Chương 90: Bọ ngựa bắt ve

Sau đó, hắn bật dậy, kiếm đặt ngang cổ người mới tới, khuôn mặt Trác nhi biến sắc: “Điện hạ... nô tỳ chỉ quên cầm khay trà...”

Vừa rồi nàng nhận được ngọc bội của Thác Bạt Chân, mừng rỡ quá đỗi, quên mất không cầm khay theo, lúc về không thể giao lại cho tổng quản. Thấy sắc mặt Thác Bạt Chân dịu đi, Trác nhi thở phào nhẹ nhõm một hơi, hình như điện hạ thích nàng, chắc sẽ không đối xử tệ bạc với nàng, nhưng mà ngay sau đó, Thác Bạt Chân vung tay, đầu nàng lập tức rơi xuống, hai mắt vẫn còn mở to kinh ngạc, rất đáng sợ.

“Kéo ra ngoài.” Thác Bạt Chân nhìn thoáng qua máu me đầy đất, chỉ cảm thấy chán ghét.

Một nữ nhân không biết sống chết là gì vọng tưởng so sánh với Lí Vị Ương sao. Hắn chú ý đến Lí Vị Ương không phải vì mỹ mạo, thứ hắn muốn chính là cá tính cùng thông minh không giống người thường của nàng, cho dù đối phương tàn nhẫn đến đáng sợ thì cũng mang theo hương vị khác biệt. So sánh lại, Trác nhi có khuôn mặt tương tự nhưng không có đầu óc không có cá tính, chỉ là một con rối mà thôi. Thác Bạt Chân nhìn về khuôn mặt đã mất đi tri giác tương tự với Lí Vị Ương, ánh mắt hắn chậm rãi sắc bén như lưỡi dao. Hiện tại trong lòng hắn sinh ra ý hận kỳ quái đối với Lí Vị Ương. Hắn hận nàng dám nhìn trúng một nam nhân khác. Lúc này hắn càng nhận thức được tầm quan trọng của quyền lực. Âm thầm quyết định trong lòng, sau này nếu đăng ngôi cửu ngũ, cho dù lật ngược cả thiên hạ cũng phải để bản thân hài lòng thoả mãn.

Lúc Lí Vị Ương nhìn thấy Nguỵ Quốc phu nhân, bà ta đang ngồi ngẩn người trước giường Cao Mẫn, nhưng khi bà ta quay đầu lại, khí thế hiên ngang hống hách thường ngày đã biến mất hoàn toàn, xương gò má hơi cao trở nên gầy yếu, thậm chí hai má hơi lõm xuống. Cặp mắt từng làm cho Lí Vị Ương cảm thấy khó chịu, vừa sắc bén vừa kiêu ngạo, trũng sâu vì khóc lóc, con ngươi hỗn độn, có vẻ mở to hơn một chút. Không biết có phải vì bi thương hay hao tổn quá nhiều tinh lực, trên mái tóc bà đã xuất hiện vài sợi bạc, rất xứng đôi với sắc mặt lụn bại kia, làm bà có vẻ càng thêm suy sụp.

Lí Vị Ương thở dài.

Hai mẹ con này gieo gió gặt bão, nàng đã xác thực, bọn họ châm ngòi ly gián trước mặt Đức phi, hơn nữa còn giật dây Đức phi hành động trừ khử mình. Nếu bọn họ không dùng thủ đoạn ti tiện hãm hại mình thì sẽ không rơi vào tình trạng ngày hôm nay.

Xương sống Cao Mẫn bị chấn thương, cho dù miễn cưỡng sống sót nhưng cả đời phải nằm trên giường, tiền đồ tốt đẹp cứ thế biến mất, đối với Cao Mẫn tâm cao khí ngạo mà nói, so với cái chết còn khó chịu hơn.

Tôn Duyên Quân đi cùng khẽ đẩy vai Lí Vị Ương, ý bảo nàng đứng phía sau mình, sau đó Tôn Duyên Quân đi lên, khuyên nhủ: “Nguỵ Quốc phu nhân, ta biết Cao tiểu thư gặp chuyện không may phu nhân rất thương tâm, nhưng phu nhân phải quý trọng thân thể!”

Ngụy Quốc phu nhân vẫn ngẩn ngơ, nghe thấy nàng ấy nói thế thì lau nước mắt, như vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng lẩm bẩm: “Mẫn nhi thật đáng thương.” Sau đó bà đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, tức giận nói, “Sao ngươi lại tới đây!”

Trong mắt bà, Lí Vị Ương chính là kẻ thù hại nữ nhi của bà bị thương, bà hận không thể lao lên cấu xé, nhưng nhìn thấy Triệu Nguyệt cầm bảo kiếm, ánh mắt lạnh lùng đứng sau lưng Lí Vị Ương thì Nguỵ Quốc phu nhân dừng chân lại theo bản năng.

Lí Vị Ương thản nhiên nói: “Dì nén bi thương.”

Ngụy Quốc phu nhân vừa nghe xong lời này trên mặt xuất hiện sự giận dữ, oán hận nói: “Lí Vị Ương, nếu không phải ngươi muốn tỷ thí với Mẫn nhi, con bé sao có thể rơi vào tình trạng này, mọi chuyện đều do ngươi...”

Tôn Duyên Quân thương cảm nhìn Nguỵ Quốc phu nhân, theo nàng thấy, chuyện này thật sự không liên quan gì đến Lí Vị Ương, nếu không phải Cao Mẫn khí thế bức người, Lí Vị Ương sẽ không muốn tỷ thí với nàng ấy, hơn nữa, việc bị thương chỉ là ngoài ý muốn, nàng vừa định mở lời thì Lí Vị Ương đã dịu dàng nói: “Tôn tiểu thư, ta có mấy câu muốn nói riêng với dì, cô có thể tránh đi một lát không.”

Tôn Duyên Quân là một cô nương hào phóng khéo léo, thông tình đạt lý, nàng cho rằng Lí Vị Ương định giải thích với Nguỵ Quốc phu nhân, cho nên cười nói: “Được, ta ra ngoài trước, lát nữa sẽ đi tìm cô.” Nhìn nhiều đám tiểu thư thiên kim bộ dáng kệch cỡm, nàng với xuất thân nhà võ tướng thì lại rất tán thưởng tính cách thẳng thắn, thông minh quả cảm của Lí Vị Ương, có ý định kết giao với nàng ấy.

Nói xong, Tôn Duyên Quân lập tức rời khỏi lều trại.

Lí Vị Ương cùng Nguỵ Quốc phu nhân hai bên giằng co, đều không nói gì.

Ngụy Quốc phu nhân đột nhiên cảm thấy thê lương, con trai cả của bà đã chết, con trai thứ không nên người, nữ nhi chỉ còn lại nửa cái mạng, trượng phu trách bà xúi giục con gái tranh cường háo thắng, lúc này nói không chừng đang hận bà. Thường ngày thủ đoạn của bà đối xử với hạ nhân rất tàn bạo độc ác, ngoại trừ Đại tỷ, toàn bộ gia đình không có người để nói chuyện. Ban đêm rét lạnh, đối mặt với Lí Vị Ương bình thản như nước, bỗng nhiên bà cảm thấy lạnh đến thấu xương. Bởi vì tận đáy lòng bà cảm nhận được, hiện tại mình đã trở thành người cô đơn.

“Ngươi tới cười nhạo ta sao?” Nhìn thấy Lí Vị Ương, tâm tình Nguỵ Quốc phu nhân vốn ảm đảm thê lương lại càng khổ sở chán nản.

“Dì, vì sao ta phải cười nhạo dì? Biểu tỷ đã thành dạng này, trong lòng ta cũng khổ sở thay cho biểu tỷ.” Chẳng những Lí Vị Ương không thấy khó chịu, mà còn cảm thấy Cao Mẫn gieo gió gặt bão, chỉ có điều hiện tại, nàng cần phải tiếp tục nói, “Ta hiểu tâm tình của dì hiện tại, nhưng có chuyện ta phải nói cho dì biết, chuyện hôm đó không phải ngoài ý muốn.”

Ngụy Quốc phu nhân đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt biến đổi: “Ngươi nói cái gì!”

Lí Vị Ương thở dài một hơi: “Chuyện này ta vốn không định nói ra, bởi vì sẽ liên luỵ đến rất nhiều người, nhưng nếu ta không nói lại cảm thấy trong lòng bất an.”

“Ngươi giấu giếm không nói là vì không thể nói được? Hay nghĩ rằng ta không có bản lĩnh, không tra xét được chuyện này?” Nguỵ Quốc phu nhân đã nhận ra sự kỳ quái, nhìn chằm chằm Lí Vị Ương, ánh mắt dần trở nên sắc bén.

Lí Vị Ương bộ dáng muốn nói lại thôi, mở miệng định nói, nhưng vẫn chần chừ một lát: “Ta cũng biết chuyện này không thể gạt được dì... Nhưng mà nếu nói với dì, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa dì cùng Đức phi nương nương... Nếu tạo thành hậu quả như vậy, ta có chết vạn lần cũng khó chuộc được tội... Nhưng nếu không nói với dì, lại sợ cả đời dì vẫn mờ mịt không hiểu...”

Ngụy Quốc phu nhân vừa nghe xong, sắc mặt biến đổi, giọng nói bắt đầu run run, chống tay lên bàn muốn đứng dậy, ống tay áo lướt qua mặt bàn, suýt nữa hất cả chén trà xuống đất: “Ngươi nói cái gì? Có liên quan đến Đức phi nương nương? Rốt cuộc... ngươi có ý gì?”

Lí Vị Ương thở dài một hơi, nói: “Hoàn cảnh trong cung rất phức tạp, bề ngoài Đức phi nương nương nhân từ rộng lượng, nhưng thực ra là người lòng dạ hẹp hòi! Ta nghe nói lúc trước hai người từng nói xấu ta trước mặt bà ấy rất nhiều lần, cho nên ta thấy sợ hãi, xin Thất điện hạ giải thích thay, nhưng Thất điện hạ lại nói, Đức phi nương nương thấy hai người cố ý châm ngòi li gián quan hệ mẫu tử bọn họ, rất tức giận trước hành vi của hai người. Dì, dì biết rồi đấy, Nhị cữu cữu (cậu) phủ Tưởng Quốc công có một nữ nhi thứ xuất bước vào phủ Thái tử làm Trắc phi, Đức phi nương nương dễ dàng liên tưởng, bà ấy cảm thấy phủ Tưởng Quốc công cùng phủ Bá Xương hầu có cấu kết, hai người cố ý đến lấy lòng lại bị bà ấy coi là kế ly gián, cho nên bà ấy chuẩn bị giáo huấn chúng ta! Hôm đó... biểu tỷ chỉ có vận khí không tốt mà thôi!”

“Ngươi nói cái gì!” Những lời này như tiếng sét kinh thiên động địa đánh tan hồn phách của Nguỵ Quốc phu nhân. Bà cuống quít đứng lên, cả người mới nâng lên một nửa lại ngã xuống ghế dựa, sắc mặt trắng bệch, mắt dại ra, người không ngừng run rẩy.

Những lời này vốn có trăm ngàn chỗ hở, nhưng Lí Vị Ương biết, hiện tại Nguỵ Quốc phu nhân nhất định sẽ tin tưởng, hơn nữa còn không hề nghi ngờ. Nàng tiếp tục nói: “Dì có thể không tin ta, nhưng ta hy vọng dì sẽ phái người đi tra xét cẩn thận bối cảnh Tả Nguyên kia, nhiều năm nay hắn làm Phó Thống lĩnh Cấm vệ quân, võ công cao cường, tài bắn cung cao siêu, sao có thể vô duyên vô cớ bắn lầm, còn khéo đến mức cố tình bắn về phía chúng ta, đây rõ ràng có người muốn mượn tay hắn cảnh cáo chúng ta!”

“Không! Không có khả năng!” Ngụy Quốc phu nhân không tin Lí Vị Ương.

Lí Vị Ương cười nói: “Dì, mặc kệ chúng ta căm hận nhau như thế nào, nhưng người ngoài nhìn vào vẫn cho rằng, Lí phủ, phủ Tưởng Quốc công, phủ Bá Xương hầu đều là người một nhà. Tuy hai người nói xấu ta rất nhiều trước mặt Đức phi nương nương, tuy rằng người ngoài đều biết chúng ta không quá hoà thuận, nhưng dù sao chúng ta cũng có quan hệ thông gia, không phải sao? Đức phi nương nương sẽ cảm thấy hai người cố ý bán đứng ta để lấy được niềm tin của bà ấy là có ý đồ khác, muốn cảnh cáo hai người thì có gì kỳ quái?” Nàng dừng lại một lát, sau đó nhìn thoáng qua Cao Mẫn đang hôn mê bất tỉnh, nói, “Huống chi, Mẫn biểu tỷ qua lại rất gần với Tam điện hạ, người khác đều cảm thấy tương lai biểu tỷ sẽ là Tam Hoàng tử phi, nếu biểu tỷ xảy ra chuyện, tất nhiên sẽ là đả kích không nhẹ với Tam điện hạ, Tam điện hạ lại là người bên Thái tử... Trong đó tất nhiên có rất nhiều quan hệ rắc rối phức tạp, nói đến cùng, biểu tỷ chỉ là người chịu tội thay mà thôi.”

Nguỵ Quốc phu nhân ngồi ngơ ngẩn trên ghế dựa như mất đi linh hồn, cắn môi: “Vì sao ngươi nói với ta những điều này!”

Lí Vị Ương cười, nàng không sợ Nguỵ Quốc phu nhân đi kiểm chứng, bởi vì Đức phi nương nương thật sự là người hạ thủ. Hiện tại nàng chỉ nói với Nguỵ Quốc phu nhân sự thật này mà thôi, “Bởi vì ta cũng là người bị hại, hôm đó ta cùng Cửu Công chúa dắt ngựa đi dạo, kết quả có người dùng diều hâu đã thuần dưỡng làm kinh động ngựa, thiếu chút nữa ta mất mạng dưới vó ngựa, người phía sau thao túng chẳng những muốn giết biểu tỷ, còn muốn làm chúng ta nội đấu, dì nói xem, ta hận người đấy ít hơn dì sao?”

“Cái gì mà nội đấu?! Ta hoàn toàn không hiểu!” Nguỵ Quốc phu nhân mở to hai mắt.

Trên mặt Lí Vị Ương hiện lên sự tiếc nuối: “Sở dĩ biểu tỷ đua ngựa với ta, chỉ là tranh cường háo thắng nhất thời giữa nữ hài tử mà thôi, không hề có cừu hận thấu xương gì, nhưng trong mắt người ngoài, ta sẽ thành kẻ đầu sỏ khiến biểu tỷ bị thương, như vậy, ngoài miệng không nói, mà trong lòng dượng nhất định có hiềm khích với phụ thân, trên triều đình, hai nhà chúng ta luôn nâng đỡ lẫn nhau, nếu chúng ta trở mặt, thế lực hai bên đều suy yếu, nếu lúc này có người xen vào khéo léo dẫn dắt, rất có khả năng khiến hai nhà trở mặt thành thù, từ đó tiêu diệt từng nhà sẽ rất dễ dàng.”

“Hả...” Ngụy Quốc phu nhân bừng tỉnh trong mộng, hiện tại bà đã dần bình tĩnh lại, chỉ thở dài thật sâu, vẻ mặt suy sụp như thể sức lực toàn thân bị vét sạch: “Ngươi về trước đi. Đừng nói với bất kỳ kẻ nào.”

Lí Vị Ương cười nhẹ, nói: “Dì nghỉ ngơi cho tốt, ta đi trước.”

Ngụy Quốc phu nhân cắn răng nhìn bóng lưng của nàng, nhổ nước bọt xuống đất, Lưu ma ma bên cạnh là tâm phúc của Nguỵ Quốc phu nhân bước lên: “Phu nhân, Huyện chủ đang châm ngòi ly gián.”

Nguỵ Quốc phu nhân chậm rãi nằm xuống ghế dựa, ánh mắt như tro tàn nhìn lên đỉnh lều, tay dồn sức nắm lại, móng tay đâm thật sâu vào da thịt: “Nó châm ngòi ly gián, nhưng những lời nó nói là sự thật, ít nhất ai mới là người hại nữ nhi của ta, nó nói không sai. Mũi tên kia nhất định là do Trương Đức phi sắp đặt!”

Về điều này Lí Vị Ương không cần phải nói dối, bởi vì lúc đó nếu không phải nàng nhanh chóng tránh được thì tuyệt đối không thể thoát chết, mà cảnh tượng lúc đó, con ngựa của hai người gần như ngang bằng, mặc kệ đối phương muốn giết Lí Vị Ương hay muốn giết Cao Mẫn, hai người đều gặp nguy hiểm! Nguỵ Quốc phu nhân chỉ nghĩ là Lí Vị Ương mạng lớn, mà không ngờ nàng đã chuẩn bị từ trước, dù sao trên đời này ai lại dám mạo hiểm cả tính mạng của mình? Càng không thể thiết lập một cái bẫy đáng sợ như vậy! Bà oán hận Lí Vị Ương, nhưng càng căm hận Trương Đức phi, hai mẹ con bà vốn định mượn tay bà ta trừ khử Lí Vị Ương, lại bị sát thủ do bà ta phái tới sát hại!

Lí Vị Ương bước ra khỏi lều trại của Nguỵ Quốc phu nhân, quay đầu nhìn thoáng qua, nở nụ cười nhàn nhạt.

Triệu Nguyệt cảm thấy kỳ quái: “Tiểu thư, vì sao phải làm như vậy?”

Lí Vị Ương cười, không trả lời.

Ngày săn bắn cuối cùng, sói trắng bị Thất Hoàng tử bắt được, Hoàng đế rất vui vẻ, ra lệnh bày yến hội chúc mừng.

Đây vốn là một yến hội rất hoà thuận, nhưng không ngờ lại trở nên hỗn loạn, một cung nữ là thích khách trà trộn vào, ý đồ ám sát Hoàng đế, cũng may có cao thủ đại nội bảo vệ bên người Hoàng đế cùng vài vị phi tần quan trọng, cung nữ kia vừa mới rút dao găm từ dưới khay ra, chưa kịp ra tay đã bị phát hiện, bắt sống tại chỗ. Hoàng đế sai người kiểm tra, cung nữ kia cắt cổ tự sát ngay tức khắc.

Hoàng đế giận tím mặt, sai người điều tra. Kết quả phát hiện trên người cung nữ có một tấm yêu bài. Tấm yêu bài kia có xuất xứ từ cung của Trương Đức phi. (Yêu bài: Bảng tên bằng gỗ, đeo ở thắt lưng, dùng để phân biệt các cung nữ)

Lúc đó, sắc mặt tất cả mọi người đều biến đổi.

Trương Đức phi trước giờ luôn được Hoàng đế sủng ái, nhiều năm trôi qua vẫn vững bền không bị lật đổ, nhưng lúc này Hoàng đế giận giữ, cầm yêu bài kia ném qua đó thật mạnh: “Đức phi, chuyện tốt ngươi làm đây hả!”

Sắc mặt Trương Đức phi bỗng trở nên trắng bệch, bà ở trong cung nhiều năm, đã nhìn quen những chuyện như vậy, nhưng chưa từng thấy bộ dáng Hoàng đế tức giận thế này, bị tai hoạ bất ngờ ập đến doạ sợ ngã ngồi xuống đất, sự thông minh nhạy bén thường ngày đã quên hết, không biết biện giải thế nào cho bản thân, lớn tiếng nói: “Thần thiếp bị oan! Bệ hạ, thần thiếp thật sự bị oan!”

Lí Vị Ương nhìn từ xa, trên mặt lộ ra nụ cười.

Trương Đức phi nước mắt đầy mặt, không ngừng nói: “Long ân bệ hạ sâu nặng, thần thiếp sao có thể mưu hại bệ hạ đây?!”

Hoàng đế trải qua nhiều biến cố cung đình, lúc nhỏ bị người khác ám sát không ngừng, căm hận nhất là những thủ đoạn xấu xa. Trong cơn cuồng nộ không suy nghĩ kỹ đã quát lên: “Áp giải Trương Đức phi xuống, chờ xử lý.” Lời vừa nói ra, mọi người sợ đến ngây ra.

“Phụ hoàng ——” Thác Bạt Ngọc bước nhanh ra, sau đó hắn đột nhiên nghĩ, bất luận thế nào mình không nên làm Hoàng đế tức giận hơn. Mặc dù nên giải oan ẫu phi, những phải chờ đến lúc sự phẫn nộ lôi đình của Hoàng đế tiêu bớt, hiện giờ có nói gì phụ hoàng cũng không muốn nghe!

“Đức phi nương nương nhất định bị oan!” Ngay giữa những tiếng nghị luận xôn xao, đột nhiên có giọng nói trẻ con non nớt vang lên.

Mọi người lắp bắp kinh hãi, đều nhìn về phía Cửu Công chúa.

Cửu Công chúa ban đầu cố ý chạy tới ngồi cùng Lí Vị Ương, hiện giờ đứng dậy, bước nhanh ra, quỳ trên mặt đất, dập đầu về phía trước vài lần nói: “Phụ hoàng đừng chỉ dựa vào một tấm yêu bài đã nhận định tội danh lên Đức phi nương nương.”

Nhu phi đứng lên: “Bệ hạ, Cửu Công chúa chỉ là tiểu hài tử, chuyện gì con bé cũng không hiểu!”

Cửu Công chúa lại lấy hết dũng khí nói: “Phụ hoàng, ở đây nhiều người như vậy, muốn lấy một tấm yêu bài có gì khó? Nếu tấm yêu bài này thật sự trong cung Đức phi nương nương, thì nương nương sao có thể để người đó đeo trên người, không sợ người khác nhận ra sao? Đây chính là hãm hại!”

Tất cả mọi người cúi đầu xuống, bọn họ đương nhiên nhìn ra đây là hãm hại, nhưng trước mặt Hoàng đế đang tức giận, ai dám nói câu nào hộ Đức phi.

Hoàng đế kinh ngạc nhìn tiểu nữ nhi mình sủng ái nhất, thường ngày con bé không tính đặc biệt thân cận với Đức phi, nhưng hôm nay lại đột nhiên chạy ra nói hộ Đức phi, suy nghĩ sâu hơn, quan hệ giữa Nhu phi và Đức phi cũng không tốt, nhưng Cửu Công chúa không kiêng dè chút nào, chung quy chỉ là một đứa trẻ – chính vì là đứa nhỏ, cho nên con bé mới dám nói những lời người khác không dám nói, thậm chí trong lúc Hoàng đế đang tức giận đùng đùng không thể suy nghĩ thấu đáo, con bé cũng dám nói ra.

Cẩn thận ngẫm lại, sự tình đúng là như thế, thông minh cơ trí như Hoàng đế, chính vì yêu thương quý trọng Đức phi mới không chịu nổi đả kích xảy ra bất thình lình này, phẫn nộ không kiềm chế nổi. Nếu như vì thủ đoạn hãm hại đơn giản này oan uổng Đức phi, cho dù tương lai bù đắp cũng sẽ để lại vết rạn, nhất là giữa vợ chồng, phụ tử. Nghĩ đến đây, ông thấy Thất Hoàng tử bên cạnh ánh mắt tha thiết nhìn Đức phi nhưng vẫn yên lặng, sắc mặt hoà hoãn xuống.

Võ Hiền phi luôn yên lặng đột nhiên mở miệng: “Đúng vậy bệ hạ, có người ghen tị Đức phi nương nương được bệ hạ ân sủng, cho nên cố ý hãm hại, bệ hạ nhất định phải điều tra cẩn thận, đừng oan uổng Đức phi muội muội.”

Đức phi khóc không thành tiếng, lao lên chỗ gần Hoàng đế, hai tay cầm lấy góc Hoàng bào đau khổ cần xin: “Bệ hạ, thần thiếp tuyệt đối không dám làm chuyện thương tổn đến bệ hạ!”

Hoàng đế đã hiểu ra tất cả, nhưng thấy không dễ xuống đài, vừa hay thuận theo lời của Võ Hiền phi: “Nàng đứng lên đi, trẫm hiểu rồi. Đi về nghỉ ngơi trước, trẫm sẽ cho nàng một lời công đạo.” Sau đó, quay đầu nói với mọi người: “Yến hội này không tiếp tục được nữa, mọi người tan cuộc đi.”

Tam hoàng tử Thác Bạt Chân cảm thấy rất thất vọng, hắn hy vọng Đức phi cứ thế sụp đổ, tuy kế sách nhìn qua có vẻ vụng về không thể thật sự lật đổ địa vị của Đức phi, nhưng chỉ cần tiếp tục chôn sâu mầm mống sự hoài nghi trong lòng Hoàng đế, rất nhanh sẽ mọc rễ nảy mầm, đến thời điểm mấu chốt có thể phát huy tác dụng rất lớn, mà không ngờ lại bị phá huỷ. Hắn oán hận nhìn thoáng qua Cửu Công chúa, lại phát hiện nàng ta đang vui vẻ nói gì đó với Lí Vị Ương.

Là Lí Vị Ương dạy Cửu Công chúa nói những lời kia! Thác Bạt Chân là người đầu tiên hiểu ra! Ngón tay hắn nắm lại thật chặt, gần như chảy cả máu.

Cửu Công chúa nhỏ giọng hỏi: “Vị Ương tỷ tỷ, tỷ nói xem là ai phái thích khách đến?”

Lí Vị Ương cười mà không đáp.

Đúng lúc này Thác Bạt Ngọc đi tới, hắn đột nhiên mở miệng nói: “Vì sao?”

Lí Vị Ương tiếp lời: “Cửu Công chúa, ta có lời muốn nói với Thất ca Công chúa.”

Cửu Công chúa bướng bỉnh chớp mắt, “Được rồi.” Nói xong cầm góc váy chạy ra xa.

Ánh mắt Thác Bạt Ngọc ẩn chứa một tia không tin nổi: “Là Nguỵ Quốc phu nhân làm, vừa rồi ta nhìn thấy biểu cảm của bà ta, trong nháy mắt đó –” đến lúc Đức phi được Hoàng đế đặc xá, vẻ mặt thất vọng của Nguỵ Quốc phu nhân đều bị Thác Bạt Ngọc nhìn thấy rõ ràng.

Lí Vị Ương cười: “Ngụy Quốc phu nhân đã biết chân tướng.”

“Bà ta vốn không biết điều này, trừ nàng, trừ ta – “ Thác Bạt Ngọc cắn răng, “Sao nàng có thể làm như vậy!” Hắn gần như mất khống chế muốn hét ra tiếng, nhưng kiệt lực kiềm chế cảm xúc của mình, “Bà là mẫu phi của ta! Nàng rõ ràng đứng ở phía ta!”

Lí Vị Ương cười, ánh mắt xẹt qua một tia lạnh lùng: “Nếu ta thật sự bị bà ấy giết chết thì sao?! Thất điện hạ định bồi thường một cái mạng của ta như thế nào! Chẳng lẽ bởi vì bà ấy là mẫu thân của điện hạ, thì ta phải nhẫn nhịn bà ấy, để bà ấy tuỳ ý giết ta sao?!”

Thác Bạt Ngọc cảm thấy đuối lý, những vẫn không chịu buông tha: “Nhưng ta đã nói, ta sẽ giải thích với mẫu phi —— “

“Giải thích? Giải thích hữu dụng sao?” Lí Vị Ương thản nhiên nói, “Thứ ta muốn không phải lời giải thích! Ta muốn công bằng!”

“Ta đã nói với mẫu phi, bà cam đoan không thương tổn nàng nữa!”

“Cam đoan?!” Lí Vị Ương cười xoà một tiếng, “Thất điện hạ, lời cam đoan của mẫu phi điện hạ, thứ cho ta không thể tin tưởng.” Nếu cam đoan hữu dụng, như vậy vì sao Triệu Nguyệt còn phát hiện bên ngoài lều trại của nàng có người giám thị, thậm chí có người vứt rắn độc vào lều.

Điều này nói rõ Trương Đức phi chưa từng hết hy vọng! Lí Vị Ương không biết Thác Bạt Ngọc đã nói thế nào, nhưng sự cố chấp của Trương Đức phi đúng là không phải bình thường!

Trong mắt Thác Bạt Ngọc có sự đau khổ, hắn cảm thấy như đang đứng giữa hai lưỡi dao, cảm giác này làm hắn không biết nên giải thích với Lí Vị Ương thế nào. Mẫu phi thấy Lí Vị Ương không xứng làm Chính phi của hắn, cho nên mới làm những chuyện đáng sợ, hắn nhẹ giọng nói: “Vị Ương, mẫu phi ta làm những chuyện này, không thương tổn được nàng, nàng thông minh như vậy, lợi hại như vậy —— “

Lí Vị Ương đột nhiên nở nụ cười, rồi cười đến không ngừng lại được.

Bởi vì nàng thông minh, bởi vì nàng mạnh mẽ, cho nên người khác có thể tha hồ hãm hại nàng sao? Coi nàng là người ngốc chắc?! Nàng lạnh mặt, giọng nói như hàn băng: “Thất điện hạ, nếu ta vô năng, thì xứng đáng nhận cái chết sao?!”

Thác Bạt Ngọc gần như không thể nói gì, hắn biết những thứ đó không thể thương hại Lí Vị Ương, cho nên mới khinh thường – nói đến cùng, hắn rất tin tưởng vào khả năng cùng sự thông minh của Lí Vị Ương, lại quên rằng nàng cũng là người, có thể bị thương có thể đổ máu, hơn nữa, còn là một nữ tử yếu đuối. Trong thời gian ngắn, hắn cảm thấy hối hận vô cùng, đều tại lúc trước nàng tạo cho hắn ấn tượng quá kiên cường, cho nên mới có ý tưởng sai lầm, cảm thấy nàng có thể ứng phó với mọi chuyện, bất giác, hắn bước lên một bước: “Vị Ương, thật xin lỗi, ta cam đoan với nàng —— “

“Khỏi cần cam đoan! Chuyện thế này phát sinh lần nữa, ta không cam đoan Đức phi nương nương còn có thể tiếp tục an ổn ngồi trên vị trí kia!” Lí Vị Ương cười lạnh một tiếng, “Ta là một đống đá vụn, nhưng tính mạng lại rất cứng, nương nương muốn giết ta, cẩn thận đánh đến đầu rơi máu chảy!”

Thác Bạt Ngọc nhìn nàng thật sâu: “Tuy nàng nói những lời tàn nhẫn như vậy, nhưng ta biết, nàng là người tâm địa lương thiện, hôm nay nàng không muốn hại chết mẫu phi của ta, bằng không nàng sẽ không để Cửu muội nói những lời ấy, nếu đổi lại là bất luận kẻ nào, phụ hoàng sẽ không tin tưởng, nàng còn hiểu rõ tâm tư của phụ hoàng hơn cả chúng ta.”

Chỉ có một Công chúa không so đo thiệt hơn, một đứa nhỏ yếu đuối hồn nhiên, một hòn ngọc quý được Hoàng đế sủng ái nói ra những lời ấy, Hoàng đế mới tin tưởng.

Người đế vương, rất đa nghi. Cho nên mọi chuyện phát sinh ngày hôm nay, đều nằm trong sự tính toán của Lí Vị Ương.

Lí Vị Ương quay mặt đi, ánh lửa xa xa chiếu lên mặt nàng tạo thành ánh sáng chớp tắt bất định, giọng nói của nàng rất bình thường, bình thường đến mức không ai ý thức được sự mệt nhọc chưa từng có trước đó: “Ta làm như vậy, là vì tốt cho Thất điện hạ.”

Thác Bạt Ngọc ngạc nhiên nhìn nàng.

Lí Vị Ương nói tiếp: “Chuyện ngày hôm nay, bề ngoài nhìn vào, Đức phi nương nương bị bệ hạ khiển trách, nhưng bệ hạ đã biết mình oan uổng Đức phi, hơn nữa suy nghĩ sâu hơn chuyện ám sát, bệ hạ sẽ nhận định rằng có người tràn ngập ghen tị với điện hạ mới mưu hại Trương Đức phi luôn ôn hoà nhã nhặn, điện hạ nói xem, ai sẽ cảm thấy điện hạ là sự uy hiếp, không nhịn được phải ra tay diệt trừ?”

“Nàng cố ý lựa chọn Nguỵ Quốc phu nhân?” Thác Bạt Ngọc không tin nổi nhìn nàng.

“Đúng vậy, Nhị ca của Nguỵ Quốc phu nhân, cũng chính là Nhị cữu cữu (cậu) trên danh nghĩa của ta, có một nữ nhi thứ xuất gả vào phủ Thái tử.” Lí Vị Ương cười nói, “Chờ xem, bệ hạ nhất định sẽ cảm thấy, Thái tử có ý hãm hại điện hạ, sau này chẳng những phòng bị hắn nhiều hơn, còn càng bảo vệ cùng coi trọng điện hạ, bù đắp sự thua thiệt của điện hạ và Đức phi.”

Thác Bạt Ngọc nhìn Lí Vị Ương, từng bước từng chiêu của nàng đều độc ác tàn nhẫn như vậy, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp, trong thời gian ngắn, thấy từng cơn rét lạnh lướt qua.

Hoàng đế hạ chỉ tra xét rõ chuyện này, nhưng thân phận quê quán cung nữ kia đều không có vấn đề, ở trong cung lâu năm mà không kết giao thân cận với ai, rất rõ ràng là được sắp đặt từ nhiều năm trước, dùng người như vậy là muốn đẩy Trương Đức phi vào đường chết. Nhưng mệnh lệnh của Hoàng đế dù sao cũng không phải để nói đùa, rốt cuộc có người mật báo nói Nguỵ Quốc phu nhân từng lén qua lại với cung nữ này, cứ như thế, Nguỵ Quốc phu nhân trở thành đối tượng nghi ngờ hàng đầu, nhưng đến lúc Cấm vệ quên chạy tới lều trại của Nguỵ Quốc phu nhân thì phát hiện bà ta đã mặc quần áo chỉnh tề nuốt vàng tự sát. Bá Xương hầu vô cùng khiếp sợ, ba quỳ chín lạy nhận tội chịu đòn, Hoàng đế quyết tâm lôi cả nhà hắn ra trảm, Lí Tiêu Nhiên biết được chuyện này, vội vàng cầu tình, hơn nữa đưa ra chứng cứ có sức thuyết phục rằng chuyện này không liên quan đến Bá Xương hầu, nhưng Hoàng đế vẫn tước quan chức, biếm thành thứ dân, lưu đày nơi Hạ Châu hoang vắng. Tin tức vừa truyền ra ngoài, cả triều đình chấn động.

Lúc đến, Nguỵ Quốc phu nhân vẫn ngồi trong xe ngựa cao cao tại thượng, hiện tại bao bọc bởi một cái chiếu rách bị lôi đi. Bộ dáng Cao Mẫn ngồi trên lưng ngựa ngang ngược hiếu thắng còn gần ngay trước mắt, nhưng lúc này chỉ có thể nằm trong xe ngựa cùng phụ thân đến Hạ Châu.

Lí Vị Ương nhìn phía xa, trong mắt có sự lạnh nhạt lưu động.

“Thật đáng thương, mọi chuyện vốn đang êm đẹp.” Không biết từ lúc nào Tôn Duyên Quân đã đến bên cạnh nàng, “Nếu sớm biết gặp phải nhiều chuyện như vậy, còn chẳng bằng không tham gia trận săn bắn.”

Đầu tiên Cửu Công chúa cưỡi ngựa bị kinh hoảng, sau đó Cao Mẫn bị ngộ thương, tiếp theo Trương Đức phi bị người khác oan uổng, sau này tra ra đầu sỏ là Nguỵ Quốc phu nhân, cuối cùng Nguỵ Quốc phu nhân còn tự sát. Toàn bộ các sự kiện phảng phất như liên quan đến nhau, hoàn toàn gắn bó, nhưng Tôn Duyên Quân tuyệt đối không tưởng tượng được rằng, mọi chuyện đều có liên hệ chặt chẽ đến thiếu nữ thoạt nhìn rất tầm thường trước mắt.

Lí Vị Ương đáp: “Tôn tiểu thư tâm địa tốt đẹp, nhưng có những chuyện đã ghi trong số mệnh, Nguỵ Quốc phu nhân làm chuyện ác, vốn phải dự tính đến kết cục ngày hôm nay.”

Tôn Duyên Quân gật đầu, nói: “Ngụy Quốc phu nhân đúng là không nên oan uổng Trương Đức phi, ta nghe nói, Nguỵ Quốc phu nhân có một chất nữ (cháu gái) là Trắc phi của Thái tử, cho nên hiện giờ ai cũng nói Nguỵ Quốc phu nhân là do Thái tử sai đi đối phó Trương Đức phi, mục đích chân chính là muốn bệ hạ chán ghét Thất Hoàng tử!” Giọng nói của nàng rất thấp, bộ dáng như sợ bị người khác nghe thấy.

Lí Vị Ương cườn thản nhiên: “Ồ, Tôn tiểu thư cũng tin loại đồn đại này?”

“Cũng không phải là lời đồn đại, ai cũng biết con trai cả của Nguỵ Quốc phu nhân Cao Viễn, lúc còn sống không phải là thư đồng của Thái tử sao, mà Cao Viễn chết vì Thái tử, bà ấy mới được sắc phong. Hơn nữa, Đại phòng Nhị phòng phủ Tưởng Quốc công sinh ra năm người con trai mà không có nữ nhi con vợ cả, vì lôi kéo, Thái tử điện hạ đành phải cưới nữ hài tử thứ xuất nhà bọn họ, thân phận không cao chỉ có thể cho danh vị Trắc phi. Nếu không phải vì Thái tử, Nguỵ Quốc phu nhân vì sao phải hãm hại Trương Đức phi, bọn họ thứ nhất không có thù hận thứ hai không có xung đột –” Tôn Duyên Quân bất giác nhắc lại phân tích của Tôn Tướng quân cho Lí Vị Ương nghe.

Trên mặt Lí Vị Ương lộ ra kinh ngạc: “Là như thế sao?”

Tôn Duyên Quân mang vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Cô cũng phải có chút tâm nhãn đi chứ, nhưng mà cũng chẳng sao hết, phụ thân cô không tham gia vào tranh đấu giữa các Hoàng tử, coi như trong cái rủi có cái may.”

Không tham dự? Chỉ là bề ngoài thôi, Lí Tiêu Nhiên đang đầu cơ kiếm lời, chờ giá cao. Nhưng nguyện vọng để nữ nhi mẫu nghi thiên hạ của ông đã thất bại, không biết tiếp theo sẽ làm gì.

“Bởi vì bệ hạ oan uổng Đức phi nương nương, cho nên đối xử rất cẩn thận để trấn an nương nương! Còn nói Thất Hoàng tử săn được sói trắng, khen thưởng rất nhiều...” Tôn Duyên Quân vẫn nói tiếp, ánh mắt Lí Vị Ương lại nhìn chăm chú vào xe ngựa của Bá Xương hầu đang đi xa dần, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Lần săn bắn này rốt cuộc đã kết thúc, dịu dàng từ chối lời mời nhiệt tình của Tôn Duyên Quân, Lí Vị Ương về tới phủ Thừa tướng.

Trở lại phòng, Lí Vị Ương phân phó tất cả mọi người ra ngoài, giờ khắc này, không nhìn thấy người ngoài, nàng không cần phải nỗ lực kiên cường nữa, nàng có thể yên tâm yếu đuối, cũng chẳng cần phải tỏ ra dũng cảm như vậy.

Lúc Thác Bạt Ngọc nói: “Ta cảm thấy nàng đủ kiên cường có thể ứng phó tất cả.” Khi đó, bản thân trả lời như thế nào? Lí Vị Ương không còn nhớ, nàng chỉ cảm thấy, khoảnh khắc đó vô cùng tức giận, vô cùng phẫn nộ, cho dù nàng chỉ coi đối phương là một minh hữu, nhưng ít nhất nàng cũng bỏ vào đó một phần cảm tình, nàng tích cực nỗ lực vì hai người có thể là tri kỷ là bằng hữu, vì cùng chung một mục đích. Nhưng Thác Bạt Ngọc nói với nàng một câu như vậy, nàng bất giác cảm thấy rất thất vọng.

Nàng đúng là kiên cường, nhưng không kiên cường đến mức có thể ứng phó tất cả các hoàn cảnh nguy hiểm. Nhất là lúc phải đối mặt với tử vong, nàng sợ hơn bất cứ ai, hằng đêm nàng không ngừng mơ thấy, vĩnh viễn là màu sắc thê lương của lãnh cung cùng mái hiên nhỏ mưa không ngừng, đôi khi, nàng thậm chí mơ thấy rận bò đầy trên người mình, sự sợ hãi như vậy, người chưa từng trải qua căn bản không thể hiểu được. Thác Bạt Ngọc cho rằng nàng kiên cường, cho rằng nàng không sợ hãi gì cả, nhưng thật ra hoàn toàn ngược lại, chính vì sợ hãi, nàng sợ hãi một khi mình yếu đuối sẽ bị người khác nhấn chìm, cho nên nàng mới không tiếc trả giá lớn để diệt trừ chướng ngại trước mắt.

Biết rõ mũi tên nhọn kia sẽ đâm vào Cao Mẫn mà vẫn hẹn nàng ta đua ngựa.

Biết rõ Ngụy Quốc phu nhân sẽ nghĩ cách hãm hại Trương Đức phi mà vẫn nói cho bà ta biết ai là người hạ độc thủ phía sau.

Lí Vị Ương chính là một nữ nhân tâm địa độc ác.

Nàng nghĩ như vậy, vùi mặt vào gối.

Có hương vị của mặt trời cùng cỏ xanh, hoàn toàn khác biệt với mùi mốc cùng mùi máu tươi trong mơ.

“Há mồm!”

Đột nhiên có tiếng nói vang lên, ngay bên giường nàng.

Lí Vị Ương phát hoảng, nâng mắt nhìn thấy Lí Mẫn Đức một tay chống má, tay kia cầm một miếng bánh nhìn chằm chằm nàng như hổ rình mồi

Lí Vị Ương bật cười: “Đây là cái gì?”

“Phù Dung viên.” Lí Mẫn Đức nói ngắn gọn, “Không phải tỷ rất thích ăn bánh này sao?”

Các món điểm tâm ngọt của Phỉ Thuý các, trước giờ Lí Vị Ương thường xuyên ăn, nhưng hiện tại nàng thật sự không có hứng thú.

Lí Mẫn Đức nhíu mày, buông miếng bánh xuống, nói: “Vậy tỷ muốn ăn cái gì?”

“Cái gì ta cũng không muốn ăn!” Lí Vị Ương hiếm khi mất kiên nhẫn thế này, nàng rõ ràng đã phân phó để nàng lại một mình không cho bất luận kẻ nào bước vào, Triệu Nguyệt sao vẫn để cho hắn đi vào.

Hiện tại Mẫn Đức bước vào phòng nàng quả thật như vào chỗ không người.

Qua nửa ngày, Lí Vị Ương vẫn không nghe thấy hắn nói chuyện, mở mắt nhìn, phát hiện thiếu niên đang cúi đầu, không thấy được vẻ mặt của hắn, nhưng sự đau thương lan toả đầy trong không khí. Nếu nói hắn đang khó hiểu vì sao Lí Vị Ương luôn ôn hoà lại phiền lòng đến mức này, thì không bằng nói hắn đang phẫn nộ, nàng vì lý do khó hiểu mà trách cứ hắn!

“Haiz, ta không cố ý, Mẫn Đức, chỉ là tâm tình ta không tốt.” Lí Vị Ương thở dài, ngồi dậy, nói lời trấn an.

Lí Mẫn Đức ngẩng đầu, tủi thân chớp mắt, biểu cảm mềm mại làm người khác cảm thấy mình đã phạm phải tội ác ngập trời.

Lí Vị Ương không chịu nổi ánh mắt thuần khiết này, bất giác nói: “Được rồi, được rồi, được rồi, thật xin lỗi.”

“Lần này ra ngoài, gặp chuyện không vui sao?” Lí Mẫn Đức hỏi.

Lí Vị Ương tạm ngừng một lát, nói: “Chỉ một lần làm chết vài người, trong lòng có chút khó chịu.”

“Đấu tranh sinh tồn, cá lớn nuốt cá bé, đây là tỷ dạy ta.” Thiếu niên ngẩng đầu, tầm mắt chặt chẽ bao phủ nàng.

Lí Vị Ương hơi sợ run, hành động của nàng, đúng là như vậy. Không giết người, thì sẽ bị người giết, nàng không phải người tốn thời gian để thương xuân tiếc thu, có lẽ lúc nàng nhìn thấy bộ dáng đau khổ vì nữ nhi của Nguỵ Quốc phu nhân, phảng phất như nhìn thấy Thất di nương... Nàng buông mắt xuống, “Đệ nói rất đúng...”

Hắn bỗng dưng nhớ tới điều gì đó, giận tái mặt, “Có người chọc giận tỷ?” Lời vừa ra khỏi miệng thì lập tức thấy hối hận, hắn thử thăm dò đưa tay nâng mặt nàng lên, một giọt nước mắt lạnh như băng rơi xuống tay hắn không hề báo trước. Rõ ràng lạnh băng như vậy, nhưng trái tim thiếu niên trong nháy mắt như bị bỏng, đau đớn không thể hiểu nổi.

Lí Vị Ương ngẩng đầu, trong mắt không hề có nước, giống như giọt lệ trong tay hắn chỉ là ảo giác. Nàng cười, dịu dàng nói với thiếu niên đang chân tay luống cuống, “Đệ ấy...”

Hiện giờ, người có thể hoàn toàn tin cậy bên cạnh nàng, chỉ còn lại hắn.

Nếu có thể, nàng hi vọng, cả đời này hắn sẽ không biến đổi.

“Ta sẽ không để bất cứ kẻ nào bắt nạt tỷ.” Thiếu niên đưa tay, vuốt lọn tóc mềm mại của nàng.

Lí Vị Ương sửng sốt, lập tức nở nụ cười. Lúc này, nàng nghĩ thiếu niên đang đùa, sau này mới phát hiện, hoá ra nàng đã nghĩ sai rồi.

Hôm nay, Triệu Nam cưỡi một con ngựa, phóng thẳng về Lí phủ.

Triệu Nam chạy vội tới trước mặt Lí Vị Ương, quỳ xuống, bẩm báo: “Tiểu thư, nô tài làm nhục sứ mệnh, không thể thành công.”

Lí Vị Ương nhìn thoáng qua đầu vai loang lổ vết máu của hắn, lập tức hiểu ra đã xảy ra chuyện gì, nàng nhẹ giọng nói: “Vết thương của ngươi nghiêm trọng không?”

Triệu Nam cúi đầu, vô cùng áy náy cùng tự trách, “Nô tài không có vấn đề gì.”

Lí Vị Ương nói với Triệu Nguyệt đang sợ hãi bên cạnh: “Trước tiên băng bó vết thương cho ca ca ngươi đi.”

Vết thương trên vai Triệu Nam, một thanh trường kiếm xuyên vào ngực hắn, miệng vết thương dài hơn nửa thước, vô cùng đáng sợ, Triệu Nguyệt không dám tin: “Ca, người nào có năng lực làm ca bị thương thế này.”

Triệu Nam lắc đầu, hắn thiếu chút nữa có thể cầm theo đầu của Lí Mẫn Phong trở về. Nhưng mà – bỗng nhảy ra một đám người, đầu lĩnh là một nam tử trẻ tuổi. Triệu Nam tự nhận võ công cao cường, ai ngờ lại bị thương nặng, người đó tay cầm trường đao, tàn nhẫn hơn xa hắn, cuối cùng bị cướp mất Lí Mẫn Phong... Cũng tại hắn quá sơ suất, không ngờ đối thủ lại lợi hại như vậy!

Lí Vị Ương nghe xong, cười lạnh một tiếng: “Quả nhiên là người Tưởng gia.”

Lí Mẫn Đức ngồi bên cạnh nghe thấy, hơi nhíu mày: “Tưởng gia?” Hắn cảm thấy kỳ quái, vì sao Lí Vị Ương khẳng định người cứu Lí Mẫn Phong là Tưởng gia?

Lí Vị Ương gật đầu, lại cười nói: “Mẫn Đức, Đại phu nhân có hai huynh trưởng, tổng cộng có năm người con trai, ai cũng có sở trường riêng, không phải người bình thường!”

Lí Mẫn Đức cười: “Chuyện này ta có nghe qua, nhưng mà – nam nhân Tưởng gia đều ở biên cảnh, sao có thể đột nhiên xuất hiện ở đây?”

Lí Vị Ương cười nhẹ nói: “Đúng vậy, vốn phải phụng mệnh trấn thủ biên cảnh lại đột nhiên chạy về cảnh nội, đáng tiếc chúng ta không có chứng cớ, bằng không đây là một tội danh của Tưởng gia.” Nàng cầm chén trà, khẽ nhấp một ngụm, “Triệu Nam, ngươi bại dưới tay người Tưởng gia, cũng không quá mất mặt, phải biết rằng Tưởng gia giá trị nhất không phải gia thế cùng địa vị, mà là năm người con trai xuất chúng hơn người. Bọn họ không muốn nhìn Lí Mẫn Phong chết, tất nhiên sẽ nghĩ cách cứu hắn, ta không ngờ bọn họ thu được tin tức nhanh như vậy, dù sao điều này có nghĩa bọn họ đã biết ta đã làm những gì, có lẽ rất nhanh thôi, bọn họ sẽ tìm tới cửa tính sổ.”

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện