Chương 23 - 24

23. Đó chính là lão tổ của chúng ta

Phàn Thiếu Hoàng trấn thủ Quan Thiên Uyển liên tiếp mấy ngày đều không có chuyện gì. Sau đó hắn phát hiện ra chuyện thú vị. Đó là xem cương thi mắt xanh vui đùa với đồ chơi của nó.

Việc này rất giống như nuôi chó và xem nó cứ quanh quẩn cắn chiếc đuôi của mình. Sau khi quan sát mấy ngày, cho dù là người nghiêm túc như hắn cũng bật cười: “Mi cứ vui đùa với đồ chơi mình thế hả?”

Cương thi mắt xanh rất thuần khiết: “Cũng không phải chơi đùa như vậy sao?”

Phàn Thiếu Hoàng cũng chuyển đề tài. Mặc dù hắn lòng dạ đen tối, nhưng dù gì cũng là người tu hành. Đã coi nhẹ thất tình lục dục từ lâu, cũng không muốn có gì ràng buộc mình. “Cô ấy thiếu đi một vía, cho nên phản ứng chậm hơn người bình thường.”

Cương thi mắt xanh không tin. Nó ôm Xảo Nhi, cảm giác tay chân và ngũ quan của cô đều đầy đủ, nhìn chẳng có bệnh tật gì. Nhưng về phương diện đạo thuật, Phàn Thiếu Hoàng là kì tài. Hắn nói thiếu một vía, thì tuyệt không thể thiếu hai vía.

Buổi tối, hắn ở trong phòng chuẩn bị hồi lâu, liền kêu cương thi mắt xanh mang Xảo Nhi qua. Cho nên ngay cả Quỷ Xa cũng kinh ngạc. Luyện Hồn Thuật. Không biết hắn đã đem một vía đã được sinh sôi ở đâu đẩy vào hồn vía của Xảo Nhi. Mắt Xanh lại hơi kinh hãi, nhìn dáng vẻ Phàn Thiếu Hoàng chẳng biết đã hấp thụ biết bao nhiêu chân nguyên hồn vía của không ít thuật sĩ. Thậm chí ngay cả tà pháp như thế mà hắn cũng thành thạo…

Ban đầu Xảo Nhi hơi sợ việc luyện hồn. Cương thi mắt xanh cũng không muốn. Xảo Nhi sợ, nó sẽ không muốn, dù cho có tốt cấp mấy cũng không đồng ý.

Vẫn là cuối cùng Xảo Nhi thấy một người một thi ầm ĩ cả lên mới chịu đồng ý.

Phàn Thiếu Hoàng tràn đầy lòng tin với bí pháp thuất truyện đúc lại hồn vía từ lâu, nên hắn chỉ xem đây giống như trò đùa.

Cho dù Phàn Thiếu Hoàng rắp tâm làm gì, nhưng một vía này có lợi rất lớn với Xảo Nhi. Trí nhớ của cô đã tốt hơn khi xưa rất nhiều. Thậm chí chỉ cần nhìn qua đã ghi nhớ. Cương thi mắt xanh ôm Xảo Nhi quan sát hai ngày, phát hiện trước mắt cũng không có tác dụng phụ gì, nên mới yên lòng.

Dường như vì nghiệm chứng thành quả của mình. Phàn Thiếu Hoàng sai tên đạo sĩ nhỏ dạy cô biết chữ, học chút ít đạo pháp nhập môn. Thế nên ngày đầu tiên Xảo Nhi đã học được tiên hạc đưa tin. Tất cả giấy trong Quan Thiên Uyển cũng bị cô xếp thành hạc giấy, mưa hạc giấy rơi đầy trời...

Phàn Thiếu Hoàng sầm mặt khiển trách không cho Xảo Nhi xếp nữa. Cũng là cương thi mắt xanh khiêng đến mười mấy cuộn giấy, còn ra tay giúp cô xếp. Phàn Thiếu Hoàng nổi gân xanh trên trán, khinh bỉ không thèm quan tâm đến hai đứa ngốc này nữa.

Cương thi ở Quan Thiên Uyển càng ngày càng nhiều, pháp lực cũng càng ngày càng mạnh. Phàn Thiếu Hoàng và Mắt Xanh không có ở đây thường xuyên, Xảo Nhi ở một mình buồn chán, cũng may mắn có bọn chúng bên cạnh, có thể viết chữ, tâm sự.

Chỉ có điều bọn cương thi này càng ngày càng tệ, lá gan thì càng lúc càng lớn. Hôm đó, không biết ai phát hiện ra Xảo Nhi ướp dưa muối sau nhà, còn dám mở một hủ ra ăn trộm một miếng. Bọn chúng không thưởng thức ra mùi vị gì, chỉ cảm thấy rau quả này khó ăn đến đáng sợ. Cho nên lại bày trò vui. Ghét tên đạo sĩ nào, là sẽ trói ở sau vườn, ép hắn ăn dưa muối. Hơn nữa còn không cho uống nước...

Mỗi lần Xảo Nhi la hét ầm ĩ, đám cương thi liền chạy trốn tứ tán, để lại tên đạo sĩ miệng đầy dưa muối, mặt mày như đưa đám vô cùng đau khổ.

Thậm chí, bọn chúng cảm thấy đáy biển tu hành không tệ, linh khí lại dư thừa. Nên lại đem đạo sĩ ném xuống biển tu luyện, khiến cương thi mắt xanh phải chui xuống biển mò vài tên đạo sĩ về.

Như thế mấy lần, Phàn Thiếu Hoàng cũng tức giận, cứ tiếp tục như vậy thì đạo sĩ còn mặt mũi nào nữa. Hắn ấy đạo sĩ đeo bùa hộ mệnh trên người, khiến tà vật không được đến gần. Khu nhà đạo sĩ ở cũng thỉnh môn thần bảo vệ, khiến cho cương thi không nhảy qua lôi trì một bước.

Đạo sĩ chơi không vui nữa, bọn chúng lại đi dạo khắp nơi. Sau đó phát hiện trẻ con của loài người chơi rất vui, mềm mại ấm áp, i i a a hết sức đáng yêu. Cho nên chúng thường xuyên xuống làng chài trộm bé con. Xảo Nhi sợ bọn chúng mang bé con đi vào biển tu luyện. Ngày ngày điều tra xem trong làng ai bị trộm con, cho đạo sĩ đưa đứa bé trở về...

Sau đó, phàm là ai mất con, người ta cũng đến Quan Thiên Uyển cầu xin bói toán, nhất định có thể tìm về được.

Xảo Nhi làm bảo mẫu hai tháng, hai con mắt mệt mỏi biến thành màu đen. Quan Thiên Uyển càng nổi tiếng cầu gì được nấy vang dội hơn...

Cương thi tụ tập tại Quan Thiên Uyển ngày càng nhiều, thi khí dần dần nặng. Cho dù bùa chú của Phàn Thiếu Hoàng cũng không thể che dấu hoàn toàn, càng khó tránh việc bị mấy đạo sĩ theo dõi. Mấy ngày nay, Xảo Nhi cũng phát hiện có vài đạo sĩ đi tới đi lui tại bờ cát trên biển. Cô không nhận ra là ai, nhưng Phàn Thiếu Hoàng lại biết: đó là người của Hách gia.

Mấy đời bọn họ đều thiên về bắt cương thi, cũng không biết vì nợ mạng cương thi quá nhiều, hay là ông trời cố tình trêu đùa. Cuối cùng vị lão tổ đức cao vọng trọng đời thứ chín của bọn họ lại biến thành cương thi.

Lão tổ tiên biến thành cương thi mới thành hình, dáng điệu thơ ngây chất phác. Cũng không có học mấy trò hung ác. Khiến đại gia đình chuyên bắt cương thi này bắt đầu không biết nên khóc hay cười. Bắt không được, thiêu không được, lại càng không nhẫn tâm nhìn kẻ khác khinh nhờn thi thể lão tổ, chỉ đành mỗi ngày phải chăm sóc chu đáo. Đời đời của họn bắt qua nhiều cương thi, nên đương nhiên hiểu rõ tập tính của cương thi vô cùng. Cho nên cũng hầu hạ lão tổ tiên nhà mình không có bất kì sơ suất nhỏ nào. Cuộc sống áo đưa đến tận tay, cơm dâng tận miệng đã rèn thành cá tính lười biếng của vị tổ tiên nhà họ. Mỗi khi đêm xuống sẽ có bọn tôn nhi dẫn lão tổ tiên đi hấp thụ ánh trăng, hấp thụ linh khí, cũng chọn nơi núi non dồi dào. Đợi đến lúc gà gáy, sẽ tự có tôn nhi dẫn về, đặt sâu thẳm trong hầm tối. Từ đầu đến cuối chẳng cần động đến một đầu ngón tay.

Người Hách gia cũng gấp gáp, sợ một ngày nào đó lão tổ tiên không cẩn thận phát hiện ra cương thi có thể hút máu, nên ngày thường đều có đệ tử đặc biệt hầu hạ. Nó nằm rất thoải mái, đương nhiên ngay cả ngón tay cũng lười nhúc nhích. Từ đó Hách gia bắt đầu không hề bắt giết cương thi. Vì một vị tổ tiên, cuối cùng bọn họ bỏ đi tâm huyết bao đời, chỉ mong muốn tìm được cách ngăn cản cương thi hút máu, để nó hấp thụ linh khí tu hành, sống cho đàng hoàng.

Nhưng không đợi bọn họ nghiên cứu ra phương pháp, thì lão tổ tiên dáng vẻ ngây thơ chất phác đã không thấy tăm hơi. Hách gia tìm kiếm khắp nơi, gặp không ít cương thi, nhưng từ đầu đến cuối không tìm được tung tích của lão tổ tiên đâu.

Lần này Hách gia phát hiện Quan Thiên Uyển có thi khí mơ hồ, lập tức dẫn người đến đây điều tra, sợ tổ tiên đời thứ chín của bọn họ rơi vào tay kẻ xấu.

Phàn Thiếu Hoàng cũng chú ý nhóm người này mấy ngày. Kêu cương thi mắt xanh dặn dò bọn cương thi kia mấy ngày nay sống ở trong biển, không cho đi lên. Mắt Xanh dẫn mấy cương thi khác chạy vào trong biển. Quỷ Xa cũng thường xuyên bay bổng bên ngoài, nó không dám đụng đến Phàn Thiếu Hoàng, ngày ngày chỉ đi báo cáo với cương thi mắt xanh, kiên quyết cho rằng bọn họ tới trộm đồ!

Cương thi mắt xanh hoài nghi chờ đợi. Quỷ Xa lại ngày ngày thèm thuồng đánh giá bọn đạo sĩ này, chín đầu đồng loạt giựt dây mắt xanh: “Nhất định là đến quấy rồi! Đánh chết họ đi...”

Cương thi mắt xanh không tin. Ngay cả Xảo Nhi cũng nhìn ra, trong mười tám con mắt của nó cũng đã hiện ra chữ: Tôi muốn ăn thịt, muốn ăn thịt, ăn thịt, thịt...

Trông chừng đến ngày thứ tư, rốt cuộc cương thi mắt đỏ không nhịn được nữa, len lén ngoi lên khỏi biển. Một đám cương thi mò rất nhiều xác ngọc trai trong biển, bọn chúng cảm thấy cái này rất đẹp, nên muốn tặng cho Xảo Nhi.

Người Hách gia thấy đáy biển hiện lên một con quái vật người đầy rong biển cũng giật mình. Bọn họ chỉ chuyên bắt cương thi, hải yêu e rằng bắt không được. Mấy đạo sĩ chuẩn bị đón quân địch, nhưng hải yêu kia chỉ hết sức phẩn khởi đi vể phía Quan Thiên Uyển. Nhìn theo bóng lưng sắp biến mất, tập thể chúng đạo sĩ yên lặng hồi lâu, phát hiện ra một vấn đề: “Các người có cảm giác bóng dáng hải yêu này nhìn rất quen không?”

Tộc trưởng Hách Nhân dựng ngược lông mày: “Quen cái chó, đó chính là lão tổ nhà chúng ta!”

24. Nhổ nanh nó

Vì thế Hách gia căm thù Quan Thiên Uyển. Bọn họ nhất trí cho rằng người của Quan Thiên Uyển lừa gạt lão tổ bọn họ đến đây. Xảo Nhi không đồng ý. Rõ ràng lão tổ nhà bọn họ cứ ở lì tại đây không chịu đi mà.

Ban đầu chỉ là lão tộc trưởng đến tranh chấp, nhưng bọn họ tranh chấp bị thiệt thòi. Quan Thiên Uyển phái Quỷ Xa đi giảng giải đạo lí với trưởng lão của bọn họ. Quỷ Xa kia mà cũng biết nói đạo lí sao? Chín cái đầu nó nói không ngừng nghỉ khiến cho lão trưởng tộc của Hách gia tức đến tận mang tai.

Hách gia cũng không phải người lịch sự. Nhưng vị trưởng lão này vừa thốt lên một câu nói tục. Quỷ Xa đã thăm hỏi hết chín đời tổ tông nhà hắn. Một miệng một vị, vừa đủ chín vị...

Nói không lại, đương nhiên chỉ có đánh. Chỉ có điều bàn về đánh nhau thì Phàn Thiếu Hoàng cũng chẳng sợ. Có miếng đệm hương ở trước bài vị tổ sư gia Thúy Vi Sơn làm chứng. Từ nhỏ hắn đã thích gây chuyện sinh sự, cho đến lớn cũng không để cho ông già mình bớt lo ngày nào. Bình thường tìm được người xả xui đã khó, giờ đây làm sao để cho người khác đến địa bàn mình ra oai được. Lập tức hai bên gươm súng sẵn sàng.

Cuối cùng vẫn là Hách Nhân trưởng tộc của Hách gia biết nhìn người. Hắn cảm thấy cũng khó thắng được Phàn Thiếu Hoàng. Râu hùm của Thúy Vi Sơn cũng không dễ gì vuốt, lập tức dẫn người khinh bỉ rời đi.

Không ngờ rằng mấy ngày sau đại sư huynh Phàn Thiếu Cảnh đã đến Quan Thiên Uyển truyền lệnh của chưởng môn. Bắt Phàn Thiếu Hoàng quay về Thúy Vi Sơn. Xem ra Hách Nhân tỏ vẻ chịu thiệt bên ngoài, đến Thúy Vi Sơn đâm thọc rồi.

Phàn Thiếu Hoàng giận đến xanh cả mặt. Nhưng mệnh lệnh của ông già làm sao hắn dám cãi. Lập tức phải thu dọn đồ đạc, trở về Thúy Vi Sơn quỳ trước tổ sư gia đi.

Việc nuôi thi làm loạn là điều tối kị trong Đạo Môn, thậm chí đó việc của tà ma ngoại đạo làm. Bên này Phiền Thiếu Cảnh dẫn Phàn Thiếu Hoàng mới vừa đi khỏi. Bên kia chưởng môn Phàn Phục Thanh lại lén lút đến Quan Thiên Uyển, tự xưng là khách hành hương đến bái tế.

Lần này ông ta mặc trang phục của phiên bang, che mặt. Xảo Nhi vốn không biết ông, mấy tên đạo sĩ Phàn Thiếu Hoàng để lại cũng không nhận ra chưởng môn nhà mình. Chính ông cũng thở phào nhẹ nhõm. Nơi này mặc dù nuôi rất nhiều cương thi, nhưng đại đa số đều lấy việc hấp thụ linh khí làm chủ. Có hai ba con hút máu thì oán khí trên người cũng không nặng, cho thấy chúng chỉ lấy máu tươi của súc vật làm thức ăn.

Chủ bên ngoài của Quan Thiên Uyển là Cống Hề, mặc dù có thể khống chế bọn cương thi này. Nhưng vừa nhìn cũng biết tâm tư rất giản đơn, nhất định chủ ngầm ở đây là Phàn Thiếu Hoàng. Suốt cả đoạn đường đến đây ông cũng lo lắng, sợ rằng đứa con ngỗ nghịch kia thật làm chuyện gì thương thiên hại lí. Mặc dù từ nhỏ đến lớn thằng con bất hiếu này không có ngày nào yên tĩnh, nhưng dù sao nó cũng là máu thịt, là xương cốt, là tâm can của ông.

Phàn Phục Thanh là người thế nào, chuyện này vừa xem xong ông đã nhanh chóng có cách giải quyết. Mang trách nhiệm nặng nề giáo hóa cương thi tặng cho Hách gia. Thứ nhất, đời đời Hách gia đều thiện bắt cương thi nổi tiếng cả giới đạo môn. Bọn cương thi này trong tay họ sẽ không làm hại thế gian, làm hại người. Thứ hai có thể bứt Phàn Thiếu Hoàng ra khỏi chuyện này. Sau này Quan Thiển Uyển và Thúy Vi Sơn cũng tốt, với Phàn Thiếu Hoàng cũng tốt, sẽ chẳng có bao nhiêu quan hệ.

Khi Phàn Phục Thanh hiệp thương chuyện này với Hách Nhân cũng vô cùng sầu lo. Tính tình Phàn Thiếu Hoang ông rất rõ, ỷ vào mình có chút ít bản lĩnh, cậy tài khinh người, hở chút là vung tay đánh người ta. Mà đạo lí cứng quá dễ gãy này lão chưởng môn lại không hiểu được. Đối với tính tình của Phàn Thiếu Hoàng, bình thường kết thù với vô số người, kết giao toàn những bạn xấu. Giờ còn Thúy Vi Sơn nên không ai dám đụng đến nó, nhưng nếu sau khi mình trăm tuổi, còn ai có thể che chở cho nó nữa đây?

Đương nhiên, nó gian xảo, Hách gia cũng không phải tay vừa. Nhưng Quan Thiên Uyển này ngàn lần không thể tiếp nhận được. Một lực lượng cương thi đông đảo như thế, trước mắt chỉ có Cống Hề không chế, ai biết được sau này thế nào? Giáo hóa cương thi, nói thật dễ nghe. Kẻ biết thì khen bọn họ là cao sĩ bảo vệ trời. Kẻ không biết thì khẳng định nói bọn họ là một lũ con hoang khốn kiếp nuôi thi làm loạn. Nếu dời đi sự chú ý của cương thi, thì ngược lại không ai tra cứu dụng ý của Phàn Thiếu Hoàng thành lập cái Uyển này. Hai bên đều biết phải cố hết sức dẹp yên chứ không thể tiếp nhận được.

Mục đích Hách gia rất đơn giản - Muốn đòi lại lão tổ nhà mình. Sau đó về nhà, tiếp tục nghiên cứu làm sao để cương thi đừng hút máu nữa. Hoàn toàn dùng phương pháp hấp thụ linh khí mà sống, tu hành đàng hoàng.

Rồi sau đó, thật vất vả mới khiến Phàn Phục Thanh nhượng bộ. Thì lại xảy ra chuyện dỡ khóc dỡ cười. Lão tổ của bọn họ không chịu đi. Vừa thấy bọn họ đã nhảy xuống biển, chết cũng không chịu ra.

Xảo Nhi vất vả lắm mới gọi được Mắt Đỏ ngoi lên một lần. Nó không dám bám vào Xảo Nhi, chỉ có thể nắm chặt lấy cương thi mắt xanh. Mặc cho ai nói thế nào cũng không chịu buông tay.

Còn cương thi mắt xanh không đuổi nó đi là vì Xảo Nhi không nỡ, từng con ở đây, cô đều không nỡ đuổi. Cho nên thái độ của cương thi mắt xanh rất đơn giản. Xảo Nhi không chịu cho dẫn đi, thì ai cũng không được dẫn.

Như thế, người của Hách gia hết cách, chỉ đành phải để lão tổ nhà mình ở lại Quan Thiên Uyển. Nhưng cỡ nào cũng không chịu ném lão tổ vào trong biển. Cho nên bọn họ liền phái người trong tộc mình đến đây thay phiển ở lại trong Quan Thiên Uyển. Cứ định kì mỗi đêm đều tụ tập các cương thi lên lớp. Dạy cho chúng nó biết thế nào là lịch sử và văn mình loài người, dạy chúng tu luyện khoa học là thế nào.

Nhưng người của Hách gia không biết nhiều về điễn văn, trao đổi hằng ngày thì được, dạy học thì phải cần đến Xảo Nhi ra tay. Cho nên Xảo Nhi cũng tiện thể làm phiên dịch viên, dịch tài liệu của Hách gia thành điễn văn. Một là Xảo Nhi tập viết muộn, nhưng trí nhớ của cô rất tốt. Hai là cô rất tâm huyết, cho nên cũng biết không ít chữ Hán.

Hiện tại, những tài liệu này khiến cô cảm thấy rất lí thú. Lúc dịch ra thường nghiên cứu thêm, coi như là sở thích, có thể học thêm nhiều chữ hơn nữa.

Lần đầu tiên đi học, một trăm lẻ hai con cương thi ở Quan Thiên Uyển đều lên lớp đầy đủ. Tất cả đều rất phấn khởi, nhưng rất nhanh bọn chúng đã mất hứng. Người của Hách gia chỉ cung cấp bàn học và ghế ỗi mình cương thi mắt đỏ.

Cách chúng biểu lộ sự không hài lòng rất trực tiếp. Cướp lấy để mình ngồi. Dĩ nhiên người Hách gia phải giúp lão tổ nhà mình. Kết quả là cả lớp học hỗn loạn kinh khủng. Một trăm lẻ một con cương thi quần đấu với ba đạo sĩ Hách gia và cương thi mắt đỏ...

Sau khi Xảo Nhi hét lên mấy tiếng bọn họ mới dừng tay. Mỗi con cương thi cũng bị cô giáo huấn đến xụ mặt. Từ đó về sau, bọn chúng học được một thứ. Không thể đánh nhau trước mặt Xảo Nhi, sẽ bị la. Nếu cô nói cho cương thi mắt xanh nghe thì càng tệ hơn. Cho nên muốn đánh, phải đợi tan học, Xảo Nhi đi rồi hẳn đánh...

Buổi tối, Xảo Nhi nói chuyện này với Mắt Xanh, còn rầu rĩ không biết trong khoảng thời gian ngắn như vậy đi đâu tìm ra nhiền bàn ghế học tập cho chúng. Cương thi mắt xanh liền tụ tập chúng lại, sai mỗi đứa đi bứng một cây, dạy chúng cách làm bàn ghế...

Thiếu chút Xảo Nhi đã quên, cương thi mắt xanh biết nghề mộc, làm cũng rất đẹp...

Quả nhiên người Hách gia lên lớp giảng dạy cũng có hiệu quả hơn. Hơn một trăm con cương thi tối nào cũng quấn lấy Xảo Nhi muốn có quần áo. Bọn chúng học về phật thì đòi áo vàng, biết được người thì phải mặc quần áo.

Vài ngày sau, Phàn Thiếu Hoàng quỳ ở trước bài vị tổ sư xong. Chưởng môn Phàn Phục Thanh của Thúy Vi Sơn chính thức công bố người sẽ kế nhiệm chức chưởng môn Thúy Vi Sơn là Phàn Thiếu Cảnh, chẳng khác gì lập ngôi Thái Tử.

Phàn Thiếu Hoàng ôm hận rời đi, đương nhiên là chạy đến Quan Thiên Uyển. Lúc hắn đến lại gặp Hách Nhân tộc trưởng của Hách gia đến thăm lão tổ nhà mình. Vốn mang đến rất nhiều quần áo sạch sẽ cho cương thi mắt đỏ thay, sau khi nghe được sự kiện quần đấu ông ta cũng dám ra mang ra.

Hách gia là thế gia, tiền của cũng xem như hùng hậu. Hách Nhân sợ bọn cương thi đánh lão tổ nhà mình, chỉ đành kêu Xảo Nhi đo thân thể bọn cương thi, lệnh cho trong tộc may quần áo cho chúng.

Lúc gần đi, hắn dặn dò rất nhiều với cương thi mắt đỏ, thấy nó vẫn mang dáng vẻ vui tươi không buồn không lo, cũng không biết nên vui hay nên buồn. Nói đến cuối thì mặt như đưa đám. Bảy đời Hách gia cố gắng hơn sáu trăm năm không thể nghiên cứu ra cách để cương thi không hút máu nữa, lấy việc hấp thu linh khi để sống.

Ông ta nhớ lúc cha mình sắp chết, đã nắm tay ông dặn dò rất nhiều, chết không nhắm mắt.

Kế nhiệm tộc trưởng đã mười mấy năm, ông cũng thử qua nhiều biện pháp. Thế nhưng tựa như bản năng, dê thì ăn cỏ, hổ thì ăn thịt làm sao mà cắt đứt đây?

Ông quỳ gối trước cương thi mắt đỏ, nghĩ đến không biết nó bị bao nhiêu đạo sĩ săn bắt đuổi giết, trong lòng đau khổ, suýt nữa rơi lệ.

Đương lúc đó thì Phàn Thiếu Hoang đứng ở ngoài điện. Không biết hắn đã nghe được bao lâu, lập tức cười khẩy. Hách Nhân vốn không có cảm tình gì với hắn, lập tức trừng mắt nhìn.

Thế nhưng hắn lại không buồn để ý đến, đi qua đứng trước mặt một người một thi: “Bởi vì chuyện này mà các người nghiên cứu hơn sáu trăm năm?”

Hách Nhân giận đến đỏ rần mặt. Một lịch sử đẫm máu của gia tộc, vốn là một câu chuyện cảm động trời đất, lại bị nói ra với tư thái khinh miệt. Ông ta nhìn Phàn Thiếu Hoàng trân trân. Vẻ khinh miệt của Phàn Thiếu Hoàng không hề thay đổi, bỏ lại một câu nói, xoay người rời đi. “Nhổ nanh nó, một lũ ngu.”

Hách Nhân đứng tại chỗ ngơ ngác. Mẹ kiếp! Hơn sáu trăm năm, bảy đời Hách gia nghĩ ra trăm ngàn phương pháp. Vậy mà không nghĩ đến việc nhổ nanh nó. Cho nên đáp án vừa xuất hiện, bảy đời tổ tiên Hách gia bỗng trở thành bảy đời đần độn. Ông nhớ đến di ngôn lúc cha mình lâm chung, cúi người ôm lão tổ nhà mình gào khóc, đau khổ gần chết...
Danh sách chương
12/35 (31.4%)