Quyển 1 - Chương 7: Kẻ Nào Đã Sát Hại Thân Nhân Của Chúng Ta (1)

Mễ Lan giận điên người, không thể nhịn được nữa! nàng tiện tay cầm lấy một khẩu súng, giọng căm hận nói: "Mập mạp, hôm nay ngươi chán sống rồi sao? "

"Đoàng! "

Một viên đạn bắn sát bên chân Điền Hành Kiện.

Mập mạp hoảng sợ, nhảy dựng lên, cả người run rẩy như một chú chó ve vẩy đuôi chạy lại với chủ nhân, khuôn mặt lập tức chuyển sang tươi cười nịnh nọt,: "Nói đùa, chỉ là nói đùa thôi mà. Đây chắc chắn chính là kiệt tác của tiểu thư Mễ Lan xinh đẹp rồi. "

Thấy Mễ Lan tựa hồ còn chưa tiêu hết cơn giận, có xu hướng sắp bạo phát thêm lần nữa, mập mạp vội vàng nói sang chuyện khác: "Rốt cuộc thì chiếc robot này được làm từ thứ kim loại gì vậy. "

Thấy nhắc tới kiệt tác mà mình đắc ý nhất, Mễ Lan tựa như đã tiêu tan hết sự tức giận, vứt khẩu súng sang một bên, vỗ tay nói: "Nói cho ngươi biết, đó là sinh vật kim loại hai trạng thái do ta và giao sư Boswell cùng phát minh, số hiệu của thí nghiệm là BM-3633, còn chưa đặt tên chính thức."

Mễ Lan ngoắc tay bảo mập mạp đi theo mình đến trước chiếc máy vi tính cực lớn, nói tiếp: "Loại kim loại này có ưu điểm của kim loại lỏng, nhưng không có khuyết điểm. Đương nhiên, giới cả cũng không hề rẻ. Nó còn hiếm có hơn cả kim loại dạng lỏng. "

Mở một thư mục trong máy vi tính, Mễ Lan chỉ vào một loại cây, nói: "Thứ kim loại này chỉ có thể có được thông qua phệ kim thảo. Loại cỏ này chỉ có ở Bắc Cực của tinh cầu Milok. Số lượng cũng cực kỳ ít. Bởi vì trong đất của Bắc Cực có phóng xạ và kim loại siêu nặng nên cơ bản là không có loại sinh vật nào có thể sống ở đây. Loại cỏ này là chủ nhân duy nhất ở đó, trong thành phần dinh dưỡng mà nó hấp thu thì tỷ lệ của kim loại là rất lớn, còn kim loại mà nó không thể hấp thụ sẽ bị bài tiết ra ngoài, mà thứ bị bài tiết chính là sinh vật kim loại hai trạng thái. "

“Thứ kim loại đặc biệt này là do giáo sư Boswell phát hiện." Những ngón tay mảnh khảnh của Mễ Lan khéo léo điều khiển chiếc bút nguyên tử, cái mũi đắc ý nhíu lại, nói: "Ta lợi dụng sự bài xích của Phệ kim thảo và nguyên thạch để hoàn thành loại hợp kim này! "

Mập mạp liền hiểu ra vấn đề: "Nói cách khác, kim loại lỏng chính là do tế bào của phệ kim thảo tạo ra, mà khi những tế bào này bị cưỡng chế cách ly thì kim loại lỏng sẽ trở lại trạng thái rắn, phệ kim thảo mặc dù có thể thay đổi hình thái của kim loại, nhưng mà loại kim loại này vốn chính là thứ mà nó không thể hấp thu nên sẽ tránh cho kim loại bị tế bào tiêu hoá mất, sau đó lại kết hợp với hỗn hợp hợp kim ký ức để tăng tốc cho quá trình thay đổi. Vì vậy mà đã sinh ra thứ hợp kim siêu cấp này. Là như vậy phải không?"

"Trả lời chính xác." Một tiếng nói truyền đến từ sau lưng mập mạp. Mập mạp quay đầu lại nhìn thì đúng là giáo sư Boswell.

Ông ta vừa vui mừng vừa kinh ngạc xoa đầu mập mạp, nói: "Khả năng lý giải của ngươi rất tốt. Có thể từ một câu nói của Mễ Lan mà phán đoán ra quá trình thí nghiệm. Xem ra để ngươi đi sửa chữa quân khí là quá lãng phí rồi. "

Boswell quay đầu, nói với Mễ Lan: "Đem các lý thuyết và số liệu chế tạo chiếc robot này cho hắn xem một chút đi." rồi quay sang mập mạp nói: "Nhớ kỹ, ngươi phải hiểu cho rõ các vấn đề, có chỗ nào không hiểu thì Mễ Lan sẽ giúp ngươi giải đáp. "

Mập mạp thấy mình được ưu ái như vậy thì không khỏi lo sợ. Hắn nhanh chóng đọc xong toàn bộ tài liệu, nhưng một dòng chữ cuối cùng khiến hắn kinh hãi, vô cùng lúng túng.

Ở phần cuối của tài liệu có viết: Văn kiện tuyệt mật cấp S của Liên bang Leray.

Một gã lính bảo dưỡng quân khí đang cố gắng giữ mạng như hắn đột nhiên lại đột nhiên lại được đọc tài liệu tuyệt mật cấp S sẽ có hậu quả gì đây, mập mạp chẳng dám nghĩ nữa.

"Hai năm! " Một câu nói vang lên bên tai mập mạp nghe như tiếng ác ma từ địa ngục, đó chính là tiếng nói của Boswell, người vừa lợi dụng lòng hiếu kỳ để hãm hại hắn.

Ông ta nghiêm mặt nói: "Ngươi ít nhất phải làm việc ở đây hai năm, đợi đến khi tài liệu này bị tiết lộ hoặc độ bí mật giảm xuống cấp B. Cho nên ngươi cứ an tâm mà ở đây hai năm đi. "

Mập mạp chẳng hiểu gì cả, thầm nghĩ: "Ta không phải sắp chết sao? Lão ta nói hai năm là có ý gì? "

Lúc này chiến tranh tàn khốc vẫn đang tiếp tục.

Đế quốc Gatralan tăng cường tấn công các mục tiêu trên mặt đất. Bởi vì lực lượng không quân của Liên bang Leray hầu như đã bị tiêu diệt hoàn toàn, liên lạc giữa các thành phố hầu như cũng đã bị cắt đứt nên lực lượng bảo vệ các thành phố đều lâm vào cảnh đơn độc chiến đấu, mặc dù liều mạng phòng thủ nhưng cũng đã có năm thành phố đã rơi vào tay quân xâm lược.

Chiến tranh là phần tiếp theo của chính trị, còn chính trị là bảo đảm yêu cầu phát triển của dân chúng. Mặc dù từ mấy ngàn năm trước kỹ thuật hạt nhân đã phát triển tới mức đủ để phá huỷ cả một tinh cầu nhưng theo quy định của Công ước Chiến tranh vũ trụ, đồng thời cũng vì yêu cầu thực tế nên hai bên khi giao chiến cũng sẽ không sử dụng thứ vũ khí sẽ đem lại hậu quả mà không ai có thể chịu đựng này.

Cũng vì vậy mà sự chống cự trên tinh cầu Milok vẫn còn có thể tiếp tục.

Nhưng mà, sự chống cự vô vọng này còn có thể cầm cự được bao lâu? Những binh sĩ Liên bang cảm thấy thật mờ mịt. Nếu Liên bang không thể hình thành lại ưu thế trên không thì bộ đội mặt đất sẽ lần lượt bị diệt, máu tươi và hy sinh sẽ chỉ đổi lấy thương vong vô ích mà thôi.

Hệ thống truyền thanh Liên bang mỗi ngày đều hô hào chống cự, mà chống cự cũng chưa bao giờ ngừng nghỉ. Năm thành phố rơi vào tay giặc thì có ba cái đã chỉ còn là một đống đổ nát, hơn mười triệu người dân đã chết trong chiến tranh. Mặc dù là như vậy, ở những thành phố bị chiếm đóng cũng đã bắt đầu xuất hiện những tổ chức chống cự do các binh sĩ Liên bang còn sống sót tập hợp lại, dựa theo ( Quy tắc chiến đấu trong lòng địch ), dùng tất cả những vũ khí còn sót lại không ngừng quấy rối quân địch một cách ương ngạnh và cố chấp.

Liệu đây là những tia sáng của một ngôi sao hy vọng mới mọc hay chỉ là một chút hồi quang phản chiếu...

-------*-------

----------oOo----------

Danh sách chương
18/1,057 (1.7%)