Chương 37: Tôi là cố ý

Chương 37: Tôi là cố ý
"Khô Mộc, cậu dậy rồi."
Buổi sáng, Liên Kỳ Quang đánh răng rửa mặt xong xuôi, chân trước vừa bước ra khỏi phòng thì một gương mặt nhỏ nhắn béo tròn đã sáp tới.
Liên Kỳ Quang lãnh tĩnh liếc mắt nhìn Mễ Tiểu Bảo, bình tĩnh bước tới sô pha ngồi xuống.
Giống như không thấy vẻ lạnh lùng của Liên Kỳ Quang, Mễ Tiểu Bảo lật đật chạy theo: "Khô Mộc, tới ăn cơm đi, cậu xem, này là mình mua giúp cậu đó."
Mễ Tiểu Bảo mở hộp, đẩy bữa sáng không tính là rẻ ở khu ba này qua: "Cậu vừa tới trường nhất định không rành, yên tâm đi, mình sẽ giúp đỡ cậu."
Liên Kỳ Quang chậm rãi dời ánh mắt lên người bạn nhỏ mập đang cười tươi tới mức không thấy mắt, trầm mặc không nói.
"Cái kia, Khô Mộc, cậu, cậu sao lại nhìn mình như vậy? Có phải không thích mấy món này không?" Bị Liên Kỳ Quang nhìn tới sợ hãi, Mễ Tiểu Bảo nhịn không được rụt cổ.
Không trả lời vấn đề của Mễ Tiểu Bảo, Liên Kỳ Quang bình tĩnh thu hồi ánh mắt, đưa tay kéo phần ăn sáng kia tới trước mặt, bắt đầu chậm rãi gắp ăn.
Thấy Liên Kỳ Quang chịu ăn, nụ cười trên mặt Mễ Tiểu Bảo lại càng rực rỡ hơn, cơ hồ làm gương mặt béo tròn nhíu thành một đoàn.
"Khô Mộc, phòng này tổng cộng có bốn người, mình thì cậu đã biết rồi, mình gọi là Mễ Tiểu Bảo, mọi người đều gọi là Mễ Tiểu Béo." Mễ Tiểu Bảo ngồi xuống đối diện Liên Kỳ Quang, hai tay chống cằm, vui sướng hớn hở nhìn cậu, miệng lép nhép không yên.
"Người hôm qua gọi là Phong Thanh Dương, đừng thấy cậu ta tính tình nóng nảy, kì thực tốt lắm, những lúc mình bị bắt nạt cậu ấy đều giúp mình. Còn một người nữa tên là Cừu Ly Mạch, tính tình không tốt lắm, tốt nhất cậu nên tránh xa cậu ta một chút." Lúc nói tới Cừu Ly Mạch, Mễ Tiểu Bảo cau cau mũi, nhưng rất nhanh lại thoải mái nói.
"Nhưng mà cậu ta thường xuyên không quay về phòng, cũng ít khi lên lớp, rất khó gặp mặt."
"Nhưng Khô Mộc a, sao cậu lại vào hệ cứu viện?" Mễ Tiểu Bảo nghi hoặc nhíu mi, tựa hồ không thể hiểu nổi: "Người trong hệ cứu viện phần lớn đều là phế sài dị năng cùng thể năng, trong mắt nhiều người, chúng ta là rác rưởi, căn bản không có tư cách tồn tại trong học viện quân đội..."
Tay Liên Kỳ Quang hơi khựng lại.
"A! Khô Mộc, cậu đừng tức giận, mình không có ý gì cả, chỉ là mình thấy cậu hẳn rất lợi hại..." Thấy Liên Kỳ Quang dừng lại động tác, Mễ Tiểu Bảo nghĩ cậu tức giận, liền luống cuống giải thích.
"Ồn." Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, lãnh tĩnh nhìn Mễ Tiểu Bảo.
"A?" Mễ Tiểu Bảo có chút sửng sốt."
"Cậu thực ồn."
"..." Mễ Tiểu Bảo.
"Tôi có thể ăn tiếp không?" Liên Kỳ Quang bình tĩnh nhìn gương mặt tròn vo của Mễ Tiểu Bảo.
"A? A! Cậu, cậu ăn đi! Không đủ mình lại đi mua, tuy mình thực ngốc, học hành cũng không tốt, nhưng nhà của mình có tiền." Mễ Tiểu Bảo lại bắt đầu 'ê a' không ngừng.
Liên Kỳ Quang hé miệng, đơn giản trực tiếp dùng băng hóa hình bịt tai lại, không nhìn tới cái miệng hé mở không ngừng của Mễ Tiểu Bảo, yên tâm thoải mái ăn cơm.
※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※
Ăn xong, Liên Kỳ Quang thay đồng phục học viện quân đội, đi theo bạn nhỏ mập tới lớp.
Không thể không nói, người đẹp thì mặc đồ gì cũng hấp dẫn. Đồng phục trắng đen đan xen thẳng tắp nghiêm túc vòng quanh thân thể ngây ngô lại hoàn mỹ của Liên Kỳ Quang, vòng eo tinh tế thon gọn, đôi chân dài thẳng tắp, rõ ràng là một kiện đồng phục bình thường, thế nhưng Liên Kỳ Quang mặc lên người lại vô cùng lôi cuốn.

Vì phần tóc mái rũ xuống, tạo thành bóng ma trên mặt, chỉ lộ ra cái cằm tinh xảo, cái mũi khéo léo cùng đôi môi đỏ hồng cũng không, tác phẩm điêu khắc tinh xảo hoàn mỹ kia tuy chỉ lộ ra ba phần phong nhã nhưng đã làm người ta nhịn không được muốn gạt đi những lọn tóc mềm mại kia, lộ ta con ngươi đen tuyền hút hồn.
Cùng Mễ Tiểu Bảo đi trong học viện, Liên Kỳ Quang làm như không nhìn thấy đám người lén lút hoặc trực tiếp quan sát cùng nghị luận, thủy chung lãnh tĩnh.
Thẳng người, mang theo kiêu ngạo riêng biệt. Giơ tay nhấc chân đều lộ ra cảm giác áp bách, sự tồn tại của cậu áp chế hết thảy xung quanh, làm người ta nhịn không được mà khiếp đảm, sợ hãi, tôn vinh cậu, vô thức muồn quỳ gối phục tùng. Đó là khí thế tích tụ từ năm mươi năm trước, là áp bách cùng uy nghiêm của cường giả bậc nhất nhân loại khi đứng trên đỉnh cao, vô pháp che dấu.
Mễ Tiểu Bảo đi bên cạnh Liên Kỳ Quang, thật cẩn thận quan sát sườn mặt đối phương, 'Khô Mộc khẳng định không phải người đơn giản', này là đáp án sau một đêm rối rắm. Tuy không biết vì sao Khô Mộc lại vào hệ cứu viện, nhưng cậu ta chắc chắn là nhân vật lớn, cho dù hiện giờ không phải, thì tương lai, nhất định là vậy.
Đây là trực giác, cũng là lời tiên đoán của Mễ Tiểu Bảo.
※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※
Đi theo Mễ Tiểu Bảo tới lớp, liếc mắt nhìn, bên trong chỉ lẻ tẻ vài người, tính ra cũng chỉ năm sáu người, hai bàn tay là đủ đếm, ngồi hoặc nằm, ủ rũ uể oải.
"Cậu đừng để ý, bọn họ bình thường toàn vậy." Mễ Tiểu Bảo có chút xấu hổ gãi gãi đầu, cẩn thận liếc mắt nhìn Liên Kỳ Quang, bất quá thấy đối phương vẫn không chút biến sắc, từ đầu tới cuối chân mày cũng không nhích chút nào.
Mễ Tiểu Bảo mếu máo, chầm chậm chạy lên bục giảng, phóng lớn âm thanh: "Mọi người tỉnh táo lại nào, có bạn học mới a!"
"Ngô! ! Tiểu Béo! Nhóc không biết hôm qua chị đây có hẹn à?" Một nữ sinh trang điểm dày cộm, đồng phục mở rộng, bên trong là một bộ quần áo thực gợi cảm, buồn ngủ mở mắt ngẩng đầu dậy: "Còn dám ầm ĩ nữa có tin chị đây đè cưng không hả?"
"Chị Khuynh Y, chị đừng ngủ, có bạn học mới tới." Tựa hồ đã quen bị nữ sinh kia đùa giỡn, Mễ Tiểu Bảo xoay người kéo Liên Kỳ Quang lên: "Mọi người tỉnh táo lại nào, này là bạn học mới tới, mọi người chào hỏi chút nào."
Bị Mễ Tiểu Bảo làm ồn, mấy người trong phòng chậm chạp ngẩng đầu, ánh mắt nhập nhèm hoặc mất kiên nhẫn dời ánh mắt về phía Liên Kỳ Quang từ đầu đến cuối không có chút biểu tình nảo kia.
Liên Kỳ Quang lãnh tĩnh người bên dưới, ngây ngốc gật đầu: "Khô Mộc." Nói xong hai chữ, suy nghĩ thoáng chốc tản đi, nhìn không khí tiến vào cõi thần tiên.
"..." Mễ Tiểu Bảo.
"..." Mọi người.
"Là tên nhóc thối! ! !" Phong Thanh Dương là người đầu tiêng lên tiếng, nghiến răng nghiến lợi vọt về phía Liên Kỳ Quang.
Nhưng còn chưa kịp đụng tới người đối phương, Liên Kỳ Quang đã nhấc chân, trực tiếp đã lên mặt Phong Thanh Dương.
Lần Mày Phong Thanh Dương ngay cả thời gian kêu gào cũng không có, cả người bay ra ngoài. Theo một trận 'bụp véo ầm ầm' Phong Thanh Dương đầu chấm đất, hai chân gác lên tường, bất tỉnh. Từ đầu đến cuối, Liên Kỳ Quang không hề biến sắc nhìn trên trần nhà, liếc cũng không thèm liếc một cái.
Nhất thời tất cả mọi người trong phòng đều tỉnh táo, yên lặng đứng lên, ánh mắt không tốt nhìn chằm chằm Liên Kỳ Quang trên bục giảng. Nhất thời, bầu không khí trong phòng như giương cung bạt kiếm, lạnh lẽo một mảnh.
"Mọi người! Mọi người đừng vậy mà." Thấy hai bên sắp đánh nhau, Mễ Tiểu Bảo vội vàng chạy tới chắn trước mặt Liên Kỳ Quang, lo lắng giảng hòa: "Khô Mộc là bạn học mới, mọi người đừng vậy mà."
"Bạn học mới mà vậy sao?" Khuynh Y nhíu mày, đôi môi đỏ mọng cong lên thành một mạt lãnh diễm.
"Khô Mộc, cậu ấy không phải cố ý, Khô Mộc..." Mễ Tiểu Bảo xoay người bức thiết nhìn Liên Kỳ Quang: "Cậu giải thích chút đi."
Liên Kỳ Quang cúi đầu, lãnh tĩnh nhìn Mễ Tiểu Bảo, nhàn nhạt mở miệng: "Giải thích cái gì?"
"Nói cậu không phải cố ý."
Liên Kỳ Quang nghĩ nghĩ, lãnh tĩnh mở miệng: "Tôi là cố ý."
"Khô Mộc..." Mễ Tiểu Bảo ngân ngẩn cả người
Danh sách chương
38/166 (22.9%)