Chương 16: Toàn ba

Như Ý đuổi tới thì trên người Lăng Vân Triệt đã đầy vết roi, quần áo cũng bị xé nát đến khó coi, ngay cả nền gạch hành lang trong vũ phòng của hắn cũng đều dính vết máu loang lổ. Nhưng mà, đám thái giám chấp hình cũng chưa dừng lại mà vẫn xuống tay quá nặng cho nên da thịt cũng đều lộ ra ngoài, Lăng Vân Triệt cũng là kiên cường, cố gắng chịu đựng, không chịu rên rỉ một tiếng.
Bước chân của Như Ý bị kiềm hãm, muốn lại gần hắn thăm hắn nhưng vẫn cảm thấy không ổn. Nàng ngưỡng mặt, Dung Bội hiểu ý mà liền tới gặp thái giám chấp hình kia mà nói: "Hoàng hậu nương nương đang đi gặp Hoàng thượng để nói chuyện, ngươi dừng tay trước đi"
Nàng đi vào trong điện, ánh nến lại cháy sáng làm lắc lư cái bóng của Hoàng đế và Ngọc Nghiên, Hoàng đế mặc tẩm y màu xanh lam, sắc mặt xanh mét, Ngọc Nghiên ngồi ở bên cạnh mà nằm trên cánh tay Hoàng đế khóc lóc. Như Ý thấy nàng trang điểm kiều diễm, bất giác nhíu mày một cái rồi hành lễ với Hoàng đế như thường.
Hoàng đế không vui, cũng không tiếp đón cái tâm tư của Như Ý mà chỉ nói: "Đứng lên đi, đêm khuya rồi mà sao Hoàng hậu còn đến đây?"
Như Ý dịu dàng nói: "Thần thiếp đang muốn đi ngủ thì nghe được tin Hoàng thượng ở trong tẩm điện mà nổi giận cho nên mới tới đây nhìn một chút". Nàng mang vài phần khiêm tốn và tự trách: "Hậu cung không yên cũng là do thần thiếp vô năng, thỉnh Hoàng thượng giáng tội"
Hoàng đế xua tay, buồn bực nói: "Không phải do nàng, là do tay chân người bên cạnh trẫm không sạch sẽ mà thôi, nàng không cần đến đây làm gì". Hắn hỏi Lý Ngọc: "Người ở bên ngoài bị đánh đến thế nào rồi?"
Lý Ngọc thăm dò mà nhìn ra phía ngoài nói: "Đánh đến mức không còn động tĩnh gì, thái giám chấp hình cũng đã xuống tay nặng rồi"
Ngọc Nghiên hoảng sợ nằm trên cánh tay Hoàng đế, căm hận nói: "Hoàng thượng! Nhất định phải đánh chết tươi hắn thì mới giải được mối hận trong lòng thần thiếp!"
Như Ý nhẹ giọng nói: "Lý Ngọc, bổn cung nghe nói là không tìm thấy cái yếm Gia quý phi, vậy ngươi đưa cho bổn cung nhìn một chút đi, rốt cuộc cái yếm đó là gì"
Lý Ngọc vội đáp ứng đưa lên, Như Ý nhìn thoáng qua, là cái yếm thêu hình uyên ương bơi lội trên mặt nước, một con uyên ương có màu xanh lá sen, một con uyên ương khác thì có màu ngũ sắc, thập phần đẹp đẽ. Như Ý nhíu mày nói: "Đây là vật của Gia quý phi sao? Sao lại nhìn giống như đồ của một tiểu thường tại vẫn còn hai mươi tuổi vậy?"
Ngọc Nghiên hừ nhẹ một tiếng, bĩu môi mà xoay mặt nhìn Hoàng đế nói: "Hoàng thượng nói thần thiếp có làn da trắng nõn cho nên phải mặc như vậy mới hợp, có phải không ạ?"
Nguyên đó là lời nói nhỏ trong khuê phòng mà Ngọc Nghiên lại nói ra trước mặt Như Ý như vậy, Hoàng đế cũng có chút ngượng ngùng, vội che dấu mà ho khan một tiếng, nói: "Tuổi tác gì chứ, nói chuyện còn chưa biết nặng nhẹ"
Ngọc Nghiên dịu dàng nói: "Trong mắt thần thiếp, Hoàng thượng vẫn luôn là một thiếu niên tuấn tú cho nên thần thiếp ở bên cạnh Hoàng thượng thì cũng sẽ vĩnh viễn không có tuổi tác"
Như Ý thấy khó nghe, liền xoay mặt hỏi: "Lý Ngọc, sao cái này lại nằm trong tay Lăng thị vệ vậy?"
Lý Ngọc nói: "Bẩm Hoàng hậu nương nương, mỗi khi tần phi thị tẩm thì áo ngủ bằng gấm đều để trong phòng mà khỏa thân đưa vào tẩm điện Hoàng thượng, cho dù ở tại hành cung thì quy củ cũng không thay đổi. Gia quý phi được đưa vào tẩm điện, cung nữ trong phòng liền bắt đầu thu dọn y phục, ai ngờ trong chốc lát như vậy thì lại không thấy chiếc yếm của quý phi nương nương"
Như Ý nói: "Vậy thì có liên quan gì đến Lăng thị vệ?"
"Tối nay Lăng thị vệ canh giữ ở bên ngoài phòng mà Gia quý phi được được bọc trong chăn gấm mà đưa vào, thị vệ giao ban, Lăng đại nhân quay về vũ phòng uống trà, rồi lại đi đổi ca mà đến trước điện Hoàng thượng thủ vệ. Sau đó Tiến Trung dẫn người đi điều tra vũ phòng của các thị vệ nghỉ ngơi thì lấy cái vật đó của Gia quý phi nằm trong quần áo của Lăng thị vệ"
Như Ý dùng hai ngón tay nhặt chiếc yếm kia rọi dưới ánh đèn, cười nói: "Lý Ngọc, ngươi nói cho bổn cung biết, rốt cuộc người nào đã lấy trộm chiếc yếm này?"
Khuôn mặt Lý Ngọc đỏ bừng: "Cái này... Cái này..."
Ngọc Nghiên trợn trắng mắt, quát lên: "Tất nhiên là cái người ngoài kia làm ra rồi"
Như Ý liếc mắt nhìn Ngọc Nghiên cười nói: "Vậy sao? Gia quý phi bảo dưỡng thân thể, thanh xuân không già, đừng nói là Hoàng thượng yêu thích mà ngay cả nam nhân cũng động tâm! Làm ra chuyện như vậy thì cũng phải hâm mộ tài năng của Gia quý phi, đúng không?"
Ngọc Nghiên ghét bỏ, giơ chiếc khăn tay lên mà dựa vào gần Hoàng đế, tội nghiệp nói: "Hoàng thượng, thần thiếp không biết cái gì cả"
Ngọc Nghiên cuối mặt xuống, khuôn mặt và thân thể của nàng được ánh đèn chiếu sáng, so với ngày thường càng thêm quyến rũ gấp bội, Như Ý nhíu mày nói: "Cũng thật kỳ quái, nếu nóng lòng mà muốn trộm thứ này mà không để cho người khác thấy thì phải giấu ngay trong người chứ? Sao lại cất ở nơi nhiều người qua lại như vũ phòng thị vệ chứ? Lại có thể khiến người khác dễ dàng lục soát tìm ra như vậy"
Hoàng đế nói: 'Ý Hoàng hậu là việc này có điều khả nghi sao?"
Trong giây phút im lặng đến cực điểm, từ xa xa vang tới một tiếng kêu to vô lực, trong điện đôi nến cháy đỏ rực, từng giọt nến rơi xuống chậm rãi tựa như vết máu của Lăng Vân Triệt đang nhỏ giọt xuống ở ngoài kia. Như Ý hạ thấp người xuống, thần sắc rõ ràng: "Chuyện như vậy xảy ra, Gia quý phi nổi giận cũng là có tình có lý, chỉ là thần thiếp suy nghĩ, Lăng thị vệ hầu hạ Hoàng thượng từ trước tới nay vẫn luôn trung thành và tận tâm, Hiếu Hiền hoàng hậu rơi xuống nước là cũng là nhờ hắn quên cả tính mạng mà nhảy xuống cứu, lại nhận được tín nhiệm nhiều năm của Hoàng thượng, với lại Gia quý phi cũng đã thị tẩm nhiều lần nhưng vì sao lại cố tình xảy ra chuyện này ở hành cung như vậy? Nếu thật sự Lăng thị vệ mơ ước Gia quý phi thì tại sao lúc còn ở trong cung mà xuống tay trộm yếm của Gia quý phi, chẳng phải lúc đó càng dễ ẩn nấp an toàn hơn sao? Nếu như chuyện này có người có ý định hãm hại thì chỉ sợ Hoàng thượng giận dữ mà giết chết Lăng thị vệ, thì cuối cùng Hoàng thượng cũng mất đi một người đắc lực trung thành"
Hoàng đế liếc mắt nhìn Như Ý, thản nhiên nói: "Nàng thay Lăng Vân Triệt cầu tình sao?"
Như Ý cúi mặt xuống, lấy tư thái khiêm tốn cung kính rồi hít sâu một hơi, nói: "Dạ, tuy rằng chuyện này kỳ quái nhưng bây giờ nhân tang cũng đã bắt được rồi, Hoàng thượng muốn trừng phạt Lăng thị vệ thế nào cũng được, nếu có thể khiến cho Gia quý phi giải giận thì cũng đáng! Chỉ là chuyện này xảy ra ở hành cung mà không phải ở trong cung. Nơi này nhiều người mà đàm tiếu, chỉ sợ câu chuyện tối nay mà đánh chết thị vệ sẽ bị truyền ra ngoài, lúc đó cũng không hay gì lắm. Ý của thần thiếp là để tránh Lăng thị vệ chết oan thì hãy nên miễn tử tội, chỉ cần chịu phạt là được rồi!"
Hoàng đế hơi ngưng thần, cũng cảm thấy buồn ngủ. Hắn an ủi vỗ vai Ngọc Nghiên: "Cũng được, vậy phái Lăng Vân Triệt đến bãi săn Mộc Lan làm khổ dịch quét tước đi, về sau không cho hồi kinh là được rồi"
Ngọc Nghiên còn muốn thêm gì nữa thì Như Ý liền vội cắt lời nàng: "Ngay cả cái yếm cũng đều bị người khác nhìn thấy, nói thẳng ra là cũng do Gia quý phi không biết ý tứ mà vẫn chưa bị kiểm điểm, quý phi vốn là người có địa vị tôn quý, cũng là người lớn tuổi mà lại cố tình tự biến mình thành một tiểu cô nương không chút ý tứ. Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thì thanh danh của Gia quý phi cũng sẽ bị tổn hại. Hoàng thượng, tối nay nếu đã xảy ra chuyện lớn như vậy thì cũng không tiện để Gia quý phi ở lại thị tẩm, để tránh Hoàng thượng lại nghĩ đến chuyện phiền lòng này"
Như Ý ngưỡng mặt, lấy tư thái uy nghi chính cung ra lệnh: "Gia quý phi hãy quay về điện nghỉ ngơi, về sau không được để xảy ra chuyện phiền toái như vậy nữa"
Hoàng đế không kiễn nhẫn xua tay nói: "Gia quý phi, nàng quay về đi. Tiến Bảo, đưa Lệnh phi đến đây"
Tiến Bảo đáp ứng lui xuống, Như Ý cũng cáo lui rời đi. Nàng đến ngoài cửa thì đã gặp Lý Ngọc, nàng thấp giọng nói: "Đa tạ ngươi đã truyền tin cho bổn cung"
Lý Ngọc vội nói: "Đối với Hoàng hậu nương nương, Lăng thị vệ là người có chi ân cứu mệnh, nô tài cũng biết điều đó, với lại nô tài cũng chính con mắt trong cung của Hoàng hậu nương nương, nô tài không muốn nhìn người khác chịu sự oan uổng cũng như không muốn trong mắt nương nương xuất hiện cái oan uổng"
Như Ý gật đầu nói: "Ngươi đúng là thông minh. Ngươi hãy cho Lăng thị vệ ít thuốc tốt rồi chọn ngày đưa đến bãi săn Mộc Lan đi, mọi chuyện đều nhờ ngươi chuẩn bị"
Lý Ngọc đáp: "Dạ" rồi cung kính đưa Như Ý ra ngoài.
Ánh trăng mỏng manh cố gắng vượt từng tầng mây mà chiếu xuống, trong hành cung sương mù và bóng tối hòa quyện vào nhau mà bay bổng, gió đêm quất vào trong mặt, trong lòng Như Ý không chút khoan khoái, chỉ là khuôn mặt vẫn yên tĩnh như nước. Dung Bội đỡ tay Như Ý, thấp giọng nói: "Nương nương cho rằng chuyện tối nay có người tính kế sau lưng nương nương có phải không?"
Như Ý lắc đầu: "Sự tình xảy ra quá đột ngột, mặc dù bổn cung là người đã từng tiến cử Lăng Vân Triệt nhưng hắn vẫn chưa làm việc cho bổn cung cho nên cũng không thể coi hắn là tâm phúc của bổn cung thì có ai muốn tính kế chứ?" Dung Bội nghi ngờ nói: "Chẳng lẽ là Gia quý phi..."
"Gia quý phi và Lăng Vân Triệt không ơn không oán thì sẽ không lấy chính mình để hãm hại hắn, với lại nếu thật sự ăn trộm cái yếm đó thì hắn không sợ làm mất đi thể diện của chính mình sao?"
Dung Bội suy nghĩ nói: "Muốn nói đến chuyện tính kế Gia quý phi thì các tần phi trong cung đều không hòa thuận với Gia quý phi như là Thuần quý phi, Lệnh phi, ngay cả Uyển tần cũng không hòa hợp với Gia quý phi"
Như Ý ngưng thần nói: "Người hòa thuận với Gia quý phi không nhiều nhưng mà bổn cung thấy, mục đích của người nọ không chỉ muốn kéo Gia quý phi xuống nước, chuyện trộm yếm của tần phi như vậy thì càng muốn đối với Lăng Vân Triệt trảm thảo trừ căn* cho nên trong cung ai là người kiêng kị nhất Lăng Vân Triệt thì đó chính là người đứng sau lưng chuyện này"
[* Trảm thảo trừ căn nghĩa là nhổ cỏ phải nhổ tận gốc]
Dung Bội suy nghĩ rồi thấp giọng nói: "Nô tỳ đã từng nghe Nhị Tâm cô cô kể qua, lúc trước Lăng đại nhân cùng Lệnh phi nương nương..."
Như Ý quay người lại, nhẹ giọng quát bảo: "Im miệng! Chuyện này không được nhắc lại"
Dung Bội nói: "Dạ. Nô tỳ không nhắc lại nữa nhưng mà ở trong cung, người mà kiêng kị dính líu với Lăng đại nhân cũng chỉ có Lệnh phi nương nương mà thôi. Chuyện này..."

Như Ý thở dài một tiếng: "Vô luận thế nào thì trước mắt ngươi hãy đem chút thuốc thượng hạng cho Lăng Vân Triệt trị vết thương đi, nếu không với thời tiết nắng nóng thế này thì cũng sẽ lấy đi cái mạng của hắn. Sau đó lặng lẽ cho người thay đến bãi săn Mộc Lan chuẩn bị thật tốt để cho Lăng Vân Triệt ở, rồi rãnh rỗi đi hỏi hắn một chút xem hắn đã từng đắc tội với người nào"
Dung Bội thấy Như Ý trịnh trọng như thế, liền vội đáp ứng và không dám nhắc lại.
Lăng Vân Triệt dưỡng thương ba ngày rồi bị áp giải đến bãi săn Mộc Lan. Bãi săn Mộc Lan vốn là lâm uyển của Hoàng gia, bên trong tùng lâm ngàn dặm, lại là nơi để Hoàng gia săn bắn hàng năm nhưng mỗi năm chỉ có một lần náo nhiệt thì hằng ngày cũng chỉ có cùng dã thú và cây cối làm bạn, huống chi là bị phạt làm khổ dịch cho nên không chỉ chịu bao khổ sở mà càng bị mất đi tiền đồ.
Tất nhiên Như Ý không thể tự mình tiễn hắn, chỉ phải lệnh cho Dung Bội đem ít bình thuốc để đưa cho hắn rồi lại viết bằng mấy chữ tặng hắn: "Trường hận thử phân phi ngã hữu. Hà thì vong khước doanh doanh?*"
[ Hai câu đó được lấy từ trong bài Lâm Giang tiên của tác giả Dạ Quy Lâm Cao, hai câu đó có nghĩa là: Giận nỗi thân này chẳng phải của ta. Bao giờ mới quên được ý nghĩ về công danh lợi lộc?]
Dung Bội thở dài: "Nương nương lấy câu thơ đó là để nhắc nhở Lăng đại nhân, hi vọng hắn có thể vô tư vô lo sao?"
Như Ý nói: "Bổn cung hy vọng Lăng thị vệ dù ở bất cứ nơi nào thì cũng phải nhất thời chịu đựng khổ sở mà mưu tính đường lui và bổn cung cũng muốn nhắc hắn, nếu đã đi không chút thể diện thì lúc quay về, nhất định phải có thể diện đường đường chính chính"
Dung Bội theo lệnh của Như Ý mà đến đưa tiễn hắn rồi trở về nói: "Lăng đại nhân đều hiểu những lời của nương nương và đại nhân cũng chỉ có một câu muốn nói cho nương nương là: "Mong nương nương hãy cẩn thận với Lệnh phi"
Cái mỉm cười trên khóe miệng Như Ý nhất thời dừng lại mà lạnh lùng nói: "Qủa nhiên là nàng ta!"
Nhưng mà, Như Ý nhất thời cũng không biết phải làm gì, Lệnh phi như thường, vẫn sủng ái ngàn vạn, lại luôn ở bên cạnh Hoàng đế, còn nàng xưa này trong tim lúc nào cũng đề phòng, trong lòng đã lạnh thì càng thêm lạnh.
Mùng bốn tháng 5, ngự giá quay về trong cung.
Sau khi hồi kinh, Như Ý liền đến Trữ Tú cung thăm hỏi Ý Hoan. Lúc đó Hải Lan đang mang theo Vĩnh Kỳ mà ở bên cạnh Ý Hoan mà cùng nhau nói chuyện. Ý Hoan dựa vào đầu giường mà yêu thương vuốt ve đôi tay Vĩnh Kỳ rồi liên miên dặn dò điều gì đó. Giang Dữ Bân thì đang ngồi bên cạnh, thay Ý Hoan chẩn mạch. Ý Hoan thấy Như Ý đến liền thấy vui vẻ rồi tiện đà xấu hổ mà xoay lưng đi, khóc thầm nói: "Hôm nay thần thiếp đã trở thành bộ dạng này rồi, không dám để cho Hoàng thượng và Hoàng hậu nhìn thấy"
Như Ý mỉm cười khuyên giải an ủi nói: "Hoàng thượng vẫn còn ở Dưỡng Tâm điện xử lý chính sự, bổn cung đến thăm muội trước, chúng ta đều là nữ nhân thì muội cần gì phải để ý đến chuyện này chứ?"
Hải Lan miễn cưỡng cười nói: "Mấy ngày nay, Thư phi muội muội cũng chỉ chịu gặp thần thiếp mà thôi". Nàng nhìn xung quanh bốn phía: "Bên trong điện âm u như vậy, ngay cả một chút ánh sáng cũng không có"
Như Ý hiểu được gật đầu mà ôm lấy Vĩnh Kỳ: "Mấy ngày nay Vĩnh Kỳ bị bệnh, khuôn mặt cũng gầy đi rồi, để Hoàng ngạch nương xem con một chút nào"
Hải Lan đau lòng nói: "Cũng không phải nữa sao? Lúc nào cũng ho khan, may mắn hai mươi ngày trước Giang thái y cũng gấp gáp quay về mà chữa trị được"
Như Ý nhíu mày nói: "Có biết là vì sao không?"
Hải Lan lắc đầu nói: "Con trẻ bị bệnh, cũng là do buổi tối không được đắp chăn kỹ lưỡng mà cảm lạnh thôi, đám nhũ mẫu nhất thời cũng không cẩn thận"
Như Ý trầm ngâm nói: "Đám nhũ mẫu kia không thể giữ lại được, lập tức đuổi ra ngoài cung đi"
Hải Lan khẽ gật đầu: "Trước khi đuổi ra ngoài thì cũng hỏi chút chuyện, để xem ai đã hãm hại Vĩnh Kỳ chúng ta". Nàng nghi hoặc: "Nhưng nếu thật sự hãm hại Vĩnh Kỳ, thần thiếp lo lắng không thể phân đôi thân mình được mà thôi"
Giang Dữ Bân thỉnh mạch xong, Như Ý hỏi: 'Không có việc gì chứ?"
Giang Dữ Bân ôn hòa nói: "Chỉ là rụng tóc, còn những chuyện khác không có đáng ngại gì"
Ý Hoan rốt cuộc cũng chịu xoay người lại. Mái tóc trên trán nàng rơi xuống một ít, cảm thấy trán nàng trông rất cao đúng là khó coi, mái tóc đen của nàng cũng thưa thớt đi, cũng khó tránh khỏi việc dung mạo của nàng bị hư tổn. Như Ý vội nói: "Búi tóc muội vẫn còn dày, Giang Thái y điều trị thì có thấy tốt hơn không?"
Ý Hoan khổ sở nói: "Búi tóc trên đầu thần thiếp chỉ là tóc giả, nếu lấy xuống thì tóc của thần thiếp đã rơi xuống hơn nửa, căn bản không thể nhìn được. Thần thiếp đã ăn bao nhiêu hắc chi ma và hạch đạo rồi mà cũng khoog chút hiệu quả nào cả"
Luận về dung mạo, Ý Hoan chính là tần phi nhân tài kiệt xuất trong cung, cùng với Kim Ngọc Nghiên là có thể hoa khai tịnh đế*, một người thanh lãnh một người quyến rũ, đúng là bạch liên hồng vi. Chỉ có điều Ý Hoan khác với Ngọc Nghiên một chỗ, Ngọc Nghiên là người yêu quý mỹ mạo như chính tính mệnh của mình thì Ý Hoan lại lạnh lẽo như ánh trăng mỹ mạo, từ trước đến nay vẫn không cho mình là xinh đẹp nhưng nữ tử thủy chung cũng là nữ tử, bây giờ dung mạo sơ đạm mà điêu linh như vậy, đúng là khổ sở, Như Ý chỉ phải an ủi nói: "Bây giờ muội đang mang thai, thận hư khí nhược là điều hiển nhiên, chờ sinh được hài tử thì lúc đó cứ cố gắng điều trị lại là được". Nàng yêu quý mà cực kỳ hâm mộ cái hở bụng của Ý Hoan, lại nói: "Hài tử cũng khó chứ?"
[* Hoa khai tịnh đế nghĩa là hoa nở cùng một lúc]
Lúc này Ý Hoan mới mỉm cười, nói: "May mắn hài tử đều rất khỏe"
Hải Lan ôm Vĩnh Kỳ than thở nói: "Chỉ cần hài tử khỏe thì làm mẫu thân có chịu chút ủy khuất thì cũng không sao. Hoa nở chóng tàn, mạo mỹ thanh xuân chung quy cũng là hư không, có đứa con mới là quan trọng"
Ý Hoan vui sướng nói: "Đúng vậy, đây là đứa con của muội muội và Hoàng thượng, thật tốt"
Lời này của Hải Lan chính là lời tâm huyết, trong đáy lòng của Ý Hoan tràn đầy hoan hỉ. Như Ý sợ khiêu khích thương cảm lẫn nhau cho nên liền nói: "Muội là người không thích ra ngoài và cũng không thích gặp người khác, nếu cứ như vậy thì đều không tốt cho bản thân và hài tử, mấu ngày nay muội đã làm gì vậy?
Trên mặt Ý Hoan chợt lóe lên một tia cười xấu hổ, nàng vẫy tay ý bảo Hà tích đem một xấp giấy trên bàn, đưa cho Như Ý nói: "Hoàng hậu nương nương nhìn đi, từ nhỏ cho đến nay thần thiếp luôn đem ngự thơ của Hoàng thượng viết mà sao chép ra, không có cái nào bị bỏ sót. Thần thiếp đã nghĩ, muốn dùng những bài thơ này sao chép thành một bản tập thơ, cũng không cần phải lấy lòng nịnh hót như đám Mặc Tử Văn Thần ngoài kia, tự tay mình sao chép để xem, không phải tốt hơn sao?"
Hải Lan cười nói: "Vẫn là Thư phi muội muội có tâm, Hoàng thượng là ngươi yêu thích văn chương, chúng ta lại không nghĩ ra được cách hay như vậy"
Như Ý cười nói: "Nếu ai ai cũng đều nghĩ đến thì cũng không có gì hiếm lạ. Tâm ý này đúng là khó có được! Khi nào gặp Hoàng thượng, bổn cung nhất định phải nói cho Hoàng thượng biết rõ chuyện này"
Ý Hoan đỏ mặt, vội ngăn cản lại nói: "Hoàng hậu nương nương đừng nóng vội, thần thiếp mới làm được một nữa, khi nào làm xong thì lúc đó nói cho Hoàng thượng cũng vẫn chưa muộn"
Lúc ra khỏi cung Ý Hoan, Hải Lan lại nhìn trong lại trong đình viện vừa mỉm cười mà vừa than thở: "Thư phi muội muội đúng là một người cuồng si"
Như Ý nghe được lời Hải Lan nói thì bỗng nhiên nhớ tới chính mình lúc mới gả cho Hoàng đế, ngày đó xuân vũ mà nhuận thấu đào hồng minh lục, đóa hoa phượng hoàng từng cánh từng cánh nở ra, đẹp đến mức khiến người ta không thể tin được, nguyên lai chính mình cũng đã từng nở rộ như vậy. Qủa thật, sau khi được phong hậu, Hoàng đế vẫn đối đãi tốt với nàng, ân sủng có thừa, cũng có chút lễ ngộ nhưng cái sủng ái này cùng với lễ ngộ so với cái thời điểm tân hôn, rốt cuộc cũng là khác biệt. Như Ý mỉm cười, liền có chút thẫn thờ: "Cuồng dại cũng có chỗ tốt của cuồng dại, một khắc thỏa mãn mà đã cao hứng như vậy rồi"
Hải Lan nói: "Dạ. Tỷ tỷ nhìn xem chúng muội đều là một đã mang được hài tử, đều là vì vinh sủng, vì tương lai của chính mình nhưng chỉ có Thư phi lại không giống như chúng muội. Một người thanh thanh lãnh lãnh như vậy, đối với Hoàng thượng lại nồng nhiệt như vậy"
Như Ý nói: "Như vậy cũng tốt, nếu không thì cũng chỉ sống cô tịch cả đời mà thôi, lúc đó thì còn có gì vui chứ?"
Hải Lan thở dài một tiếng: "Chỉ mong Thư phi có chút phúc khí, đừng cuồng dại quá mức. Người mà cuồng dại quá mức thì sẽ nhận lấy thương tâm mà thôi"
Hai người vừa nói vừa đi trên đường dài. Ở bên ngoài một hồi lâu, đột nhiên Như Ý nhìn thấy bức tường màu hồng cao ngời ngợi lại hòa vào màu xanh trên trời, liền cảm thấy vô cùng khó thở, giống như đang sống ở trong một chiếc lồng giam. Nhưng mà ở trong chiếc lồng này, chung quy cũng có người vui vẻ.
Như Ý đang nghĩ như vậy đã thấy chỗ rẽ ở đằng trước, tựa hồ là thân ảnh của Mai tần, lại không có cung nữ đi theo, Như Ý nói: "Hải Lan, bổn cung có phải hoa mắt hay không, hình như phía trước là Mai tần thì phải? Sao lại lén lút như vậy chứ?"
Hải Lan cười nói: "Nữ nhân trong cung, một người sống như con vẹt, một người sống như con chuột, một người sống như con cá, chắc người kia lại có tâm tư gì cho nên mới lén lút như vậy". Nàng thấp giọng nói: "Hoàng hậu tỷ tỷ không biết thân thể Mai tần đã bị tổn thương rồi sao?"
Như Ý nhớ tới lúc còn ở Hàng Châu, nàng và Khánh tần hao hết tâm tư để khiến cho Hoàng đế vui vẻ, cuối cùng lại bị chịu lạnh nhạt mà nhìn Lệnh phi và Khánh tần nhận lấy ngàn vạn ân sủng. Hơn nữa, lúc đó sắc mặt của nàng cũng không được tốt, Như Ý suy nghĩ rồi nghi ngờ hỏi: "Sao lại bị tổn thương?"
Hải Lan thở dài nói: "Muội muội cũng chỉ là ngẫu nhiên thấy nàng uống thuốc thì mới biết được, có lẽ là năm ấy sinh ra hài tử bị chết cho nên mới bị tổn thương, mấy năm nay Mai tần không thể có được hài tử, nghe đám cung nhân hầu hạ nói chuyện, hơn nửa năm nay lại không có kinh nguyệt, một hai tháng nay, thân thể cũng đã hư hỏng cả rồi"
Như Ý cả kinh nói: "Có chuyện như vậy sao? Giang Dữ Bân chưa từng nói cho bổn cung biết chuyện này"
Hải Lan xua tay nói: 'Chuyện này thì có gì mà nói đến chứ? Thân thể nữ nhân nếu chịu không nổi thì sẽ bị hư hỏng, đó cũng là chuyện thường, với lại mấy năm nay nàng ta không còn được sủng ái như trước, tuổi tác cũng đã lớn, lại không có con cái, cũng không có gia thế gì"
Như Ý nhớ tới thân thế Mai tần rồi lại nhớ tới đứa con của nàng, liền cảm thấy phảng phất như bị gió đánh vào mắt, chua xót vô cùng. Nàng muốn nói cái gì nhưng rốt cuộc cũng chỉ có tiếng thở dài u u lạnh lẽo mà thôi.
Danh sách chương
16/30 (50%)