Chương 164: Phiên ngoại 2

Chương 164: Phiên ngoại 2
Nhìn cánh cửa bị đá ngã, Mễ Tiểu Bảo tựa vào tượng, vô lực trượt xuống ngồi bệch dưới đất.
Dưới chân rải rác tinh hạch, trong bóng đêm lóe ra quang mang nhàn nhạt, Mễ Tiểu Bảo nhắm mắt lại, đột nhiên cảm thấy thực mệt mỏi. Loại cảm giác này không chỉ trên thân thể, mà là từ trong lòng.
Sau trận tai nạn mười mấy năm trước, trận mưa to kì quái kia suýt chút nữa đã làm Chá Lang tan thành tro bụi. Tuy Mễ Tiểu Bảo đã dùng hết toàn lực bảo vệ thân thể Chá Lang, nhưng Chá Lang vẫn bị thương không nhẹ.
Sau đó, quân đội ở các khu bắt đầu bao vây thanh trừ số tang thi còn sót lại, Mễ Tiểu Bảo mang theo Chá Lang bị trọng thương trốn đông trốn tây, trốn tránh gần ba năm, cuối cùng tới khu bảy định cư.
Chá Lang đã không còn là nhân loại, thức ăn bình thường tự nhiên không ăn được. Nhìn bộ dáng Chá Lang ngày càng suy yếu. Mễ Tiểu Bảo bắt đầu học cách đi săn, từ não những con tang thi khác tìm ra tinh hạch, sau đó đút cho Chá Lang.
Ngày qua ngày, năm qua năm, thân mình Chá Lang dần dần khôi phục bình thường, chính là ánh mắt nhìn Mễ Tiểu Bảo cũng ngày càng xa lạ. Mễ Tiểu Bảo biết, trong mắt Chá Lang, mình đã không còn là Bảo Bảo mà anh từng dùng cả sinh mạng để bảo hộ, anh đã quên cậu.
Đối mặt với xa lạ cùng xa cách của Chá Lang, mỗi lần thương tâm, Mễ Tiểu Bảo đều tự nói với mình, nói không chừng ngày nào đó Chá Lang sẽ nhớ ra, nhớ ra cậu là ai, nhớ ra thời gian hai người ở cùng nhau.
Chính là, không có...
Số lần Chá Lang rời đi ngày càng nhiều, thời gian cũng càng lúc càng lâu, lâu tới mức cách vài tháng Mễ Tiểu Bảo vẫn không nhìn thấy anh.
Thẳng tới hôm nay, một lần nữa thấy Chá Lang, Mễ Tiểu Bảo nhạy bén ngửi thấy mùi máu tươi trên người anh. Không phải của tang thi, mà là thuộc về nhân loại.
Chá Lang, ăn thịt người...
Nhận thức này làm Mễ Tiểu Bảo rốt cuộc cùng bổ, phẫn nộ nháo một trận với Chá Lang, sau đó nhìn Chá Lang không hề biện giải một câu nào, đá cửa bỏ đi, Mễ Tiểu Bảo đột nhiên cảm thấy thực muốn khóc.
Từ sau trận tai nạn kia, Mễ Tiểu Bảo chưa từng chảy xuống một giọt nước mắt nào nữa, nhưng đêm nay, cậu gào khóc, hệt như phát tiết tất cả ủy khuất mình dồn nén.
Chá Lang, đã không còn cần cậu nữa.
(Khu ba)
Cổng học viện quân sự Thanh Đế, Mễ Tiểu Bảo núp trong một góc kín đáo, nhìn nhóm học viên vui vẻ trò chuyện trong học viện, đáy mắt Mễ Tiểu Bảo xẹt qua một tia hoài niệm cùng khổ sở.
Khô Mộc, Khuynh Y, Lam Kỳ, Phong Thanh Dương...
Mọi người còn sống không?
Rời khỏi khu bảy đã hơn hai tháng, Mễ Tiểu Bảo trở lại nơi mình sinh ra, đi tới tất cả những nơi mình quen thuộc.
Lúc tai nạn bùng nổ cậu cũng từng quay về nhà, chính là không tìm được cha, tuy không muốn thừa nhận, nhưng Mễ Tiểu Bảo hiểu được, trong tình huống khu ba là chiến trường chính, một người dân bình thường như cha cậu thật sự rất khó sống sót.
Mễ Tiểu Bảo cúi đầu, nước mắt theo hốc mắt chảy xuống, từng giọt từng giọt nhiễu xuống đất.
"Chú à, chú làm sao vậy?" Một âm thanh non nớt truyền tới, Mễ Tiểu Bảo cuống quít ngẩng đầu, xuyên thấu qua ánh mắt mờ nước, mông lung nhìn một cô bé tầm mười lăm, mười sáu tuổi đang tò mò nhìn mình.
"Không có việc gì." Mễ Tiểu Bảo bối rối xoay người đi, lau đi nước mắt trên mặt.
"Cảnh Hạc!" Âm thanh lạnh như băng từ xa xa truyền tới, mang theo uy nghiêm làm người ta áp lực: "Mau lại đây!"
"Biết rồi anh hai." Cô bé lớn tiếp đáp lại, nhìn Mễ Tiểu Bảo đưa lưng về phía mình, nghĩ nghĩ, từ không gian khí lấy bánh bao nhỏ nhét vào lòng Mễ Tiểu Bảo: "Chú đừng khóc, cho chú đồ ăn ngon nà."
Mễ Tiểu Bảo cúi đầu nhìn hộp bánh bao trong tay, thoáng chốc có chút ngây ngốc.
"Ba ba cháu nói, người từng có một người bằng hữu thực thích ăn cái này, ăn vào sẽ làm người ta vui vẻ na." Cảnh Hạc cười thật tươi với Mễ Tiểu Bảo, xoay người chạy về phía thiếu niên ở xa xa.
Nhìn theo bóng dáng cô bé, Mễ Tiểu Bảo trầm mặc hồi lâu, mở hợp cơm kim loại trong tay, hai chữ nho nhỏ màu vàng được khảm bên trong.
'Hạ Hầu'
"Khô Mộc đại nhân..."
Trời dần tối sầm, Mễ Tiểu Bảo ngồi xếp bằng dưới một gốc cây, lẳng lặng nhìn căn nhà lầu đèn đuốc sáng trưng cách đó không xa. Nơi đó từng là nhà cậu, chính là hiện giờ, bên trong là những người xa lạ.
Mễ Tiểu Bảo mở hộp cơm trong tay, cầm lấy cái bánh bao đã nguội lạnh đặt bên miệng, hương vị quen thuộc lại làm ánh mắt Mễ Tiểu Bảo mờ đi.
Khô Mộc đại nhân, cậu ấy vẫn còn sống.
Một đôi tay từ phía sau ôm lấy thân mình Mễ Tiểu Bảo, Mễ Tiểu Bảo cả kinh, vung tay muốn đánh, chính là lại bị một bàn tay lạnh như băng vững vàng chụp lại.
"Này!" Mễ Tiểu Bảo tức giận, vừa định mở miệng mắng thì đập vào mắt là đôi huyết mâu quen thuộc, nhất thời lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
"Chá Lang!" Mễ Tiểu Bảo mở to mắt, vẻ mặt kinh ngạc nhìn nam nhân ở phía sau.
Nhìn bộ dáng ngây ngốc của Mễ Tiểu Bảo, Chá Lang cúi đầu hôn lên đôi môi làm mình ngày nhớ đêm mong, vẫn mềm mại, vẫn tuyệt vời như trong kí ức.
Bị Chá Lang đột ngột tập kích dọa hoảng, đợi đến lúc hít thở khó khăn, Mễ Tiểu Bảo mới hồi phục tinh thần, dùng sức đẩy đối phương.
"Chết tiệt! Anh buông ra! !"
"Không!" Âm thanh khàn khàn mang theo ý tứ không muốn xa rời nồng đậm, Mễ Tiểu Bảo ngây ngốc cứng người, tùy ý để đôi môi lạnh như băng của Chá Lang ma sát bên tai: "Cả đời cũng không buông."
"Anh, anh có thể nói?"
"Bảo Bảo, lá gan của em đúng là càng lúc càng lớn, dám lén trốn đi."
"Tôi trốn hồi nào? Tôi là quang minh chính đại... không đúng!" Phản bác được phân nửa rồi lại đột nhiên nghĩ tới gì đó, Mễ Tiểu Bảo kinh ngạc nhìn biểu tình âm trầm của Chá Lang: "Anh, anh nhớ ra tôi là ai?"
"Anh cho tới giờ, chưa từng quên!" Bộ dáng mờ mịt của Mễ Tiểu Bảo làm Chá Lang thực tức giận, chỉ hận không thể cột vào giường, trực tiếp làm người này phải cầu xin tha thứ.
Chưa bao giờ quên... chưa bao giờ quên! ! !

Cũng không biết lấy đâu ra sức lực, Mễ Tiểu Bảo đẩy mạnh Chá Lang, lùi về sau mấy bước, vẻ mặt tức giận trừng anh: "Anh tới bây giờ cũng chưa từng quên? Vậy anh..."
Lúc mới biến dị, quả thực đã quên mất em là ai, nhưng sau khi bị trận mưa to kia làm trọng thương, chờ đến lúc tỉnh lại thì bắt đầu có những ấn tượng mơ hồ, anh vẫn luôn cố gắng hấp thu tinh hạch, thẳng đến khi kí ức hoàn toàn khôi phục. Chính là..."
Chá Lang tiến tới bên cạnh Mễ Tiểu Bảo, bất đắc dĩ ôm Mễ Tiểu Bảo đầy phòng bị ôm vào lòng: "Anh không có cách nào hoàn toàn khống chế chính mình, anh sợ mình sẽ làm em bị thương, cho nên chỉ có thể rời đi, cố gắng thu thập tinh hạch, hấp thu sức mạnh, áp chế cơn xao động trong cơ thể."
"Vậy anh hiện giờ..."
"Đã tiến hóa thành siêu trí tuệ thể, sẽ không còn tổn thương em nữa." Chá Lang ôn nhu vuốt ve mái tóc lộn xộn của Mễ Tiểu Bảo, mỉm cười nói.
Nhìn nụ cười trên mặt Chá Lang, Mễ Tiểu Bảo cảm thấy có chút rợn da gà. Cũng không biết lấy lá gan từ đâu, 'ba' một tiếng gạt tay Chá Lang, trốn ra khỏi lồng ngực anh.
"Bảo Bảo!" Chá Lang trầm mặc, có chút nghiến răng nghiến lợi.
Thấy sắc mặt Chá Lang xụ xuống, bộ dáng thực hung ác, Mễ Tiểu Bảo lúc này mới thở phào một hơi, vỗ vỗ ngực nói: "Này mới giống anh, mới nãy cứ cười cười, làm tôi sợ muốn chết."
"Mễ Tiểu Bảo! !" Gầm lên giận dự, Mễ Tiểu Bảo giật mình, nhìn Chá Lang nổi giận đùng đùng đi tới, thầm nghĩ không ổn, lập tức xoay người bỏ chạy.
Chính là không chạy được hai mét đã bị Chá Lang một tay xách trở lại.
"Anh muốn làm gì! !" Mễ Tiểu Bảo ngoan bướng lầm bầm: "Anh có tin chỉ cần tôi hô một tiếng có tang thi! Lập tức cả quân đoàn lái phi thuyền chiến đấu tới bao vây anh không hả!"
Đôi huyết mâu nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn hất cao của Mễ Tiểu Bảo, trầm mặc hồi lâu, Chá Lang nhẹ nhàng ôm Mễ Tiểu Bảo vào lòng: "Em hận anh sao?"
Mễ Tiểu bảo giật mình, hừ lạnh một tiếng quay mặt đi: "Tôi có gì mà phải hận anh!"
"Bảo Bảo, cho dù anh biến thành tang thi em cũng không rời không bỏ, này có phải chứng minh, em cũng có yêu anh một chút?"
"Ai, ai yêu anh chứ!" Gương mặt Mễ Tiểu Bảo đỏ rực, bàn tay run run chỉ Chá Lang, có chút nói năng lộn xộn: "Anh cứu tôi một mạng, tôi cũng đền lại một mạng cho anh! Hiện giờ anh khỏe rồi, vậy, chúng ta mỗi người mỗi ngả, ai cũng không quan hệ với ai!"
"Nghĩ cũng đừng nghĩ!" Chá Lang nhíu mày quát lớn, ánh mắt hung ác.
"Kia không phải do anh quyết!" Mễ Tiểu Bảo giãy khỏi Chá Lang, không chút quay đầu lại bỏ đi tới trước: "Nơi này cũng không phải khu bảy, không do anh quyết định, không muốn bị đuổi giết thì nhanh chóng trở về đi!"
Hừ! Anh nói không để ý liền không để ý tới tôi, giờ nói muốn ở cùng một chỗ thì liền ở cùng sao, xem tôi là cái gì! Phần ủy khuất này cậu chịu được sao?
"Bảo Bảo!" Chá Lang vội vàng đuổi theo, nắm chặt lấy cánh tay Mễ Tiểu Bảo.
"Thế nào? Anh còn muốn dùng sức mạnh?" Mễ Tiểu Bảo liếc mắt, lời nói mang đầy ý châm chọc.
"Anh yêu em!" Thấy Mễ Tiểu Bảo quyết tâm muốn đi, giọng điệu Chá Lang có chút nôn nóng: "Anh yêu em! Anh muốn ở cùng một chỗ với em, cả đời! !"
Bước chân Mễ Tiểu Bảo đột nhiên khựng lại, quay đầu nhìn Chá Lang ở phía sau, biểu tình sửng sốt.
"Bảo Bảo, anh biết anh đã làm sai rất nhiều chuyện, nhưng, hãy cho anh một cơ hội." Chá Lang siết chặt bả vai Mễ Tiểu Bảo, giọng điệu nôn nóng, vẻ mặt trịnh trọng.
"Về sau, anh nhất định sẽ đối tốt với em! Tin tưởng tôi!"
Kinh ngạc nhìn biểu tình nghiêm túc của Chá Lang, Mễ Tiểu Bảo há miệng thở dốc, muốn nói lại thôi.
"Bảo Bảo." Chá Lang khom thắt lưng, chăm chú nhìn ánh mắt Mễ Tiểu Bảo, từng chữ từng chữ nói: "Gả cho anh nha?"
"..." Mễ Tiểu Bảo.
"Tôi..." Cũng không biết trải qua bao lâu, Mễ Tiểu Bảo rốt cục tìm lại được âm thanh của mình, có chút chật vật quay đầu đi, né tránh tầm mắt Chá Lang.
"Tôi đói bụng." Mễ Tiểu Bảo sờ sờ mũi, cố ra vẻ trấn định mở miệng.
Chá Lang bật cười, là nụ cười to thật thoải mái mà Mễ Tiểu Bảo chưa từng thấy qua. Thực ấm áp, thực đẹp.
"Đi, chúng ta về nhà thôi!" Chá Lang nắm chặt tay Mễ Tiểu Bảo, xoay người đi tới nơi Mễ Tiểu Bảo từng ở.
"Ai! Anh làm gì vậy! ! !"
"Mang em về nhà."
"Nơi đó đã không còn là nhà của tôi nữa, có người ở rồi."
"Biết em thích, anh mua rồi."
"..." Mễ Tiểu Bảo.
"Bảo Bảo! Anh yêu em."
"...tôi biết rồi, anh có phiền không a!" Gương mặt đỏ rực, tỏ vẻ mất kiên nhẫn oán giận.
"Vậy em yêu anh không?
"..." Mễ Tiểu Bảo.
"Bảo Bảo?"
"..."
"Bảo Bảo! !"
"Khụ! Có một chút đi."
Trong bóng đêm, hai bóng người càng đi càng xa, ngọn đèn chiếu rọi trên người bọn họ tạo thành một chiếc bóng thật dài, mang theo độ ấm ấm áp.
Con đường của bọn họ, còn rất dài rất dài...
Danh sách chương
165/166 (99.4%)