Chương 8: Hạ Hầu Gia

Chương 8: Hạ Hầu Gia
Ngày đó lén trốn ra ngoài, chờ Liên Kỳ Quang cùng Liên Tiêu Thù về tới nhà thì đã tối, Liên Dục Thành đứng chờ ở cửa không ngừng uống nước hạ hỏa. Cũng bắt đầu từ ngày đó, cậu hoàn toàn bị cấm túc, từ sáng tới tối, ăn cơm ngủ nghỉ thậm chí là đi WC cũng bị người máy 009-A bám đuôi.
"Học thuộc cái này đi." Liên Dục Thành mở một loạt tư liệu trong máy tính: "Quần áo anh đặt cho em chiều nay sẽ được đưa tới, ngày mai Hạ Hầu gia sẽ phái người tới đón, này là tư liệu cơ bản về Hạ Hầu gia cùng một ít vấn đề có thể bọn họ sẽ hỏi, em phải nhớ kỹ."
Liên Kỳ Quang đang cùng 009-A im lặng ở chung, thờ ơ liếc nhìn tư liệu được chiếu trên màn hình, nghiêng đầu, trong lòng thầm tính toán khả năng 'đào hôn'.
"Anh cảnh cáo em! Không được quấy rối nữa!" Thấy Liên Kỳ Quang im lặng không nói, báo động trong lòng Liên Dục Thành liền kêu 'đô đô' không ngừng.
Liên Kỳ Quang ngẩng đầu nhìn Liên Dục Thành, ngây ngốc gật gật đầu: "Tôi sẽ không quậy."
"..."
"Tôi rất nghiêm túc, không tin anh xem xem." Thấy Liên Dục Thành có vẻ không tin, Liên Kỳ Quang vươn ngón tay chỉ gương mặt than của mình: "Tôi không cười."
"..."
Liên Dục Thành lo lắng nhìn Liên Kỳ Quang rồi xoay người ra ngoài, lúc đi tới cửa thì dừng lại, quay đầu nhìn Liên Kỳ Quang mờ mịt cầm máy tính, trên mặt thoáng hiện chút phức tạp.
"Tuy hôn sự này là ba định, nhưng, Hạ Hầu gia thật sự là lựa chọn tốt." Trầm mặc hồi lâu, Liên Dục Thành chầm chậm mở miệng: "Anh mặc dù có thể lo cho em cùng Tiêu Tiêu một đời cơm áo không lo, nhưng chung quy anh cũng chỉ là một thương nhân. Đi theo anh, em cùng Tiêu Tiêu cả đời chỉ có thể đứng ở khu ba tầm thường này. Hơn nữa, với tính tình của em, nếu không cẩn thận đắc tội đám quyền quý thì ngay cả sinh tử của bản thân cũng không thể nắm giữ trong tay. Mấy năm nay Lam tinh cũng không mấy bình ổn, em lại học ở trường quân đội, nếu ngày nào đó chiến loạn bùng nổ, với thân phận bình dân thì thể nào cũng bị đẩy đi chịu chết. Ba đã dùng tính mạng mình cứu gia chủ Hạ Hầu gia, sở dĩ trước lúc chết ông đề nghị hôn sự này cũng vì lo nghĩ cho em. Gia chủ Hạ Hầu gia là người trọng tình trọng nghĩa, chỉ cần em không ngu ngốc phạm vào tội phản quốc, ông nhất định sẽ dốc sức bảo hộ em chu toàn."
Liên Kỳ Quang không phản ứng nhìn vẻ mặt rối rắm của Liên Dục Thành, ngây ngốc há miệng: "Kia nếu tôi phạm phải tội phản quốc thì sao?"
"A?" Liên Dục Thành ngẩn ra, đối với suy nghĩ của đứa em, anh hiển nhiên không thể hiểu được.
"Anh yên tâm, tôi sẽ bảo hộ hai người." Liên Kỳ Quang quay đầu, bình tĩnh xem tư liệu trên máy tính: "Hai người chính là người nhà, tôi sẽ bảo hộ hai người dưới cánh chim của mình. Ai dám tổn thương hai người, tôi sẽ chém chết nó."
Rõ ràng là lời nói ngoan độc cực điểm, chính là Liên Kỳ Quang lại nói ra thực nhẹ nhàng, cứ như đấy là chuyện hiển nhiên.

Liên Dục Thành nhìn gương mặt từ đầu đến cuối không hề có chút biến đổi của Liên Kỳ Quang, đột nhiên cảm giác đứa em mình nhìn từ nhỏ đến lớn dường như có chút xa lạ, giống như cho tới giờ anh chưa từng thật sự hiểu được đứa em này.
Đương nhiên, này cũng không thể trách Liên Kỳ Quang, trước kia cậu đứng trên đỉnh cao, được xưng là cường giả bậc nhất, làm gì có ai cả gan trêu chọc. Huống chi cậu còn là cố vấn cùng thầy của tiểu thái tử, người cầm quyền căn cứ Ngọa Long, sớm đã quen cao cao tại thượng, ai cũng không dám trái ý, đối với cậu mà nói, muốn giết một người là một chuyện quá dễ dàng, nội đám người nịnh nọt lấy lòng cậu phun một ngụm nước miếng thôi cũng đủ dìm chết kẻ đó...
Liên Dục Thành rời đi, Liên Kỳ Quang nhìn tư liệu đang được chiếu, vẻ mặt cứng nhắc nhất thời có chút biến đổi.
Vị hôn phu của cậu gọi là Hạ Hầu Thiệu Huyền, trưởng tôn Hạ Hầu gia, cũng là quân nhân, quân hàm thiếu tướng, 76 tuổi. Nhìn tới đây, khóe miệng Liên Kỳ Quang giật giật, cậu biết nhân loại hiện giờ có thể sống rất lâu, trung bình hơn năm trăm tuổi, chính là mình hình như chỉ mới 16 đi? Là vậy đi? ? ?
Trong tay Hạ Hầu Thiệu Huyền có một chi đoàn tên là Sát Huyết Lang, năm đó Hạ Hầu Thiệu Huyền đã dẫn chi đội này xông vào hang ổ nhóm hải tặc giữa các vì sao, lấy một địch trăm, tiêu diệt đám hải tặc đã làm các tinh cầu đau đầu gần trăm năm qua. Mà Hạ Hầu Thiệu Huyền cũng vì một trận này mà thành danh, tuổi còn trẻ đã được phong làm thiếu tướng, phụng mệnh đóng giữ ở một tinh cầu nhỏ biên phòng Lam tinh, phòng ngừa địch nhân xâm phạm.
Gia chủ Hạ Hầu gia hiện giờ là ông nội Hạ Hầu Trọng của Hạ Hầu Thiệu Huyền, Hạ Hầu Trọng, Hạ Hầu Trọng thuở nhỏ nhập ngũ, theo tinh chủ khi đó còn chưa thượng vị đi chinh chiến, sau đó lại phụ trợ người thượng vị, quân hàm nguyên soái.
Hạ Hầu Trọng có hai trai một gái, đứa con lớn là Hạ Hầu Tuyệt, quân hàm thượng tướng, vợ là An Như Tâm, là tự nhiên thể, sau khi sinh ra Hạ Hầu Thiệu Huyền, cách nhiều năm sau lại sinh thêm một đứa, nhỏ hơn Hạ Hầu Thiệu Huyền mười lăm tuổi.
Đứa con trai thứ hai là Hạ Hầu Vũ Trì, cưới một nam nhân tên là Quan Trạch, là một diễn viên. Hạ Hầu Vũ Trì không muốn nhập ngũ, vì né tránh lão cha nhà mình truy bắt mà trốn nhà bỏ đi, sau đó gặp được Quan Trạch, vì truy vợ mà bước vào con đường thương nhân, giống như Liên Dục Thành, làm bên nghành giải trí, có công ty điện ảnh và truyền hình của riêng mình. Cũng vì chuyện này mà chọc ông cụ tức tới nhập viện.
Đứa con gái út Hạ Hầu Lạc Vũ, này thực sự là một nữ quân nhân thiết huyết. Năm năm tuổi cưỡi phi thuyền, kết quả gặp phải không tặc, toàn bộ người trên thuyền đều gặp rủi ro, một mình Hạ Hầu Lạc Vũ thoát nạn, được một nhóm không tặc bậc ba chạy tới lượm lặt cứu được, trở thành một nhóc không tặc. Mười ba tuổi dẫn theo đàn em tung hoành, cho đến nay đã càn quét khắp vũ trụ, trở thành không tặc cấp một. Bởi vì gặp chuyện lúc còn quá nhỏ, sớm không nhớ được những chuyện trước đó, chỉ nhớ một điều là nhà mình ở Lam tinh. Vì thế Hạ Hầu Lạc Vũ tẩy trắng hơn năm mươi thành viên trong nhóm, đi tới Lam tinh diệt sạch một nhóm không tặc, biến thành dong binh đoàn bò cạp. Sau đó, trong một lần tình cờ đánh nhau với cấp dưới của anh cả nhà mình, cuối cùng được nhận về.
Một nhà bản lĩnh a. Liên Kỳ Quang đặt máy tính trong tay xuống, nặng nề ngã xuống giường, ý tưởng chạy trốn dâng lên vừa nãy thoáng chốc bị đập bẹp. Quân thương đều có người Hạ Hầu gia, cho dù có trốn tới tinh cầu khác, nữ quân nhân thiết huyết Hạ Hầu Lạc Vũ dẫn theo đám bọ cạp chạy tới chạy lui kia sớm muộn gì cũng tóm được, hiện giờ cậu sớm đã không còn là Ám Quang đại nhân cao cao tại thượng được người người nịnh nọt tôn vinh nữa. Nơi này không phải thời kì đen tối đầy ắp tang thi mà cậu quen thuộc, khoảng cách dài tới ba ngàn năm, nếu bước ra khỏi căn nhà này, cậu không thể nào sinh tồn.
Nhìn lại một lần, không phải chỉ là thiếu tướng thôi sao? Một người từng là cao thủ bậc nhất cứu rỗi nhân loại như cậu có hiếm lạ gì chứ? Già hơn mình nhiều như vậy, sao xứng a! Không thể không nói, lúc này Liên Kỳ Quang có chút ngạo kiều.
Bất quá...
Liên Kỳ Quang lật mình lại, vùi mặt vào chăn, ngửi ngửi hương cỏ xanh ngọt ngào tràn vào mũi, trong ánh mắt tĩnh lặng thoáng dao động.
Lính đánh thuê sao?
Nghĩ lại, tuy ngoài mặt cậu là cố vấn căn cứ Ngọa Long, thầy của tiểu thái tử, cậu không biết đã huấn luyện qua bao nhiêu binh lính. Nhưng thực càng giống lính đánh thuê hơn, không có đồng bạn, không có bằng hữu, một thân một mình lang thang trong đêm.
Danh sách chương
9/166 (5.4%)