Chương 325: Đế Phong, Vương Thương (2)

Chương 325: Đế Phong, Vương Thương (2)

Nhưng Đế Thừa cũng nhìn ra, mặc dù người Bạch Lộc thư viện nhiệt tình khách khí với hắn, lại không có một chút ý muốn phụ tá hắn, không có bất kỳ ý nghĩ như vậy, thậm chí, hắn ngay cả tộc lão của Bạch Lộc thư viện cũng không thấy.

Bất quá da mặt của Đế Thừa này cũng dày, một mực ở trong Bạch Lộc thư viện, lúc thì dây dưa Bạch Lộc Di.

Điều này làm cho người của Bạch Lộc thư viện cực kỳ hoài nghi, mặc dù Đế Thừa là hậu nhân của Đế thị nhất mạch, nhưng Đế thị nhất mạch thật sự dám giao tương lai cho một nhân vật như thế sao?

Thẳng đến có một ngày, lại có một thanh niên hàng lâm Bạch Lộc thư viện, Bạch Lộc thư viện mới biết mình nghĩ sai rồi.

Lần này người tới, tên là Đế Phong, người này so với Đế Thừa tuyệt nhiên bất đồng, trầm ổn, lãnh tĩnh, tuy tuổi không kém Đế Thừa nhiều, nhưng lại mơ hồ có khí thế lãnh tụ, cho người ta cảm giác khí độ phi phàm.

Hơn nữa, thực lực của người này, cường đại hơn Đế Thừa quá nhiều.

Hắn tới, Đế Thừa liền không dám tiếp tục lấy thân phận người thừa kế Đế thị nữa, điều này làm cho người Bạch Lộc thư viện minh bạch.

Đế Thừa, khả năng chẳng qua là người dò đường, Đế Phong này, mới là nhân vật tuyển định chân chính của Đế thị nhất mạch, Đế Phong cùng Đế Thừa đối lập, Bạch Lộc thư viện đột nhiên cảm giác được, Đế Phong quá ưu tú, hắn có lẽ thật có thể lãnh tụ toàn bộ Thương Vương nhất mạch.

Bạch Lộc thư viện Diễn võ trường, rất nhiều người ở chỗ này quan sát trong hai thanh niên chiến đấu, hai người kia, chính là Đế Phong cùng Bạch Lộc Cảnh.

Chỉ thấy Bạch Lộc Cảnh ở dưới thế công của Đế Phong rơi xuống hạ phong, cước bộ liên tục lui về phía sau, ngưng mắt nhìn thanh niên phía trước, ánh mắt lập loè tinh mang nói:

- Ngươi nên còn có một cái tên khác a.

Đế Phong vung ống tay áo, nhìn Bạch Lộc Cảnh cười nói:

- Thực lực của Cảnh đệ phi phàm, nhất định có thể ở trên Thiên Mệnh bảng tiếp tục tiến lên mấy vị trí, ta đích xác còn có một cái tên, Vương Thương.

- Vương Thương, Vương Thương.

Bạch Lộc Cảnh thì thào nói nhỏ, cười nói:

- Quả nhiên là ngươi, hôm nay, ta mới coi như biết hàm nghĩa chân chính của cái tên Vương Thương này.

Mấy vị lão giả ở bên cạnh quan sát cũng phong mang lóng lánh, người này, đúng là Vương Thương.

- Vương Thương.

Bạch Lộc Di cũng lộ ra một tia kinh sắc, Thiên Mệnh bảng, xếp thứ năm, tên là Vương Thương.

Vương Thương, Thiên Mệnh bảng thứ năm, danh chấn Đại Hạ, lại có mấy người biết, tên thật là Đế Phong.

- Vương Thương, Thương Vương, thì ra là thế.

Gia gia của Bạch Lộc Di ở trên khán đài thì thào nói nhỏ, hắn cũng hiểu hàm nghĩa cái tên này.

Chẳng qua là, nhân vật như Vương Thương, hắn cũng không được đến Thương Vương truyền thừa, được Thương Vương lệnh sao?

Kì thực, đây cũng là một cái tiếc nuối của Đế Phong, cũng không phải hắn không có năng lực, chẳng qua là cùng hoàn cảnh lớn lên của hắn có quan hệ, hắn từ nhỏ, liền bị sư tôn mang đi vân du tứ phương, chờ hắn trở về, đã là Nguyên Phủ cảnh, bỏ lỡ.

Nhưng Đế Phong không quan tâm.

Mặc dù không có bắt được Thương Vương lệnh, hắn như trước sẽ chủ đạo Thương Vương nhất mạch.

- Tiểu Di, ngươi xem người này, có thể dẫn dắt Thương Vương nhất mạch phục hưng hay không?

Gia gia của Bạch Lộc Di nhìn nàng mỉm cười nói, làm cho Bạch Lộc Di sửng sốt.

Nàng đột nhiên có loại ý nghĩ, người của Đế thị nhất mạch quá thông minh, đầu tiên là cho Đế Thừa tới, làm cho Bạch Lộc thư viện đối với hắn có ấn tượng cực xấu, sau đó, Thiên Mệnh bảng đệ ngũ Đế Phong, xuất hiện!

Trùng kích như vậy, rất dễ dàng khiến người ta nhận đồng Đế Phong.

Bạch Lộc Di không biết nên đáp lại như thế nào, nhưng đúng lúc này, chỉ thấy cách đó không xa có người đến, đi tới phía dưới cách đó không xa, nhìn Bạch Lộc Di nói:

- Di tiểu thư, Tần Vấn Thiên trở lại rồi.

Đôi mắt đẹp của Bạch Lộc Di hơi đình trệ, sau đó lộ ra nụ cười nhạt, tên kia, rốt cục trở lại rồi sao!

Sau khi Tần Vấn Thiên được đến một quyển cổ thư, liền chuyên tâm tìm hiểu, đồng thời cảm thụ thân thể biến hóa, lần này bế quan, chính là ròng rã hai tháng, hoàn toàn quên mất thời gian.

Hai tháng này, hắn thật sâu cảm nhận được huyết mạch của mình cường đại, đồng thời, cũng cảm nhận được Kim Hình Thiên Tôn lưu lại quyển cổ thư kia bác đại tinh thâm.

Kim Hình Thiên Tôn đúng là nhân vật rất giỏi, vô luận là ở trên tạo nghệ Thần Văn hay tu vi Võ Đạo, tất cả đều cường đại.

Tần Vấn Thiên thậm chí đang nghĩ, hắn lưu lại một quyển truyền thừa cổ thư khác tuy bị hắn bỏ qua, nhưng tất nhiên cực kỳ lợi hại.

Nhưng Tần Vấn Thiên không hối hận, hắn tin tưởng trực giác của mình, nếu như không phải mở Thần Nhãn, chính mắt thấy các nam tử kim giáp không phải Khôi Lỗi, có lẽ hắn cũng sẽ không hoài nghi truyền thừa này, nhưng thấy chín cường giả Võ Đạo lại như Khôi Lỗi bảo vệ truyền thừa, thậm chí có thể trực tiếp bỏ rơi sinh mệnh khu động Kim Giáp Cự Nhân Khôi Lỗi, Tần Vấn Thiên hắn không thể không hoài nghi quyển cổ thư kia.

Bởi vậy, hắn bỏ qua.

Hai tháng này, thực lực của hắn đề thăng rất lớn, vô luận là trên Võ Đạo hay tạo nghệ Thần Văn, hôm nay hắn, đối với bản thân càng tự tin, có lẽ không lâu lắm, hắn liền có thể chân chính có một chỗ ngồi ở Vọng Châu thành, không đến mức giống như bây giờ, làm bất cứ chuyện gì cũng bó chân bó tay.

Đây cũng là Tần Vấn Thiên đi tới Vọng Châu Thành mới có cảm giác như vậy, loại cảm giác cấp bách này, làm cho hắn giờ khắc nào cũng đang nghĩ nhanh chóng tăng cao thực lực, kì thực, hắn tu hành đã đầy đủ xuất sắc.

Mười sáu tuổi bước vào tu hành chi lộ, thức tỉnh Tinh Hồn, ba Tinh Hồn, tất cả đều tới từ Ngũ Trọng Thiên, đến bây giờ, hắn còn chưa gặp phải bất kỳ người nào có thể so sánh với hắn.

Không đến mười tám tuổi, hắn bước vào Nguyên Phủ cảnh, danh chấn xuất ngoại, thậm chí, quyết định Sở Quốc hoàng quyền thuộc sở hữu, đây là thành tựu rất nhiều người một đời cũng không thể đạt đến.

Cho tới bây giờ, hắn còn không đầy mười chín tuổi, hiện tại tu vi của hắn là Nguyên Phủ Tứ trọng, thời điểm bế quan hắn lại đột phá, từ Nguyên Phủ tam trọng, bước vào Tứ trọng.

Nguyên Phủ trì càng thêm lớn mạnh, cảm ngộ đối với Võ Đạo cũng khắc sâu hơn vài phần.

Cách đó không xa, một thân ảnh tịnh lệ đi tới, mặc dù Bạch Lộc Di không bằng Mạc Khuynh Thành, nhưng khiến người ta nhìn cực kỳ thoải mái, sạch sẽ, khoan khoái, thuần khiết, gợi cảm tập trung vào một thân, mỗi lần thấy nàng, luôn có thể khiến mắt người ta sáng lên.

- Cái tên nhà ngươi, còn biết trở về.

Bạch Lộc Di hờn dỗi trừng Tần Vấn Thiên một cái, nàng ở trước mặt Tần Vấn Thiên càng ngày càng không có cảm giác lạnh lùng, lộ vẻ cực kỳ tùy ý, lúc thì lộ ra nữ nhi tình, càng thêm vài phần mị lực.



Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện