Chương 15: Hồng diễm Ngưng Hương

Như Ý xoa ngực, nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy không yên lòng: "Hải Lan là người tinh tế, vì sao chăm sóc Vĩnh Kỳ lại có sai lầm được chứ? Vĩnh Kỳ đang bị bệnh, trên người Thư phi lại bất an, tuy rằng nữ nhân mang thai sẽ gây ra thận khí hư nhược nhưng rụng tóc nhiều như vậy thì quả là không ổn"
Thụy Tuệ nói: "Vậy khi nô tài trở về thì sẽ nhất định nhắc nhở và thỉnh vài thái y đến xem sao"
Như Ý dặn dò nói: "Cái thai của Thư phi không dễ dàng có được cho nên vẫn phải cẩn thận"
Nàng mang tâm sự như vậy đi ngủ nhưng cũng không thể ngủ ngon được, Như Ý hỗn hoạn trong giấc ngủ, trong chốc lát lại mơ thấy Yến Uyển dịu dàng bên Hoàng đế, trong chốc lát lại mơ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vĩnh Kỳ đỏ bừng mà Hải Lan lại lo lắng không thôi, trong chốc lát lại mơ thấy từng loạn tóc lớn rơi xuống mà trên khuôn mặt Ý Hoan chứa đầy kinh sợ. Như Ý cố hết sức cử động thân mình, bỗng nhiên cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, nàng bừng tỉnh trở dậy thì đã thấy tẩm y đã ướt đẫm mồ hôi. Dung Bội đang ngủ ở dưới đất, nàng nghe động tĩnh như vậy mà liền đứng dậy cầm đèn soi, chiếu sáng khuôn mặt bất an của Như Ý.
Dung Bội cẩn thận lau mồ hôi cho Như Ý, rồi bưng nước trà tới: "Nương nương gặp ác mộng sao?"
Như Ý uống mấy ngụm nước trà vào tâm phế khô cằn: "Trong đầu lúc nào cũng mơ thấy những chuyện bất an, nhất là chuyện Thư phi và Vĩnh Kỳ"
Dung Bội khuyên nhủ: 'Nương nương đừng vội, nữ nhân mang thai mà bị rụng tóc là chuyện thường, lúc trước ngạch nương nô tỳ mang thai muội muội của nô tỳ thì cũng bị như vậy. Còn về phần Ngũ a ca thì có Du phi nương nương chăm sóc thì chắc sẽ không sao đâu"
Như Ý do dự một lát, bỗng nhiên ngồi dậy mà làm cho chiếc vòng tay xích kem trên cổ tay rung động leng keng: "Không được! Cho dù thế nào thì cũng phải cho Giang Dữ Bân hồi kinh một chuyến"
Như Ý đi tới gặp Hoàng đế mà bẩm báo chuyện của Thư phi và Vĩnh Kỳ, lúc đó có Ngọc Nghiên, Yến Uyển và Anh Lạc làm bạn bên cạnh, Hoàng đế nghe xong, trong lòng cũng nôn nóng vô cùng cho nên lập tức gọi Giang Dữ Bân đến rồi cho hắn quay về. Giang Dữ Bân lập tức hồi kinh, không dám chậm trễ khắc nào. Ngày đêm thúc ngựa không ngừng, lúc đo Như Ý mới cảm thấy yên tâm một nửa.
Đến khi ngự giá rời khỏi Hàng Châu thì Hoàng đế đã tấn phong Lục Anh Lạc thành Khánh tần, cùng Yến Uyển chia đều xuân sắc, hai người đều nhận được sủng ái. Từ lúc rời khỏi Hàng Châu, Hoàng đế vẫn không ngừng than tiếc: "Đã tới Hàng Châu nhưng lại không thể hưởng được cảnh sắc tuyệt đẹp nơi này. Tình hồ không bằng vũ hồ, vũ hồ không bằng nguyệt hồ, nguyệt hồ không bằng tuyết hồ".
Như Ý mỉm cười: "Ngày đó Lệnh phi muội muội nhảy múa như hồng mai rơi trong tuyết mà không khiến cho Hoàng thượng cảm thấy mỹ mãn sao?"
Hoàng đế cười nói: "Chỉ là tiểu nữ tử mưu lợi mà thôi, sao có thể so được với cảnh tuyết đầy trời chứ?"
Tất nhiên cái này không làm khó được Như Ý. Nàng am hiểu thêu thùa cho nên sau này nàng quay về kinh thì đã sớm thêu một bản "Ở trong đình giữa hồ mà ngắm tuyết" mà đưa vào Dưỡng Tâm điện cho Hoàng đế, khiến hắn lúc nào cũng thấy được cảnh đẹp ở Tây Hồ. Rời khỏi Hàng Châu, ngự giá liền đến tử Giang Ninh mà đi đường vòng tế bái lăng mộ của Minh Thái Tổ. Hoàng đế vì muốn giải sầu cho Thái hậu cho nên tự mình đưa Hoàng Thái hậu đến phòng máy chế tạo dệt ở Giang Ninh, lại lệnh cho Giang Ninh dệt tạo gấp gáp y phục cho Hoàng Thái hậu trong ngày sinh thần thứ 60 mà muốn khiến Hoàng Thái hậu vui vẻ.
Yến Uyển được Giang Ninh dệt tạo mà lén dâng tặng mấy chục gấm góc quý báu, trong lòng nàng cao hứng không thôi, tiểu thị nữ đưa vài đến miệng lưỡi lanh lợi, liền nói: "Đây là Loan Chương Cẩm, văn như Loan Tường, đây là Vân Côn Cẩm, văn tự vân từ Sơn Nhạc Trung; đây là Liệt Minh Cẩm, văn tự hiện ra trước ánh đèn; đây là Cây Nho Cẩm, văn tự như hoa cây nho, phú quý cát tường; đây là Tán Hoa Lăng, văn tự như đóa hoa. Còn đây là châu cẩm quý báu, những thứ này đều là tâm ý của đại nhân chúng nô tỳ, thỉnh nương nương xin vui lòng nhận cho mà hãy thành toành vinh quanh của đại nhân của chúng nô tỳ"
Nàng nói xong, Yến Uyển liền lấy ít quả kim qua tử để vào trong tay nàng rồi cho người đưa tiễn ra ngoài, rồi lại lệnh cho Xuân Thiền chọn vài thứ châu cẩm quý báu rồi tự mình đưa đến cho Như Ý. Lúc đó phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần. Yến Uyển ngồi trên ghế cao, nhàn rỗi mà nhìn vòng tay xích kim râu rồng trên cổ tay nói: "Chiếc vòng tay này không đẹp lắm", rồi nàng lại nhíu mày suy nghĩ rồi đưa cho Xuân Thiền: "Mà thôi, thưởng cho ngươi cái này"
Xuân Thiền ngàn vạn tạ ân tiếp nhận chiếc vòng tay. Yến Uyển dựa vào chiếc gối mà chơi đùa cũng với móng tay: "Đợi đến tối ngươi qua hỏi Ngự Thiện phòng có mới gì mới không, mấy ngày trước đến nay đều ăn hầm vịt muối, thủy tấm áp, bát bảo áp, toàn những món giống như trong cung"
Xuân Thiền cười nói: "Chỉ cần nương nương nói một câu thì bọn họ sẽ thay đổi món ăn mà nịnh bợ chúng ta mà thôi. Tuy rằng Khánh tần nương nương cũng nhận được sủng ái nhưng rốt cuộc lại không bằng nương nương, ngay cả dệt tạo Giang Ninh cũng lén lút hiếu kính chúng ta"
Yến Uyển cười đắc ý: "Chỉ cần trong lòng biết được rồi, đừng nói ra ngoài miệng"
Xuân Thiền đáp ứng rồi lại nói: 'Bây giờ nương nương được sủng ái như vậy thì vì sao lại còn ân cần đi đến gặp Hoàng hậu nương nương nữa vậy? Ngay cả châu cẩm tốt nhất cũng ban tặng cho Hoàng hậu nương nương"
Yến Uyển nhếch mép mỉm cười: "Chuyện tâm ý của bổn cung lần trước, nguyên là mượn lực của Thái hậu coi trọng Khánh tần và Mai tần, nếu không thì sao lại có thể thuận lợi như vậy chứ? Chỉ là dù sao bổn cung cũng mượn gió đông của Thái hậu mà chuyện này Hoàng hậu không biết trước, bổn cung chỉ sợ Hoàng hậu đi nói chuyện với Thái hậu cho nên bổn cung phải tỏ vẻ ân cần cẩn thận, đừng đắc ý quá mà sai lầm rơi xuống"
Xuân Thiền cười nói: "Tuy rằng là mượn gió đông nhưng rốt cuộc cũng là nương nương có tuổi trẻ mỹ mạo, nương nương xem Mai tần đi, rốt cuộc cũng là hoa tàn ít bướm thì sao Thái hậu không đắc lực mà an bài chứ?"
Ngón tay mảnh dài của Yến Uyển chạm vào đôi má, nũng nịu nói: "Xuân Thiền, ai ai cũng nói bổn cung và Hoàng hậu giống nhau, ngươi có thấy như vậy không?"
Xuân Thiền nghe thấy giọng nói của nàng như thường nhưng cũng không dám nói nhiều mà cẩn thận nói: "Đúng là có vài phần giống nhau nhưng mà nương nương lại tươi trẻ mạo mỹ hơn Hoàng hậu nương nương"
Yến Uyển bỏ tay xuống, thản nhiên nói: "Hoàng thượng thích Hoàng hậu, khuôn mặt này của bổn cung giống với Hoàng hậu thì đúng là có lợi thế, chỉ cần Hoàng hậu càng được sủng ái thì bổn cung cũng sẽ có được sủng ái, còn nữa, bổn cung cũng sẽ biến khuyết điểm của Hoàng hậu trở thành sở trường của chính mình"
Xuân Thiền hơi kinh ngạc nói: "Hoàng hậu cũng có khuyết điểm sao?"
Yển Uyển nhếch mép nói: "Nếu đã là người thì đều có khuyết điểm. Bây giờ tình yêu đang hoàn hảo như vậy thì ngay cả cái khuyết điểm cũng sẽ trở thành sở trường, sau này tình cảm mờ nhạt đi thì cái khuyết điểm đó sẽ trở thành lỗi lầm không thể dung tha được, bổn cung chỉ có đem cái mà Hoàng hậu làm không được để biến thành tài năng vững chắc, khiến bổn cung không thể ngã xuống là được"
Yến Uyển đang cười vui mừng thì đã thấy Lăng Vân Triệt đưa đám thị vệ đi ngang qua, rồi hạ thấp người nhìn nàng nói: "Lệnh phi nương nương vạn phúc kim an"
Sắc mặt Yến Uyển liền có chút không được tự nhiên, hơi gật đầu rồi nói: "Lăng đại nhân có lễ. Sao bây giờ Lăng đại nhân không ở cùng với Hoàng thượng?"
Lăng Vân Triệt nói ngắn gọn: "Lý công công sợ người bên ngoài không đủ cho nên cố ý lệnh cho vi thần hồi cung". Hắn chắp tay nói: "Từ khi ở Hàng Châu đến nay, vi thần vẫn chưa chúc mừng chuyện nương nương được tấn phong"
Giờ phút này Yến Uyển chỉ cảm thấy hãnh diện, khóe mắt lại có một cái mỉm cười hồng nhạt xuất hiện: "Lăng đại nhân có tâm, có thể được Lăng đại nhân chúc phúc cả đời thì thật sự không có gì là có thể so sánh bằng"
Lăng Vân Triệt nói: "Chúc mừng nương nương là vì nương nương đã được đền bù được cái mong ước, chỉ cần về sau nương nương không cần thông minh mà phí tâm mưu kế nữa"
Sắc mặt Yến Uyển phút chốc biến đổi như là bị sương giá lạnh lẽo nhưng bây giờ đang có nhiều người cho nên nàng không thể để lộ ra ngoài mà chỉ phải tươi cười mất tự nhiên: "Ở trong chốn hậu cung tất nhiên phải cần đến thông minh, chỉ là còn về chuyện mưu kế, bổn cung thật không hiểu đại nhân đang nói tới điều gì?". Sắc mặt nàng càng thêm lãnh đạm: "Bổn cung còn phải đi vấn an Hoàng hậu nương nương cho nên sẽ không làm cản trở công vụ của đại nhân ngài"
Lăng Vân Triệt thi lễ rời đi. Yến Uyển nắm chặt chiếc khăn tay rồi trầm giọng nói: "Nhìn thấy Lăng Vân Triệt thì bổn cung liền nhớ tới cái ngày xưa không thoải mái đó, bây giờ hắn hầu việc ở trước mặt Hoàng thượng thì cũng khó đảm bảo ngày sau hắn sẽ nói ra chuyện gì". Trong mắt nàng chợt lóe lên một tia chán ghét cùng kiêng kị: "Vẫn là nên loại trừ hắn trước mặt Hoàng thượng"
Xuân Thiền cười dài nói: "Nương nương mưu trí đủ để chiến thắng mọi cái chướng ngại thì sao lại sợ một thị vệ nhỏ nhoi trước mắt chứ ạ? Tất nhiên đây là chuyện dễ dàng rồi"
Yến Uyển bước đến trong điện của Như Ý thì lúc đó Như Ý đang nằm ở Noãn các mà ngủ say. Yến Uyển thấy Như Ý đang ngủ trưa cho nên liền đứng sang một bên, lấy một bức vẽ "Ở trong đình giữa hồ mà ngắm tuyết" lên xem. Sau khoảng một nén nang, Như Ý liền tỉnh dậy thì lấy Yến Uyển, bất giác có chút kinh ngạc: 'Sao Lệnh phi lại đến đây?"
Yến Uyển vội quỳ xuống hành lễ rồi nói: "Thần thiếp nghĩ đến Hoàng hậu nương nương cho nên mới đến để thỉnh an, không ngờ nương nương lại đang còn ngủ trưa cho nên mới đứng sang một bên hầu hạ nương nương". Nàng chỉ vào giá thêu: "Ở trong đình giữa hồ mà ngắm tuyết" rồi cười nói: "Sao nương nương lại thêu cái này suốt ngày vậy? Cái này đều dùng sợi tơ ngân bạch, tuyết trắng, ngọc trắng để tạo thành cảnh tuyết, chỉ sợ xem lâu thì sẽ làm đôi mắt bị tổn thương"
Như Ý liền nhận chén nước từ trong tay Vân Chi để súc miệng rồi nói: "Cũng chỉ là giết thời gian mà thôi, ngày dài nhàm chán cho nên mới thêu thùa một chút"
Yến Uyển cười nói: "Mỗi ngày Hoàng thượng đều đến thăm nương nương mà nương nương còn nói ngày dài nhàm chán, vậy thì chúng thần thiếp phải nói thế nào đây chứ?"
Như Ý nhận chén canh hạt sen mà Lăng Chi đưa tới rồi chậm rãi uống và nhìn nàng một cái nói: "Bây giờ Lệnh phi được nhận ân sủng, tất nhiên sẽ không nói ngày dài nhàm chán như vậy".
Yến Uyển chưa kịp nói gì thì Như Ý cười nói trước: "Dù sao thì đưa cái đó xem nào, muội muội làm cái gì vậy?"
Bỗng nhiên Yến Uyển rùng mình, chỉ vào chỗ vừa mới thêu cười nói: "Thần thiếp có thể làm gì được chứ, chỉ là Hoàng hậu nương nương thêu cái gì thì thần thiếp chỉ thêu thêm phía sau mà thôi" Hai tròng mắt nàng thanh linh như nước, xem ra hình như có thành khẩn vô hạn: "Hoàng hậu nương nương vừa là chủ tử thần thiếp, vừa là chủ tử của thần thiếp, tất nhiên thần thiếp chỉ nhắm mắt theo đuôi mà đi theo nương nương mà thôi"
Như Ý mỉm cười: "Được rồi, ngồi nói chuyện cũng mệt rồi. Lăng Chi, đem chén canh hạt sen của bổn cung dâng lên cho Lệnh phi một chén"
Yến Uyển đứng dậy tạ ơn: "Thần thiếp mới có được một ít châu cẩm, thần thiếp nghĩ đây là vật quý báu cho nên mới cố ý dâng tặng cho nương nương, cũng chỉ có nương nương mới xứng với gấm vóc hoa quý như vậy"

Như Ý liếc mắt nhìn Xuân Thiền đang bê vài tấm gấm vóc rồi cũng không lưu tâm mà nói: "Muội muội có tâm. Dung Bội, nhận lấy đi"
Yến Uyển thấy Như Ý như thường thì mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, Như Ý đem chuyện phong thổ ở Giang Ninh kể rõ cho Yến Uyển nghe. Hai người đang nói chuyện thì liền thấy Thụy Tuệ bước vào thỉnh an.
Như Ý không nghĩ tới việc Thụy Tuệ sẽ đến vào lúc nàng và Yến Uyển nói chuyện thế này, nhưng lại thấy thần sắc vội vàng của Thụy Tuệ cho nên trong lòng cũng cảm thấy chút bất an mà nói: "Đã xảy ra chuyện gì?"
Thụy Tuệ nói: "Bẩm Hoàng hậu nương nương, Giang Thái y theo ý chỉ chủa Hoàng thượng mà vội vàng hồi kinh nhưng khi đến vùng Sơn Đông, không biết là do mệt nhọc hay là do chuyện ăn uống mà cả đoàn người đều bị tiêu chảy, hai chân cũng mềm nhũn vô lực, rốt cuộc không thể tiếp tục đi đường nữa ạ"
Như Ý kinh dị không thôi: 'Giang thái y thân là thái y mà chẳng lẽ không để ý đến thân mình sao?"
Trên trán Thụy Tuệ chảy mồ hồi ròng ròng nói: "Giang thái y đã chữa trị cho chính mình nhưng mà bệnh tình quá nặng, với lại người đi theo cũng không may mắn thoát khỏi. Chỗ đó lại là vùng hoang vu, thiếu thuốc thiếu nước, từ chỗ trạm dịch Dịch Thừa chạy đến tiệm thuốc cũng phải mất một ngày đường, lại không có người thường xuyên qua lại cho nên cũng lực bất tòng tâm"
Dung Bội nghi hoặc nói: "Đúng là kỳ lạ, sao sớm không bệnh muộn không bệnh mà lại bệnh nơi vùng núi sâu xa đó chứ?"
Yến Uyển mỉm cười nhẹ rồi vội la lên: "Thật sự là đáng thương. Hoàng thượng muốn hắn quay về thăm Thư phi tỷ tỷ và Ngũ a ca, ai ngờ lại bị trì hoãn như vậy, chuyện Hoàng tự không thể chậm trễ được". Nàng nhìn Như Ý: "Tỷ tỷ, không bằng tỷ tỷ hãy phái người đi xem Giang thái y thế nào đi"
Như Ý trầm tư một lát rồi nói: "Nước xa không cứu được lửa gần, Giang thái y có thể cứu người, nhất định có thể tự cứu được, hãy cứ chờ xem". Nàng lại hỏi Thụy Tuệ: "Thư phi và Ngũ a ca thế nào rồi?"
Thụy Tuệ nói: "Đều rất tốt ạ, bệnh tình Ngũ a ca có giảm, Thư phi nương nương ngoại trừ bị rụng tóc lác đác thì cũng không có chuyện gì không tốt cả"
Như Ý thoáng yên tâm, Yến Uyển trấn an nói: "Dù sao Sơn Đông không cách xa kinh thành bao nhiêu. Giang thái y và những người này cũng sẽ chỉ chậm trễ mười ngày nửa tháng mà thôi, nếu Thư phi tỷ tỷ và Ngũ a ca không có việc gì thì nương nương cũng nên thoải mái an tâm một chút đi". Yến Uyển gọi Xuân Thiền: "Nghe nói ở sơn thượng Tê Hà của hành cung chúng ta có tòa miếu Tê Hà, Cổ Sát ngàn năm, thập phần linh nghiệm. Khi nào quay về, ngươi hãy đưa bổn cung đến miếu Tê Hà mà cầu phúc cho Thư phi tỷ tỷ và Ngũ a ca"
Xuân Thiền vội đáp ứng nói: "Mấy ngày nay nương nương vì chuyện của Thư phi nương nương và Ngũ a ca mà quá độ thương tâm. Bây giờ có thể đi cầu xin Bồ Tát phù hộ thì cũng an tâm chút"
Như Ý nói: "Sao? Nương nương các ngươi thương tâm Thư phi và Ngũ a ca sao?"
Xuân Thiền nói: "Bẩm Hoàng hậu nương nương, tuy ngoài miệng Lệnh phi nương nương không nói nhưng trong lòng lúc nào cũng thương nhớ. Lúc còn ở Hàng Châu, nương nương lệnh cho nô tỳ đi tới các chùa miếu mà cầu xin phù hộ cho Ngũ a ca được bình an"
Yến Uyển chân thành nói: "Hoàng hậu nương nương, chỉ là thần thiếp không có con, lại thấy Hoàng hậu nương nương nuôi nấng Ngũ a ca cho nên trong lòng cũng thấy yêu thương. Thần thiếp lại có mối giao hảo với Hoàng hậu nương nương và Du phi tỷ tỷ cho nên thần thiếp hy vọng Ngũ a ca có thể bình an khỏe mạnh"
Như Ý thấy nàng nói vậy, bất giác cũng có chút cảm động mà hòa hoãn: "Muội còn trẻ, sớm muội gì cũng sẽ có con mà thôi"
Yến Uyển ảm đạm cúi mặt xuống: "Sớm có con thì sẽ có nhiều con nhưng dù sao cũng phải đợi, chỉ là trong lòng lúc nào cũng phải ngóng trông mà thôi, nương nương cũng không cần an ủi". Nàng than nhẹ một hơi: "Ngay cả cái ân sủng trước mắt, có lẽ Hoàng hậu nương nương cảm thấy thần thiếp hao tốn tâm cơ mà tranh đoạt nhưng mà thần thiếp tranh đoạt, bất quá cũng chỉ vì muốn ngày sau có thể sống mà nương tựa vào hài tử mà thôi, thần thiếp cũng không phải tham lam vinh hoa phú quý"
Như Ý quay mặt qua, than nhẹ một tiếng: "Muội hãy uống chút canh hạt sen đi"
Yến Uyển nói chuyện rồi cũng rời đi. Nàng đi ra ngoài điện thì thấy Dung Bội mang theo hai cung nữ mở cửa khố phòng, lại đưa châu cẩm bỏ vào,chỉ là khe cửa vừa mới mở thì Yến Uyển liền thấy một đôi châu cẩm trong khố phòng mà kinh sợ. Vừa vặn có một cung nữ lui ra, Yến Uyển liền cười nói: "Nguyên lai Hoàng hậu nương nương có nhiều châu cẩm như vậy, bổn cung lại còn đưa tới, xem ra lại chiếm chỗ nơi ở của các ngươi rồi"
Cung nữ kia vỗ tay cười nói: "Dệt tạo Giang Ninh nguyên là cũng muốn đưa tới ban tặng cho Hoàng hậu nương nương nhưng mà Hoàng hậu nương nương có nói, Hoàng thượng đã lén ban thưởng nhiều như vậy, ngay cả kim cẩm giao văn quý báu mà Hoàng thượng cũng đã ban thưởng cho nương nương cho nên Hoàng hậu nương nương đã nói với dệt tạo Giang Ninh không cần phải làm như vậy nữa"
Cái gọi là kim cẩm giao văn, nguyên là cái vật yêu thích nhất mà Hán Thành đế ban tặng cho sủng phi tỷ muội Phi Yến và Hợp Đức, vài năm trước Hoàng đế có đọc "Phi Yến ngoại truyện" cho nên mới biết vật đó và lệnh cho hai nơi dệt tạo Giang Ninh và Giang Nam phục hồi lại loại tơ cẩm này, ai ngờ Giang Ninh lại có thể dệt tạo lại được cho nên Hoàng đế ban thưởng toàn bộ cho Hoàng hậu, nàng lại không biết chút gì.
Yến Uyển chậm rãi đi ra ngoài đình viện Như Ý, bỗng nhiên khóe miệng xuất hiện một tia mỉm cười lạnh lẽo, nguyên lai nàng cứ nghĩ nàng đang có vinh sủng ngàn vạn mà có thể so được với tôn sư Hoàng hậu Như Ý nhưng rốt cuộc nàng lại phải nhận một tát như vậy. Trong lòng nàng bỗng nhiên chợt lóe lên một ý niệm, khi nào nàng có thể hưởng được chi sủng tôn vinh như vậy, có thể ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu của thiên hạ như vậy thì nàng mới cảm thấy thỏa mãn.
Chỉ là cái ý niệm kia vừa mới xuất hiện như cái chớp mắt thì nàng lại thấy kinh sợ, cả thân người đổ ra mồ hôi lạnh mà nàng lại đứng ở đầu ngọn gió nên không khỏi cảm thấy rét run. Xuân Thiền vội nói: "Nương nương, dù sao cũng là tâm ý của nương nương, chúng ta muốn cho Hoàng hậu nương nương thấy được tâm ý này. Với lại, Hoàng hậu có bao nhiêu thứ tốt như vậy thì chắc cũng chẳng sẽ để ý đến chuyện này đâu"
Yến Uyển thản nhiên mỉm cười, cái nụ cười kia làm cho Xuân Thiền sợ hãi cho nên nàng vội tìm đề tài khác mà nói: "Nương nương đừng lo lắng, có Lan Thúy ở trong cung thì mọi chuyện sẽ tốt thôi ạ"
Yến Uyển cười nhẹ: 'Tất nhiên bổn cung biết điều này, nếu nàng ta không muốn làm thì bổn cung cũng không thể lưu giữ lại nàng ta"
Hai người đang nói chuyện thì liền thấy Ngọc Nghiên ngồi trên loan kiệu, toàn thân mặt một bộ y phục màu đỏ mà sáng ngời, chiếu sáng người khác. Yến Uyển giận tái mặt nói: "Mấy ngày nay, ngoài bổn cung và Khánh tần thì còn có Hoàng hậu được sủng ái, sao bây giờ ngay cả Gia quý phi cũng làm bạn bên cạnh Hoàng thượng nhiều nhất vậy?"
Xuân Thiền mắng nói: "Đúng vậy. Tuổi cũng đã lớn mà còn trang điểm xinh đẹp như vậy, thật sự nô tỳ không quen nhìn nàng ta như vậy"
Yến Uyển nhẹ nhàng cười: "Ngươi thật không quen khi nhìn thấy nàng ta sao?"
Xuân Thiền nghi hoặc mà liếc mắt nhìn Yến Uyển, cúi đầu xuống thấp.
Ban đêm mùa xuân im lặng cực kỳ, đêm nay Hoàng đế lại lật bài tử của Ngọc Nghiên, đêm dài rảnh rỗi, Như Ý liền lẳng lặng ngồi bên cửa sổ mà đọc một quyển Tiểu Sơn Từ*, ngoài cửa sổ có tiếng động hoa rơi nhẹ nhàng mà chầm chậm như là lời ai than nhẹ, Như Ý hỏi: "Dung Bội, hoa gì rơi xuống vậy?"
[ Tiểu Sơn Từ: một tác phẩm của Yến Cơ Đạo]
Dung Bội mở cửa sổ ra rồi đưa mắt nhìn mà cười nói: "Nhĩ lực nương nương thật tốt, là hoa ngọc lan rơi ở ngoài cửa ạ"
Như Ý nói: "Không phải nhĩ lực bổn cung tốt mà là nhờ đêm dài yên tĩnh mà thôi". Nàng nhẹ giọng nói: "Một loài hoa sạch sẽ như vậy mà cũng phải điêu linh, thật sự là đáng tiếc"
Dung Bội cười nói: "Nếu nói đến hoa ngọc lan thì hôm qua nô tỳ có gặp Lăng đại nhân, đại nhân cũng nói hoa rơi vào chỗ không sạch sẽ thấy thật đáng tiếc"
Như Ý cười nói: "Hắn là mộ nam nhân mà cũng biết thương hoa tiếc ngọc, thương xuân thu buồn* sao?"
[* Thương xuân thu buồn: cảnh vật cũng theo mùa mà biển hóa, lại khiến cho lòng người bi thương mà không rõ vì sao, câu này dùng để nói đến những người đa sầu đa cảm]
Dung Bội nghiêm túc nói: "Đúng vậy, cho nên Lăng đại nhân mới nói, còn không bằng trở thành măng khô, ăn vào trong bụng cũng cảm thấy sạch sẽ"
Như Ý không nhẫn nhịn được mà cười nói: "Hóa ra là ngươi muốn nói tâm tư của nam nhân, mà thôi đi"
Dung Bội nói: "Tâm tư nam nhân rộng rãi, cười một cái rồi xong, ngược lại hôm nay Lệnh phi nương nương đến, những lời nàng ta nói, nương nương có tin không?"
Như Ý thản nhiên nói: 'Tin hay không thì cũng quan trọng, nàng ta nói, bổn cung nghe, có như vậy mới giữ lại cho nàng ta một chút thể diện"
Dung Bội thở dài nhẹ nhõm một hơi: "Nô tỳ sợ nương nương dễ dàng bị thuyết phục"
Như Ý lạnh nhạt cười nói: "Bổn cung chỉ cần nhìn việc nàng ta làm thôi, còn nói cái gì, bổn cung đều không tin"
Hai người đang nói chuyện thì đã thấy Tam Bảo hoang mang rối loạn bước vào nói: "Hoàng hậu nương nương, Lăng đại nhân đã xảy ra chuyện!"

Như Ý ngẩn người ra mà buông quyển sách trên tay nói: "Có chuyện gì?"
Tam Bảo vội vàng nói: "Trong tẩm cung Hoàng thượng truyền tin đến nói đêm nay vốn là Gia quý phi thị tẩm, ai ngờ có cung nữ đi vào trong tẩm cung để thu dọn y phục Gia quý phi thì phát hiện một cái yếm của Gia quý phi bị mất, lúc này đang còn náo loạn cả lên"
"Vậy chiếc yếm của nàng ta ở nơi nào?"
Tam Bảo bất an nói: "Là nằm trong phòng nghỉ ngơi của các thị vệ, nằm bên trong quần áo của Lăng đại nhân!"
Như Ý theo bản năng thốt ra: "Không có chuyện đó!"
Tam Bảo vội nói: "Hoàng hậu nương nương, lúc này sẽ không ai có thể nói rõ được ạ! Chung quy, chung quy..." Hắn ấp a ấp úng nói: "Lăng đại nhân vẫn chưa thành hôn, có lẽ là do lén luyến mộ Gia quý phi cũng có"
Như Ý không vui nói: "Người bên ngoài nói hươu nói vượn gì cũng được, ngươi là người của Dực Khôn cung thì sao có thể phỏng đoán lung tung như vậy chứ?"

Tam Bảo sợ tới mức muốn ngất xỉu, liền nói: "Hoàng hậu nương nương thứ tội, Hoàng hậu nương nương thứ tội! Nô tài cũng là đem chuyện ở tẩm cung của Hoàng thượng mà nói cho nương nương nghe mà thôi. Dù sao đi nữa, Hoàng thượng cũng đang nổi giận lôi đình, Gia quý phi còn quấn lấy Hoàng thượng mà muốn xử tử Lăng đại nhân, bây giờ Lăng đại nhân đang chịu trọng hình, Lý công công cũng đã truyền tin tới mà không biết phải làm sao"
Như Ý lập tức đứng dậy nói: "Dung Bội, thay y phục cho bổn cung và chuẩn bị liễn kiệu, bổn cung sẽ đến chỗ của Hoàng thượng ngay!"
Danh sách chương
30/30 (100%)