặt vui vẻ của Dennis chuyển qua nét mặt rạng rỡ tươi cười của Lạc Tranh, nắm tay lập tức siết chặt lại.

Đáng chết, nàng chưa từng cười với hắn như vậy bao giờ!

Không chút nghĩ ngợi, hắn nhấc chân lên, sải bước tiến vào trong tiệm.

Ông chủ quán đang chuẩn bị chờ khách rời đi liền đóng cửa nghỉ ngơi, không ngờ tới lại có một vị khách khác tiến vào, trông cách ăn mặc cũng đủ biết anh ta là người cao quý. Hôm nay là ngày gì thế này? Những người có tiền đều thích chạy tới đây ăn khuya sao?

Ông chủ quán bước tới, lịch sự cười, “Quý khách, thật ngại quá, chúng tôi đã tới giờ đóng cửa rồi.”

Louis Thương Nghiêu nhìn ông chủ một cái, cũng không nói lời nào, trực tiếp đi về hướng Dennis cùng Lạc Tranh đang ngồi.

Đang mải đùa giỡn, Dennis cùng Lạc Tranh chợt cảm thấy trong không khí có một luồng khí lạnh ập tới, nhanh chóng khiến không khí như đông cứng lại.

Lạc Tranh vô thức ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc trừng lớn đôi mắt.

Hắn…sao lại tìm tới chỗ này?

Dennis thấy nét mặt Lạc Tranh rất kỳ lạ, liền quay đầu lại, sau một khắc, khoé môi hơi cong lên ý cười.

Louis Thương Nghiêu từng bước một đến gần hai người họ, ánh mắt của hắn cực kỳ bình tĩnh, khôi phục lại vẻ hờ hững thường thấy. Lại thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lạc Tranh, khẽ nhếch môi cười, nhưng trong lòng đang cố đè nén lửa giận, cảm giác lúc này của hắn hệt như tận mắt thấy vợ mình ra ngoài yêu đương vụng trộm vậy.

Hắn tuyệt đối không ngờ tới, người phụ nữ cuống cuồng chạy vội khỏi biệt thự chính là vì đi gỡ tội cho người đàn ông khác. Có trời biết, hắn vì không muốn để nàng bị dị ứng phấn hoa, lúc tắm cơ hồ sắp lột đi cả lớp da của mình. Kết quả, sai người đi thăm dò, mới biết Dennis bị đưa tới cục cảnh sát, còn người luật sư thay anh ta nộp tiền bảo lãnh lại là Lạc Tranh.

Người phụ nữ này quả thực to gan.

Cách đó không xa, ông chủ quán dường như cũng cảm nhận được một bầu không khí nguy hiểm đang rình rập, gấp đến độ suýt giậm chân. Trời ạ, hai người đàn ông ăn mặc lịch sự kia tốt nhất là đừng có vung tay vung chân ở nơi này. Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết họ muốn gì. Người đàn ông đến sau nhất định là nhắm tới người phụ nữ kia rồi.

Là cuộc tình tay ba sao?

Haizz, người trẻ tuổi bây giờ thật là…Ông chủ quán chỉ đành âm thầm cầu nguyện, nếu họ thật sự muốn đánh nhau thì làm ơn đi ra ngoài.

Louis Thương Nghiêu mang theo bộ dạng điển hình của khách không mời mà tới, lại cực kỳ tự nhiên biến khách thành chủ. Bước tới gần, còn không đợi ai mời, hắn tự động kéo ghế, ngồi xuống cạnh Lạc Tranh.

Lạc Tranh không biết hắn muốn làm gì, từ bộ dạng bình tĩnh cho đến nét mặt không có chút biến đổi của hắn thật không nhìn ra được suy nghĩ trong lòng hắn. Bởi vậy, nàng giật mình nhìn sững một lúc lâu, nhẹ giọng hỏi, “Sao anh lại tới đây?”

Nàng thực không biết sao hắn có thể tìm tới nơi này nhanh đến vậy.

Ngược lại, Dennis ngồi phía đối diện chỉ cười khẽ, dùng cái thìa khẽ quấy cháo trong tô, lạnh nhạt nói, “Thương Nghiêu, tôi biết rõ tin tức của anh trước giờ vốn luôn nhạy bén, nhưng đêm nay chút chuyện nhỏ này không đáng để anh đích thân ra mặt giúp tôi đâu.”

Louis Thương Nghiêu cũng không nhìn về phía Lạc Tranh, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng về phía Dennis, giọng nói trầm thấp vang lên rất khó nhận ra hắn đang cao hứng hay tức giận.

Giọng nói của hắn lúc này thực bình tĩnh như mặt biển phẳng lặng.

"Dennis, anh nên hiểu cho rõ ràng, đối với chuyện của anh, tôi chưa bao giờ quan tâm.”

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện