Q.4 - Chương 11: Ăn Ý Với Nhau

“Ngươi trăm ngàn lần chớ coi thường hắn! Tần Tú là người luyện đan thiên phú trăm năm khó gặp, lúc mười lăm tuổi đã có người tiên đoán, tương lai thành tựu của hắn nhất định có thể vượt xa sư phụ của hắn Ứng Ngũ, hơn nữa gần mười lăm năm nay dốc lòng nghiên cứu, hắn hiện nay thành tựu đến tột cùng như thế nào, ai cũng không thể nào dự liệu.

Âu Li nhắc nhở.

“Không vội! Chờ ta hoàn toàn khôi phục thực lực rồi hãy nói.” Vân Khê không hề nói gì nữa, cúi đầu an tĩnh ăn đồ ăn.

Ăn no nê sau, Vân Khê tinh thần từ từ khôi phục, sắc mặt chuyển biến tốt hơn nhiều.

Chỉ cần vừa nghĩ tới thống khổ khi ngồi thuyền, nàng nghĩ tới mà sợ không thôi, sau này trừ phi vạn bất đắc dĩ, nếu không tuyệt đối sẽ không ngồi thuyền nữa.

“Mẫu thân, con ăn no rồi, con muốn đi chơi.”

Vân Khê xem Long Thiên Tuyệt cùng Âu Li tiên sinh hai người trò chuyện với nhau thật vui, liền đứng dậy dắt tay của con trai, nói: “Thiên Tuyệt, Âu Li tiên sinh, hai người chậm rãi hàn huyên, ta đem Tiểu Mặc ra ngoài đi dạo một chút.”

Âu Li cười nhẹ gật đầu.

Long Thiên Tuyệt gật đầu, ôn nhu dặn dò: “Chớ quá xa, đi nhanh về nhanh!”

“Biết rồi.”

“Biết rồi.”

Hai mẹ con trăm miệng một lời, ngay cả ngữ điệu cùng thần thái cũng giống nhau như đúc.

Âu Li tiên sinh nhìn một đôi mẫu tử thú vị như vậy, không khỏi hiểu ý mà cười, không biết còn tưởng rằng đây là tỷ đệ nha.

Vân Khê hậu tri hậu giác kịp phản ứng, khuôn mặt đẹp ửng đỏ, cái này là cái gì a? Dắt tay của con trai, trong đầu buồn bực vội vàng đi ra ngoài.

“Ha ha ha, khó trách Long tôn chủ không muốn hồi cố hương rồi, thì ra là nơi này có người so sánh với cố hương càng thêm đáng giá quý trọng.... ”

“Không sai! Ta trước kia đúng là rất muốn trở về, bất quá kể từ sau khi gặp Khê Nhi, có thể trở lại Long gia hay không, đối với ta mà nói, đã không có trọng yếu như thế nữa.” Long Thiên Tuyệt ngưng mắt nhìn phương hướng ngoài cửa, đáy mắt một mảnh nhu sắc, khóe môi một chút nụ cười thanh đạm, còn chứa thêm ưu đàm.

Thường bá đứng ở một bên, đem hết lời thu vào trong tai, hắn quan sát thần sắc hạnh phúc ôn nhu lúc này, trong lòng hắn rất là phức tạp. Một mặt, hắn hi vọng Thiếu chủ có thể vui vẻ hạnh phúc, về mặt khác, hắn lại thấy không đáng giá thay Thiếu chủ, Thiếu chủ không nên buông tha cho tất cả những thứ nên thuộc về hắn, còn có quá nhiều ân ân oán oán......

Vân Khê dẫn nhi tử đi tới đường cái, hô hấp lấy không khí thuộc về hải đảo, tâm tình liền sảng khoái

“Mẫu thân, đi theo con, con dẫn người đi xem ngựa gỗ!”

Vân Tiểu Mặc khẩn cấp lôi kéo nàng, hướng tới một con phố ngựa gỗ chạy tới.

Lúc đó, đoàn người Tần Tú vừa mới bị cự ở ngoài cửa tửu điếm, vừa lúc ở cửa hàng ngựa gỗ đối diện với một tửu lâu đang dùng cơm.

Xa xa thấy được thân ảnh của hai mẹ con đang chạy, đôi mắt Tần Tú chớp chớp bí hiểm không thể nhận ra. Mấy tên đệ tử ngồi ở bên cạnh hắn, bắt đầu kềm nén không được nghị luận.

“Tiểu sư thúc, nhìn! Là nữ nhân vừa lúc nãy ở trong tửu điếm kia!”

“Không sai! Chính là nàng! Lần trước ta cùng mấy bằng hữu đi tới Mộ Tinh Thành tham gia đại hội Luyện Đan Sư đã gặp qua nàng, chính là người lấy minh hỏa luyện chế đan dược cấp sáu, chiến thắng nữ nhân Bạch Tịch Tình của tam đại Thánh Địa!”

Ánh mắt Tần Tú rõ ràng là giao động: “Ngươi xác định chính là nàng?”

“Chắc chắn không sai! Cõi đời này chỉ sợ cũng tìm không ra người nữ nhân thứ hai đẹp giống như nàng vậy......” Đệ tử trẻ tuổi không ý tốt cười cười, hơi ngượng ngùng.

“Không có tiền đồ!” Tần Tú thấp quát hắn một tiếng, nói, “Nam nhân chỉ có trở nên mạnh mẽ hơn, trở thành người khiến người người nhìn lên, mới có tư cách có mỹ nhân, các ngươi nếu như thật sự muốn mỹ nhân, vậy trước tiên phải làm cho mình trở nên mạnh mẽ hơn, trở thành nhân vật hết sức quan trọng.”

“Tiểu sư thúc dạy bảo phải! Chỉ là chúng ta tư chất thường thường, làm sao có thể đánh đồng cùng Tiểu sư thúc thiên tư thông minh? Chờ chúng ta có thể có thành tựu một ngày, sợ rằng tóc đã sớm trắng xoá.”

“Nói ngươi không có tiền đồ, ngươi thật đúng là không có tiền đồ!” Tần Tú cười nhẹ một tiếng, đứng dậy, thân thể cao to rắn rỏi đứng lên, mắt của hắn nhìn thân ảnh mẫu tử đối diện, cất bước đi tới cửa hàng ngựa gỗ.

“Mẫu thân, nhìn! Đây chính là ngựa gỗ! Có phải rất thú vị hay không?”

Vân Khê nhìn ngựa gỗ trước mắt là phiên bản xe hơi siêu cấp hiện đại, không khỏi mắt choáng váng, chẳng lẽ nàng vừa xuyên qua sao?

“Ông chủ, ông có thể cho ta biết, những con ngựa gỗ này là do người nào phát minh ra?”

Ông chủ vui cười hớn hở nói: “Nói về, những con ngựa gỗ này xuất hiện, công lao thuộc về Thánh cung cung chủ. Kể từ khi sau khi cung chủ đi tới đảo này, truyền thụ cho chúng ta không ít tài nghệ mới lạ, cũng chính vì vậy, dân trên đảo càng thêm sùng kính cung chủ, ngưỡng mộ cung chủ, phụng thờ cung chủ......”

“Ý của ông là, những con ngựa gỗ này là Thánh cung cung chủ chế tạo ra?”

“Đúng! Cung chủ chẳng những truyền thụ chúng ta các loại tài nghệ mới lạ, còn dạy chúng ta nói thánh ngữ, nói đó là ngôn ngữ thần thánh nhất trên đời, một ngày nào đó, vô luận Long Tường đại lục hay là Ngạo Thiên đại lục mọi người cũng sẽ đem thánh ngữ tôn sùng thành ngôn ngữ duy nhất.” Lão bản bị cung chủ độc hại không nhỏ, mặc dù Thánh cung đã chỉ còn trên danh nghĩa, nhưng trong lòng của hắn vẫn như cũ tín ngưỡng vào Thánh cung cung chủ.

Vân Khê từ từ lĩnh ngộ ra, dã tâm của Thánh cung cung chủ quá to lớn, vượt quá sức tưởng tượng của nàng. Lại nhớ tới Tần Thủy Hoàng sau khi thống nhất sáu nước liền ban phát sách Đồng Văn, dùng một văn tự duy nhất, rồi từ đó lấy làm căn bản để thống trị cả quốc gia, làm cho lòng người Quy Nhất.

Cung chủ để cho tất cả dân trên đảo cùng học thánh ngữ, thậm chí muốn cho mọi người ngoài đảo cũng nói thánh ngữ, dã tâm bừng bừng như vậy, nhưng vẫn có thể nhìn ra chút ít. Hắn rõ ràng chính là học theo Tần Thủy Hoàng, lật đổ tất cả các chế độ hiện thời, từ đó lấy tư tưởng của hắn làm chuẩn tắc cho chế độ mới...... Thật là dã tâm đáng sợ!

Càng làm nàng ngạc nhiên hơn là, cung chủ rốt cuộc là như thế nào học được những thứ tài nghệ đến gần khoa học kỹ thuật hiện đại này? Còn có thuật thi khôi của hắn...... Mỗi một hình thức xuất hiện, đều đủ để ở trên một đại lục nhấc lên sóng gió khổng lồ, người như vậy tiếp tục tồn tại ở trên thế gian, thật sự là quá mức nguy hiểm.

“Mẫu thân, người làm sao vậy? Chẳng lẽ những con ngựa gỗ này chơi không tốt sao?”

Vân Khê cúi đầu, nhìn về khuôn mặt ngây thơ của nhi tử, lắc đầu nói: “Không có, mẫu thân chẳng qua là tò mò thôi.”

“Vậy Tiểu Mặc mở ra ngựa gỗ, dạy mẫu thân chơi, có được hay không?”

Vân Khê cười yếu ớt không nói, trong lòng còn đang suy tư tất cả mọi thứ liên quan tới Thánh cung cung chủ, chẳng biết tại sao, nàng cảm giác, cảm thấy sau lưng cung chủ có bí mật không muốn người biết, bởi vì … những con ngựa gỗ này xuất hiện, thật sự là quá mức vượt xa nguyên tắc rồi, làm cho nàng càng hoài nghi.

Lúc này, đoàn người Tần Tú tới gần, hấp dẫn lực chú ý của Vân Khê.

Là hắn? Luyện đan thiên tài của Tần thành?

Vân Khê thật sâu nhìn về phía hắn, Tần Tú cũng đang nhìn nàng, hai vị luyện đan thiên tài, ánh mắt trong phút chốc giao nhau, trong không khí mơ hồ có cảm giác có tia lửa bắn nhanh ra.

Một người là luyện đan thiên tài Tần thành trong truyền thuyết, một người là trên đại hội ở Mộ Tinh Thành Luyện Đan Sư đoạt được đầu khôi đệ nhất, giống như trước hào quang lóng lánh tỏa trên đầu hai người, khó tránh khỏi đâm tới mắt đối phương.

Hai người nhìn nhau trong nháy mắt, trong cơ thể hai người đồng thời chảy xuôi một dòng máu nhiệt huyết.

“Chúng ta tỷ thí một trận như thế nào?” Tần Tú mở miệng trước tiên, dưới ánh mắt sáng quắc, lóng lánh tia sáng kỳ dị.

“Tỉ thí như thế nào?” Sự hiếu thắng trong lòng Vân Khê bị hắn kích thích.

“Đồng dạng minh hỏa, đồng dạng đan đỉnh, đồng dạng dược liệu, chúng ta so xem ai luyện chế tốc độ nhanh nhất, luyện chế ra đan dược có độ tinh khiết cao nhất.” Tần Tú bình tĩnh nói, đáy mắt cũng lấp lánh tự tin vô cùng.

Vân Khê hơi kinh ngạc, ấn tượng đối với Tần Tú hoàn toàn thay đổi cái nhìn, biểu hiện của đoàn người bọn họ mới vừa rồi ở tửu điếm, khiến nàng cho là hắn cùng mấy đệ tử giống nhau cùng một loai nông cạn, dựa vào hào quang sư môn, chung quanh diễu võ dương oai, nhưng mà bây giờ nàng không cho là như vậy.

Từ trên người của hắn, nàng nhìn được chấp nhất cùng thật tình mà một luyện đan sư chân chính nên có trên người, chỉ có hỏa chủng nguyên thủy, lò luyện bình thường cùng dược liệu bình thường, mới có thể chân chính khảo nghiệm ra thực lực của một vị Luyện Đan Sư.

Không thể nghi ngờ, hắn đã lấy được sự tôn trọng của Vân Khê.

“Tốt, khi nào?” Vân Khê đồng ý một tiếng, nàng nhìn ra, cùng Luyện đan sư có lực lượng ngang nhau tỷ thí, thắng bại cũng không phải là quan trọng, quan trọng nhất là quá trình tỷ thí.

Tần Tú tựa hồ có chút ngoài ý muốn vì nàng sảng khoái như vậy, khóe môi khẽ động, hiện ra nụ cười ôn hòa: “Vậy thì tối nay được không! Tối nay dạ tiệc, để cho tất cả mọi người bình phán.”

“Tốt, một lời đã định!” Vân Khê cho hắn một nụ cười yếu ớt, coi như là đáp ứng.

Tần Tú hài lòng gật đầu rời đi.

Đây là lần đầu tiên Vân Khê đáp ứng cùng người khác tỷ thí thống khoái như thế, có thể nói là ăn ý với nhau. Nàng hiện tại cần phải có thời gian mà tĩnh tâm, chuẩn bị cho tỷ thí tối nay.

Long Thiên Tuyệt không yên tâm, nên xa xa chạy tới, vừa vặn nghe được ước định của hai người, hắn bất đắc dĩ cười nhẹ. Nhớ tới lần trước trên đại hội Luyện Đan Sư ở Mộ Tinh Thành, cảnh giới luyện đan quên mình của nàng, làm cho người ta rung động, là hắn đã biết hắn tuyệt đối không cách nào ngăn cản nàng.

“Khê Nhi.”

Vân Khê quay đầu, bình tĩnh nhìn thẳng hắn một cái, nói: “Giúp ta tìm một chỗ an tĩnh, ta muốn tĩnh tâm suy nghĩ.”

“Một chỗ an tĩnh. Bản thân ta biết một chỗ rất tốt. Đi theo ta!” Long Thiên Tuyệt lôi kéo nàng, ngồi lên một con ngựa gỗ nhi tử đang chơi, “Tiểu Mặc, đi Thánh cung!”

Tiện tay ném cho ông chủ một túi bạc, người một nhà ngồi ngựa gỗ, nhanh như chớp điện mà đi.

“Tiểu Mặc, chậm!” Bay theo tốc độ ngựa gỗ, làm cho Vân Khê chấn kinh không nhỏ.

“Mẫu thân đừng sợ, kỹ thuật của Tiểu Mặc là hạng nhất!” Vân Tiểu Mặc đứng ở trên chỗ lái, thân thể nghiêng về phía trước, hai tay nắm chặt tay lái, tùy ý gió thổi trên mặt hắn, tóc đen bay bay vô cùng phong cách.

Tăng tốc quẹo trái, rồi tăng tốc nữa quẹo phải...... Mỗi một cái động tác, cũng có thể nghe được tiếng gỗ ma sát kịch liệt với mặt đất.

Vân Khê ngồi ở bên trên, kinh hồn táng đảm một trận, hai tay vững vàng bắt được Long Thiên Tuyệt. Vân Tiểu Mặc thì vô cùng trấn định, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn lấp lánh vô số tia hưng phấn.

Cuối cùng đã tới nơi, Vân Khê hít sâu một cái, một tay kéo nhi tử từ trên vị trí lái xuống nói: “Tiểu tử thúi, ai dạy con chơi ngựa gỗ như vậy? Không biết láy xe như bay là rất nguy hiểm sao? Ta cho con biết, bắt đầu từ hôm nay, sẽ không cho con chơi ngựa gỗ nữa!”

Vân Tiểu Mặc bị mẫu thân xách cổ, đôi mắt đáng thương hề hề chớp chớp, nhìn về phía phụ thân của mình: “Phụ thân ——”

Long Thiên Tuyệt đồng tình liếc nhi tử một cái, vừa định biện hộ cho nhi tử, bên này Vân Khê trừng nhẹ hắn một cái, hắn lập tức ho nhẹ một tiếng, đổi ngữ khí nói: “Nhà chúng ta, phải nghe lời mẫu thân của con!”

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện