Phần 6: Người tuyết

Lời dẫn

Không ai tắm hai lần trong cùng một dòng sông, bởi cả dòng sông và người tắm đều đã khác trước – Heraclitus.

Ngày 19 tháng 1 năm 2008, trời đổ tuyết.

Đó là trận tuyết lớn nhất kể từ mấy chục năm nay ở ba tỉnh đông bắc này, tuyết rơi trắng xóa bầu không khí như vô vàn mảnh giấy trắng bị xé vụn. Người quét rác bắt đầu công việc của mình trong sân trường đại học khi trời còn tờ mờ sáng, cô phát hiện thấy trước sân kí túc nữ có một người tuyết đang đứng sừng sững, cứ ngỡ sinh viên chơi đùa đắp từ đêm qua, sáng nay nhiệt độ lại quá thấp nên giờ vẫn chưa tan. Nghĩ vậy nên cô không lấy làm lạ. Nhưng đến khi trời sáng bảnh mắt, cô mới để ý ngũ quan của người tuyết có vẻ gì đó hơi kì quái. Cô lấy hết can đảm tiến lại gần người tuyết quan sát thật kĩ, vừa nhìn rõ vật đứng trước mặt, cô tá hoả nhận ra đầu người tuyết giống hệt người thật!

Cô quét rác mềm nhũn cả người, mãi mới lấy lại bình tĩnh hét lên thất thanh, rồi lập tức chạy đi thông báo với đội bảo vệ trường. Trong lúc chạy, cô ngã dúi dụi mấy lần liền. Đội trưởng đội bảo vệ vừa tỉnh dậy liền khoác vội chiếc áo bông ba chân bốn cẳng chạy ra hiện trường, ngay sau đó lập tức thông báo cho cảnh sát.

Qua điều tra bước đầu, cảnh sát phát hiện tứ chi của người tuyết cũng là chân tay của con người. Kết quả giám định pháp y cho thấy người tuyết được lắp ráp từ năm nạn nhân.

Thông tin nhanh chóng lan truyền khắp trường, toàn thể giáo viên và sinh viên đều sợ hãi, tinh thần ai nấy hoang mang, hoảng hốt cực độ, không khí nặng nề và u ám bao trùm lên từng ngóc ngách.

Một nữ sinh phản ánh: Trước đêm xảy ra vụ án, cô nghe thấy phòng bên cạnh có tiếng bò lết và tiếng kéo lê vật gì đó trên mặt đất, sau đó cô liền mơ màng ngủ thiếp đi mất. Trong lúc ngủ, cô gặp ác mộng, cô mộng thấy một nữ sinh phòng bên bị sát hại, chân của cô bạn đó rời ra, đang lết nửa thân trên trong hành lang, một tay còn cầm theo cẳng chân của mình, dường như cô ấy cố bò ra khỏi phòng...

Sau khi tổ chuyên án đến hiện trường, giáo sư Lương bảo cô nữ sinh ấy thế này: "Không phải cháu mơ, mà đó là sự thật!"

Nữ sinh đó bàng hoàng kêu lên: "Hả? Sao cháu không biết gì nhỉ?"

Giáo sư Lương không đáp mà hỏi lại, câu hỏi của giáo sư khiến cô nữ sinh nổi gai ốc: "Cháu biết mình có thói quen mộng du không?"

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện