Chương 39

Xảo Nhi ngẩng đầu nhìn thẳng Phàn Thiếu Hoàng đang uống rượu trong trận: “Tiếp tục.”

“Cũng có thể vào lúc này, Hống đã bắt đầu thèm thuồng sức mạnh của cô ta. Nhưng khi đó, Hống vẫn chưa phải là đối thủ của Bạt. Cho nên Hống mới liều mình giúp anh giết yêu quái cướp chân nguyên. Vì chính là khiến anh khó có thể trấn áp những yêu nguyên này. Lần thứ hai xuất hiện nguy hiểm. Bạt lại xông ra khỏi cấm chế lần nữa khiến cô ta suy yếu quá nhiều. Nên anh ấy có cơ hội ra tay.” Xảo Nhi lại rót rượu trước trận, Phàn Thiếu Hoàng uống xong rất lâu rồi mời nói: “Mặc dù không chính xác, nhưng cũng không sai lắm.”

Xảo Nhi cũng không đứng dậy. Cô tin tưởng Phàn Thiếu Hoàng sẽ nói ra câu chuyện đã bị vòng thời gian bao phủ từ rất lâu nên ở lại làm thính giả. Xảo Nhi cũng không phải kẻ nhiều chuyện. Nhưng vì Bạt vì nhiễm trọc khí nên không cách nào trở lại nhân gian. Còn cương thi mắt xanh lại đón nhận sức mạnh của Bạt, thật sẽ không có ảnh hưởng sao?

Lời nguyền vĩnh viễn sống trong bóng tối. Thế giới này thật sự không có cách nào phá được lời nguyền kia sao?

Phàn Thiếu Hoàng uống rượu xong. Rốt cuộc cũng bắt đầu kể câu chuyện kia ra. Hắn nói từ lúc Bàn Cổ khai thiên lập địa(*), đến việc Nữ Oa tạo người, Cộng Công húc đổ núi Bất Chu(**)... Người ta đã quên mất những sự tích huy hoàng và vinh quang kia. Chỉ có thần vẫn nhớ mãi không quên.

(*) Bàn Cổ được coi là vị thần khai thiên lập địa, sáng tạo ra vũ trụ trong thần thoại Trung Quốc. Đây cũng là vị thần đầu tiên trong Tam Thanh của Đạo giáo.

(**) Ngày xưa Cộng Công cùng Chuyên Húc tranh ngôi vua, Cộng Công thua trận tức giận húc vào núi Bất Chu. Cột chống trời gãy, dây buộc đất đứt. Trời nghiêng về Tây Bắc, nên mặt trời, trăng sao di về phía đó, đất bị trống phía Đông Nam nên sông ngòi và bụi đất đều đổ về phía đó.

“Sau khi Xi Vưu thua trận, Bạt lại bị nhiễm trọc khí ở lại nhân gian. Cô đã biết rằng, Bạt vốn là Thiên Nữ, nếu như trọc khí này có thể tẩy được, Huỳnh Đế cũng sẽ không đối với Bạt như thế. Nhưng trọc khí Bạt bị nhiễm gọi là Dục.” Hắn nhìn bầu trời chiều đang dần tối đen như nhớ lại khoảng thời gian xa xôi kia: “Dục, nghĩa là cả đời đều theo đuổi nhưng vĩnh viễn không thể thỏa mãn. Bất đắc dĩ Huỳnh Đế mới lệnh cho tôi giết Bạt. Kết quả của trận chiến ấy là Bạt đã yêu tôi, cũng có thể đó là do trọc khí ảnh hưởng. Nhưng tôi lại không thể yêu Bạt. Bởi vì một khi đã đạt được, Bạt sẽ sinh ra một dục vọng mới hơn, rồi lại vứt bỏ, rồi lại có được, trọn đời cũng sẽ chạy theo những thứ không thể có.”

Hắn nhìn ánh mắt kinh ngạc của Xảo Nhi, khóe miệng hơi nhếch lên như một nụ cười mỉm: “Vì tôi liên tục cầu xin nên Huỳnh Đế mới đồng ý đẩy Bạt vào ma giới, trọn đời không được trở lại nhân gian và thiên giới. Thế nhưng ít năm sau Bạt lại ở không yên. Trọc khí xâm nhập càng sâu, vì muốn mà không được nên Bạt đã nổi cơn điên. Những yêu vật trong ma giới bị Bạt tàn sát hơn phân nửa. Bạt vốn là vị thần mắc đọa của thượng cổ nên không có yêu ma nào có thể là đối thủ của Bạt. Thế là tôi lại nhận được lệnh của thiên giới phải giết chết Bạt.”

Sắc trời dần dần tối, giọng của hắn vô cùng nhẹ nhàng lẳng lặng nói tiếp câu chuyện xưa: “Cô cho rằng Bạt xông ra khỏi ma giới hai lần thật không có tính toán vì mình hay sao? Ngu ngốc. Lần đầu tiên gặp mặt, khi cô ấy nói cho tôi biết mình là Bạt thì trí nhớ của tôi đã bắt đầu tỉnh lại. Lúc đó Bạt xông ra khỏi cấm chế yêu giới lần đầu tiên đã bị thương không nhẹ. Nhưng với thần lực vẫn chưa hồi phục của tôi muốn đối phó với Bạt thì chính là người si nằm mộng. Rồi sau đó, sư huynh của tôi bị người ta đánh lén và hút đi phần lớn công lực. Xưa nay đại sư huynh hiền lành rất ít kết thù oán với ai. Trước tiên tôi đã hoài nghi là do Hống gây ra. Mặc dù tu vi của đại sư huynh không được xem là cao thâm, nhưng lại tinh khiết nhất, rất tốt để dùng kết tiên duyên. Nhưng nó vẫn luôn đi theo tôi. Còn trong Quan Thiên Uyển người có thể làm việc này chỉ có hai con cương thi biết bay.”

Xảo Nhi không thể không thừa nhận người này suy nghĩ quả thật kĩ càng: “Nhưng nếu là hai con cương thi biết bay, đại sư huynh tôi không thể nào không địch lại được. Như vậy nhất định là có người ngấm ngầm giúp đỡ. Bạt hoàn toàn có thể hút đi công lực của đại sư huynh khi huynh ấy không hề phòng bị. Nhưng tại sao Bạt lại phải làm như vậy?”

Đây cũng chính là chỗ Xảo Nhi tò mò. Phàn Thiếu Hoàng quay đầu nhìn cô: “Bạt không thể nào bỗng nhiên xuất hiện lòng từ thiện. Nói cách khác, thật ra Bạt muốn cho kế hoạch của Hống được thực hiện thuận lợi. Còn Hống hút đi phần công thể đó của đại sư huynh, rõ ràng là để kết tiên duyên cho cô. Dĩ nhiên còn có mục đích thứ hai chính là hãm hại tôi.”

Hắn nói ra chuyện này vô cùng hờ hững không hề có một sự căm hận nào. Xảo Nhi cũng trợn to hai mắt: “Anh đã biết được công lực của Phàn Thiếu Cảnh ở trên người tôi từ lâu?”

Phàn Thiếu Hoàng khinh thường: “Tôi không mù, sao lại không thể nhìn ra tu vi của cô. Chỉ có điều tôi cũng cần kế hoạch này. Bởi vì tôi phải dụ Bạt ra khỏi ma giới lần thứ hai. Cấm chế của ma giới là do năm xưa chúng thần cùng nhau phong ấn, hữu dụng hơn bất kì vũ khí thần lực nào. Nhưng việc Bạt giúp Hống đã nói rõ rằng Bạt cần một lí do nữa để ra khỏi ma giới. Như vậy Bạt khẳng định có được một đường lui hoàn hảo.”

Lần này Xảo Nhi như hiểu ra một chút: “Đường lui của cô ta... có liên quan đến tôi sao?”

Phàn Thiếu Hoàng không trả lời cô: “Tôi một mực muốn tìm hiểu tại sao Bạt lại phải tìm một lí do để ra khỏi ma giới lần thứ hai. Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có một nguyên nhân hợp lí. Bạt cố ý làm sức mạnh của mình yếu đi, hơn nữa còn suy yếu trên diện rộng. Nguyên nhân một vị thần viễn cổ mắc đọa cố ý khiến mình suy yếu có thể là gì?” Phàn Thiếu Hoàng tựa vào vách núi phía sau, sắc trời đã tối hẳn, sương mù bắt đầu giăng kín mặt biển mờ ảo mông lung. “Sau đó tôi bỗng hiểu được. Bạt muốn cướp xác, thần thể của Bạt đã bị hư hại nghiêm trọng. Còn thân thể loài người không chịu được hồn của thần tiên. Bạt chỉ làm suy yếu sức mạnh của mình, phòng ngừa thân thể mới không chịu được bị nổ tung bỏ mạng. Còn cô, không hề nghi ngờ chính là người vô cùng thích hợp.”

Xảo Nhi nắm thật chặt bầu rượu trong tay, mối nghi ngờ đã được sáng tỏ. Cô bắt đầu hiểu vì sao Bạt lại cho cô quyển sách viết thuật tu luyện kinh mạch mạnh mẽ, nhưng thật ra không phải vì muốn cô hỗ trợ gì cả.

“Cô và Hống sống chung đã lâu, trên người cũng bị nhiễm rất nhiều khí cương thi. Dưới tình huống Bạt cực kì suy yếu thì thân thể cô dung nạp cương thi thủy tổ như Bạt là việc có thể thực hiện. Bạt đổi cơ thể là có thể ở lại trần gian lâu dài. Nhưng là tôi... lại không thể để cố ấy thực hiện kế hoạch. Cho nên tôi chỉ phải tăng thêm thương tích của mình để không ngừng hao tổn pháp lực của Bạt. Đến cuối cùng Bạt không chống đỡ nổi nữa mới áp dụng kế hoạch của mình”

Sóng biển đánh vào đá ngầm vang lên âm thanh ầm ầm. Xảo Nhi ngắm bờ biển trống trải kia. “Bạt muốn cướp thân thể của tôi. Vì phòng ngừa Hống trả thù nên trước khi tiêu hao hết pháp lực của mình, Bạt tất phải giết Hống trước. Mà khi đó hồn phách của Bạt suy yếu quá mức, cho nên Bạt muốn tôi ở đó. Cũng không phải vì muốn tôi giúp đỡ Bạt, chỉ là sau khi Bạt giết chết Hống thì hồn phách có thể lập tức nhập vào thân thể của tôi.”

Xảo Nhi nghĩ thông suốt những điều này xong. Trong lòng không hề khổ sở đau đớn, chỉ là cảm thấy mất mát. “Tôi vẫn luôn cảm thấy kì lạ vì sao kế hoạch của Hống lại quá thuận lợi. Hóa ra...”

“Cô cũng đừng trách Bạt.” Phàn Thiếu Hoàng cũng nhìn bờ cát kia. “Sống quá lâu nên quan niệm thị phi khó trách cũng mỏng hơn chút. Rất nhiều việc cũng không phân biệt được đúng sai, chỉ là theo nhu cầu mà thôi.” Xảo Nhi nhìn thẳng người trong trận, có lẽ vì phụ nữ hay cảm tính. “Đạo trưởng Phàn Thiếu Hoàng, từ đầu đến cuối anh chưa từng yêu Bạt sao? Nếu như, nếu như Bạt theo đuổi được anh rồi chấp nhận ở yên đấy, anh có bằng lòng thành toàn cho Bạt không?” Lần này rất lâu Phàn Thiếu Hoàng mới đáp lại: “Không phải là Bạt yêu tôi thì tôi phải đáp lại. Tôi chuyển thế cũng chỉ vì kết thúc số mạng của Bạt theo trời định. Cho nên hiện tại Bạt đã tiêu vong, tất cả đều kết thúc. Còn tôi, cũng đã trả lại những năm tháng cô độc tịch mịch vì tôi cho cô ấy.”

Xảo Nhi cầm bầu rượu rời khỏi đó. Cô không thích một câu chuyện nặng nề như thế. Phàn Thiếu Hoàng vẫn ngồi xếp bằng ngay ngắn trên đệm cói trong trận. Hắn ngắm nhìn bờ cát trong đêm tối, giọng nói của hắn rất khẽ rất khẽ ẩn vào tiếng sóng trong màn đêm không trăng không sao.

“Nhưng mà... Nếu như ở bên nàng có thể tẩy sạch được trọc khí. Có lẽ... có lẽ...” Cuối cùng hắn không nói thêm gì nữa. Mặc dù chỉ có mình nghe được.

Thời gian trôi qua quá lâu, ngay cả nhân vật chính cũng đã rời sân khấu. Những thứ nếu như kia còn ý nghĩa gì nữa đâu.

39. Chỉ sợ cương thi có văn hóa

Cương thi mắt xanh vẫn chưa quen dùng bút lông. Nó thích dùng đầu ngón tay trực tiếp chấm mực để viết chữ hơn. Xảo Nhi sửa rất nhiều lần nhưng tư thế nó cầm bút vẫn vụng về không thôi.

Xảo Nhi bất đắc dĩ đành phải thường xuyên tập viết. Năng lực bắt chước của nó cực mạnh, chỉ cần nhìn tư thế Xảo Nhi cần bút là sẽ học được nhanh hơn. Nhưng chính bởi vì như thế nên chữ viết của hai người giống hệt như nhau. Chữ viết điễn văn của Xảo Nhi mạnh mẽ có lực, chữ viết nhân loại của Mắt Xanh lại thanh mảnh nắn nót.

Xảo Nhi viết xong lại đọc một lần, nó cũng nghiêm chỉnh đọc theo cô.

“Tôi,” Xảo Nhi chỉ vào mình, rồi lại chỉ chữ “tôi” trên chiếc bàn gỗ, “Tôi...”

Mắt Xanh kéo ống tay áo viết một chữ lên tờ giấy, rồi từ từ đọc theo: “Tôi...”

Tiếc rằng nó cũng chỉ vào Xảo Nhi, còn làm ra vẻ vô cùng khó hiểu, viết điễn văn trên giấy hỏi cô: “Không phải em tên là Xảo Nhi sao? Sao em còn gọi là “Tôi” nữa?”

Trán của Xảo Nhi có một loạt vạch đen sổ xuống: “Đây không phải là em, là “Tôi”... Cái em đang nói có ý là chỉ mình đấy.”

Cương thi mắt xanh suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc chỉ vào mình chậm chạp lên tiếng: “Tôi...”

Nó rất chăm chỉ, bình thường không cần Xảo Nhi giám sát đốc thúc. Nhưng lúc đầu viết chữ luôn khiến cho người mình dính đầy mực, chọc cho Xảo Nhi giận nó mãi. Cứ như thế vài lần nó đã chú ý hơn, mỗi khi viết chữ nó đều cẩn thận tỉ mỉ không hề nghịch mực nước nữa.

Cương thi mắt đỏ thì dẫn một đám cương thi đi theo đạo trưởng Hách gia mở lớp học xóa mù chữ. Mặc dù nó không có cố gắng như cương thi mắt xanh. Nhưng nó có được sự thiên vị của đạo trưởng Hách gia nên tiến bộ cũng rất nhanh.

Thế cho nên một số lần từ tường viện của đại điện Quan Thiên Uyển đến từng ngọn cỏ cây cột, phàm là những nơi có thể viết chữ đều có những chữ viết xấu xí của cương thi. Mới đầu Xảo Nhi cũng mắt nhắm mắt mở bắt ba đồ nhi của mình chà tường là được. Nhưng sau đó thì cô không im lặng nổi nữa. Có một ngày ông chủ tiệm bán giấy bút ở trấn trên nửa đêm nghe thấy tiếng động. Cầm ngọn đèn đứng lên soi xem, lại thấy một con mắt đỏ, nanh dài chừng một tấc đang đứng trước bàn sách làm bộ làm tịch viết chữ đọc sách.

Ông chủ này thường xuyên mua bán tranh cổ nên cũng coi như gặp không ít chuyện kì lạ. Ông lập tức la lên lớn tiếng, cái tên kinh dị vừa nhìn thấy có chuyện không ổn liền nhảy phá cửa sổ ra ngoài chạy trốn mất dạng. Ông chủ tiệm run lẩy bẩy đến trước bàn xem xét. Chỉ nhìn thấy trên những bức tranh cổ tiền triều đâu đâu cũng có “nét vẽ đẹp đẽ” của tên kinh dị nhe nanh múa vuốt kia. Hoa Nở Phú Quý! Mà chữ Quý lại còn viết sai nữa chứ! Ông chủ tiệm té xuống đất bất tỉnh.

Ngày hôm sau, Xảo Nhi chính thức ra nội quy trong Quan Thiên Uyển. Điều một, không có phép đánh đạo sĩ. Điều hai chính là hhông được vẽ bậy lung tung!

Thế nên sau đó có khách hành hương cũng đọc lẩm nhẩm. Dưới chân tường trắng của Quan Thiên Uyển có có mấy chữ viết màu đỏ rất to: Trọng địa Quan Thiên Uyển, nghiêm cấm vẽ bậy, người nào vi phạm sẽ bị ném trứng gà!

Rất nhiều người khó hiểu về quy định của Quan Thiên Uyển này, thật là vô cùng kì lạ nha...

Khi đó thanh danh của Quan Thiên Uyển không cao lắm. Liên tiếp mấy ngày đừng nói là khách hành hương, ngay cả bóng ma cũng khó thấy. May là lúc trước có tiết kiệm được chút ít, lại thêm bọn tôm cua tinh hay thường nhặt ít trân châu nên Quan Thiên Uyển mới không rơi vào cảnh khủng hoảng kinh tế.

Chỉ có điều Xảo Nhi cũng muốn tiếp tục tích trữ hương khói vô chủ, nhưng cứ thế này thì không được. Mặc dù hiện tại Mắt Xanh giúp đỡ Xảo Nhi lọc đi yêu lực đưa vào người cô. Nhưng làm để làm việc thiện tích lũy tiên duyên thì phải nhờ vào những thứ niệm lực thiện nam tín nữ này rồi.

Thứ tiên duyên này đều phải xem vào duyên phận. Có tu sĩ tích lũy cả đời cao lắm cũng chỉ đủ đến khi luân hồi được làm người phú quý, công danh phúc lộc. Có tích đức mấy đời nhưng không đủ tu vi thì cũng khó mà thành tiên.

Còn có vài người xui xẻo hơn, vất vả tích đức mấy đời đến khi tiên duyên đến, tu vi cũng đủ nhưng lúc độ kiếp lại bị sấm sét đánh tan mất...

Dĩ nhiên, việc đó đối với Xảo Nhi chỉ là chuyện rất xa xôi. Nhiệm vụ quan trọng của cô hôm nay chính là trọng chấn Quan Thiên Uyển. Dù lần trước đánh một trận với Thúy Vi Sơn, đối phương cũng không chiếm được lợi lộc gì. Nhưng Quan Thiên Uyển gần như đã đặc tội với cả giới Đạo Môn.

Vì không muốn để Quan Thiên Uyển tiếp tục lớn mạnh. Thúy Vi Sơn đã liên hiệp với mọi người ở Đạo Môn mở ra một đạo quán ở cách đó không xa gọi là chi nhánh Thúy Vi Sơn.

Kể từ đó, đa số khách hành hương đều đến nơi này, cắt đứt đường làm ăn của Quan Thiên Uyển.

Phàn Thiếu Cảnh làm như vậy cũng có nguyên nhân. Bởi vì Quan Thiên Uyển và Thúy Vi Sơn đường xá xa xôi nên hắn không tiện đi lại. Còn công lực hôm nay của Xảo Nhi đã tiến rất nhanh, hắn tự biết mình không phải đối thủ của cô. Đương nhiên cũng không muốn kinh động đến đám quân yêu quái của Quan Thiên Uyển.

Nhưng việc thiết lập chi nhánh ở đây, thứ nhất có thể cắt đứt kế sinh nhai của Quan Thiên Uyển, tránh được việc dân chúng mù quáng đi theo đám quân yêu quái này. Thứ hai có thể cứ cách vài ba ngày lại đến thăm Phàn Thiếu Hoàng.

Đối với việc lần này, Quỷ Xa và Mắt Đỏ đã đưa ra nhiều phương pháp đối phó. Quỷ Xa kiên quyết cho rằng nên ngược đãi Phàn Thiếu Hoàng, ném vỏ hạt dưa, vỏ đậu phộng, vỏ hạt dẻ và bánh bao, bánh màn thầu, bánh mì vào trận.

Mắt đỏ lại cho rằng Quan Thiên Uyển nên cho hai gã tiểu yêu đến chi nhánh Thúy Vi Sơn trà trộn vào khách hành hương. Rồi trước mắt mọi người hóa thành yêu quái ôm bắp đùi Phàn Thiếu Cảnh gào rú. Lúc đó khách hành hương sẽ cho rằng ai là kẻ nuôi yêu vật ngay!

May là Xảo Nhi cũng biết hai kẻ này đều là chuyên gia tào lao không thể tin. Cứ thế trôi qua mấy ngày, ba đồ đệ Xảo Nhi cũng đã bắt đầu hơi mất kiên nhẫn: “Sư tôn, ngài xác định lần này Quan Thiên Uyển sẽ có khách hành hương sao?”

Người mở miệng đương nhiên là Thiên Quyền. Khai Dương cũng không nhịn được nữa: “Chúng ta đã ở Quan Thiên Uyển ngây ngốc vài ngày rồi. Một người khách hành hương cũng không thấy, chỉ có đám gây rối thì ngày ngày...”

Xảo Nhi cũng nhìn về phía đại đệ tử Diêu Quang của mình. Cô tương đối hài lòng với người đệ tử này, vì hắn rất thông minh. Ban ngày hắn tranh giành canh giữ hậu viện, buổi tối thì canh giữ cửa trước. Đạo lí rất đơn giản. Như có người muốn đến lật quán đập phá, nếu đến ban ngày thì chắc chắn sẽ quanh minh lỗi lạc trực tiếp làm ầm ĩ ở cửa trước nên hậu viện an toàn; nếu là đêm hôm khuya khoắt đến tất nhiên là kẻ nham hiểm xảo trá, khẳng định sẽ chui vào cửa sau đánh lén nên cửa trước an toàn...

Diêu Quang suy nghĩ nghiêm túc rất lâu về vấn đề của sư tôn đưa ra: “Chúng ta cần phải làm một việc lớn long trời lở đất mới có thể trọng chấn lại uy danh khi xưa của Quan Thiên Uyển.”

Thật ra việc long trời lở đất có rất nhiều việc có thể làm, nhưng Xảo Nhi suy nghĩ rất lâu... Cô cũng không thể dẫn một đám quân kinh dị đi tấn công Thúy Vi Sơn.

Đối với việc lần này Mắt Xanh vô cùng thẳng thắn, nó viết chữ trong của Xảo Nhi: Lật quán, anh giúp em áp trận!

Thế là Xảo Nhi không còn lo lắng gì nữa. Dù mình thiếu kinh nghiệm nhưng ai có thể là đối thủ của Mắt Xanh? Cho nên bọn họ vô cùng tràn ngập tự tin với trận chiến này.

Thậm chí lực lượng của họ cũng rất ít. Xảo Nhi chỉ dẫn ba người đệ tử đi xuống Quan Thiên Uyển.

Thiên Quyền và Khai Dương cùng đi theo cô, còn Diêu Quang thì ở yên tại đại điện. Thiên Quyền và Khai Dương đều khó hiểu: “Đại sư huynh, huynh không đi chung với sư phụ sao?”

Diêu Quang lắc lắc ống xăm: “Sư huynh ở đây chờ các đệ.”

Kết quả, Xảo Nhi dẫn theo Thiên Quyền và Khai Dương vừa đi không lâu đã quay về. Quần áo của Thiên Quyền và Khai dương đều làm từ linh khí của Quan Thiên Uyển. Mặc dù dẫn theo hai tên đệ tử xinh đẹp xuất sắc trần chuồng đến chi nhánh Thúy Vi Sơn cũng khiến cho thanh danh Quan Thiên Uyển vang xa. Nhưng cuối cùng... thể diện thì sao?

Xảo Nhi tìm quần áo cho ba đồ nhi thay một lần nữa. Diêu Quang cũng đi theo đội. Nhóm bốn thầy trò lại đi trở ra Quan Thiên Uyển.

Trong làng chài cũng không có thay đổi nhiều. Hiện tại đang giữa tháng mười, chính là mùa cá hố và cá hường. Thuyền bè của ngư dân cũng đều bận rộn không ngớt. Nhắc đến cũng đúng lúc, tuy làng chài này bé nhỏ, nhưng mùi vị cá hường sinh sống tại biển này rất ngon. Nên mỗi khi đến mùa lại cung cấp cá biển cho cả khu vực Hoàng Thành.

Rất nhiều món ăn tại các tửu điếm trong vùng đều dùng không ít lượng cá ở đây làm món chính. Cho nên từ tháng mười đến tháng mười hai hằng năm, ở đây luôn luôn náo nhiệt ngày đêm.

Xảo Nhi dẫn ba đồ đệ đi một vòng thôn Đại Quyển cách Quan Thiên Uyển không xa. Đương nhiên ở đây cũng có người nhận ra cô. Mọi người bắt đầu bàn luận xôn xao: “Là Cống Hề chân nhân của Quan Thiên Uyển...”

“Hứ.” Có người vây xem khẽ tiếp lời: “Nghe đạo trưởng Thúy Vi Sơn nói Quan Thiên Uyển nuôi yêu quái cũng chẳng phải nơi chính phái gì.”

Nói là nói như thế nhưng Cống Hề chân nhân luôn ru rú trong nhà bỗng nhiên dẫn ba thiếu niên như thần tiên đi thẳng về chi nhánh Thúy Vi Sơn đều khiến mọi người biết nhất định là có náo nhiệt để xem.

Đối diện với náo nhiệt thường người ta sẽ tạm thời có thể quên đi hiểm nguy. Cho nên khi Xảo Nhi lên đến chi nhánh Thúy Vi Sơn, phía sau liền có một đám nhiều chuyện đi theo tọc mạch.

Người vừa đến Phàn Thiếu Cảnh đã có cảm giác không ổn. Đầu tiên là việc Xảo Nhi xưa đâu bằng nay, nếu thật động thủ hắn cũng không chắc sẽ đánh thắng. Tiếp theo là việc ban ngày đánh nhau, ban đêm đến lượt đám yêu quái kia lại đến. Xem ra Thúy Vi Sơn không thể đấu nổi, chỉ sợ là phải thua thiệt rồi.

Phàn Thiếu Cảnh cũng là nhân tài. Mặc dù chưởng môn trên danh nghĩa của Thúy Vi Sơn là Phàn Phục Thanh. Nhưng việc từ trên xuống dưới của Thúy Vi Sơn đều do Phàn Thiếu Cảnh làm chủ, Phàn Phục Thanh chỉ để làm cảnh thôi. Lại thêm phần từ nhỏ đến lớn Phàn Thiếu Hoàng cũng thường hay rèn luyện hắn không ít. Cho nên hắn cũng biết uyển chuyển tình thế. Lúc này vừa nhìn thấy Xảo Nhi hùng hổ xông đến đã biết chuyện không ổn. Sau khi cân nhắc trong phút chốc, hắn đã định ra được sách lược.
Danh sách chương
20/35 (54.3%)