Chương 328: Tất cả đều đã không thể vãn hồi. . .

Xé rách quần áo, từng mảnh bay lượn.

Cẩm tú trên giường, tóc đen của nàng phân tán, thủy mâu mê ly, đường cong lả lướt, thân thể tuyết trắng mềm mại, làm cho hắn rốt cuộc ép không được dục vọng đốt người, đến giờ phút này, hắn cũng không muốn tiếp tục ngăn chặn, hắn thầm nghĩ muốn nàng, hảo hảo yêu nàng, khiến nàng hoàn toàn trở thành nữ nhân của hắn. . . . . .

Một loại hận ý mang theo tình cảm mãnh liệt gần như khiến Long Phù Nguyệt bốc cháy, rốt cuộc không thể suy nghĩ nữa, mờ mịt , giống như đưa thân vào một việc hệ trọng muôn nghìn.

Lúc nàng ở dưới thân hắn hơi hơi sợ run, kháng cự cùng tâm trạng cũng trở nên yếu đuối vô lực, cắn chặt lấy môi dưới, như trước đổ xuống ra thoát ra rên rỉ, mỗi một thanh âm giống như đánh vào trong lòng Phượng Thiên Vũ . Dục hỏa đánh úp lại, gần như muốn hòa tan cháy sạch hắn.

"Tiểu Nguyệt Nguyệt, từ khi ta gặp nàng, ta không còn động đến những nữ nhân khác. . . . . . Mà nàng, lại lần lượt muốn tránh ta! Ta một lòng vì nàng, nàng lại muốn đem ta quá chén rồi đào tẩu, nàng đem tâm tình của ta đặt chỗ nào? Nàng đã tràn đầy tinh lực như vậy, ta khiến cho nàng sức lực đào tẩu cũng không có!"

"Hiện tại không được! Đừng. . . . . ." Long Phù Nguyệt nước mắt gợn sóng. Cực lực phản kháng .

"Ta vốn muốn đem việc cùng nàng hoan ái đến đêm tân hôn của chúng ta, mà nàng. . . . . . Cho nên, Phù Nguyệt, ta muốn cho nàng tối nay liền trở thành nữ nhân của ta." Phượng Thiên Vũ nâng gương mặt của nàng, hai tròng mắt nguy hiểm như hồ sâu, giống như muốn đem Long Phù Nguyệt dìm xuống.

"Lần đầu tiên sẽ đau, nhưng ta sẽ thực ôn nhu , Phù Nguyệt, cho ta đi. . . . . ."

"Khốn kiếp! Phượng Thiên Vũ, ngươi sẽ phải hối hận, ngươi nhất định sẽ hối hận." Nước mắt Long Phù Nguyệt như mưa.

"Nếu thả nàng đi rồi ta mới có thể hối hận!" Thanh âm của Phượng Thiên Vũ khàn khàn mà mị hoặc. Hắn cố nén dục vọng bừng bừng nổi lên, ôn nhu hôn lên nước mắt trên mặt nàng, ôn nhu âu yếm giống như gió nhẹ, làm cho Long Phù Nguyệt rốt cuộc nói không ra lời.

Long Phù Nguyệt liều mạng kéo về thần trí muốn trầm mê , không buông tay sự cố gắng cuối cùng , cố hết sức muốn đẩy hắn ra, giãy dụa thân thể mềm mại, muốn đem thân mình rút khỏi dưới thân hắn. Phượng Thiên Vũ thở dài một tiếng, một chút lý trí còn sót lại hoàn toàn đánh mất, hắn phóng túng chính mình.

Một trận đau đớn tê liệt gần như khiến Long Phù Nguyệt thét chói tai ra tiếng, nước mắt của nàng từng giọt, từng giọt lớn lăn xuống….

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện