Chương 68: Thứ chiến

Nguyên lực hoá hình, đây là tiêu chí của cường giả Dũng Tuyền Cảnh.

Ở trong tiếng cười nhạo, Phong Lạc chán chường chạy đi. Nếu không phải ca ca của hắn xác thực là thiên tài, vị cường giả Dũng Tuyền Cảnh kia hoàn toàn có thể diệt hắn tại chỗ.

Võ đạo coi trọng nhất chính là tôn ti, hành vi của Phong Lạc quả thực là đại nghịch bất đạo, cho dù bị diệt, Phong gia cũng không dám nói cái gì.

- Lăng huynh, chúc mừng!

- Chúc mừng Lăng huynh, sinh ra một đứa con trai tốt.

- Lăng huynh, lần này nhất định phải hảo hảo mời khách.

Trên khán đài, đại nhân vật của rất nhiều thôn trấn đều chúc mừng Lăng Đông Hành.

Lăng Đông Hành cười to, cực kỳ hài lòng. Trước đó, hắn cũng từng ảo tưởng qua tình cảnh này, nhưng hắn biết đây chỉ là mộng không chân thực, không nghĩ tới lại có một ngày thành sự thật.

- Ha ha ha ha, cũng là tiểu tử thúi này số may, được một tiêu chuẩn tiến vào Hổ Dương Học Viện, hẳn là không thể nào tiến thêm bước nữa.

Hắn lắc đầu, thật giống như rất khiêm tốn.

Kỳ thực ai cũng có thể nhìn thấy hắn cười sắp rách khóe miệng, hiển nhiên đắc ý đến sắp thành hình dạng rồi.

Cũng đúng, ai sinh con trai có thể đạt được tư cách tiến vào Hổ Dương Học Viện, đều có thể cười đắc ý như thế.

- Lăng huynh, không cần khiêm tốn, những thôn trấn như chúng ta, có thể tiến vào năm mươi vị trí đầu đã rất đáng gờm! Hơn nữa, năm nay con trai của ngươi mới mười bảy tuổi, ba năm sau, sáu năm sau đều có thể tham gia Đại Nguyên luận võ, nói không chắc lần tiếp theo chính là mười vị trí đầu, giới tiếp nữa chính là thứ nhất.

Có người cười nói.

Tuy Lăng Hàn đánh rất đẹp, nhưng dù sao đối thủ quá yếu, ai cũng không cho rằng một Tụ Nguyên tầng bốn có thể giết vào mười vị trí đầu, huống chi là chiến thắng Tụ Nguyên tầng chín như Tứ Vương Tử.

Lăng Đông Hành cười khà khà, hắn tự nhiên không thể nói con trai của hắn tràn ngập hùng tâm tráng chí, lần này là trực tiếp nhắm thứ nhất mà đi.

Nói thật, hắn cũng không quá tin tưởng, dù sao cảnh giới chênh lệch quá lớn.

Lăng Hàn đi xuống lôi đài, mọi người dồn dập tiến lên chúc mừng. Dù sao người có thể tiến vào Hổ Dương Học Viện đều rất tiềm lực, nói không chắc có thể một tiếng hót làm kinh người, trở thành đại nhân vật hô mưa gọi gió của Vũ Quốc.

Bởi vậy, ai cũng không ngại nói vài câu khen tặng vào lúc này. Ngược lại cũng không có tổn thất cái gì a? Vạn nhất ngày sau Lăng Hàn thu được thành tựu lớn, bọn họ có thể lấy chuyện này đến bám giao tình.

Lăng Đông Hành là một gia chủ, tự nhiên quen thuộc loại xã giao này, hắn rất chu đáo, để mỗi người đều cảm thấy được hắn coi trọng.

Hai cha con cộng với Lưu Vũ Đồng trở lại Thiên Dược Các, nghỉ ngơi một đêm, ngày mai sẽ tiến hành tranh đấu năm mươi tiến mười.

Kỳ thực mười người đứng đầu đều có khen thưởng, đương nhiên xếp hạng càng cao, khen thưởng càng phong phú.

Mặt khác, Lí Hạo cũng đánh vào năm mươi vị trí đầu.

Hơn nữa dựa vào đao khí, khiến người ta rất xem trọng tiền đồ của hắn. Bởi vì toàn bộ Đại Nguyên thành, trong giới trẻ tuổi đợt này, người tu ra "Khí" không vượt qua mười cái.

Chỉ là Lý gia cũng có trưởng bối theo tới, buổi tối người mình đương nhiên phải trước tiên chúc mừng một phen, bởi vậy nên không có mời Lăng Hàn. Đương nhiên cũng không có mời bọn người Lưu Đông. Có điều trở lại Quách Thạch Trấn, Lý gia nhất định sẽ cử hành một hồi khánh yến long trọng.

Ngày thứ hai, Lăng Hàn và Lăng Đông Hành, Lưu Vũ Đồng đi tới tràng giác đấu, mà Chư Hòa Tâm cùng Trương Vị Sơn thì đang luyện chế Hồi Nguyên Đan, đã sớm tiến vào trạng thái vong ngã, bởi vậy không có tới quan sát Lăng Hàn thi đấu.

- Lăng ca!

Lí Hạo đi tới, đứng sóng vai với hắn, sau đó dùng ánh mắt kính sợ nhìn mấy người Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt. Mấy người này ở dĩ vãng là thần tượng mà hắn chỉ có thể ngước nhìn, không nghĩ đến hiện tại lại có thể lên đài cạnh tranh, để hắn hưng phấn vô cùng.

- Không nên tự ti, ngươi đã tu ra đao khí, thành tựu tương lai nhất định sẽ vượt qua bọn họ!

Lăng Hàn vỗ vỗ vai của hắn nói.

- Ừm!

Lí Hạo gật đầu, kỳ thực hiện tại hắn kém bọn người Tứ Vương Tử chỉ là cảnh giới không đủ, tu ra đao khí, ngày sau hắn có thể trở thành vương giả đồng cấp.

- Lăng huynh!

Nhìn thấy Lăng Hàn đi tới, bọn người Tứ Vương Tử đều chắp tay chào, bắt chuyện.

Lí Hạo không khỏi há to miệng. Lăng Hàn này cũng quá được hoan nghênh đi, thật giống như bị mọi người vờn quanh, ngay cả Tứ Vương Tử cũng không được hoan nghênh như thế a!

Đó là tự nhiên, hiện tại sau lưng Lăng Hàn nghiễm nhiên đứng ba vị Đan Sư Huyền Cấp, từ một ý nghĩa nào đó, hắn còn trâu bò hơn Đại Nguyên Vương.

- Hiện tại bắt đầu tranh đoạt mười vị trí đầu!

Đại quản gia xuất hiện, con mắt hơi híp, một bộ tuổi già sức yếu, nhưng âm thanh cực kỳ vang dội, truyền khắp tràng giác đấu.

- Quy tắc rất đơn giản, nơi này có mười võ đài, các ngươi tùy tiện chọn một cái leo lên. Nếu như phía trên không có ai, ngươi chính là đài chủ, nếu như có người, ngươi liền công võ đài.

- Mỗi người chỉ có một cơ hội công võ đài.

- Lúc mặt trời lặn, mười người còn ở trên lôi đài chính là top 10.

Đây quả thật đơn giản, chính là đánh.

Sau khi Đại quản gia nói xong, đại bộ phận ánh mắt đều nhìn lại đám người Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt,… Bọn họ nắm giữ thực lực tuyệt đối, nếu những người khác muốn thu được một vị trí trong mười vị trí đầu, như vậy nhất định phải tránh mấy cường giả này.

Tứ Vương Tử cười ha ha, khí vương giả bắn ra bốn phía, tung người đi lên võ đài thứ nhất, đứng chắp tay, chờ người khác khiêu chiến.

- Ta bêu xấu trước!

Lý Đông Nguyệt nhảy lên võ đài thứ hai.

Mấy người Kim Vô Cực, Bách Lý Đằng Vân, Hạ Trọng Quang cũng dồn dập chiếm một võ đài, trong nháy mắt bảy võ đài đã "danh hoa có chủ". Những người này đều có tự tin tuyệt đối, cũng không để ý bị người xa luân chiến.

Lăng Hàn nhấc chân, muốn lên võ đài.

- Lăng ca, chúng ta vẫn là đợi buổi chiều đi, như vậy cơ hội mới lớn một chút.

Lí Hạo vội vàng khuyên nhủ.

- Ha ha, không có chuyện gì, nơi này không có mấy người là đối thủ của ta.

Lăng Hàn khoát tay áo, thả người nhảy lên võ đài thứ tám.

Ngay sau đó, võ đài thứ chín, thứ mười cũng bị người chiếm. Đến đó, mười vị đài chủ đã xuất hiện, kế tiếp liền xem ai tới khiêu chiến.

- Ta đến!

Có người nhảy lên võ đài thứ mười, tiến hành khiêu chiến. Ngay sau đó, lại có người thứ hai nhảy lên võ đài thứ chín. Nhưng để khán giả cảm thấy kỳ quái là, lại không có ai đi khiêu chiến Lăng Hàn.

Nơi này không thiếu cao thủ Tụ Nguyên tầng chín, tự nhiên có thể thấy Lăng Hàn chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn mà thôi, lẽ ra tu vi này, ở trong mười đài chủ là lót đáy, tại sao không có ai khiêu chiến?

Bọn họ không rõ, nhưng trong năm mươi người tiến vào vòng này, đại bộ phận đều là mấy ngày trước đã tham gia tiệc rượu của Tứ Vương Tử, biết Lăng Hàn có ba vị Đan Sư Huyền Cấp làm hậu trường, ai dám tới khiêu chiến?

Ngươi không cho ba vị Đan Sư mặt mũi sao?

Ngoại trừ Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt cùng mấy cường giả tuyệt đối ra, còn có hai, ba người hơi yếu, tại sao phải đi chọc Lăng Hàn chứ.

Nhưng dù sao vẫn phải có bất ngờ.

- Ta tới khiêu chiến ngươi!

Một thanh niên nhảy lên võ đài của Lăng Hàn. Hắn là hắc mã khóa này, bởi vậy mấy ngày trước không được Tứ Vương Tử mời, tự nhiên cũng không biết lai lịch của Lăng Hàn.

---------------

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện