Chương 11

Dư Tịnh còn đang trên đường thì Hạ Sính Đình gọi, sau khi cô mở máy, cô nàng gọi tới mấy lần mà cô không nghe, lần này lại đổi số khác quấy rối cô. “Cậu có thôi đi không, còn dùng số khác nữa, thú vị lắm hả!” Cô tức tối nói.
Hạ Sính Đình không thấy gì lạ lùng: “Chiêu này học từ Thành Thành đó.”
“Liên quan gì tới anh ta?” Dư Tịnh buồn ngủ lắm rồi, ngáp liên tục, chăm sóc một đứa trẻ còn mệt hơn trực đêm.
Hạ Sính Đình kể lại cho cô nghe sự tích vinh quang của Thành Thành, sau đó thẳng thừng: “Do lỗi của cậu cả đấy.”
Dư Tịnh lườm: “Được là lỗi của tớ, tớ sai là do kết bạn không thận trọng, sai là do giúp cậu, được chưa.”
“Những cái đó thì không sai!”
“Vậy cậu nói xem tớ sai chỗ nào?” Dư Tịnh một tay nghe điện thoại, tay kia day day huyệt thái dương.
Hạ Sính Đình hừ một tiếng: “Chỉ tại cậu quá xinh đẹp làm Thành Thành động lòng xuân, lại trách cậu tính cách quá tốt, làm anh chàng Thành Thành kia không tự dứt ra được.”
Cô nàng nói như đúng rồi, Dư Tịnh có thể tưởng tượng ra vẻ mặt sinh động của cô nàng, bất giác cười thành tiếng.
“Cười là nhận lời rồi đúng không?” Hạ Sính Đình bắt đầu giở trò.
Dư Tịnh nhún vai: “Tớ chẳng có nhận lời gì đâu nhé.”
“Tớ van xin cậu không được sao, đãi cậu bữa cơm là được mà, tóm lại cậu giúp tớ lần này, tớ có làm trâu làm ngựa cho cậu cũng vui lòng.”
“Cậu nói đấy nhé, lát nữa viết câu này ra, kí tên đóng dấu giao cho tớ.”
“Không vấn đề.” Hạ Sính Đình gật đầu lia lịa, lúc này thì đương nhiên nói gì cũng được, còn thực hành hay không thì là chuyện khác.”
Dư Tịnh vẫn bại dưới tay cô nàng: “Vậy cậu hẹn thời gian địa điểm rồi báo tớ nhé.”
“Ừ ừ.” Hạ Sính Đình thở phào.
Dư Tịnh ngẫm nghĩ: “Tớ còn một yêu cầu.”
Hạ Sính Đình vừa yên lòng giờ lại có chút thấp thỏm: “Yêu cầu gì?”
“Cậu bắt buộc phải đi cùng tớ.” Nói cho rõ một lần, Dư Tịnh không muốn níu kéo dai dẳng.
“Được được được.”
Hạ Sính Đình làm việc rất năng suất nhanh chóng hẹn xong thời gian địa điểm với Thành Thành. Thực ra anh chàng kia cầu còn không được, đương nhiên sẽ không từ chối.
Chỉ khổ cho Dư Tịnh, vừa về đến nhà, chỉ kịp rửa mặt xong lại phải đi tiếp.
Cô nhìn thấy bữa sáng Hứa Gia Trì đặt trên bàn, cầm một miếng bánh chiên cho vào miệng, rồi chạy đi.
Dư Tịnh trước tiên hẹn gặp Hạ Sính Đình ở bến xe, xem ra đã đợi lâu rồi, cô nàng vừa thấy Dư Tịnh là ra sức vẫy tay.
“Tiểu Tịnh Tịnh, lát nữa cứ nói thật nhé, không sao?”
“Vốn là nói thật, cậu còn mong giấu anh ta hay thế nào nữa?”
“Không…” Hạ Sính Đình đá bay hòn đá nhỏ trên đường đi.
Dư Tịnh liếc nhìn cô nàng, trịnh trọng: “Lần cuối nhé, tớ sẽ không giúp cậu làm chuyện này nữa.”
“Tớ cũng không dám nữa đâu!” Hạ Sính Đình cũng vô cùng buồn bực, sao lại đụng phải cái tên khó đối phó kia chứ.
Hai người ngồi một lúc thì Thành Thành tới, anh ta lau mồ hôi: “Xin lỗi, anh đến muộn.”
Dư Tịnh nói: “Bọn tôi cũng vừa tới.”
Thành Thành nhìn hai cô gái, không biết vì sao hẹn hò lại phải mang thêm cái bóng đèn điện theo làm gì.
“Tôi là Dư Tịnh.” Dư Tịnh đã mở đầu thẳng thắn như vậy, “Cô ấy mới là Hạ Sính Đình”.
Thành Thành ngớ người.
Dư Tịnh quyết định nói luôn một mạch: “Lúc đó là tôi thay Hạ Sính Đình đi xem mắt với anh, làm anh hiểu lầm, thật xin lỗi.”
Thành Thành còn chưa phản ứng kịp, nhưng một cô gái nhận sai thành thật như thế, anh ta trả lời theo bản năng: “Không sao.”
“Nên sau này xin anh đừng gọi điện cho Hạ Sính Đình nữa.”
Nếu đã biết chân tướng thì Thành Thành chắc chắn sẽ không quấy rầy Hạ Sính Đình mà chuyển sang mục tiêu thật sự của anh ta: “Vậy có thể nói cho anh biết số điện thoại của em không?” Dù sao Dư Tịnh mới là đối tượng trong lòng anh ta.
Dư Tịnh nghệch mặt, anh ta đúng là kiên trì thật. Cô nói: “Xin lỗi, tôi không thể cho anh số điện thoại, vì chồng tôi sẽ không vui.”
Thành Thành đờ ra: “Em đã kết hôn rồi?”
“Phải.” Dư Tịnh gật đầu: “Tôi biết thế là không công bằng với anh, thực sự là do chúng tôi không tốt. Tôi chỉ có thể xin lỗi anh lần nữa.”
Thành Thành vốn phải nổi giận, nhưng anh ta không tài nào nổi cáu với Dư Tịnh được. Tình yêu mới chớm nở đã bị lụi tàn, trong lòng rất khó chịu, nhưng cũng không còn cách nào khác.
Dư Tịnh kéo áo Hạ Sính Đình, cô nàng hiểu ý thành thật nói: “Thực xin lỗi, hi vọng anh có thể thứ lỗi cho chúng tôi.”
Thành Thành tuy bất mãn vì bị Dư Tịnh và Hạ Sính Đình lừa dối lâu như vậy, nhưng làm thế nào được. Anh ta là nam tử hán đại trượng phu, không thể so đo tính toán với hai cô gái. Anh ta thở dài: “Thôi bỏ đi.”
Dư Tịnh vô cùng cảm kích nói: “Cảm ơn anh đã rộng lượng như vậy.”
Hạ Sính Đình giơ tay lên: “Tôi nhất định sẽ giúp anh tìm được người tốt hơn cô ấy.”
Dư Tịnh cười, nhéo má cô nàng.
Thành Thành lại thầm thở dài, dù tốt mấy cũng chưa chắc là người anh ta cần, trong mênh mông biển người muốn tìm một kẻ tri kỉ, nào có dễ dàng gì,
Hạ Sính Đình cảm thấy tảng đá trong ngực đã được gỡ xuống, bô lô ba la nói không ngớt.
Thành Thành thi thoảng nói vài câu.
Dư Tịnh giải quyết xong chuyện đau đầu này, dây thần kinh căng thẳng đã chùng xuống, trở nên mệt mỏi vô cùng, cô nhìn đồng hồ đeo tay: “Hay là hai người cứ nói chuyện đi, tôi về ngủ bù.” Hai người trai chưa vợ gái chưa chồng này, trước kia vì vài chuyện mà bỏ lỡ, không chừng ở riêng với nhau lại có thể thích nhau, cô không nên phá hoại mới đúng.
Hạ Sính Đình làm sao không biết ý đồ đó, đá mạnh vào chân cô dưới gầm bàn, sắc mặt vẫn bình thản: “Tôi đưa Dư Tịnh về nhà, thế nhé.”
Thành Thành nhìn theo bóng Dư Tịnh, khắc sâu hình dáng mảnh mai yêu kiều của cô trong đầu.
Thẩm Tư Thông cứ nhớ mãi về Thiệu Mân Quân, cả buổi sáng bối rối không yên, khó khăn lắm mới kết thúc đợt khám bệnh buổi sáng, anh vội vã chạy đến phòng bệnh.
Trong phòng chỉ có Đông Đông và Thiệu Mân Quân, không thấy Lữ Thiên Ba và người anh ta gọi điện thoại tới đâu, trong lòng thấy nhẹ nhõm hơn: “Em ăn cơm chưa?”
“Đông Đông ăn rồi.” Thiệu Mân Quân trả lời trật lất, hình như có phần lơ đãng.
Thẩm Tư Thông mím môi: “Anh giúp em trông Đông Đông, em đi ăn gì đi.”
“Em không đói.”
“Chồng em, à không Lữ tiên sinh đâu?” Thẩm Tư Thông nói giữa chừng vội đổi lại.
Thẩm Tư Thông thoáng suy nghĩ: “Anh đi xem thử, tiện thể mua đồ ăn cho em.”
“Cũng được.”
Thẩm Tư Thông đến khoa Huyết dịch, bác sĩ Thẩm vui mừng vỗ vai anh: “Nhóm máu hợp rồi, HLA có hai đểm hoàn toàn tương đồng, tốt quá.”
“Cái gì?” Thẩm Tư Thông mơ hồ.
Bác sĩ Thẩm lườm anh: “Ngốc, Đông Đông được cứu rồi.”
“Thật không?” Thẩm Tư Thông mừng quá, chỉ muốn lao đi kể tin tốt này cho Thiệu Mân Quân nghe.
“Ừ tôi cũng không ngờ lại suôn sẻ như vậy.”
Sau nỗi vui mừng Thẩm Tư Thông bỗng nhớ ngay tới vấn đề: “Là Lữ Thiên Ba à?”
“KHông phải.” Bác sĩ Thẩm chỉ hai người đang ngồi trên ghế dài ngoài hành lang: “Là cô gái kia, người Lữ Thiên Ba dẫn tới ấy.” Anh ta vỗ trán: “Vui quá nên quên thông báo cho họ biết.”
“Khoan đã.” Thẩm Tư Thông lại đóng cửa, chặn ánh mắt dò hỏi của hai kẻ kia ở ngoài. “Câụ có chắc ;à cô ta chứ không phải Lữ Thiên Ba?” Anh đương nhiên nhận ra Thư Nhã, không rõ vì sao cô ta lại ở cạnh Lữ Thiên Ba, vả lại còn thân mật như thế.
“Đương nhiên, sao vậy?”
Nỗi nghi hoặc trong lòng Thẩm Tư Thông càng lớn dần, một suy nghĩ đáng sợ nảy ra, sắc mặt anh thay đổi đột ngột.
Bác sĩ Thẩm ngớ ra: “Cậu nghĩ ra điều gì à?” Anh ta là bạn thân lâu năm của Thẩm Tư Thông, cũng biết rõ ái hận tình thù giữa Thẩm Tư Thông và Thiệu Mân Quân, bây giờ thấy vẻ mặt bạn mình như vậy, khó tránh khỏi lo lắng theo.
“Người xa lạ không phải họ hàng thân thích có tỉ lệ hợp nhóm máu thành công là bao nhiêu?” Thẩm Tư Thông bỗng mở lời.
“Rất nhỏ nhưng cũng không phải là không có, nếu không thì lập ngân hàng máu Trung Hoa làm gì?” Bác sĩ Thẩm nói từ góc độ chuyên ngành.
Có chuyện trùng hợp vây sao? Lẽ nào Lữ Thiên Ba có khả năng tiên đoán? Biết Thư Nhã chắc chắc thích hợp? Thẩm Tư Thông tuyệt đối không tin.
Bác sĩ Thẩm là ai chứ, anh ta đã tự tìm ra chút manh mối trong câu hỏi và vẻ mặt của Thẩm Tư Thông, nên tự phân tích. “Nhóm máu của Lữ Thiên Ba và Thư Nhã là B, Thiệu Mân Quân là nhóm A, Đông Đông là O, A và B không thể nào sinh ra O, cũng tức là Đông Đông không phải con trai của Thiệu Mân Quân và Lữ Thiên Ba, hai nhóm B có thể sinh ra O, lẽ nào Lữ Thiên Ba và Thư Nhã mới là bố mẹ ruột của Đông Đông?” Anh ta bàng hoàng: “Trời đất ơi, đang đóng phim hay sao vậy?”
Thẩm Tư Thông sa sầm mặt.
Bác sĩ Thẩm ý thức mình đã đùa quá trớn, vội xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi.”
Thẩm Tư Thông chẳng có tâm trạng đấu khẩu, huống hồ trong lòng anh cũng nghĩ thế.
Bác sĩ Thẩm nhìn anh: “Xét nghiệm DNA là biết ngay chân tướng chứ gì.”
Thẩm Tư Thông trầm giọng: “Đừng làm bậy, vi phạm vi tắc nghề nghiệp sẽ bị khai trừ.”
Bác sĩ Thẩm bĩu môi vẻ không quan tâm. Nếu Thẩm Tư Thông không ngăn cản thì anh chắc sẽ làm thật.
Thẩm Tư Thông suy tư hồi lâu: “Gọi họ vào đây?”
“Được.”
Lữ Thiên Ba dè dặt hỏi: “Bác sĩ Thẩm kết quả thế nào rồi.”
Ánh mắt bác sĩ Thẩm sau khi trao đổi với Thẩm Tư Thông anh gật đầu: “Cô Nhã đây rất hợp, có thể làm phẫu thuật cấy ghép cho Đông Đông.”
“Tốt quá rồi tốt quá rồi.” Lữ Thiên Ba suýt thì vui quá mà bật khóc.

Thẩm Tư Thông càng chắc chắn hơn về suy nghĩ của mình, đồng thời cảm giác kì quặc trước kia cũng đã có được bằng chứng.
Thư Nhã hoảng loạn: “Nhất định phải mổ ghép tủy sao?”
“Đúng, đó là cách duy nhất có thể cứu Đông Đông.” Bác sĩ Thẩm nói.
“Liệu có đau lắm không?” Liệu có ảnh hưởng gì tới sức khỏe của tôi không?” Thư Nhã căng thẳng hỏi.
Bác sĩ Thẩm và Thẩm Tư Thông nhìn nhau, vẻ mặt kì lạ, đó không phải là lời mà người làm mẹ nói ra, chẳng lẽ họ đoán sai?
Thư Nhã thấy họ không nói thì sắc mặt tái nhợt: “Có phải là rất nguy hiểm?”
“Cô Thư phải tin tưởng chúng tôi chứ.” Bác sĩ Thẩm nói gọn.
Lữ Thiên Ba nổi giận: “Tiểu Nhã, đến nước này rồi mà em còn do dự cái gì.”
Thư Nhã gạt tay anh ta ra: “Em không muốn làm phẫu thuật em không đồng ý.”
“Tiểu Nhã!” Lữ Thiên Ba nổi điên: “Đông Đông là con chúng ta, sao em có thể thấy chết không cứu?”
Không gian im lặng bao trùm.
Sắc mặt khó coi đến cùng cực không chỉ có Thư Nhã, Lữ Thiên Ba mà còn cả Thẩm Tư Thông.
Bác sĩ Thẩm sợ Thẩm Tư Thông trong lúc tức giận sẽ ra tay với Lữ Thiên Ba, nên vội chen vào chặn giữa hai người.
Thẩm Tư Thông giận đến run người, Lữ Thiên Ba không chỉ làm chuyện có lỗi với Thiệu Mân Quân mà còn có con với bạn thân nhất của cô, mà kinh khủng hơn là bọn họ còn bắt Thiệu Mân Quân thay họ chăm sóc đứa bé đó. Anh càng nghĩ càng giận, vai run bắn lên.
“Bình tĩnh chút, chúng ta là bác sĩ.” BÁc sĩ Thẩm sợ anh manh động vội nhắc khẽ.
Thẩm Tư Thông mất khá nhiều công sức mới kiểm soát được bản thân, anh khẽ nói: “Yên tâm đánh hắn tôi sợ bẩn tay.”
Lữ Thiên Ba và Thư Nhã vẫn đang cãi nhau, bác sĩ Thẩm cau mày: “Hai người ra ngoài mà cãi, quyết định xong thì vào báo tôi biết.”
“Bác sĩ Thẩm chúng tôi muốn làm phẫu thuật cho Đông Đông, mong anh sắp xếp thật nhanh.” Lữ Thiên Ba quay lại nói.
Thư Nhã tỏ vẻ giận dữ: “Là anh đồng ý, không phải em. Muốn phẫu thuật thì anh đi mà làm, em không đi.”
“Nếu người hợp tủy là tôi, toi có cần cầu xin cô không?” Lữ Thiên Ba hôm nay mới biết rõ con người Thư Nhã trước kia sao lại nghĩ rằng cô ta dịu dàng đáng yêu cơ chứ.
“Dao không rạch lên người anh, đương nhiên anh không thấy đau. Ai muốn đi thì tự đi, dù sao em cũng không đi.” Thư Nhã quyết tâm không cứu Đông Đông.
Tay Lữ Thiên Ba chỉ vào Thư Nhã run run, thế gian này sao lại có một người mẹ nhẫn tâm đến thế.
Thư Nhã bỗng nhẹ nhàng ôm anh ta, nũng nịu: “Thiên Ba, chúng ta vẫn còn trẻ, em vẫn có thể sinh thêm, sao phải vì một đứa con bệnh tật mà làm tổn thương tình cảm của chúng mình.”
Lữ Thiên Ba đẩy cô ta giọng nghiêm khắc, nói từng chữ một: “Thư Nhã tôi nói cô biết, nếu cô không cứu Đông Đông thì chúng ta sẽ chấm hết.”
Thư Nhã ngồi bệt xuống đất gào khóc như kẻ điên: “Trong lòng anh rốt cuộc là Đông Đông quan trọng hay em?”
Lữ Thiên Ba không trả lời thẳng mà quay lưng lại với cô ta: “tôi nói là làm, tự cô suy nghĩ cho kĩ.” Anh ta không đếm xỉa tới Thư Nhã nữa mà quay sang bác sĩ Thẩm: “Xin lỗi để anh chê cười rồi.”
bác sĩ Thẩm nhún vai.
Thư Nhã vùi mặt vào hai chân khóc lóc, Lữ Thiên Ba sa sầm mặt kéo cô ta lên: “Cô còn chưa thấy đủ mất mặt hả?”
Tiếng khóc lẫn tiếng mắng nhiếc xa dần, Thẩm Tư Thông mệt mỏi dựa vào lưng ghế, đầu óc rối loạn.
Bác sĩ Thẩm đau đầu hỏi: “Chuyện này làm sao nói với Mân Quân đây?”
“Khoan hãy nói với cô ấy.”
Bác sĩ Thẩm nói thẳng: “Không giấu được đâu, giờ mà cậu không nói sau này cô ấy mà biết sẽ trách ngược lại cậu.”
Thẩm Tư Thông im lặng. Nếu nói Thiệu Mân Quân có thể chịu đựng cú sốc chồng ngoại tình, bạn thân phản bội, con trai mặc bệnh hiểm nghèo, nhưng có thể chịu đựng nổi chuyện con trai mà cô dồn hết tình cảm để yêu thương chăm sóc lại là do chồng và tình nhân sinh ra hay không? Anh không dám tưởng tượng nếu Thiệu Mân Quân biết được sự thật, liệu có suy sụp hoàn toàn?
Bác sĩ Thẩm hỏi vu vơ: “Cậu còn yêu Mân Quân chứ?”
Thẩm Tư Thông ngẩng lên nhìn anh ta: “Lúc này mà cậu còn có tâm trạng quan tâm chuyện này à?”
“Bây giờ là lúc Thiệu Mân Quân cần được quan tâm nhất, là cơ hội của cậu.”
“TÔi là người thừa nước đục thả câu à?” Thẩm Tư Thông tức tối.
“CẬu là người giải cứu cô ấy ra khỏi dầu sôi lửa bỏng.” Bác sĩ Thẩm bình thản: “Cậu và tôi đều biết rõ cô ấy không thể nào ở bên Lữ Thiên Ba được nữa.”
Giọng Thẩm Tư Thông rất bình thản, ngước lên nhìn bạn: “Họ đã li hôn rồi.”
“Thế cậu còn băn khoăn nỗi gì?” Bác sĩ Thẩm khó hiểu. “Nói thẳng chuyện này với Mân Quân, cô ấy không có nghĩa vụ ăn không ngon ngủ không yên vì chuyện Đông Đông nữa.”
Thẩm Tư Thông cười khổ: “Theo những gì cậu biết về Mân Quân thì cậu nghĩ cô ấy có vứt bỏ Đông Đông được không?”
Bác sĩ Thẩm gãi đầu: “CẬu vẫn hiểu cô ấy nhất.”
Thiệu Mân Quân đã coi Đông Đông là đứa con mình rứt ruột đẻ ra từ lâu, dù biết đó là con của Lữ Thiên Ba và Thư Nhã, cô cũng sẽ không bỏ rơi nó. Nhưng mỗi khi nhìn thấy Đông Đông, chắc chắn sẽ nhớ đến những chuyện đau lòng, người bị tổn thương sau cùng vẫn là cô. Có nên kể hết sự thực cho cô nghe hay không, trong lòng Thẩm Tư Thông rất mâu thuẫn.
“LÀm thế nào vẫn do cô ấy tự quyết, cậu không thể làm thay cô ấy.” Bác sĩ Thẩm nhấn mạnh.
“Tôi hiểu ý cậu.” Thẩm Tư Thông máy móc trả lời.
Bác sĩ Thẩm làm sao không hiểu những gì Thẩm Tư Thông nghĩ, cũng xót xa những tủi nhục mà Thiệu Mân Quân đã phải chịu đựng, nhưng sự đời là thế, lúc nào cũng có bao nỗi bất lực. Anh ta ngẫm nghĩ rồi nói: “Càng kéo dài thời gian, Mân Quân biết chân tướng càng muộn thì tổn thương gây ra cho cô ấy càng lớn.”
Thẩm Tư Thông khẽ thở dài: “Tôi hiểu chuyện đó nhưng tôi không biết nên nói thế nào.”
“Chỉ cần Thư Nhã đồng ý phẫu thuật ghép tủy thì dù cậu không nói, Lữ Thiên Ba cũng sẽ nói, dù mọi người đều không nói thì Mân Quân cũng không ngốc, chắc chắn sẽ nhận ra sự thật.”
Thẩm Tư Thông lại thở dài.
“Hay là, tôi đi?” BÁc sĩ Thẩm ngập ngừng: “Dù sao tôi là bác sĩ điều trị cho Đông Đông, đó cũng là nghĩa vụ của tôi.”
“Thôi để tôi đi vậy.” Thẩm Tư Thông không yên tâm, sợ người khác nói quá thẳng khiển cô đau buồn, lại do tâm lí cô không chịu nổi lại ảnh hưởng tới sức khỏe, tóm lại cũng chỉ vì quá quan tâm mà khó xử mọi bề.
Bác sĩ Thẩm nhướng mày, trước khi Thẩm Tư Thông hối hận đã đưa anh tới tận phòng bệnh của Đông Đông: “Mân Quân, Thẩm Tư Thông có chuyện muốn nói với em.”
Thiệu Mân Quân rất bất ngờ: “Gì ạ?”
Bác sĩ Thẩm đứng cạnh giường Đông Đông: “Nào, nói cho chú bác sĩ nghe, hôm nay con thấy thế nào?”
Thiệu Mân Quân nhìn chằm chằm bác sĩ Thẩm, rồi quay sang Thẩm Tư Thông: “Anh có chuyện muốn nói với em?”
Thẩm Tư Thông khẽ ho vẻ thiếu tự nhiên, ấn cô ngồi xuống ghế: “Em ngồi xuống đã, từ từ nghe anh nói.”
“Anh nói đi.” Thiệu Mân Quân cụp mắt xuống
Khóe mắt bác sĩ Thẩm liếc sang quan sát, Thẩm Tư Thông trừng mắt lại, ngập ngừng một lúc rồi nói: “Mân Quân, em phải nhận lời anh là sau khi nghe anh nói xong,, phải giữ bình tĩnh nhé.”
“BÂy giờ còn chuyện gì khiến em mất bình tĩnh nữa?” Chồng có tình nhân bên ngoài , tình nhân là bạn thân nhất của mình, cô đã quá tin tưởng họ, mà cả hai lại hợp sức đối phó cô, còn lừa cô kí tên vào đơn li hôn. Vốn ngỡ có thể nương tựa vào con trai mà sống, nhưng lại phát hiện ra con bị bệnh. Còn cú sốc nào mà cô không chịu nổi được nữa đâu.
Thẩm Tư Thông ấp a ấp úng, mãi vẫn chưa nói được, bác sĩ Thẩm thực sự không chịu được nữa: “Thẩm Tư Thông cậu không nói để tôi nói.”
Bị anh ta bức Thẩm Tư Thông đành vòng vo trước: “Đã tìm được người ghép tủy cho Đông Đông rồi.”
Thiệu Mân Quân đứng phắt dậy, Thẩm Tư Thông lại ấn cô xuống.
“đúng là tin quá tốt rồi, tại sao anh lại ấp úng như thế?” Thiệu Mân Quân mấp máy môi: “Em hiểu rồi, có phải người ta không chịu hiến tủy, em sẽ đi cầu xin người đó, chỉ cầ họ chịu cứu Đông Đông thì bảo em làm gì cũng được.”
“Người thích hợp là Thư Nhã.” Thẩm Tư Thông chậm rãi nói, ánh mắt nhìn cô chăm chú, chỉ sợ cô mất bình tĩnh.
Thiệu Mân Quân quả nhiên sốc nặng, cô lẩm bẩm: “Tại sao lại là cô ta?” cô bỗng mở to mắt: “Anh nói gì? Thư Nhã?”
“Phải.” Thẩm Tư Thông quan sát vẻ mặt cô, nếu có gì lạ sẽ khống chế ngay.
Cơ thể Thiệu Mân Quân ru bắn lên, toàn thân lảo đảo chực ngã: “HÓa ra là thế, chẳng trách, em bị che giấu bao năm nay…” CÔ không ngừng nói những từ rất quái lạ.
Thẩm Tư Thông giữ hai vai cô lại: “Mân Quân em bình tĩnh lại đã.”
Thiệu Mân Quân bỗng đứng vọt dậy, động tác rất nhanh, sức rất mạnh. Thẩm Tư Thông suýt thì không giữ được cô: “Mân Quân em định làm gì?”
“Em phải đi hỏi Lữ Thiên Ba cho rõ.” Nước mắt cô giàn giụa, rốt cuộc cô có lỗi gì với anh ta, mà anh ta lại làm tổn thương cô đến thế. Nếu Đông Đông là con của anh ta và Thư Nhã, thế thì chứng tỏ cưới nhau chưa bao lâu, họ đã ở bên nhau, đòng thời mọi chuyện đã mưu tính từ sớm, điều đó bảo Thiệu Mân Quân làm sao chịu nổi.
“Anh ta không có ngoài đó.” Thẩm Tư Thông cố gắng kéo cô lại, cuống quýt: “Thẩm Tư Thông, cậu đứng đờ ra đó làm gì, mau tới giúp tôi.”
Thẩm Tư Thông như sực tỉnh, anh ta lao vọt tới, chặn cửa lại.
Thẩm Tư Thông giữ chặt hai vai Thiệu Mân Quân: “Bình tĩnh đã, anh nói em nghe sự thật không phải để em đi tính sổ với hắn ta!”
“Anh còn bắt em nhịn nhục hay sao?” CƠn giận không chỗ phát tác của Thiệu Mân Quân trút hết lên Thẩm Tư Thông: “Anh ta lừa em bấy lâu nay.”
“Em tìm hắn thì làm gì được? Chửi hắn mấy câu? Đánh hắn một trận? Những gì đã xảy ra không thể thay đổi được.”
Thẩm Tư Thông giơ ngón cái: “Câu này hay lắm.”
Đông Đông cũng lăn từ giường xuống: “Mẹ ơi, mẹ đừng khóc, Đông Đông lau nước mắt ẹ.” Nó nũng nịu gọi, khiến người ta mềm cả lòng.
Thiệu Mân Quân ngần ngừ, rồi vẫn ôm chặt Đông Đông vào lòng, cho dù Lữ Thiên Ba và Thư Nhã phạm lỗi tày đình thiế nào, đứa trẻ là vô tội.
Đông Đông chững chạc lau nước mắt ẹ, tuy nó không rõ chú bác sĩ và mẹ nói gì, nhưng loáng thoáng cảm thấy có liên quan tới mình. Nó không muốn làm mẹ mất vui, gần đây mẹ cứ trốn đi và khóc, tâm trạng cũng không tốt lắm, tim vỡ vụn vì nó, nó phải càng ngoan hơn.
Thẩm Tư Thông cố thở lại bình thường, bế Đông Đông lên giường trước, rồi nắm lấy hai vai Thiệu Mân Quân, khẽ nói: “anh biết em rất tủi nhục, nhưng muốn khóc cũng đừng khóc trước mặt trẻ con.”
Thiệu Mân Quân gật đầu: “Em nghe lời anh.” Trước kia cô cũng thường nghe theo đề nghị của Thẩm Tư Thông, vô thức lại xem anh là chỗ dựa.
Đúng lúc này, bên ngoài có người đẩy cửa vào, vì cửa bị Thẩm Tư Thông chặn lại nên chưa mở ngay ra được, bên ngoài lại dùng sức đẩy mạnh hơn, Thẩm Tư Thông lách sang một bên, người kia không kịp thắng lại, lao bổ vào trong, ngã rầm xuống đất.
Là Lữ Thiên Ba.
Thẩm Tư Thông sờ mũi, nhướng khóe môi vẻ chờ xem kịch hay.
Sắc mặt Lữ Thiên Ba sa sầm, nhưng không thể trở mặt với Thẩm Tư Thông nên ôm cục tức trong bụng, thấy ánh mắt Thiệu Mân Quân nhìn anh ta một cách giận dữ, anh ta rất không vui: “Làm gì mà nhìn tôi thế hả?”
Thiệu Mân Quân đã mất đi ý muốn tìm anh ta tính sổ trong lòng chỉ càm thấy buồn bã lạ lùng, vợ chồng bao năm, sao cô lại không phát hiện ra bộ mặt thật của anh ta nhỉ.
Thẩm Tư Thông ôm vai cô an ủi, Lữ Thiên Ba thấy hết, bỗng dưng lửa giận lại nổi lên, nhưng ngặt vì có Thẩm Tư Thông và Đông Đông ở đó nên không nổi điên được, sắc mặt anh ta thay đổi liên tục cuối cùng gắng nhẫn nhịn, như thể chỉ mất kiểm soát cảm
Danh sách chương
11/17 (58.8%)