Chương 6: Mật thất trong kho củi

Bây giờ, bên cạnh đống hàng hóa có khoảng mười người hầu đang cùng nhau khuân vác. Những người hầu này nhìn thoáng qua Lục Thiếu Du cũng không có chú ý nhiều, quả thực là coi Lục Thiếu Du như không tồn tại. Cũng chẳng ai muốn để ý tới Lục Thiếu Du, mà nếu để ý tới Lục Thiếu Du thì chắc sẽ bị Triệu tổng quản để ý.

- Đó là chúng ta vận khí tốt.

Lục Thiếu Du nói, thầm nghĩ trong lòng, phỏng chừng ba người này thấy mình chết đi sống lại nên sợ chết khiếp.

Nâng một bao hàng lên, Lục Thiếu Du cảm giác được dường như bên trong túi hàng này là muối, hắn quay đầu lại nhìn Lục Tiểu Bạch chỉ khiêng một bao mà eo cũng không thể duỗi thẳng:

- Thiếu gia, à không, công tử, sao ngươi đột nhiên khỏe như vậy? Bao muối này phải một trăm hai mươi cân a, trước kia người cũng không thể khiêng nổi.

Nhìn Lục Thiếu Du nhẹ nhõm khiêng một bao muối Lục Tiểu Bạch kinh ngạc nói.

- Thật sao, tại sao ta không cảm thấy nặng như vậy?

Bản thân Lục Thiếu Du cũng nghi ngờ, hắn cũng nhớ rõ trước đây mình không thể khiêng nổi vật quá nặng, nhưng bây giờ túi muối như thế này mình có thể khiêng trên vai mà cảm giác như có ba mươi, bốn mươi cân, cũng không tốn bao nhiêu sức.

- Sức lực của ngươi quả thật là tăng lên rất nhiều.

Lục Tiểu Bạch nói với Lục Thiểu Du, ngay sau đó hai người theo những người khác khiêng muối về nhà kho.

Nhà kho cách đây khá xa, vừa tiến tới Lục Thiếu Du vừa đánh giá Lục gia, hôm qua về mình còn chưa kịp cẩn thận quan sát. Lục gia quả thật là gia tộc không nhỏ, đình viện nối tiếp nhau, ngọc lưu ly chiếu sáng, khu vực mình ở vẫn chỉ là hậu viện mà thôi, tộc nhân trực hệ của Lục gia đều ở khu vực tiền viện, hướng về nơi đó nhìn, từ xa đã thấy sự xa hoa vô cùng.

Cửa hậu viện, lão bộc Nam thúc vẫn im lặng ngồi một bên, ánh mắt như vô tình cố ý nhìn về phía Lục Thiếu Du đang khiêng muối, trên gương mặt không hề biểu lộ gì nhưng nếu nhìn kỹ thì không khó nhận ra, trong mắt Nam thúc thỉnh thoảng lại có tia sáng lóe lên.

Lão bộc Nam thúc này ở Lục gia đã mấy chục năm rồi, địa vị trong Lục gia cũng không thấp, có thể xem như một người hầu cao cấp. Tên thật của lão không ai biết, mọi người đều gọi lão là Nam thúc, ngay cả Triệu quản gia cũng phải nể mặt lão vài phần, bình thường Nam thúc chịu trách nhiệm trông coi cửa sau và chăm sóc hoa cỏ trong hậu viện. Hơn một ngàn túi muối, mấy chục người hầu, mỗi người phải khiêng hơn hai mươi lần mới đem tất cả đến nhà kho. Đến tận buổi trưa, khi khiêng đến bao muối cuối cùng hầu hết tất cả mọi người đều mệt đến sắp không thở được, chỉ còn Lục Thiếu Du tinh thần vẫn tốt, hắn cảm giác như mình càng vận động, sức mạnh trong cơ thể dường như càng tăng lên.

- Khục...

Lục Thiếu Du khiêng túi muối cuối cùng tiến qua cửa sau, Nam thúc chậm rãi đứng lên, đột nhiên va vào người Lục Thiếu Du, như thể chẳng may bị hắn đụng phải, ngay sau đó lập tức ho khan.

- Nam thúc, người không sao chứ?

Lục Thiếu Du vội vàng đỡ tay Nam thúc.

- Du thiếu gia, ta không sao.

Nam Thúc bám vào tay Lục Thiếu Du, khi đã đứng vững mới nói.

- Vậy ta đi trước, Nam thúc, người đi đứng cẩn thận một chút.

Lục Thiếu Du nói, hắn cảm thấy hai tay Nam thúc truyền đến cảm giác ấm áp, khi bàn tay này chạm vào, cả người hắn như có một dòng nước ấm chảy qua.

Nhưng Lục Thiếu Du cũng không quá để ý đến chuyện này, tiếp tục đi đến nhà kho, Lục Tiểu Bạch nói qua buổi trưa sẽ không phải làm chuyện gì nữa.

- Ồ, kì quái, tại sao lại có thể như vậy? Ám tật kia bị phá giải rồi hay đó là Âm Dương thân thể?

Nhìn chăm chú vào bóng lưng Lục Thiếu Du, Nam thúc thì thào nói.

- Không phải ngươi không thể trở thành Vũ giả sao, ngươi muốn vũ kỹ làm gì?

Ăn cơm trưa xong, trong phòng Lục Thiếu Du, Lục Tiểu Bạch khó hiểu nhìn Lục Thiếu Du nói.

- Ta muốn nhìn một chút để xem có cách nào học được không.

Lục Thiếu Du nói.

- Ta chỉ là một người hầu, làm gì có khả năng lấy được vũ kỹ, nhưng ta có một bản vũ kỹ ngoại môn do người cùng phòng để lại, mấy ngày nay hắn về thăm nhà rồi.

Lục Tiểu Bạch nói.

- Lấy ra cho ta xem.

Lục Thiếu Du vội nói, vũ kỹ ngoại môn cũng là vũ kỹ, nhìn xem một chút cũng tốt.

- Vậy được, lát nữa ta đưa cho ngươi.

Lục Tiểu Bạch gật đầu.

Buổi chiều, Lục Thiếu Du không có chuyện gì làm, tất cả mọi người trong Lục gia đều coi hắn như không tồn lại, hôm nay Lục Thiếu Du đi dạo trong hậu viện, tất nhiên chỉ trong hậu viện mà thôi, khu vực ở tiền viện của tộc nhân trực hệ, Lục Thiếu Du dù có thân phận thiếu gia Lục gia cũng không có tư cách đi vào nơi đó.

Khi trời đã chạng vạng, Lục Tiểu Bạch đem đến một quyển sách nhỏ, đó chính là vũ kỹ ngoại môn mà hắn đã nói lúc trưa, sau đó, mẫu thân của Lục Thiếu Du cũng trở về. Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của mẫu thân, Lục Thiếu Du không khỏi đau lòng, xem ra hôm nay người đã phải rất vất vả, mình phải nhanh chóng thay đổi mọi thứ mới được.

Mẫu tử hai người nói chuyện trong chốc lát, Lục Thiếu Du liền trở về phòng của mình, mở ra vũ kỹ mà Lục Tiểu Bạch đưa ình bắt đầu đọc qua.

Đọc qua một lượt, Lục Thiếu Du không khỏi thất vọng, bản vũ kỹ này chẳng khác gì bản Như Lai Thần Chưởng bán hai đồng một cuốn ở kiếp trước, căn bản không thể là tuyệt thế thần công gì, bên trên chỉ có vài chiêu thức đơn giản, xem cũng vô dụng.

- Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể trở thành Vũ giả?

Lục Thiếu Du lẩm bẩm nói, bản thân mình muốn thay đổi vận mệnh, đầu tiên phải trở thành Vũ giả mới được.

Đúng lúc này, một giọng nói giống như tiếng muỗi kêu vang bên tai Lục Thiếu Du.

- Thế nào, ngươi sắp chết đến nơi mà còn muốn trở thành Vũ giả sao?

- Ai, là ai?

Lục Thiếu Du lập tức kinh ngạc tìm kiếm quanh căn phòng, nhưng trong phòng chỉ có một mình hắn.

- Nếu không muốn chết hãy đi đến kho củi, chớ làm kinh động đến người khác.

Giọng nói lại tiếp tục vang lên bên tai Lục Thiếu Du, ngay sau đó đã biến mất không nghe thấy nữa.

Lục Thiếu Du có cảm giác giọng nói rất quen thuộc, do dự một chút, hắn quyết định đi đến kho chứa củi một chuyến, việc liên quan đến sinh tử của mình, mặc kệ là thật hay giả hắn cũng phải đi xem. Người thần bí này có thể thần không biết quỷ không hay nói chuyện bên tai mình thì nhất định là người có bản lĩnh rất lớn.

Thừa dịp ban đêm, Lục Thiếu Du nhanh chân lẹ bước tiến đến kho củi. Kho củi cách chỗ ở của hắn cũng không xa, đêm hôm khuya khoắt cũng không có ai qua lại. Khi Lục Thiếu Du đến kho củi, cẩn thận tìm kiếm xung quanh thì phát hiện ra không có ai ở bên ngoài.

- Nhìn ngó cái gì, còn không mau tiến vào đi.

Giọng nói kia lại vang bên tai Lục Thiếu Du lần nữa.

- Rốt cuộc là ai, chẳng lẽ là quỷ?

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện