Chương 31 - 32

31. Xin gì được nấy

Phàn Thiếu Hoàng bế quan mấy ngày, Quan Thiên Uyển lại gặp phải phiền phức. Có một tên địa chủ giàu có ở một thôn xa cầu con trai không được, mười hai vị thê thiếp đều sinh ra con gái. Hiện tại hắn đã hơn năm mươi tuổi vẫn không cam lòng. Hắn đi xin thần bái phật khắp nơi cũng không được như ý nguyện.

Sau đó không biết nghe ai nói Quan Thiên Uyển cầu gì được nấy, nên đã dẫn theo một đám thê thiếp đến khấn vái. Vàng mã và đèn cầy thì khỏi nói, ngay cả tiền dầu vừng cũng có rất nhiều. Nhưng chuyện sinh con này, làm sao cầu quý tử là được quý tử chứ.

Huống chi, mấy ngày nay Phàn Thiếu Hoàng bế quan, rút lại thuật Thiên Thính. Chỉ có con cua tinh nằm dưới bệ thần đi thuật lại những lời cầu khấn của thiện nam tín nữ không sót một chữ. Miễn là không làm việc trái với đạo đức, không thương tổn người khác thì Xảo Nhi đều cố hết sức làm thành. Chuyện khác thì dễ, nhưng chuyện sinh con... Cô có thể làm được hay sao.

Mà tên địa chủ sau khi cầu khấn mấy lần, tiểu thiếp của hắn vẫn sinh ra con gái. Hắn liền tức giận, tuyên bố dẫn người đến Quan Thiên Uyển đập phá. Xảo Nhi cũng không có sợ hắn. Chỉ có điều, chuyện này làm ầm ĩ ảnh hưởng đến danh tiếng của Quan Thiên Uyển cũng chẳng phải chuyện tốt.

Cô thương lượng với những đạo sĩ khác. Chúng đạo sĩ đều nhức đầu. Dù sao, chuyện sinh con bình sinh đều liên quan đến phái nữ. Không phải chỉ trong một buổi tối là có thể quyết định được.

Trong lúc thương lượng, thình lình Quỷ Xa ló đầu vào: “Chuyện này có gì khó khăn đâu.” Nó vô cùng tự tin.

Ánh mắt mọi người đều nhìn sang nó. Dù sao nó cũng là chim thần, nói chuyện cũng có vài phần đáng tin. Quỷ Xa trở thành tiêu điểm tập trung của mọi người, càng hưng phấn thêm: “Lần sau, khi hắn ta đến đây, thì kêu để lại đám thê thiếp. Sau đó để đạo trưởng Phàn Thiếu Hoàng chọn một ngày lành giờ tốt, len lén chạy đến phòng thê thiếp của hắn... Đạo trưởng Phàn Thiếu Hoàng thần thông như thế, ngủ hết với hơn mười người thê thiếp còn không sinh ra được một đứa con trai sao?”

Đáp lại nó, vẫn là sự yên lặng của tập thể như trước. Một hồi lâu, Xảo Nhi luống cuống tay chân vừa ngăn cản tên đạo sĩ đang cầm chiếc ghế muốn ném chết Quỷ Xa vừa than thở: “Quỷ Xa, mi sống đến bây giờ, mà mười cái đầu chỉ thiếu có một cái, thật là một sự bí ẩn khó hiểu đấy...”

Vừa nói xong, đột nhiên Phàn Thiếu Hoàng truyền âm đến: “Kêu hắn đưa tất cả thê thiếp ở lại Quan Thiên Uyển, tôi sẽ suy nghĩ biện pháp.”

Mọi người phun máu lăn ra đất.

Sau đó Xảo Nhi trấn an xong, tên địa chủ kia phẫn nộ để thê thiếp ở lại Quan Thiên Uyển. Hơn nữa, còn cực kì bất mãn tuyên bố. Lần này hắn không sinh được con trai sẽ vạch trần bộ mặt giả thần giả quỷ, gạt tiền người khác của Quan Thiên Uyển.

Đêm xuống, cương thi mắt xanh đến dẫn Xảo Nhi đi bắt yêu. Xảo Nhi vẫn vô cùng không yên tâm đi lòng vòng trong căn phòng của mấy thê thiếp kia. Nhìn Phàn Thiếu Hoàng mấy lần, muốn nói rồi lại thôi. Phàn Thiếu Hoàng cũng không hề chú ý đến cô. Hắn không biết trong lòng Xảo Nhi đang lo lắng việc gì.

May là hắn không biết, nếu không e là chín cái đầu còn lại của Quỷ Xa cũng giữ không được rồi...

Sau đó cũng không có xảy ra chuyện hỗn loạn gì. Tên địa chủ kia y theo canh giờ Phàn Thiếu Hoàng chỉ định, cùng giao hoan với thê thiếp của mình. Thế mà lại sinh được ba đứa con trai. Hắn mừng đến mức cười tươi hớn hở, lập tức tôn sùng Quan Thiên Uyển như thánh địa. Sau khi ổn định cuộc sống, hắn tưng bừng náo nhiệt đến đây tạ lễ. Thậm chí dân chúng trong thôn trấn nhỏ bé kia cũng đến đây thắp hương quỳ lạy. Chiêng trống vang trời, trong khoảng thời gian ngắn, danh tiếng Cống Hề chân nhân càng lan xa.

Kể từ đó, Phàn Thiếu Hoàng phát hiện ra ánh mắt của người ở Quan Thiên Uyển hay là đệ tử tâm phúc của hắn đều có sự sùng bái pha lẫn chút... tế nhị...

Dĩ nhiên, đó là nói sau. Bên này cương thi mắt xanh và Xảo Nhi cưỡi Quỷ Xa đi ra ngoài bắt yêu. Bởi vì Quỷ Xa do thám được con yêu quái này có tu vi cao thâm, lại thêm bên ngoài động lại tràn ngập yêu khí. Nên cương thi mắt xanh không dám khinh thường, để Xảo Nhi bày trận cho nó, sau đó nó đi vào trước thử xem thân thủ của con yêu quái này.

Không biết có phải xem như là chuyện xui xẻo hay không. Hầu như phần lớn tất cả yêu quái đều độc lai độc vãng, không thích ở chung. Nhưng hôm nay số lượng lớn yêu quái gặp phải cảnh bị truy quét, cũng khiến cho đám yêu quái khủng hoảng. Những con đại yêu này đều tu nhiều năm tháng, mấy người thân thiết cũng nhiều hơn, nên quyết định đoàn kết lại, nhất trí chống lại kẻ địch.

Thế nên, khi cương thi mắt xanh bước vào động phủ yêu quái, nhanh chóng phát hiện ra bảy tám con đại yêu hóa thành hình người ngồi dưới đất. Chiếc đuôi đang phe phẩy phía sau trừng mắt nhìn nó hung ác.

Cương thi mắt xanh cũng coi như có cảnh giác. Một khi do thám biết không được, nhanh chóng lui ra ngay. Tộc cương thi đều là tu luyện, không có linh hồn. Cho nên bàn về phép thuật đương nhiên nó kém hơn mấy con yêu quái lâu năm này, lập tức bị người ta phát giác ra.

Chiến thuật cương thi mắt xanh rất đơn giản. Đánh thắng được thì đánh, đánh không lại thì chạy!

Nói thì chậm, nhưng làm thì nhanh. Sau khi nó quay người chạy ra khỏi động phủ, một tay kéo lấy Xảo Nhi đang ngồi trên lưng Quỷ Xa, chạy trốn cấp tốc chỉ trong một cái chớp mắt. Quỷ Xa chỉ cảm thấy lưng chợt nhẹ bỗng, chưa kịp phản ứng gì thì bảy tám con yêu quái lâu năm đã đuổi theo hướng cương thi mắt xanh chạy trốn.

Yêu khí tràn ngập ngoài động trong nháy mắt chỉ còn lại một mình Quỷ Xa cô đơn lạnh lẽo. Đương nhiên Quỷ Xa đuổi theo, nhưng tốc độ của nó làm sao sánh bằng với cương thi mắt xanh đang chạy trối chết. Cho nên ngày hôm đó, có một đạo nhân bắt gặp một con chim chín đầu mập mạp đang đấm ngực giậm chân. Tên đạo sĩ kia cũng xem như có kiến thức rộng rãi, mặc dù trong lòng sợ hãi như càng tò mò hơn, hỏi ra nghi ngờ. Chim chín đầu bi phẫn: “Lão Nhị tôi bỏ chạy vứt lại tôi...”

Người đi đường cười ngất... Từ đó, một bí ẩn khó hiểu lại ra đời.

Cương thi mắt xanh cũng không trực tiếp về Quan Thiên Uyển, nó dẫn một đám yêu quái lâu năm chạy vòng vòng. Chỗ tốt của việc tu hành, chính là tiêu hao thấp, khôi phục thì mau, hơn nữa khó có thể truy tìm được tung tích.

Nếu là pháp thuật, thế nào cũng phải để lại chút hơi thở. Còn muốn đuổi theo yêu quái thành tinh thì chỉ có thể bằng. dấu chân...

Huống chi nó lại bay, nên ngay cả dấu chân cũng chẳng hề để lại. Cho nên trước kia cho dù là Phàn Thiếu Hoàng cũng chỉ có thể đợi nó chủ động hiện thân. Hơn nữa còn phải khống chế Xảo Nhi mới có thể giữ chân nó.

Nếu bàn về chạy trốn, cương thi mắt xanh chẳng có gì phải sợ. Trừ khi nó xui xẻo gặp phải mấy yêu quái cấp cao, người khác muốn đuổi theo được nó, là chuyện không thể xảy ra. Cho nên lúc nó chạy trốn chốc chốc còn đùa giỡn này nọ.

Đám yêu vật kia hận đến nghiến răng nghiến lợi. Tất nhiên là đuổi tận không buông, cũng bỏ rơi Quỷ Xa lại tận phía sau. Được cương thi mắt xanh cõng, mặc dù tình thế nguy hiểm. Nhưng Xảo Nhi lại không cảm giác sợ hãi chút nào. Cương thi mắt xanh lại lo lắng chuyện khác. Lần này phái đi tổng cộng bốn đội, nó và Xảo Nhi, Quỷ Xa một đội, hai con cương thi trong động cổ một đội, cương thi mắt đỏ và đạo trưởng Hách gia một đội.

Hai con cương thi trong động cổ đều là cương thi biết bay, đánh không lại thì chạy cũng không thành vấn đề. Hách gia đạo trưởng thì nó cũng chẳng có gì lo lắng. Chỉ có điều về cương thi mắt đỏ... nó không thể nào không lo.

Xảo Nhi chỉ cảm thấy mọi vật trước mắt chạy qua cực nhanh. Thoáng cái đã đền một khe núi khác. Xung quanh rõ ràng còn có dấu vết đánh nhau. Cương thi mắt xanh nhặt được một vật, dĩ nhiên là đạo phù của đạo sĩ Hách gia.

Đạo sĩ Hách gia chuyên bắt cương thi. Thông thường đội của bọn họ cũng bắt mấy yêu quái tu vi không cao. Nhưng hôm nay, xem ra, trận đánh nhau cũng rất kịch liệt vô cùng.

Cương thi mắt xanh tìm theo hơi thở của thuật pháp, rốt cuộc tìm được tung tích mấy người. Con yêu quái này tục xưng là thú da người, trời sinh không có da, thích nhất việc lột da người để đắp, muốn thu thập nó vốn không khó. Nhưng đối phương cũng có bạn bè hổ trợ. Đạo trưởng Hách gia muốn tự vệ thì được, nhưng còn muốn bảo vệ lão tổ nhà họ thì...

Đạo sĩ Hách gia đã bị thương, khi cương thi mắt xanh nhảy xuống đám yêu quái đã phát hiện bất thường. Đương muốn chạy trốn tứ tán thì Xảo Nhi đã nhanh chóng bày trận. Cương thi mắt xanh vọt vào trận kề vai sát cánh chiến đấu chung với đạo sĩ Hách gia. Còn Xảo Nhi thì canh giữ ngoài trận pháp.

Lúc ấy, đạo sĩ Hách gia cũng ngạc nhiên nghi ngờ. Tu vi của Cống Hề chân nhân này có thể nói là một ngày tăng lên gấp ngàn. Nhưng trận pháp này tương thông với người bày trận. Một khi trận pháp bị phá, người bày trận ắt sẽ bị phản phệ. Nhưng hắn cảm nhận được, chỉ bằng vào mình thì ngàn lần không thể phá được trận này.

Cương thi mắt xanh liên thủ với đạo trưởng Hách gia, nhanh chóng đánh cho sáu con yêu quái hiện nguyên hình, nhốt vào bình khóa yêu. Đạo sĩ Hách gia quyết định sau này nhất định phải nuôi Thi Sát, để tương trợ trong lúc thu phục yêu quái, như vậy sẽ dễ dàng hơn. Còn cương thi mắt đỏ nghĩ nếu như có lần sau sẽ không dẫn theo con cháu mình đi bắt yêu. Nó cảm thấy đạo sĩ Hách gia liên lụy nó quá nhiều.

Sau đó, đạo sĩ Hách gia ủ rũ giải thích. Lúc vừa đến, lão tổ nhà bọn họ liền rùm beng muốn tự mình ra tay, để chứng tỏ oai phong. Đạo sĩ Hách gia liên tục ngăn cản, khuyên bảo van nài rằng yêu khí ngoài động ngất trời, yêu quái lần này nhất định không tầm thường, phải đi dò thám trước tình huống. Cương thi mắt đỏ giãy nảy không chịu nghe, thế nên rơi vào mai phục của bọn chúng...

Xảo Nhi và cương thi mắt xanh vô cùng tin tưởng lời nói này. Người cùng cảnh ngộ...

Cả đám người ngồi trong khe núi vừa nói chuyện phiếm vừa nghỉ ngơi. Đạo sĩ Hách gia bị thương chút ít, nhưng cũng không nặng. Hai người ngồi ở khe núi hồi lâu, rốt cuộc Mắt Xanh nghiêm túc viết chữ lên tay của đạo sĩ Hách gia. Đạo sĩ Hách gia ngẩng đầu nhìn Xảo Nhi: “Cống Hề, nó hỏi có phải cô quên chuyện gì rồi không?”

Xảo Nhi mù mờ, nhìn trái phải hồi lâu: “Chuyện gì?”

Cương thi mắt xanh lại viết tiếp, đại sĩ Hách gia vẫn nghiêm túc: “Làm ơn, giải trận đi, thả chúng tôi ra ngoài chứ!”

Xảo Nhi bừng tỉnh đại ngộ, tiếp theo cô lại mếu máo: “Việc này, tôi... tôi mới học được bày trận, chưa có học giải...”

Hai thi một người sụp đổ trong trận...

32. Cứ sống thế này thật tốt

Bị người mình vây khốn trong trận pháp thật mất mặt. Hiển nhiên khi sắc trời dần sáng thì rốt cuộc Xảo Nhi đã dẫn Phàn Thiếu Hoàng đến đây.

Phàn Thiếu Hoàng quát lên như sấm. Trong cuộc đời hắn hận nhất là đồ bỏ đi. Nhưng trời cứ trêu chọc, khiến hắn gặp phải một đám vô dụng. Hắn sa sầm mặt mắng mỏ ngu dốt hồi lâu, cuối cùng cũng giải trận pháp đó.

Lần bắt yêu này đã đem lại phiền phức cho Quan Thiên Uyển. Mặc dù cương thi mắt xanh rất cẩn thận. Nhưng đám yêu quái vẫn dựa vào manh mối nhỏ bé để tìm ra Quan Thiên Uyển. Ví như cương thi, cô gái, chim chín đầu. Khi mà một chủng tộc đứng tại bờ vực diệt chủng là lúc đoàn kết nhất không thể nghi ngờ. Những yêu quái lưu lạc khắp nhân gian đều tụ tập lại bên nhau, quyết định lật đổ Quan Thiên Uyển.

Mặc dù Xảo Nhi có phần lớn chân nguyên của Phàn Thiếu Cảnh. Nhưng ở trước mặt Phàn Thiếu Hoàng cô cũng không dám để lộ. Đạo trưởng Hách gia chỉ vì lão tổ nhà mình. Đến thời khắc mấu chốt, bọn họ có thể dẫn cương thi mắt đỏ đi, tuyệt đối không hề sống chết cùng Quan Thiên Uyển.

Dù sao cũng phải nói đến người bảo vệ Quan Thiên Uyển. Nhiệm vụ vinh quang gian khổ đối kháng yêu giới dĩ nhiên rơi vào người Phàn Thiếu Hoàng.

Mà Phàn Thiếu Hoàng cũng có nỗi khổ tâm riêng. Mặc dù hắn hấp thụ vô số yêu pháp. Nhưng những yêu pháp này phần lớn đều mang theo lệ khí hoặc là ý thức của nguyên hồn yêu quái còn sót lại. Hắn ở Quan Thiên Uyển chỉ vì muốn mượn niệm lực hương khói ở đây để tinh lọc những yêu pháp kia mà thôi.

Lúc này, mặc dù hắn cũng có thể sử dụng, nhưng mình đã bị hư tổn nguyên hồn quá lớn. Một khi hồn của mình tấn không được những yêu nguyên này, thì sẽ bị các yêu hồn xâm nhập. Khi hồn mình bị nhồi đầy tình cảm và trí nhớ của các yêu quái khác. Có thể hắn sẽ không còn phân rõ được bản thể của mình. Nói cách khác chính là. Sẽ điên mất.

Quả nhiên, đêm hôm đó, đạo sĩ Hách gia phát hiện bất thường. Đầu tiên họ dùng bùa chế trụ lão tổ mình lại rồi vác lên lưng bỏ chạy. Cương thi mắt xanh lệnh cho Quỷ Xa và hai cương thi ở động cổ bảo vệ cho Xảo Nhi.

Lần này, số lượng yêu quái kéo tới khổng lồ. Hương khói lượn lờ trong Quan Thiên Uyển trong nháy mắt đã biến thành yêu khí ngất trời.

Đêm đã khuya, khách hành hương cũng không có ở đây. Trời đất đều yên tĩnh, chỉ có tiếng sóng biển vỗ vào bờ cát. Trong bóng tối, những đôi mắt của yêu quái có màu xanh thẳm hoặc đỏ tươi đang nhằm chăm chú vào Phàn Thiếu Hoàng khiến Xảo Nhi hơi khẩn trương. Cương thi mắt xanh đứng bên cạnh Xảo Nhi. Bình thường những con tiểu yêu này nó chẳng buồn để ý đến, nhưng khi chúng tụ tập lại với nhau lại thật không lường được. Tất cả yêu quái như hổ rình mồi. Đều chờ kẻ khác ra tay trước. Một tiếng chuông đồng vang lên. Không khí khẩn trương bùng nổ. Tất cả yêu quái hóa thành hình thú, điên cuồng xông lên. Mặc dù Xảo Nhi nhìn mọi vật trong đêm rõ hơn trước nhiều, nhưng lúc này cũng chỉ thấy khắp nơi toàn là yêu thú. Phàn Thiếu Hoàng chìm ngập trong ánh kiếm bạc giết chóc.

Cương thi mắt xanh không có hành động gì. Xảo Nhi ngửa cổ nhìn nó, rồi viết chữ lên ngực Mắt Xanh: “Đạo trưởng Phàn Thiếu Hoàng gặp nguy hiểm, chúng ta... không giúp hắn sao?”

Cương thi mắt xanh nhẹ cầm tay cô. Cuối cùng mới viết trả lời: “Để anh đi, em đừng làm gì cả.”

Máu tanh khơi dậy thú tính của yêu quái. Trước đây, trong mắt bọn chúng chưa từng có đồng loại. Thậm chí lần phản công này thật ra cũng chẳng phải vì báo thù. Tất cả đoàn kết lại chém giết chỉ là vì mục đích sống còn.

Nhưng yêu lực mãnh liệt trên người Phàn Thiếu Hoàng khiến chúng căm thù khôn nguôi. Đó là mấy trăm ngàn năm tu hành tịch mịch của biết bao nhiêu đồng loại. Hôm nay lại bị tên này cướp đi không công như thế.

Sau một hồi chiến đấu, cuối cùng Phàn Thiếu Hoàng không có cách nào bảo tồn thực lực. Yêu nguyên chứa trong cơ thể quá nhiều. Nếu như dùng hết sức đánh một trận có thể còn đường sống sót. Về phần sau này, cứ giải quyết ở đây trước rồi tính.

Mặc dù cương thi mắt xanh gia nhập cuộc chiến. Nhưng nó cũng không hề có ý muốn liều mạng. Chỉ thuần túy ngắm cảnh, lúc thì sờ sờ lên đầu của tên yêu quái này, lúc thì vỗ vỗ bả vai của tên yêu quái kia. Cho đến khi nó chân chính ra tay, áp lực của Phàn Thiếu Hoàng mới bắt đầu giảm bớt. Dù sao một người một thi sống dựa vào nhau, nó không thể để hắn chết được.

Bên này cương thi mắt xanh chống đỡ yêu quái. Nhưng tình huống bên Phàn Thiếu Hoàng bắt đầu không ổn. Yêu lực chợt bùng nổ không thể tinh lọc toàn bộ. Mặc dù hắn đã được Bạt trúc cơ, nhưng linh hồn vẫn là con người. Nên không chịu được sự xâm lấn mãnh liệt của yêu nguyên.

Một lúc sau, ý thức của hắn đã trống rỗng. Tất cả phép thuật đều là hành động theo thói quen. Máu tươi ở khóe môi rỉ ra. Khiến khuôn mặt hắn cũng trở nên hung ác nham hiểm. Lúc này, Xảo Nhi lại có một suy nghĩ. Nếu như Bạt ở đây, chắc sẽ đau lòng chết mất.

Gần đến canh ba, cương thi mắt xanh lệnh cho tất cả tiểu yêu và cương thi cùng xông lên, chỉ để lại hai con cương thi động cổ bảo vệ Xảo Nhi.

Lúc đầu, bọn yêu quái đã đánh giá thấp Phàn Thiếu Hoàng. Hôm nay bị tổn thất nặng nề, lại thấy kẻ địch lại có tăng viện, nhất thời do dự không chắc chắn. Qua một hồi lâu, rốt cuộc đã có yêu quái len lén chạy trốn. Có người dẫn đầu, kẻ thông mình chút ít cũng nối gót bỏ trốn theo sau. Những con thanh thật đàng hoàng còn ở lại thì ít không địch nổi đông, bị Quan Thiên Uyển đánh chạy tán loạn.

Cương thi mắt xanh đưa tay đỡ lấy Phàn Thiếu Hoàng. Nó vẫn lành lặn, tứ chi còn đủ, bình an vô sự. Phàn Thiếu Hoàng thì bị thương hơi nghiêm trọng, chân nguyên trong cơ thể hỗn loạn, ý thức đã mù mờ.

Cương thi mắt xanh đỡ hắn vào phòng, lại thấy một đám đạo sĩ đi lên Quan Thiên Uyển. Áo đạo hai màu xanh đen tương giao, chính là đồng phục của Thúy Vi Sơn. Tất nhiên, yêu quái thấy có người của Thúy Vi Sơn đến lại vội vàng rút lui.

Dẫn đầu đám người là Phàn Thiếu Cảnh. Dường như cơ thể của hắn khôi phục không ít. Nhưng vẻ mặt lại không có sự vui vẻ vì được sống sót sau tai nạn. Hắn nhìn thấy Xảo Nhi cũng không khách sáo, liền hỏi thẳng: “Thiếu Hoàng đâu?”

Từ đầu đến cuối, Xảo Nhi vẫn cảm thấy có phần hổ thẹn với hắn. Mặc dù hắn không biết cương thi mắt xanh phái cương thi động cổ và yêu tinh tôm cua hút chân nguyên của hắn. Nhưng cô vẫn phản xạ theo điều kiện, coi như chuyện cương thi mắt xanh làm cũng như là mình làm.

Cô dẫn Phàn Thiếu Cảnh đến gian phòng phía sau Quan Thiên Uyển. Lúc ấy cương thi mắt xanh đang nghĩ biện pháp để giữ yên Phàn Thiếu Hoàng. Thần trí của hắn đã mơ hồ, pháp lực toàn thân hỗn loạn, tổn hại đến kinh mạch nguyên hồn.

Phàn Thiếu Cảnh chỉ vừa bắt mạch cho hắn liền thay đổi sắc mặt, quay đầu nói với Xảo Nhi: “Tôi muốn dẫn sư đệ trở về Thúy Vi Sơn, cô hãy trông coi Quan Thiên Uyển cho tốt.”

Hắn đỡ Phàn Thiếu Hoàng dậy. Nhưng cương thi mắt xanh giơ tay ngăn hắn lại. Phàn Thiếu Cảnh và cương thi mắt xanh nhìn nhau trân trân. Cuối cùng vẫn là Xảo Nhi phiên dịch: “Anh ấy nói, đạo trưởng Phàn Thiếu Hoàng đã bị trục xuất khỏi Thúy Vi Sơn. Hiện tại đã không còn bất cứ quan hệ gì với Thúy Vi Sơn cũng như với ngài. Ngài không có quyền dẫn hắn đi.” Xảo Nhi cũng không biết tại sao Mắt Xanh lại ngăn cản Phàn Thiếu Cảnh mang Phàn Thiếu Hoàng đi.

Lòng Phàn Thiếu Cảnh như lửa đốt: “Cống Hề, sư đệ bị thương nghiêm trọng. Nếu như không kịp thời cứu chữa, tánh mạng e rằng khó giữ. Tôi phải dẫn đệ ấy về Thúy Vi Sơn, tập hợp pháp lực của tất cả sư thúc và trưởng lão, bày trận để dẫn ra nhưng yêu nguyên đang hoành hành này.”

Xảo Nhi chuyển đạt y nguyên cho cương thi mắt xanh. Mắt Xanh vẫn không đồng ý, chỉ kêu Xảo Nhi nói với Phàn Thiếu Cảnh. Theo tình hình trước mắt của Phàn Thiếu Hoàng, căn bản sẽ không thể chịu được đoạn đường bôn ba này.

Phàn Thiếu Cảnh cũng nhíu mày. Lần này hắn đến đây là do phát hiện bầy yêu quái tụ tập tại Quan Thiên Uyển, lo lắng đến an nguy của Phàn Thiếu Hoàng. Vừa đến nơi, lại thấy được cảnh sư đệ mình đã chọc vào tổ ong vò vẽ lớn như vậy.

Cương thi mắt xanh không cho phép Phàn Thiếu Cảnh mang người đi. Hắn vốn định giúp Phàn Thiếu Hoàng chữa lành thương tích trước. Nhưng khi đưa tay bắt mạch, chỉ cảm giác trong cơ thể của Phàn Thiếu Hoàng có yêu lực dồi dào. Nếu không phải Bạt kết tiên cơ lại cho Phàn Thiếu Hoàng, chỉ sợ là cơ thể hắn đã nổ tung chết mất rồi.

Phàn Thiếu Cảnh cũng bắt đầu sầu lo. Thương tích nặng thế, chỉ sợ dù có quay về Thúy Vi Sơn, mấy trưởng lão hợp sức cũng không nhất định có thể chữa trị được.

Có đôi khi, ý thức của Phàn Thiếu Hoàng thanh tỉnh. Có đôi khi lại mơ hồ. Lúc hắn tỉnh có thể nhận ra Phàn Thiếu Cảnh, nói năng cũng rõ ràng: “Thương tích của ngươi lành hẳn rồi sao?”

Trong đôi mắt Phàn Thiếu Cảnh càng thêm sầu muộn. Hồn phách của người phàm làm sao đấu lại hồn thức của yêu quái có mấy ngàn năm đạo hạnh. Thế nhưng, hắn không thể làm được gì. Chỉ đành phải cầm tay Phàn Thiếu Hoàng, khẽ nói: “Ừ, sư tôn... đã truyền toàn bộ công lực của người cho huynh.”

Phàn Thiếu Hoàng chỉ đáp lại hắn một tiếng cười lạnh lùng: “Từ nhỏ đến lớn, ông ấy vẫn yêu thương ngươi vô cùng.”

Đôi mắt Phàn Thiếu Cảnh buồn bã: “Người làm như vậy chỉ có một yêu cầu duy nhất. Không phải người yêu cầu huynh bảo vệ Thúy Vi Sơn. Mà là yêu cầu huynh chăm sóc cho đệ. Bất kể xảy ra việc gì, ta cũng phải cố hết sức chăm sóc cho đệ.”

Phàn Thiếu Hoàng thẫn thờ. Sau đó lại hừ lạnh khinh bỉ: “Ta không cần ngươi chiếu cố. Ông ấy đã trục xuất ta khỏi Thúy Vi Sơn. Giữa ta và ông ấy chẳng còn quan hệ gì cả, cần gì phải làm bộ làm tịch như thế. Hai thầy trò các người tính cách cũng giống nhau thật. Toàn là dối trá!” Phàn Thiếu Cảnh nói bất đắc dĩ: “Sư đệ...”

Phàn Thiếu Hoàng lại bộc phát tính tình: “Đừng gọi ta là sư đệ. Ông ấy đã trục xuất ta khỏi sư môn. Ta đã không còn là sư đệ của ngươi từ lâu rồi...”

Dường như cãi nhau có thể khiến hắn tỉnh táo lâu một chút. Phàn Thiếu Cảnh nắm chặt tay Phàn Thiếu Hoàng, khẽ than thở: “Được rồi, sư đệ bị trục xuất khỏi sư môn...”

“Cút!” Phàn Thiếu Hoàng lại nổi giận. Chỉ trong chốc lát, thần trí của hắn lại bắt đầu không rõ ràng lắm. Tiếng nói bắt chước theo nữ yêu quái nũng nịu khóc lóc: “Giang lang, chàng ở đâu vậy Giang lang...”

***

Cứ như vậy cho đến lúc bình minh, ánh sao mai cũng dần tắt. Phàn Thiếu Cảnh không thấy mấy đại trưởng lão của Thúy Vi Sơn đến, nhưng lại trông thấy một cái thùng nước.

Đúng vậy, trông thấy một cái thùng nước xông hương chết người không đền mạng.

Thùng nước này xuất hiện tại cửa không hề báo trước. Dáng điệu một tay vịn lên cửa vốn rất quyến rũ. Nhưng nếu cả cánh cửa cũng bị cô ta lấp kín thì sao?

Phàn Thiếu Hoàng vừa thấy cô ta lại như bị kích thích nặng. Vừa tỉnh táo lại thì tâm tình càng thêm kích động: “Khốn nạn cho tôi, cô đừng đến đây.”

Nhưng sắc mặt Phàn Thiếu Cảnh nghiêm trọng. Hắn hoàn toàn không dò ra được tu vi của cô gái này. Hôm nay, hắn đã có toàn bộ công lực của Phàn Phục Thanh, nhưng vẫn không biết được tu vi của cô ta. Tu vi của cô ta vô hình như ánh trăng trên trời: “Cô là ai?”

Thùng nước kia cũng không buồn để ý đến hắn. Tay áo xanh nhạt phất lên đã đẩy Phàn Thiếu Cảnh sang một bên. Cô ta ngồi xuống bên cạnh Phàn Thiếu Hoàng.

Phàn Thiếu Hoàng vùng vẫy giãy chết. Nhưng hắn vốn bị thương nặng, ngay cả hành động cũng khó khăn chứ đừng nói chi là đối phó với Bạt. Bạt đỡ hắn ôm vào lòng, tỉ mỉ cầm tay hắn bắt mạch. Cô ta chau mày rất lâu. Mặc dù trong tiếng nói có mang chút quở trách, nhưng tư thế lại giống như người tình đang hờn dỗi: “Chàng cần gì phải nóng lòng như thế? Kiên quyết thu nạp yêu nguyên như vậy làm mất đi việc tu luyện tự nhiên. Việc này không tốt cho chàng chút nào cả.”

Xảo Nhi đuổi kẻ dư thừa Phàn Thiếu Cảnh ra khỏi phòng. Bạt lại gọi cô nán lại giúp một tay. Cho nên Xảo Nhi sai một tiểu đạo sĩ bưng nước nóng đến, vắt khăn đưa cho Bạt. Vì khoảng cách quá gần, cô ngửi được mùi thơm gần như phá hủy khứu giác của Bạt. Tựa như trong mùi thơm đó có những mùi vị hỗn tạp khác.

Cô cản thận ngửi xem, chỉ ngửi được mùi hương quá nồng nặc không thể nào phân biệt được. Nhưng Bạt lại mỉm cười nhìn cô: “Tôi về ma giới nhàm chán quá, cho nên có viết vài thứ. Cô cứ luyện theo những gì viết trong đó. Mấy ngày nữa... có lẽ tôi cần cô giúp đỡ.”

Xảo Nhi đồng ý rồi cẩn thận nhận lấy sách. Bạt bắt đầu chữa thương cho Phàn Thiếu Hoàng, chỉnh lại nhưng yêu nguyên tán loạn trong cơ thể hắn.

Xảo Nhi không có gì làm nên cũng rời khỏi phòng. Khi đóng cửa, cô phát hiện ra cơ thể Bạt có một màu tím đậm như ẩn như hiện dưới lớp áo mỏng. Xảo Nhi hơi đau lòng. Xông khỏi cấm chế của yêu giới lần nữa khiến thương tích Bạt lại tăng thêm sao?

Cô quyết định trở về nhà gỗ để đọc sách. Cô muốn xem thử làm sao để vết thương của cương thi khôi phục nhanh hơn chút. Nhưng Bạt không không phải cương thi bình thường, mấy cách trong đây xem ra cũng vô dụng rồi.

Cô coi sách rất lâu ở nhà gỗ mới nhớ đến cuốn sách Bạt cho nên lấy ra xem. Quyển sách này có thể nói là nhật kí tu hành của Nữ Bạt. Trong đó ghi lại rất nhiều phương thuốc cổ truyền và bí quyết. Mà Bạt bảo Xảo Nhi xem phần quan trọng chính là phương pháp tu luyện để kinh mạch mạnh mẽ hơn.

Khi cô thử tu luyện, cương thi mắt xanh cẩn thận mở cửa đi vào. Xảo Nhi cũng không chú ý đến nó. Nó liền hóa thành hình dạng cương thi nằm gục bên người Xảo Nhi. Nó không biết chữ trong sách này, nên lập tức tò mò về chữ viết của loài người. Xảo Nhi đành phải vừa học vừa dịch cho nó.

Cũng may là sống chung với nó đã lâu. Gần như Xảo Nhi cũng rành điễn văn như tiếng mẹ đẻ của mình, nên dịch rất nhanh.

Mặc dù cương thi mắt xanh là chủ tu. Nhưng nhất định cũng đã sống mấy ngàn năm, cũng hiểu được nhiều phép thuật. Xảo Nhi không hiểu cũng sẽ hỏi nó. Một người một thi nói chuyện rất lâu. Sau đó nó từ từ vùi đầu vào người Xảo Nhi để cảm nhận nhiệt độ ấm áp của cô. Qua một lúc lâu, đột nhiên nó nói ra câu chẳng ăn nhằm vấn đề gì: “Cứ sống thế này thật tốt.”
Danh sách chương
35/35 (100%)