Chương 14

Hứa Gia Trì ghé tiệm hoa lấy bó hồng vàng đã đặt trước, lái xe đến Tịnh Viên.
Mai là ngày giỗ của Tiểu Khiết, bảy năm nay anh đều đến viếng cô trước một ngày. Có lẽ là sợ gặp người quen, có lẽ là hối hận, có lẽ là trốn tránh…
Hồng vàng là loài hoa Tiểu Khiết yêu thích nhất lúc còn sống, cho dù sinh nhật hay những dịp lễ khác Hứa Gia Trì cũng luôn tặng cô một bó, như vậy có thể khiến cô vui lòng. Nhưng hoa hồng vàng đối với tình bạn thì là lời chúc phúc tốt đẹp và thuần khiết, nhưng đối với tình yêu lại là vật không may mắn. Nó đại diện cho tình yêu đã qua đi, thậm chí còn là biểu đạt cho sự ghen tức hận thù. Hoặc chính vì thế mà tình yêu của họ mới tàn lụi nhanh như vậy.
Hứa Gia Trì dừng xe, gió hơi lớn, anh kéo lại cổ áo.
Không phải thời điểm nhiều người đi tảo mộ như thiết Thanh mình hay Đông chí, trong khu mộ gần như không thấy ai khác.
Hứa Gia Trì chân bước nặng nề, lòng đầy ắp đau buồn. Chỉ có lúc này và ở đây, anh mới có thể hoàn toàn giải phòng cảm xúc của mình, mặc nỗi đau lên ngôi. Còn lúc về thì bắt buộc phải buôn bỏ hết, tiếp tục làm tròn vai trò người chồng tốt.
Anh rải hoa khắp xung quanh bia mộ, lại lấy từ trong túi mấy hộp pocky đủ vị mà Tiểu Khiết thích ăn nhất ra, lẩm bẩm: “Tiểu Khiết, anh đến thăm em đây.”
Hứa Gia Trì thẫn thờ ngắm bức ảnh trên bia mộ, đã từng là cô gái xinh đẹp hoạt bát nhanh nhẹn, bây giờ lại âm dương cách trở. Sự thật này bảy năm nay anh luôn khó chấp nhận.
Nếu có thể, anh can tâm tình nguyện thay cô chịu đựng sự an bài của số mệnh.
Tình yêu dừng ngay lúc nồng thắm, càng như khắc sâu vào xương tủy.
Người đã khuất trong quãng thời gian đẹp nhất, càng khiến ta khó lòng lãng quên.
Khoảng cách cách trở nhất trên thế gian này không phải anh ở bên em mà em lại không biết anh yêu em, mà là hai người vốn không quen biết, khoảng cách rất xa, bỗng một ngày nọ quen nhau yêu nhau, khoảng cách trở nên gần gũi. Thế nhưng thế sự vô thường, rồi một ngày vô tình chia xa, không phải không còn yêu mà là sinh li tử biệt.
Người mất có lẽ rất hạnh phúc, vì mãi mãi được nhớ nhung.
Người còn lại một mình trên trần gian, suốt đời sống trong đau khổ nhớ nhung và hối hận.
Mắt Hứa Gia Trì cay cay.
Tiểu Khiết từng nói, hi vọng anh hạnh phúc.
Nên, anh nhất định sẽ hạnh phúc.
Dư Tịnh nhìn hai người ngồi đối diện, hơi ngớ người.
Cô gái là bạn thân nhất của cô, Hạ Sính Đình, còn anh chàng kia trông hơi quen, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu. Hạ Sính Đình dựa vào anh ta như con chim nhỏ , nụ cười rạng rỡ, thoạt nhìn đã biết là đang chìm đắm trong tình yêu mãnh liệt.
Dư Tịnh cầm thìa café chỉ vào Hạ Sính Đình: “Mau khai thật đi.”
“Hôm nay tớ gọi cậu ra chẳng phải là khai thật đó thôi?” Hạ Sính Đình đẩy Lăng Thiên Ý: “Tự giới thiệu đi anh.”
Lăng Thiên Ý cười, chớp mắt: “Cô Dư, chúng ta đã từng gặp nhau.”
“Này.” Hạ Sính Đình bất mãn: “Sao anh đối với ai cũng nói thế, có phải cứ nhìn thấy cô nào xinh đẹp là ngứa ngáy không yên không?”
Lăng Thiên Ý ấm ức: “Anh từng gặp cô ấy thật mà.”
Dư Tịnh cũng cảm thấy hình như gặp anh ở đâu nhưng không nhớ ra.
“tôi là bạn của Trình Lãng, lúc cậu ấy xuất huyết dạ dày tôi là người đưa cậu ấy vào bệnh viện.”
Dư Tịnh vỡ lẽ, rồi sắc mặt hơi thay đổi.
Hạ Sính Đình đấm anh một cái, nghi ngờ: “Anh là bạn Trình Lãng à? Sao anh chưa từng nói với em?”
“Em có hỏi anh đâu.” Lăng Thiên Ý cười: “Sao nào, em cũng quen Trình Lãng à?”
“Bọn em là bạn học.” Hạ Sính Đình lại bổ sung: “Bạn học trung học.”
“Hóa ra là thế.” Lăng Thiên Ý phản ứng rất nhanh: “Bạn học trung học?” Anh lẩm bẩm, một suy nghĩ nào đó thoáng qua trong dầu, không kịp nắm bắt.
“Vâng, nói xem hai anh quen nhau thế nào?” Hạ Sính Đình rất hứng thú.
“Anh và cậu ấy là bạn học đại học.”
“Hai người có cùng chuyên ngành đâu.” Hạ Sính Đình nhướng mày.
Lăng Thiên Ý thân mật nhéo mũi cô: “Điều tra hộ khẩu hả?”
Hạ Sính Đình chống nạnh: “Vậy anh có nói không nào?”
“Bọn anh hồi học đại học có tổ chức một ban nhạc, anh hát chính, cậu ấy chơi guitar bass.” Lăng Thiên Ý cười đắc ý.
Hạ Sính Đình hét lên: “Ôi trời ôi trời, anh còn là hát chính á, thật nhìn không ra.”
“Em không tin à, anh nói em biết nhé, con gái mê mẩn anh hồi đó nhiều lắm đấy.” Lăng Thiên Ý làm mặt hề: “Không tin lát nữa em hỏi Trình Lãng đi.”
“Anh ấy cũng tới à?” Dư Tịnh lại bắt đầu đứng ngồi không yên.
“Đương nhiên, Trình Lãng là bạn duy nhất của tôi ở Thượng Hải, tôi cũng phải đưa Hạ Sính Đình đến cho cậu ấy biết mặt chứ.” Lăng Thiên Ý xoa tay cười ha ha: “BIết sớm là mọi người quen nhau thì đâu cần vòng một vòng lớn thế này.”
Dư Tịnh vẫn đang nghĩ có nên viện cớ lui đi trước không thì Lăng Thiên Ý bỗng nói: “Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới đây này!”, anh ta vẫy tay.
Gương mặt Trình Lãng bị che khuất dưới ánh đèn, nhìn không rõ lắm, Dư Tịnh có một tích tắc thất thần.
“Ủa!” Anh nhìn thấy Dư Tịnh và Hạ Sính Đình thì tỏ ra ngẩn ngơ: “Sao mọi người cũng ở đây? Chẳng lẽ là….”
Lăng Thiên Ý vỗ vai anh : “Người anh em, cậu đoán đúng đấy.” Anh ta ôm hờ Hạ Sính Đình: “Không ngờ chứ gì, tôi cũng mới biết đây thôi.”
“Trùng hợp vậy.” Trình Lãng thuận thế ngồi xuống chỗ trống duy nhất còn lại bên cạnh Dư Tịnh.
Dư Tịnh vô thức ngồi nhích vào trong.
Lâu không gặp, anh gầy đi, nhưng vẫn rất phong độ, đôi mắt sáng rực.
Hạ Sính Đình lúc này cũng thấy hơi kì cục, tâm ý Trình Lãng dành cho Dư Tịnh, cô không phải không hiểu, nhưng hiện giờ cũng bó tay.
“Dạo này có khỏe không?” Trình Lãng cố bình tĩnh hỏi.
“vẫn khỏe.” Dư Tịnh khẽ đáp: “Còn anh?”
Ánh mắt Trình Lãng thoáng xao động: “Hơi bận.”
Chẳng trách gầy đi, Dư Tịnh không nói ra, cô cắn môi: “Có nghe lời dặn bác sĩ ăn ba bữa đúng giờ không?”
“Yên tâm dạ dày anh không sao.” Trình Lãng nhướng môi.
“Thế thì tốt.” Ánh mắt Dư Tịnh long lanh.
Trình Lãng quay sang Hạ Sính Đình mỉm cười: “Nếu cậu ta dám bắt nạt câu, cứ nói tôi, tôi nhất định sẽ dạy dỗ cậu ta.”
Hạ Sính Đình khoanh tay đắc ý: “Cảm ơn trước nhé.”
Lăng Thiên Ý hậm hực: “Hai người bắt tay đối phó với tôi, tôi nào phải đối thủ.”
“Anh lừa Sính Đình cô nương ai gặp cũng yêu vào tay rồi, không bắt nạt anh thì bắt nạt ai?” Dư Tịnh cười đùa.
“Anh cũng không kém nhé.” Lăng Thiên Ý không phục.
“Năm đó ở trường anh cũng rất được mến mộ, A Lãng cậu nói xem phải không?”
Trình Lãng không hề nể mặt: “Cậu cũng nói là năm đó mà, hảo hán không nhắc tới hào quang trong quá khứ.”
Lăng Thiên Ý gãi đầu cười ngượng ngùng.
Dư Tịnh dùng cánh tay huých Hạ Sính Đình, lén hỏi: “Trước kia không nghe cậu nhắc tới anh ấy, sao tự dung lại yêu nhau?”
Hạ Sính Đình nghĩ ngợi rồi nói: “Cho anh ấy một cơ hội, cũng là ình một cơ hội.”
“Là chuyện tốt.” Dư Tịnh chống cằm, cười nói.
Hạ Sính Đình hơi hất cằm: “Thực ra vẫn là bị anh ấy là động lòng, anh ấy biết rõ tớ chỉ lợi dụng, thế mà vẫn biểu diễn rất tốt trước mặt bố mẹ tớ”. cô thì thầm vào tai Dư Tịnh: “Anh ấy rất chân thành lại có phong độ, nên tớ muốn thử xem.”
“Cuối cùng cậu đã thông suốt.” Dư Tịnh cảm thán.
Hạ Sính Đình sờ cằm: “Con người rồi cũng sẽ trưởng thành chín chắn mà.”
Cuối cùng cô đã bước ra khỏi bóng đen thất tình, Dư Tịnh vô cùng vui mừng. NgƯỜi theo đuổi Hạ Sính Đình xưa nay không hiếm nhưng cô lại chưa từng cho bất kì ai cơ hội, một lòng hướng về Dương Dận, bây giờ cô đã buông được, Dư Tịnh cảm thấy mừng thay bạn. Cô nhận ra Lăng Thiên Ý rất thật lòng vơi sHạ Sính Đình, cô tin tình yêu của hai người nhất định sẽ khai hoa kết quả.
Trình Lãng vừa trò chuyện với Lăng Thiên Ý vừa len lén liếc nhìn Dư Tịnh. Cô trông có vẻ rất vui, đôi mắt cong cong nụ cượi, đẹp đến khó diễn tả.
Lăng Thiên Ý thấy hết, ngầm đá vào chân anh dưới gầm bàn, thấp giọng: “Này, chảy nước dãi rồi kìa.”
Trình Lãng trừng mắt, nhưng vẻ mặt lúng túng, cúp mắt xuống.
Lăng Thiên Ý cơ bản đã chắc chắn mối quan hệ của họ không bình thường, nhưng anh lại lờ mờ nhớ ban đầu lúc giới thiệu, Dư Tịnh là chị dâu họ của Trình Lãng, vậy họ… Anh bắt buộc phải ngăn cản họ tiếp tục. Anh nói: “Bây giờ tạm thời tha cho cậu, lát nữa cậu phải nói rõ cho tôi đấy nhé.”
Trình Lãng làm sao không biết suy nghĩ của bạn, nhưng anh thực sự không muốn giải thích nhiều, cười khổ: “Cậu không tin tôi à?”
“Đương nhiên tôi hiểu tính cách cậu, nhưng tình yêu có lúc giống như thiêu thân lao vào lửa, biết rõ là sai mà vẫn bất chấ tất cả đi tới.” Là bạn thân nhấ của anh, Lăng Thiên Ý tuyệt đối không muốn nhìn thấy anh bước vào ngõ cụt.
Trình Lãng chợt cười: “Tự dưng cậu trở nên văn vẻ thế này, tôi có chút không quen.”
“Đừng có đánh trống lảng”, Lăng Thiên Ý hơi cáu, gai mắt nhất là bộ dạng đùa giỡn đó.
“Được rồi được rồi. tôi sợ cậu quá.” Trình Lãng nhìn hai cô gái đang cười nói vui vẻ: “Lát bọn mình tìm chỗ nào rồi nói.”
Lăng Thiên Ý quá hiểu bạn mình, cậu ta cái gì cũng tốt, chỉ có mỗi chuyện quá cố chấp, bướng bỉnh, một khi lún vào rồi rất khó quay lại, Lăng Thiên Ý lo nhất điểm đó. Anh thầm mừng cũng may hôm nay hẹn nhau, nếu đã bị anh phát hiện, anh sẽ không để mặc Trình Lãng tiếp tục sai lầm.
Nhất thời không khí trở nên nặng nề.
Hạ Sính Đình lạ lùng hỏi: “Hai người sao vậy? Tự dưng im lặng thế?”
Lăng Thiên Ý cười nói: “Không có gì.”
Trình Lãng cũng nói: “Không có gì”, nhưng cứ có vẻ lơ đãng.
Dư Tịnh không nói gì, lặng lẽ uống trà.
Sính Đình cảm thấy rất kì lạ, nhưng kì lạ chỗ nào thì cô không nói được.
Bốn người đều mang tâm sự riêng, khó khăn lắm mới ăn xong bữa, Hạ Sính Đình nói: “Bọn mình đi xem phim, Dư Tịnh cậu có muốn đi chung không?”
“Không đi đâu, sáng mai tớ còn có việc.”
Hạ Sính Đình gật gù: “vậy Trình Lãng phiền cậu đưa cô ấy về nhé.”
Trình Lãng chưa nói gì thì Lăng Thiên Ý đã cuống lên, nói ngay: “Không được.”
“Tại sao?” Hạ Sính Đình vô cùng bất ngờ, Lăng Thiên Ý lại vì chuyện nhỏ này mà phản đối cô.
Lăng Thiên Ý không muốn cho Hạ Sính Đình biết bí mật này, nên tìm đại lí do để đáp cho xong chuyện.
Hạ Sính Đình không tin, thậm chí cô còn nghi ngờ Lăng Thiên Ý đã biết gì đó. Làm sao cô không rõ quá khứ của Trình Lãng và Dư Tịnh, nhưng chuyện đã qua lâu lắm rồi, Dư Tịnh cũng đã kết hôn, cô hiểu bạn mình, đã nói sẽ không có bất cứ vướng mắc gì với Trình Lãng thì chắc chắn sẽ không có. Mặt khác, Hứa Gia Trì còn là anh họ của Trình Lãng, Trình Lãng càng không làm chuyện sai trái được. Lăng Thiên Ý đang phiền não cái gì chứ.
Cô gần như buột miệng hỏi, Dư Tịnh kéo áo cô, tựa bàn đứng lên: “Mình gọi xe về cũng rất tiện.”

“Vậy cậu đi cẩn thận.” Hạ Sính Đình nói, nếu không vì Hứa Gia Trì vẫn đang làm thêm giờ thì cô đã thông báo cho anh tới đón Dư Tịnh rồi.
Dư Tịnh đi rồi, Hạ Sính Đình sa sầm mặt, tức tối trừng mắt nhìn Lăng Thiên Ý.
Lăng Thiên Ý khó xử mấp máy môi, không biết nên giải thích thế nào.
Trình Lãng nhún vai: “Đừng băn khoăn nữa, Sính Đình biết còn nhiều hơn cậu.”
“Hả?” Lăng Thiên Ý ngớ người.
“Tôi khai thật với cậu nhé, tôi và Dư Tịnh lúc học cấp ba đã yêu sớm, bị thầy cô và bố mẹ phản đối, bị họ ép chia tay, về sau chúng tôi mất liên lạc đến lúc không lâu trước đây mới biết cô ấy đã thành chị dâu họ của tôi.” Trình Lãng kể lại với giọng bình tĩnh, cố nén chịu cơn đau mãnh liệt, sâu đậm bất ngờ ập tới.
“Hóa ra là thế.” Lăng Thiên Ý chỉ tìm được một câu để hình dung tâm trạng lúc này của mình: tạo hóa trêu ngươi.
Trình Lãng lặng thinh rồi nói: “Sính Đình là bạn thân nhất của Dư Tịnh, cũng giúp chúng tôi rất nhiều.”
Hạ Sính Đình chen vào: “Tiếc rằng sau khi Dư Tịnh chuyển trường chuyển nhà rồi, em cũng không tìm thấy cô ấy, nếu không hai người cũng không ra nông nổi này.” Cô ngập ngừng: “Mình cũng mới liên lạc lại với cô ấy từ hai năm trước, lúc đó lại không có cách liên lạc với cậu, lại thêm mình cũng không biết cậu còn thương cô ấy, nên…”
Trình Lãng cắt ngang: “Không thể trách cậu, chắc là tôi và cô ấy có duyên vô phận”, anh không ngừng thở dài.
Lăng Thiên Ý sau khi tiêu hóa xong, bình tĩnh tìm ra trọng tâm: “Cậu không hề quên cô ấy, trong lòng luôn có cô ấy.”
Trình Lãng thẳng thắn thừa nhận: “phải.”
“Cô ấy đã kết hôn.”
“Phải”
“Còn là chị dâu họ của cậu!”
“Không sai.”
Lăng Thiên Ý tỏ vẻ hận thép không thành gang: “Thế mà cậu biết rõ còn cô ý phạm lỗi>”
“Thích một người có sai không?” Ánh mắt Trình Lãng hơi thay đổi, cau mày.
“Thích một người không sai, nhưng thích một người đã có chồng thì là đạo đức bại hoại.” Lăng Thiên Ý không kiêng nể gì, nhưng anh không hối hận, anh muốn nói nặng để thức tỉnh bạn mình.
“Lăng Thiên Ý đừng quá đáng.” Hạ Sính Đình nhắc anh.
Trình Lãng đập mạnh bàn, trước kia Thi Thi nói anh như thế, anh vẫn bình tĩnh đối phó, nhưng đổi lại là Lăng Thiên Ý thì anh không thể chấp nhận, bạn thân nhất, cái anh cần không phải là an ủi, không phải là mỉa mai châm biếm nhưng cũng không thể là sỉ nhục.
Âm thanh hơi lớn, bàn của bọn họ bỗng chốc biến thành tiêu điểm.
Hạ Sính Đình đưa ly nước cho anh: “Bình tĩnh.” Cô kéo Lăng Thiên Ý ngồi xuống: “Ngồi yên, im lặng.”
Trình Lãng uống cạn ly nước, nỗi ấm ức trong ngực dần giải tỏa. Lăng Thiên Ý tuy nói năng khó nghe nhưng cũng vì muốn tốt cho anh, anh không phải không biết. “Tôi và Dư Tịnh trong sáng, chỉ có tôi đơn phương yêu cô ấy, cô ấy chưa từng chấp nhận.”
Hạ Sính Đình vội nói: “Điểm này thì em có thể làm chứng.”
Vậy còn được, Lăng Thiên Ý chỉ sợ bạn mình không kìm được, lún sâu hơn thôi: “Rút lui khi còn sớm đi, người anh em.” Gặp đúng người vào sai thời điểm, chỉ có thể là một tiếng thở dài.
Chuyện đâu dễ như nói, nhưng Trình Lãng không muốn bạn mình thất vọng, vẫn gật đầu nhận lời: “Tôi sẽ cố gắng.”
Lăng Thiên Ý thở ra: “Người anh em, lúc nãy thật xin lỗi.”
Trình Lãng rộng lượng: “Không có gì.”
Hạ Sính Đình lúc này mới thở phào: “Em thật lo hai người sẽ đánh nhau.”
Lăng Thiên Ý chướng mày: “Có phải chưa từng đánh đâu.”
“Sao, còn muốn thử nắm đấm của tôi không?” Trình Lãng khiêu khích.
“Sao không?” Lăng Thiên Ý không chịu thua.
“Này này này, em đùa thôi, hai người đình làm thật à.” Hạ Sính Đình giữ chặt Lăng Thiên Ý trên ghế, chỉ sợ anh manh động.
Lăng Thiên Ý nheo mắt: “Yên chí, cậu ta không phải đối thủ của anh.”
Hàng lông mày của Trình Lãng nhếch lên: “Thế à?”
Hạ Sính Đình hào hứng: “Nói xem lúc đó sao hai anh lại đánh nhau.”
Lăng Thiên Ý bỗng trở nên kì lạ.
Trình Lãng cũng thiếu tự nhiên.
Nói đi”. Hạ Sính Đình nhíu mày, có gì mà che giấu chứ.
“Trình Lãng cậu nói đi.”
“Thôi cậu nói đi.”
Hai người đẩy qua đẩy lại, Hạ Sính Đình nghi ngờ: “Không phải vì theo đuổi cô nào đó chứ?”
“KHông phải không phải.” Để tránh hiểu lầm, Lăng Thiên Ý lập tức khai thật.
Chuyện là thế này.
Lúc đó Lăng Thiên Ý và Trình Lãng vừa vào năm nhất đại học, hai người không cùng chuyện ngành một ngày nọ đụng nhau ở nhà ăn. Vì đi hơi muộn nên trong nhà ăn chỉ còn lại một phần thịt bò kho, hai người quyết định sẽ ra sân thể tháo đánh nhau một trận, kẻ thắng sẽ được. Kết quả khi hai người mũi bầm mắt sưng quay về thì phần bò kho cuối cùng đó đã bị người ta mua mất rồi. Hai người nhìn nhau, rồi cùng lúc phá lên cười to, tuy không được ăn nhwung không đánh không quen, trở thành bạn thân.
Đây là câu chuyện hai kẻ tham ăn, đánh nhau vì bò kho, nên xấu hổ không dám nói.
Hạ Sính Đình ôm bựng cười lăn lộn, rồi hỏi vấn đề mà cô quan tâm nhất: “Ai đánh thắng?”
Lăng Thiên Ý: “Ưm…”
Trình Lãng không ói, khóe môi nhếch lên.
“Xem ra là Trình Lãng tắng.” Hạ Sính Đình nói, nhướng mày.
“Người anh em, tôi giữ thể diện cho cậu trước mặt bạn gái tôi đấy.” Lăng Thiên Ý lè lưỡi.
Trong mắt Trình Lãng thoáng nụ cười: “Là tôi thua.”
Lăng Thiên Ý vỗ vai anh: “Nghĩa khí lắm.”
Cuối cùng khi chia tay, Lăng Thiên Ý lại trịnh trọng dặn Trình Lãng: “Có lúc nhìn ở góc độ khác, cậu sẽ nhận ra trên thế gian này ngoài Dư Tịnh ra, có rất nhiều cô gái hợp với cậu.”
Trình Lãng che giấu nỗi chua xót, cười mắng: “Cậu bớt sến đi cho tôi nhờ.”
Hạ Sính Đình nheo mắt: “Trình Lãng…”
“KHông phải lại đến lượt cậu khuyên ngăn tôi đó chứ?” Trình Lãng phì cười.
“Mình chỉ muốn nói câu xin lỗi với cậu.” Vẻ mặt cô toát ra vẻ kì quái.
Trình Lãng nói gọn: “Tôi đã nói là không liên quan đến cậu.”
“Nhưng…” Hạ Sính Đình cắn môi, ngập ngừng.
“Đi đi, Thiên Ý đợi sốt ruột rồi kìa.” Trình Lãng lơ đãng khoát tay.
Muộn quá nên không kịp xem phim nữa, Lăng Thiên Ý lái xe đưa Hạ Sính Đình về thẳng nhà. Trên đường, anh nói: “Tiếc quá.”
Hạ Sính Đình đang ôm tâm sự, không nghe rõ:” Tiếc gì cơ?”
“Trình Lãng và Dư Tịnh trai tài gái sắc vô cùng xứng đôi, vậy mà không thể ở bên nhau, thật quá đáng tiếc.”
Hạ Sính Đình im lặng, tâm trạng vốn đã bình tĩnh của cô lại bị câu nói của Lăng Thiên Ý khuấy đảo. Cô là người khá vô tư, rất nhiều việc không để tâm nhiều, cho dù thất tình thì cũng chỉ giống như bệnh một trận rồi khỏe lại. Nhưng lúc nãy thấy Trình Lãng mỉm cười vui vẻ, cô rất đau lòng. Có một việc cô đã giấu trong lòng rất lâu, nếu không vì cô sơ suất vô tâm, Trình Lãng và Dư Tịnh sẽ không bỏ lỡ nhau, nhưng cô không dám nói ra, sợ Trình Lãng trách móc, Dư Tịnh oán thán, cô không muốn mất đi hai người bạn tốt.
“Em sao thế?” Lăng Thiên Ý thao thao bất tuyệt về suy nghĩ và cảm giác của mình, Hạ Sính Đình lại không phản ứng gì.
“Không sao, có lẽ là buồn ngủ.” Hạ Sính Đình cũng không dám nói anh nghe.
Lăng Thiên Ý vuốt mái tóc ngắn của cô: “Sắp đến nhà rồi, ngủ một giấc thật ngon nhé.”
Hạ Sính Đình khẽ vâng, rồi lại chìm vào suy tư.
Hôm nay Dư Tịnh dậy rất sớn. Hứa Gia Trì hỏi: “Sớm thế?”
“Dạ, hôm nay đi thăm mộ chị.”
“Ừ…” Hứa Gia Trì vỡ lẽ.
“Em biết anh bận rộn, nên không gọi anh đi cùng.” Dư Tịnh nói, đắp chăn lại cho anh: “Anh ngủ thêm đi.” Cô vốn làm ca ngày, nhưng để đi thăm mộ chị đúng ngày, cô đã đổi với Vương Lệ Quân.
Cô thu xếp xong rồi đi rất sớm nhưng Hứa Gia Trì làm sao có thể ngủ được nữa.
Ba người nhà Dư Tịnh thuê một chiếc xe đến Tịnh Viên, ong Dư thuận miệng hỏi: “Gia Trì đâu?”
“Anh ấy vừa đến công ty mới, không tiện nghỉ phép ạ.” Dư Tịnh nói.
Ông Dư gật gù, không để tâm lắm.
Chuyện đã qua bảy năm rồi, nhưng ông bà Dư khi nhìn thấy hình Dư Khiết trên bia mộ, thì vẫn không kìm được nước mắt.
Dư Khiết thông minh lanh lợi, lại ngoan ngoãn, từ nhỏ đã dược mọi người yêu mến, còn Dư Tịnh tinh quái hơn, lúc nhỏ hoạt bát hiếu động, một đứa lặng lẽ một đứa nghịch ngợm luôn mang lại niềm vui vô tận cho dù người nhà. Mất đi một, giống như cắt bỏ đi một mảnh trong tim vậy.
Dư Tịnh mỗi tay dìu một người, hít thở thật sâu: “Chị, em sẽ chăm sóc bố mẹ thật tốt, chị yên tâm.”
Bà Dư lau nước mắt:”Cũng may còn có một đứa con gái ngoan ở bên chúng ta.” Bà bày lần lượt đồ cúng ra, nhận ra hoa hồng và pocky trước mộ, nói như đã đoán trước: “Người này lại tới rồi.”
“Cậu ta biết Tiểu Khiết thích hoa hồng và ăn pocky nhất, có thể là bạn thân của nó.” Ông Dư nói.
Bà Dư lấy khăn giấy ra lau hình trên bia, bất ngờ phát hiện ra không có tí bụi nào: “Xem ra là một người có lòng.”
Dư Tịnh không phải năm nào đến ngày giỗ cũng có thời gian đi tảo mộ nên có vài việc biết được từ bố mẹ. Người mà họ nói, bảy năm nay đều đến thăm Dư Khiết trước ngày giỗ một ngày, mang đến hoa hồng vàng và đồ ăn vặt mà chị thích nhất, đồng thời lau chùi bia mộ rất sạch sẽ. Nhưng Dư Tịnh không hiểu, nếu đã là bạn thân thì không có lí do gì nhớ nhầm ngày giỗ của Dư Khiết. Cô ngẫm nghĩ rồi hỏi bố mẹ.
Ông bà Dư suy nghĩ hồi lâu cũng không nói rõ được.
Ánh mắt Dư Tịnh lóe lên phân tích: “Khả năng duy nhất là anh ta muốn tránh né chúng ta.”
“Tại sao?” Bà Dư không hiểu.
“Con cũng chỉ nói thế thôi.” Nhưng trực giác của phụ nữ mách bảo Dư Tịnh, suy đoán của cô rất đáng tin.
Nhưng cô không có ý muốn đi tìm sự thật, cho dù anh ta cố ý trốn tránh hay nhớ nhầm thời gian nếu đã đến thăm Dư Khiết thì cô vẫn phải cảm kích.
Dư Tịnh và Vương Lệ Quân đổi ca với nhau, tối đó Dư Tịnh trực ca đêm.
Khu bệnh khoa ngoại có ông Châu là bệnh nhân cũ, cuối cùng đã tìm được nguồn hiến gan, sắp xếp đêm đó tiến hành mổ ghép gan. Căn cứ vào thời gian trữ gan, và cả tính ổn định của điện áp tối đó, ca mổ sẽ bắt đầu lúc chín giờ.
Phẫu thuật ghép gan là phẫu thuật dạng phức tạp nhất, tình trạng của mỗi bệnh nhân lại khác nhau, sau khi phẫu thuật tiến hành được khoảng ba tiếng, bệnh nhân được đưa ICU quan sát. Nếu không có gì lạ thì sau khi hết thuốc mê sẽ tỉnh, sau đó qua mọt hai ngày nữa đợi phản ứng bài trừ, là có thể vào thuốc. Đây là một sự chờ đợi vất vả, bệnh nhân phải chịu đựng cơn đau hành hạ, đối với người nhà cũng là một
Danh sách chương
17/17 (100%)