Quyển 1 - Chương 6: Tù Nhân Trong Phòng Thí Nghiệm (1)

Ông già mang theo Điền Hành Kiện đi vào một toà nhà hai tầng màu xám. Hắn vừa đi tới cửa thì nhìn thấy một người cũng chỉ mặc quần lót, trên tay cầm một cánh tay cơ giới duy tu tự động tiêu chuẩn của Liên bang. Ông già vui vẻ, thấp giọng lẩm bẩm: "Hắc hắc, lần này sao cái đám nhân sự lại biết điều thế chứ? Biết bọn ta thiếu người liền đưa ngay hai người tới”. rồi quay sang anh chàng kia, nói: "Này! Ngươi, nhìn ngó cái gì, chính là ngươi đó. Đi theo ta! "

Anh lính bảo dưỡng quân khí này có vẻ không vui, tựa như đang rất đau khổ, ủ rũ theo sát phía sau ông già, quay đầu lén hỏi Điền Hành Kiện: "Người anh em, ngươi phạm tội gì vậy? Sao lại bị đưa vào tay đám quái vật này. " Mập mạp sửng sốt, mơ hồ cảm giác được mọi chuyện có chút không ổn, nói: "Ta vừa mới tới, cái gì cũng không biết. " Trong bụng thầm đoán: "Xong rồi, chắn chắn là do 21 lần chạy trốn bị máy ghi chép ghi lại đây mà." Mập mạp từ khi vào quân đội đã biết, quân quy quy định, binh sĩ đào ngũ sẽ bị đưa ra toà án binh, căn cứ tình tiết nặng nhẹ mà tiến hành xử phạt, hình phạt nặng nhất là tử hình! Nhất là binh sĩ đào ngũ trong chiến tranh, hầu như đều bị bị xử bắn. Mặc dù mình chỉ là lính bảo dưỡng quân khí nhưng mà số lần chạy trốn cũng đã quá nhiều rồi.

Kỳ thật, ngoại trừ những lính bảo dưỡng duy tu chuyên môn của các tổ chiến đấu ra thì những lính bảo dưỡng quân khí còn lại sẽ được tính vào lực lượng hậu cần giống như nhân viên bệnh viện dã chiến, nếu tình hình chiến đấu không thuận lợi thì được ưu tiên rút lui, trừ khi là tình huống đặc biệt còn không thì sẽ không phải xông lên chiến trường. Nếu không có mệnh lệnh phải chiến đấu thì khi lực lượng chiến đấu bị đánh bại mà chạy trốn thì cũng không bị tính là không chiến mà chạy.

Ghi chép về những lần chạy trốn của mập mạp sớm đã có người biết, nhưng trong mắt bọn họ chỉ cảm thấy gã lính bảo dưỡng quân khí này chạy rất nhanh, chẳng có một chút tinh thần giác ngộ chiến đấu quên mình vì Tổ quốc gì cả, không khỏi khiến người ta cảm thấy khinh thường. Bất quá việc này nhiều nhất cũng chỉ ảnh hưởng một chút tới tiền đồ của mập mạp trong quân đội mà thôi. Tội danh đào ngũ cũng chẳng dính đến hắn.

Mập mạp vừa nghĩ như vậy thì hơi hoảng sợ, nhưng đã đến đây rồi thì còn có thể làm gì được nữa? Sớm biết như vậy thì đã đi lâu thêm vài ngày, nếu không thì dứt khoát ở trong núi ẩn cư luôn cho rồi.

Ông già dẫn bọn họ đi lòng vòng một hồi, liên tiếp đi qua mấy cánh cửa sắt to tướng rồi vào một thang máy. Sau khi hệ thống an ninh tiến hành quét vân tay và đồng tử, xác nhận nhân dạng xong rồi mới bắt đầu khởi động đi xuống phía dưới. Qua khoảng năm sáu phút, thang máy rốt cuộc cũng ngừng lại. Dựa theo cảm ứng của mập mạp với vận tốc thang máy mà tính toán thì nơi này ít nhất cũng phải sâu hơn năm sáu trăm mét.

"Rốt cuộc đây là nơi nào vậy! Ta chỉ là một tên lính quèn, không cần phải đưa đến nơi nghiêm mật thế này chứ! " mập mạp trong lòng khóc thét.

Cửa thang máy mở ra, một cái hành lang xuất hiện trước mặt ba người, đi theo hành lang mấy chục thước, có một căn phòng tẩy độc, ông già chẳng nói chẳng rằng liền đẩy hai người vào trong rồi nói: "Nhanh lên một chút đi, trừ độc xong thì sang phòng bên cạnh lấy đồ chống khuẩn mặc vào! "

Nghe nói không phải phòng hơi độc, mập mạp thở phào một hơi, vội vàng đi vào phòng tắm rửa sạch sẽ, mặc vào một bộ quần áo chống khuẩn cỡ lớn.

Thấy động tác mập mạp mau lẹ, ông già hài lòng gật đầu nói: "Ừm, động tác cũng nhanh nhẹn đấy. " Đợi một lúc sau vẫn thấy người kia còn đang từ từ mặc quần áo, ông già giận dữ hét: “Cái đồ chết tiệt này, mặc quần áo nhanh lên! Đừng có lãng phí thời gian của ta. "

Rốt cuộc, sau khi người lính kia mặc quần áo xong, ông già dẫn hai người đi qua một cánh cửa cuối cùng, đó là một cánh cửa tự động làm bằng hợp kim. Vừa vào cửa, một đại sảnh cực kỳ rộng lớn xuất hiện trước mặt Điền Hành Kiện. Trong đại sảnh chất đầy các linh kiện cơ khí, robot, vũ khí và đủ thứ thiết bị. Ở giữa đại sảnh còn có một chiếc máy vi tính trung ương đang phát ra hàng vạn tín hiệu điện tử. Một đám nhân viên mặc đồ bảo hộ màu trắng đang qua lại như con thoi. Bốn phía quanh đại sảnh còn có một số lối đi và cửa.

Mập mạp có chút nghi hoặc, nơi này trông không giống như nhà tù mà cứ như một phòng thí nghiệm cực lớn vậy.

Ông già chỉ vào một đống những thứ không còn phân biệt được là loại linh kiện gì nữa rồi nói với Điền Hành Kiện và gã lính kia: "Mau sửa những thứ đó cho ta, bản thiết kế có trong máy vi tính, tự mình t ìm lấy! Công cụ và linh kiện thay thế ở đây cũng rất đầy đủ, đồ ăn sẽ có người đưa tới. Ta chỉ có hai yêu cầu, tốc độ và chất lượng! Bây giờ là thời kỳ chiến tranh, thí nghiệm của chúng ta phải giành giật từng giây, nếu các ngươi không theo kịp tiến độ, xử bắn! Nếu làm hỏng các thiết bị, cũng xử bắn! Sửa không tốt, vậy càng đáng đem xử bắn! "

Mập mạp nghe thấy mấy chữ “xử bắn” thì mặt cắt không còn giọt máu!

Ông già cảm thấy kỳ quái nhìn thoáng qua mập mạp lúc này sắc mặt trắng bệch, người ướt đẫm mồ hôi, nói tiếp: "Nghe rõ rồi thì mau làm việc đi! " Lão vung tay lên rồi đi thẳng vào trong một căn phòng, vừa đi vừa nói thầm:"Làm lãng phí bao nhiêu thời gian của ta! Đáng bắn, đáng bắn! "

Xem ra, mặc dù không phải qua toà án binh thì có lẽ mình cũng đã bị định tội rồi, bây giờ là cơ hội duy nhất để lấy công chuộc tội bảo vệ tánh mạng. Mập mạp nghĩ tới đây liền dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới đám linh kiện phía trước cắm đầu cắm cổ làm việc, hắn cần c ó biểu hiện tốt nhất để thay đổi bản án tử hình của bản thân.

Nhìn gã lính bảo dưỡng quân khí đang liều mạng làm việc, các nhân viên trong phòng thí nghiệm trố mắt nhìn nhau, bọn họ thật sự rất ít thấy có ai chăm chỉ như vậy. Bình thường những người được đưa đến đây hỗ trợ đều là những binh sĩ phạm tội ở bên ngoài phải tới đây chịu trừng phạt, bởi vì khối lượng công việc quá lớn, hơn nữa lại không có tự do, mà công việc sửa chữa thiết bị cũng rất thâm ảo phức tạp nên ai cũng kêu khổ thấu trời. Hiện tượng của mập mạp quả thật là rất hiếm thấy.

Hai ngày sau, tất cả mọi người trong phòng thí nghiệm đều biết lần này kiếm được đồ tốt rồi. Hàng ngày, thời gian làm việc của mập mạp còn dài hơn so với đám khoa học đang điên cuồng nghiên cứu, động tác lại vừa nhanh vừa chính xác, hầu như không cần phải xem bản thiết kế cũng có thể sửa tốt một món vũ khí hoặc một chiếc robot hiếm thấy. Khi gã lính bảo dưỡng kia được lệnh điều đi thì đống linh kiện hỏng hầu như đã được mập mạp giải quyết xong.

Cái tên mập mạp còn không phải là nhân tài sao!

-------*-------

----------oOo----------

Danh sách chương
15/1,057 (1.4%)