Chương 173: Ta bỉ ổi (5)

Phong Bất Giác đứng ở trong một căn phòng hình tròn, ánh đèn trong phòng nhu hòa mà sáng ngời. Đối diện với hắn có bốn cánh cửa sắt, phía sau cửa có lẽ đều là nhà tù, bất quá sau cửa ngay cả một tia sáng đều không có, trong nhà tù có người hay thứ đồ vật gì đó hay không vẫn là một ẩn số.

Mà phương hướng Phong Bất Giác đưa lưng cũng đồng dạng có bốn cánh cửa, cảnh tượng ở bên kia không khác mấy so với lúc hắn trong một thông đạo khác nhìn thấy khu vực hình quạt, hắn không khỏi có một loại cảm giác bị chơi xỏ, chẳng lẽ nói... Kỳ thật vô luận chọn như thế nào, bản chất đều giống nhau? Bốn đoạn hành lang này, tất cả đều đi thông đến "nhà tù" này?

"Oa, ngươi lại đến nữa." Tiếng nói chuyện vang lên.

Ở phía trước bốn cánh cửa nhà tù, cũng chính là chính giữa gian phòng hình tròn này có bày một tủ sách, kẻ nói chuyện đang ngồi ở trên mặt ghế sau bàn đọc sách mà nhìn Phong Bất Giác.

Đó là một cái bàn đọc sách lớn làm bằng gỗ, nhìn qua là do gỗ cứng chế tạo, chi tiết của cái bàn vô cùng tinh tế, đường cong của góc bàn, tay nắm của ngăn kéo được đánh bóng, cùng với những đường chạm trổ tân trang ở trên cạnh góc đều vô cùng tinh xảo đẹp đẽ quý giá, khí chất bất phàm.

Một món đồ dùng trong nhà như vậy nếu như là trong hiện thực, cũng không phải thứ đồ vật mà với loại thu nhập như Phong Bất Giác có thể mua được, giá cả cả nó không chuẩn đắt gấp hai trở lên so với cabin trò chơi. Phải biết rõ, từ lúc đầu thế kỷ 21, đồ dùng trong nhà làm bằng gỗ thuần túy cũng đã là hàng hiếm rồi. Đồ dùng trong nhà dân chúng có thể mua được cơ bản đều là gỗ ép làm thành đấy, cũng không thiếu tài liệu có độc hoặc gây ung thư làm thành, dù sao thương gia vẫn dám giả mạo đồng thời lấy ra bán như bình thường. Mà tới thời đại của Phong Bất Giác, những vấn đề về nguy cơ dầu mỏ, ô nhiễm, rừng rậm biến sa mạc càng làm cho rất nhiều hàng hóa có quan hệ với tài nguyên trở thành mặt hàng xa xỉ. Bàn đọc sách trước mắt như vậy, tính chất không khác mấy so với khủng long, đĩa bay, mỹ nữ không trang điểm, đều là chỉ có thể ở trong trò chơi mới có thể may mắn nhìn thấy.

"Sao gọi là... "lại" đến?" Phong Bất Giác nhìn tên trước mắt nói: "Mặt khác... Vì sao ngươi có thể nói chuyện?"

"Vì sao ta không thể nói chuyện?" Đối phương trả lời.

"Ân... Để cho ta nghĩ chút... Bởi vì ngươi là con thỏ a!" Phong Bất Giác nhìn khuôn mặt thỏ của đối phương, giả vờ thì thầm nửa câu, sau đó liền rống lên.

Người ngồi ở sau cái bàn đối thoại cùng Phong Bất Giác chính là con thỏ, nói chính xác hơn, là một con thỏ khổng lồ ngang với chuột túi. Các đốt ngón tay trên thân thể hắn không quá giống so với con thỏ thật, ngoại hình hiển nhiên đã trải qua xử lý mô phỏng con người, nó có thể "ngồi" ở trên mặt ghế, hơn nữa dùng cánh tay không tính rất dài kia đi lấy đồ. Nó còn mặc áo sơ mi trắng, âu phục màu đen, thậm chí còn có nơ, nếu không tính tới không có quần.

"Người du hành từ thế giới khác, ngươi thật sự là quá không có lễ phép rồi." Ngoài miệng con thỏ kia, có hai đoạn tia mép ở hai bên uốn lượn vểnh lên phía trên, trên mũi còn chống một cặp kính mắt, "Ta chính là tôi tớ trung thành của Chủ Nhân Thời Gian vĩ đại, thủ hộ thời gian, cơ trí, ưu nhã, anh tuấn..." Thỏ huynh nói đến chỗ này còn dùng cánh tay ngắn của nó vuốt vuốt đôi lỗ tai dài trên đầu mình: "Chỉ cần cho đám ác đồ nghe danh đã sợ mất mật... Rabbit đại nhân!"

Phong Bất Giác một tay ấn ở trên chán của chính mình, hướng về phía dưới lau mồ hôi: "A... Ha ha... Thật sự là tên tốt đều đã bị thỏ lấy."

"Là Rabbit đại nhân! Không phải con thỏ!" Rabbit cải chính.

"Hảo hảo hảo..." Phong Bất Giác không muốn chấp nhặt với con thỏ: "Rabbit đại nhân, ngươi có thuốc không?"

"Ngươi có bệnh sao?"

Gân xanh trên trán Phong Bất Giác lúc này cũng đều hiện ra, hắn lúc này có một loại tâm tình phức tạp kết hợp giữa vui mừng cùng phẫn nộ, "Ta trúng độc, muốn tìm bốn lọ dược tề, ngươi nơi này có không..."

"Có a." Rabbit không đợi hắn nói xong liền trả lời.

"Hả?" Phong Bất Giác vừa định hỏi đối phương làm sao mới chịu đem thuốc giao cho mình, Rabbit lại bồi thêm một câu: "Bất quá không thể cho ngươi."

"Ngươi muốn như thế nào?" Phong Bất Giác hỏi: "Ta không mang cà rốt."

"Ai nói ta muốn cà rốt!"

"Rau cải trắng cũng không có a."

"Tiểu tử ngươi có chừng có mực a!"

"Nếu như ngươi hi vọng tự nghiệm thấy cảm giác bị người lôi ra từ trong mũ..." Phong Bất Giác tiếp tục dùng con thỏ để khiêu chiến độ nhẫn nại của đối phương: "Chỉ cần ngươi tìm được mũ dạ đủ để chứa thân hình khổng lồ của chính mình, thì ta có thể phối hợp."

Rabbit cố gắng làm ra thần sắc nghiêm túc đe dọa: "Biểu đệ của ta nếu ở chỗ này, hiện tại lỗ mũi của ngươi chỉ sợ đã bị nhét hai ngòi nổ vào rồi." Bất quá vô luận nhìn như thế nào, mặt của nó đều không có lực uy hiếp gì.

"Biểu đệ của ngươi là Thỏ Bát Ca (Bugs Bunny)?" Phong Bất Giác trả lời.

Rabbit siết quả đấm, cọ xát răng thỏ, bỗng nhiên hô: "Alden!"Một giây sau, bóng đen hai mắt màu lam, mạch máu lộ ra ngoài trong căn phòng tối vừa rồi đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh Rabbit, cũng đáp lại một câu: "Chuyện gì?"

"Người xuất hiện ở phút thứ 77 này là đưa tới từ chỗ của ngươi a?" Rabbit hỏi.

Alden trả lời: "Đúng vậy."

"Giải thích một chút về tác dụng của hành lang cho hắn." Rabbit nói.

"Ah." Alden lên tiếng, sau đó chuyển hướng Phong Bất Giác.

Phong Bất Giác nghe được những từ "Phút thứ 77", trong nội tâm liền lộp bộp một chút, thầm nghĩ: "Không thể nào? Tuy lúc trước chạy trốn cùng hoàn cảnh nhiệt độ thấp sẽ tạo ra quấy nhiễu nhất định đối với đồng hồ sinh lý của ta, nhưng ta tính toán hiện tại tối đa mới 30 phút, 77 là tình huống gì?"

Alden rất nhanh liền giải đáp nghi kị trong lòng Phong Bất Giác, trên mặt của nó kỳ thật không có miệng, tiếng nói chuyện là trực tiếp truyền ra từ trong bóng đen: "Từ gian phòng "đầu tiên", xuyên qua cửa, đến một hành lang khác, tức là "cuối cùng" sẽ khiến cho thời gian phát sinh biến hóa." Nó giơ tay lên, chỉ vào cánh cửa thứ hai tính từ bên tay trái sau lưng Phong Bất Giác, "Cánh cửa thứ hai nơi đây, cũng chính là cánh cửa thứ ba ở "đầu tiên". Thời gian tiến vào hành lang thứ ba rồi đến nơi đây chính là 69 phút, cộng thêm thời gian ngươi tiêu tốn trong hành lang."

Phong Bất Giác lập tức nói: "Ba hành lang khác thì sao?"

"Hành lang thứ hai, là 46 phút, cộng thêm thời gian thông qua." Alden trả lời: "Hành lang thứ nhất cùng thứ tư là giống nhau, đều là 23 phút, cộng thêm thời gian thông qua."

Trong đầu Phong Bất Giác đã hiện điều gì đó, lập tức lại hỏi: "Vừa rồi ta đã tới?"

"Đúng, vừa rồi ngươi đã lấy thuốc trên tay ta đi rồi!" Rabbit lại nhìn đồng hồ quả quýt một chút: "Bất quá ngươi lúc này hình như là Phong Bất Giác chỉ sống 30 phút, ân... Nói như vậy, ta chỉ cần giải thích một chút cho ngươi, liền không cần nói nhảm nhiều như những tên khác rồi."

"Cho nên... Ở đây có hai loại thời gian? Một loại là thời gian ta trải qua, một loại khác là thời gian ở chỗ này?" Phong Bất Giác nói ra.

"Vô luận ngươi ở trong tuyến thời gian nào, đến phút 92 đều độc phát mà chết." Rabbit tiếp lời hắn.

Phong Bất Giác trầm mặc trọn vẹn một phút mới một lần nữa mở miệng: "Nếu như từ những hành lang này lại trở về thì sao?"

"Từ hành lang "cuối cùng" xuyên qua "đầu tiên", vô luận đi hành lang nào, ngươi đều có thể dựa theo thời gian trước mắt của nhà tù này hồi lại 23 phút, thế nhưng... Trên cơ sở còn phải tăng thêm thời gian ngươi thông qua hành lang." Alden trả lời

"Bây giờ thời gian của nhà tù là phút thứ 79, giả thiết ta chạy xong một hành lang cần 15 phút, như vậy ta từ nơi này chạy về "đầu tiên", sau khi đi ra ngoài là... phút thứ 71?" Phong Bất Giác hỏi.

"Không sai." Rabbit lại nói tiếp; "Bất quá, thời gian "đầu tiên" kỳ thật cũng không trọng yếu, chỉ cần ngươi từ "đầu tiên" tiến vào hành lang, thời gian sẽ tính từ hành lang cuối cùng, ví dụ như ngươi đến gian phòng phút thứ 90 thì cũng không cần kinh hoảng, chỉ cần nhảy vào hành lang thứ nhất, như vậy thời gian của ngươi đồng bộ với phút thứ 23 của nhà tù. Đương nhiên, nếu như trước khi ngươi chạy xong cả hành lang lại đi vòng trở lại, như vậy thời gian liền tính từ lúc ngươi ly khai gian phòng "đầu tiên", cũng cộng vào thời gian ngươi tiêu tốn trong hành lang."

"Thiết trí biến thái như vậy là do con thỏ nhà ngươi nghĩ ra sao?" Phong Bất Giác hỏi.

Rabbit vỗ bàn một cái, "Ta cảnh cáo ngươi, Phong Bất Giác 32 phút tiên sinh! Ngươi bây giờ đang lãng phí thời gian của mình!"

Phong Bất Giác nghe xong quy tắc cũng minh bạch, dựa theo địa đồ thời gian, chính mình hẳn là sẽ không chết, chỉ cần chạy mấy cái qua lại, hắn có thể đến 23, 46 hoặc 69, tăng thêm chút thời gian tiêu hao khi chạy bộ. Mấu chốt là thời gian bản thân hắn dùng lúc này làm tiêu chuẩn, điều kiện thất bại vẫn như cũ không thay đổi, hắn vẫn sẽ bị độc phát ở phút thứ 92.

Rabbit vẫn chưa nói xong, hắn nói tiếp: "Rất rõ ràng, ta cùng Alden là đang trợ giúp ngươi, nếu không sẽ không nói cho ngươi biết những thứ này." Hắn đem tay duỗi vào dưới đáy bàn, nhấn cái công tắc, đồng thời nói ra: "Người thiết trí trò chơi này, là hắn!"

Một cái chớp mắt này, một gian nhà tù sau lưng Rabbit sáng lên ánh đèn. Ở trong nhà tù đen kịt kia, từ ngay phía trên chiếu xuống ánh sáng màu trắng hình mũi khoan, chiếu sáng cảnh tượng trong phòng.

Sàn nhà tù làm bằng xi-măng, ba mặt tường cùng trần nhà cũng thế. Xuyên thấu qua rào sắt có thể chứng kiến ở giữa nhà tù, có một cái ghế, trên ghế có một con rối mặc âu phục, đeo nơ đỏ đang ngồi ở đó.

Khuôn mặt của con rối là hình chữ 申, trắng bệch, âm trầm, tóc màu đen quấn ở trên đầu. Hắn dùng cặp mắt đen đỏ giao nhau của chính mình nhìn về phía ba người ở bên ngoài nhà tù, hoặc có thể nói một người một thỏ một quái...

Lúc này Phong Bất Giác liền rút súng lục ra hướng rào sắt của cửa nhà tù, dùng súng chỉ vào con rối thường xuyên xuất hiện trong phim "Saw" kia, ngữ khí rất chân thành nói: "Cho ta một lý do để không giết ngươi."

Trong bụng con rối kia phát ra tiếng nói chuyện khàn khàn trầm thấp, phảng phất giống như ghi âm, bất quá miệng của nó cũng động: "Bóp cò, ngươi cũng không thể thực sự giết chết ta, hơn nữa làm như vậy đối với ngươi đang tiến hành trò chơi cũng không có bất kỳ trợ giúp." Cổ của nó vậy mà bỗng nhúc nhích, đem mặt chuyển hướng về phía Rabbit: "Mặt khác, dù cho ta đã thành kẻ tù tội, chỉ bằng ngươi cũng không có tư cách xử trí ta. Ta nói đúng không, Rabbit?"

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện