Chương 1: Trả lời Topic

Long Hương, một cô gái trưởng thành rất bình thường, việc thích làm nhất là đọc sách, sách thích đọc nhất là tiểu thuyết, tiểu thuyết thích đọc nhất là xuyên không. Từ nhỏ đến lớn, sách xuyên không cô đã đọc qua không hơn một ngàn thì ít nhất cũng phải chín trăm chín mươi bản.

Long Hương mãi chìm ngập trong mớ tiểu thuyết xuyên không kết quả là lớn tuổi rồi còn không chịu ổn định cuộc sống, không chịu yêu đương, ngày ngày sống trong mơ, tâm tư mê mẩn, chỉ trông ngóng được xuyên về cổ đại, dùng tư tưởng văn minh hiện đại chinh phục một anh vua hoặc là một anh đẹp trai tài mạo song toàn nào đấy.

Một đêm Long Hương còn đang xuyên không trong mộng, một giọng nói quyến rũ vang lên: “Bạn muốn xuyên không? Xin vui lòng gọi tới số 46468468 để biết thêm chi tiết.” Long Hương đoán có khi mình muốn xuyên không quá nên tẩu hỏa nhập ma, gặp phải ảo giác, nghĩ lại có chút tiếc nuối rằng đó chỉ là một giấc mộng.

Nhưng mà mấy ngày tiếp theo, giọng nói này vẫn cứ vang lên rõ ràng trong giấc mơ, Long Hương không thể không để ý. Cô muốn xuyên không đến phát điên rồi, cố kìm nén sợ hãi, ôm tâm lý lấy ngựa chết làm ngựa sống ( hy vọng mong manh, tự an ủi, lừa dối bản thân là chính ) gọi đến số kia, không ngờ gọi được thật.

Người trong điện thoại nói chắc chắn có thể giúp cô xuyên không đến bất kỳ thời đại nào cô muốn, chi phí là tất cả tài sản hiện có của cô đều phải trả cho Ủy Ban Điều Phối Xuyên Không.

Tuy rằng Long Hương vô cùng muốn xuyên không, nhưng đề cập đến vấn đề tiền bạc, cô không khỏi có chút suy nghĩ, nghi ngờ phía bên kia lừa tiền. Đối phương nghe ra trong lời nói của cô có ý đề phòng, cười nói: “Chờ buổi tối bạn ngủ rồi, tôi sẽ đi tìm bạn ký hợp đồng xuyên không, đến lúc đó tự nhiên bạn sẽ tin.”

Buông điện thoại, Long Hương lập tức liên lạc với bạn thân, nhờ cô ấy gọi đến số điện thoại kia, dò xét thực hư một chút. Chỉ một lát sau bạn thân gọi lại nói số điện thoại đó không tồn tại.

Không tồn tại? Sao lại thế được? Long Hương lại bấm dãy số kia một lần nữa, vẫn kết nối được, vẫn là người kia nghe điện thoại, hắn cũng biết cô vừa làm gì, vừa mở miệng đã nói: “Có phải bạn vừa đưa số này cho người khác không vậy? Vô ích thôi, chỉ có người thực sự muốn xuyên không mới có thể kết nối được tới số này.”

Long Hương phản bác, “Như thế lại càng không đúng rồi, người bạn kia của tôi còn muốn xuyên không hơn cả tôi.”

Người nọ cười hỏi: “Cô bạn kia có phải là Vạn Niên Tiềm Thủy Đĩnh không? Đọc tiểu thuyết chưa bao giờ comment?”

“Đúng, nhưng mà việc kia với việc này liên quan gì?”

“Liên quan lớn, ở chỗ này chúng tôi cũng kết nối với internet, chỉ có người đọc văn xuyên không mà tích cực comment lại mới có thể cảm ứng được với chúng tôi. Cô có thể khuyên cô ấy sửa tật xấu này, nếu không cô ấy có ước cả đời cũng không đến lượt cô ấy xuyên không.”

“A? Còn có chuyện này sao?” Long Hương cảm thấy vô cùng may mắn, mỗi lần đọc truyện vất vả comment quả là không uổng phí a!

(Kêu gọi mọi người hãy hành động, làm một độc giả có đạo đức! Xem truyện nhất định phải comment! Những điều tốt đẹp sẽ tìm đến với bạn!)

Vốn dĩ mã vùng điện thoại cần phải trả tiền thì mới lấy được, bởi vì tết cho nên được phát tán đại trà, mã vùng 110, nếu như xuyên không không đến được cổ đại, thì đi tham quan sở cảnh sát một ngày coi như là bồi thường vậy.

Danh sách chương
1/5 (20%)