Chương 3: Tôi tưởng địch tập kích

Chương 3: Tôi tưởng địch tập kích
"Tới rồi, xuống xe đi." Xe chạy tới trước một tòa nhà hai lầu liền ngừng lại, Liên Dục Thành mở cửa xe nói với Liên Kỳ Quang.
"Anh!" Theo tiếng reo, một bóng dáng hồng nhạt từ trong sân nhào ra, ôm chầm lấy Liên Dục Thành.
"Sao lại ra ngoài này? Mau trở vào!" Liên Dục Thành khẽ nhíu mi nhìn bé gái trong lòng, giọng nói có chút tức giận.
Liên Kỳ Quang xuống xe, ánh mắt tập trung vào nhóc con mặc váy hồng nhạt trong lòng Liên Dục Thành. Trong lòng thầm cân nhắc, này hẳn là cô em gái Liên Tiêu Thù đi. Theo ghi chép trong quang não, thân thể nhóc con này không tốt, hình như trái tim có vấn đề. Giống như nhận ra Liên Kỳ Quang đang đánh giá mình, Liên Tiêu Thù ngẩng đầu liếc mắt nhìn Liên Kỳ Quang, nhịn không được co rúm người, kinh hoảng trốn ra sau lưng Liên Dục Thành, hệt như chuột thấy mèo.
Khóe miệng Liên Kỳ Quang giật giật, mặt lãnh tĩnh đưa tay đút vào túi quần, bình tĩnh đi vào trong sân.
Nhìn theo bóng dáng Liên Kỳ Quang, Liên Dục Thành nhịn không được nhíu mày.
"Anh cả, em không đi đón anh hai, có phải ảnh giận em không?" Liên Tiêu Thù thật cẩn thận kéo kéo góc áo Liên Dục Thành, sợ sệt mở miệng.
"Không có." Liên Dục Thành xoa mái tóc mềm mại của em gái, đáy mắt xẹt qua một tia nhu hòa: "Anh hai em... nó bị thương, đã quên đi rất nhiều chuyện trước kia, em phải giúp đỡ..."
'Ầm! !' Một tiếng động lớn đánh gảy lời Liên Dục Thành. Mi gian Liên Dục Thành nhíu lại, nhanh chóng theo âm thanh đi qua, chỉ thấy Liên Kỳ Quang đang đứng thẳng trước cửa lớn, hai tay bình tĩnh đút trong túi, một chân giẫm trên cánh cửa đóng kín, biểu tình trên mặt từ đầu đến cuối không có chút biến đổi.
"Em lại làm gì đó hả!" Nhìn một đám hàng xóm xung quanh đều mở cửa sổ ló đầu nhìn qua, sắc mặt Liên Dục Thành trầm xuống.
"Cửa này đạp không được." Túy ý để Liên Dục Thành kéo mình, Liên Kỳ Quang ngơ ngác nhìn cánh cửa bị mình đạp một cú vẫn sừng sững không chút tổn hao, thậm chí là in lại dâu chân trước mặt, trong mắt xẹt qua một mạt suy nghĩ sâu xa.
Trước kia vì thường xuyên quên mang chìa khóa nên từ sớm đã tập thành thói quen dùng chân đá tung cửa, cũng bởi vì thế cứ một tuần phải đổi hai lần, lúc ban đầu mọi người ở cách vách cứ tưởng địch tập kích, ngay cả quần còn chưa kịp mặc đã xông ra ngoài. Bởi vì cứ ba ngày đã hết hai lần bị người ta cáo trạng vụ đạp cửa, tiểu thái tử luôn lấy việc này khiển trách cậu, đến cuối cùng, tiểu thái tử cũng lười phản ứng, trực tiếp sắp xếp cho cậu một người thợ chuyên sửa cửa. Nhưng hôm nay tới nơi này, cửa so với trước kia cứng hơn không ít, xem ra phải tìm phương pháp mới để mở.
"Em..." Gương mặt lãnh đạm của Liên Dục Thành chậm rãi nổi lên vết nứt, cố nén xúc động muốn đá đứa em trai trước mặt, Liên Dục Thành tiến tới đặt tay phải lên một thiết bị bên cạnh cửa.
Theo hai tiếng 'tích! tích!' vang lên, một lằn sáng đỏ quét qua thân thể Liên Dục Thành, tiếp đó'cùm cụp' một tiếng, cánh cửa đóng kín mở ra.
"Đi vào! !" Thấy Liên Kỳ Quang còn đang nghiên cứu cánh cửa, Liên Dục Thành trầm giọng gầm một tiếng.
"Nga!" Mặt không chút biến sắc lên tiếng, không chút áp lực bước vào trong.
"Hoan nghênh cậu chủ trở về!" Liên Kỳ Quang chân trước vừa vào cửa, một nam nhân mặc trang phục đen đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt, ánh mắt Liên Kỳ Quang giật giật, không chút nghĩ ngợi, nhấc chân đá.
"Đóng..." Đóng cửa lại, Liên Dục Thành còn chưa hoàn toàn xoay người lại đã thấy một màn giật gân này, hai mắt trợn to, còn chưa đợi anh nói hết câu, Liên Kỳ Quang đã tung một cước thật mạnh vào mặt người đối diện. Một bóng đen bay vút lên không trung tạo thành một đường cong xinh đẹp, nam nhân đồ đen kia bị một cước của Liên Kỳ Quang đá bay ra xa mấy mét, nặng nề rớt xuống đất.
'Xẹt! Xẹt!' vài tiếng, người nọ giật giật vài cái, xì ra một luồng khói trắng liền nằm im không nhúc nhích. Liên Tiêu Thù trừng to mắt nhìn nam nhân kia ngã xuống, miệng há to thành hình chữ O.
"Liên Kỳ Quang! ! !" Liên Dục Thành rốt cuộc nhịn không được, tiếng gầm giận dữ vang vọng trong phòng.
"Tôi tưởng địch tập kích." Đối mặt với cơn giận của Liên Dục Thành, Liên Kỳ Quang thản nhiên, bình tĩnh phủi phủi vạt áo.
"Em, em..." Liên Dục Thành đỡ cái trán co rút đau đớn, vẻ mặt ẩn nhẫn: "Ngồi im ở đó cho anh, không được nhúc nhích! !"

"Ồ." Ngây ngô gật đầu, Liên Kỳ Quang ngoan ngoãn đi tới vị trí Liên Dục Thành chỉ định, ngồi xuống.
"Tiêu Tiêu, em trông chừng nó."
"Dạ." Liên Tiêu Thù ngoan ngoãn gật gật đầu, chầm chậm chạy tới ngồi ở chiếc sô pha đối diện Liên Kỳ Quang, đôi mắt to tròn đen tuyền, thẳng tắp nhìn chằm chằm đối phương. Xác định Liên Kỳ Quang không làm ra chuyện kì quái nữa, Liên Dục Thành kiềm chế tức giận đi thu dọn.
Liên Kỳ Quang gác chân lên bàn, nhàn nhã đánh giá bố trí trong nhà, giống như không nhìn thấy trước mắt mình có một người.
Không biết qua bao lâu, Liên Tiêu Thù vẻ mặt hoang mang nhìn Liên Kỳ Quang, sợ sệt đưa qua một chén nước: "Anh... anh hai, anh, anh uống nước đi."
Liếc mắt nhìn ly nước trên bàn, Liên Kỳ Quang lạnh nhạt đảo tầm mắt lên người Liên Tiêu Thù, quả nhiên nhìn thấy cô bé co rúm người.
"Em, sợ tôi." Không phải câu nghi vấn mà là khẳng định.
"A?" Liên Tiêu Thù kinh hoàng, tựa hồ ngay cả tay cũng không biết đặt chỗ nào.
Khóe miệng Liên Kỳ Quang khẽ giật giật, lười để ý, đưa tay bưng ly nước chậm rì rì thưởng thức.
Nhìn Liên Kỳ Quang thờ ơ, còn có tư thế nhàn nhã kia, nếu đổi là người khác thì trông hệt như một kẻ lưu manh, chính là đặt trên người Liên Kỳ Quang thì lại tỏa ra hương vị hồn nhiên. Lén đánh giá Liên Kỳ Quang, Liên Tiêu Thù cảm giác vị anh trai này hình như đã thay đổi, về phần thay đổi cái gì thì cô bé không thể nói rõ.
Liên Dục Thành âm u từ trên lầu đi xuống, lúc nhìn thấy Liên Kỳ Quang nhàn nhã gác chân lên bàn, sắc mặt vốn có chút đen lại càng đen hơn: "Bỏ chân xuống!"
Đối mặt với cơn giận của Liên Dục Thành, Liên Kỳ Quang giống như không nhìn thấy, chậm rì rì thu chân lại nhưng bộ dáng vẫn nhàn nhã như cũ.
"Anh cả, em đói bụng." Liên Tiêu Thù đi tới bên người Liên Dục Thành, ngẩng gương mặt nhỏ nhắn, vẻ mặt chờ mong nhìn anh.
Liên Dục Thành nhíu nhíu mày, nhìn gương mặt tái nhợt của em gái, cơn giận trong đáy mắt tan đi một chút, âm thanh cũng mềm nhẹ hẳn: "Người máy hư rồi, ngày mai anh mang đi sửa, hôm nay chỉ có thể uống thuốc dinh dưỡng."
"Không sao a anh cả." Giống như không nhìn ra bất mãn của Liên Dục Thành, Liên Tiêu Thù nở một nụ cười thật tươi.
Thuốc dinh dưỡng? Nghe thấy ba chữ này, gương mặt thờ ơ của Liên Kỳ Quang rốt cuộc có chút biến hóa. Nằm ở bệnh viện lâu như vậy, đối với hương vị vừa chua lại vừa chát kia, cậu thật sự rất chán ghét. Lúc chấp hành nhiệm vụ thanh trừ thành trấn, cậu có thể liên tục ăn bánh quy dinh dưỡng cùng nước uống có vị tanh hôi suốt hai tháng cũng không chán ghét đến vậy.
"Tôi không đói, hai người ăn đi." Lạnh nhạt bỏ lại những lời này, Liên Kỳ Quang đứng dậy đi tới căn phòng cách đó không xa.
"Đứng lại!" Liên Dục Thành lạnh giọng quát.
"Tôi mệt." Liên Kỳ Quang quay người lại, nhìn thẳng Liên Dục Thành, nghiêm túc nói.
Nhìn ánh mắt vô tội của Liên Kỳ Quang, Liên Dục Thành mím môi không hé răng.
Liên Tiêu Thù nhìn Liên Dục Thành, lại ngẩng đầu nhìn Liên Kỳ Quang, có chút nghi hoặc nghiêng đầu: "Anh hai, anh đi tới phòng em làm gì vậy?"
Liên Kỳ Quang: "..."
Danh sách chương
4/166 (2.4%)