Chương 752: Tiểu Vi Vũ, Thực Đáng Yêu

“uh.” Cố Cảo Đình lên tiếng, đi vào phòng, thấp giọng phân phó nói: “Chuẩn bị cơm cho tôi.”

“vâng.” Lý Tuệ Trân đi xuống chuẩn bị.

Hoắc Vi Vũ nghe được giọng Cố Cảo Đình.

Cô cắn chiếc đũa, quay đầu lại, chột dạ nhìn về phía anh, đánh giá sắc mặt của anh.

Ở trong mắt anh thâm thúy, cô nhìn không ra anh suy nghĩ cái gì.

Anh đi đến trước mặt cô, kéo ra ghế dựa đối diện cô, ngồi xuống, nhìn cô thật sâu.

khoảng cách gần như vậy, cô nhìn đến trên cổ anh ấn ký hồng hồng, rất nhiều.

Còn có dấu cắn của hàm răng.

trên mặt cô lan tỏa hai rặng mây đỏ.

Nếu sẽ không, đều là cô…… Làm đi.

Anh đi ra ngoài cũng không che lại.

Thủ hạ của anh không phải đều đã biết?

Hoắc Vi Vũ nhặt xương sườn trong chén, nhét vào trong miệng, làm bộ lơ đãng hỏi: “em uống say, không có nói bậy cái gì đi?”

“em cảm thấy sao?” Cố Cảo Đình hỏi lại, liếc cô, ánh mắt đặc biệt ý vị thâm trường.

trong lòng Hoắc Vi Vũ lộp bộp một chút.

khẳng định cô nói bậy cái gì……

Cô nhổ ra miếng xương.

“Tôi uống say, nói cái gì đều không tính, tư lệnh không cần để ở trong lòng.” Hoắc Vi Vũ giải thích, đánh giá vẻ mặt của anh.

Anh thực bình tĩnh, vân đạm phong khinh, thanh phong tễ nguyệt.

Lý Tuệ Trân đem cơm cùng đôi đũa cung kính đưa tới trước mặt Cố Cảo Đình.

Anh cúi đầu ăn cơm, gắp đồ ăn, vô cùng ưu nhã, ung dung mà nội liễm.

Anh càng trầm mặc, cô càng có dự cảm bất hảo.

Cảm thấy, giống như có lông chim từ trong lòng cô gãi, ngứa.

Một chút đều không sảng khoái.

“Cố Cảo Đình, rốt cuộc em nói gì?” Hoắc Vi Vũ rất hiếu kì hỏi.

Cố Cảo Đình liếc cô một cái, gắp cho cô một miếng thịt kho tàu, “Ăn cơm trước, ăn no lại nói.”

Hoắc Vi Vũ cúi đầu, tùy ý bới mấy miếng, “em đã ăn no. anh nên nói đi?”

“Ăn xong đã.” Anh bình đạm nói.

Cô không tâm tình ăn cơm, “Ăn đã no, ăn không vô, ăn nhiều khó tiêu hóa, trước kia em học qua y.”

Cố Cảo Đình không có miễn cưỡng cô, nhẹ nhàng bâng quơ nói: “không phải em ghi lại một ít sao? di động của em hẳn là có, anh không có xóa.”

Hoắc Vi Vũ nhíu mày, cô lục xuống dưới?

một chút ấn tượng cô đều không có.

Cô mở ra di động, tìm được ghi hình, thật sự nhìn đến mặt cô.

Thời gian còn không ngắn, hai mươi lăm phút.

Hoắc Vi Vũ hồ nghi click mở.

“bây giờ chúng ta ghi lại rồi, anh không thể chơi xấu.” Di động truyền ra tiếng của cô.

Hoắc Vi Vũ nhìn đến hình ảnh.

Bọn họ đều không có mặc quần áo.

Anh kia còn……

Cố Cảo Đình xác thật vốn kiêu ngạo.

Cô nhìn đến cô ngồi ở trên người Cố Cảo Đình.

Mặt phốc đỏ bừng.

Cô không nghĩ tới mình sẽ trực tiếp như vậy.

trong lòng cô có một đám thảo nê mã lè lưỡi lao nhanh chạy qua.

Càng làm cho cô muốn chết chính là đối thoại bên trong.

Tiểu Vi Vũ hỏi tiểu Cảo Đình: “Như vậy, thoải mái đi.”

“uh.” Tiểu Cảo Đình lên tiếng.

“Vậy anh thích sao?” Tiểu Vi Vũ cắn môi khóa chặt tiểu Cảo Đình mỗi một chút biểu tình.

“uh.”

Tiểu Vi Vũ thực vui vẻ, tươi cười đặc biệt tươi đẹp, “Chúng ta đây làm mỗi ngày thật tốt nha?”

“được.”

tim cô đập bay nhanh, như là muốn nhảy ra khỏi cổ họng, chạy nhanh, đóng ghi hình, ghé vào trên bàn, đem đầu chôn ở phía dưới cánh tay.

Cô không quen biết người phụ nữ bên trong, tuyệt đối không phải là cô.

Hoắc Vi Vũ sống không còn gì luyến tiếc ngẩng đầu, nhìn về phía Cố Cảo Đình, mang theo một tia hy vọng hỏi: “anh PS đi?”

Anh nghiêm túc trả lời: “giọng nói là của em, em có thể quan sát chi tiết một chút, anh nếu có dùng kỹ thuật, cũng không thể toàn bộ PS hoàn mỹ vô khuyết đi, mặt sau còn có rất nhiều, xem tiếp theo.”

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện