Chương 95: Vô tình vô nghĩa

Hoàng cung, Ngự hoa viên

Hoa tươi rực rỡ quyến rũ trải dài, phảng phất còn có hương thơm truyền đến làm lòng người say mê.

Lí Vị Ương đi xuyên qua từng dải từng lớp hoa, thấy vị phi tử cao quý đang ngồi trong đình, trên mặt hiện lên nụ cười khéo léo.

Võ Hiền phi xuất thân danh môn, vô cùng mỹ mạo, nhưng ở trong cung, quan trọng nhất không phải dung mạo đẹp hay xuất thân, mà đại sự lớn nhất chính là con nối dõi, nữ tử bình thường nếu không có con nối dõi sẽ rất khó ngồi yên ổn ở vị trí phi tử, càng đừng nói đến ngồi nhiều năm. Nhưng vị Võ Hiền phi đây lại ngồi rất vững, hơn nữa còn thu dưỡng một người con trai, bồi dưỡng hắn lớn lên, còn giúp Hoàng hậu giải quyết sự vụ hậu cung mười năm. Năng lực này, không phải ai cũng có.

Năm đó lần đầu tiên mình gặp mặt người mẹ chồng trên danh nghĩa đến chân cũng run run. Qua một đời, Lí Vị Ương tin tưởng, mình đã có đủ tự tin cùng bình tĩnh đối mặt với một “cố nhân” như vậy.

Bốn phía quanh đình có hơn mười cung nữ thái giám, ai cũng cúi đầu buông mắt, nín thở không dám lên tiếng, ngay cả một tiếng ho khan cũng không nghe thấy. Giữa đình, một mỹ phụ ngồi ngay ngắn, trên đầu là kiểu tóc búi thịnh hành nhất hiện giờ, tươi đẹp như làn mây phía chân trời, đen bóng mượt mà. Làn da mịn nhẵn, dưới ánh mặt trời có vẻ sáng rỡ, tựa như một khối mỹ ngọc. Đôi mắt kia thoạt nhìn đen láy trong suốt, toả ra ánh sáng xinh đẹp rung động. Viền môi hồng nhuận mang theo ý cười động lòng người, tựa như trên môi được bôi mật hoa. Lúc này, nàng đang cười nhìn Lí Vị Ương, nụ cười kia, vô cùng hoà ái, không giống một nhân vật tinh thông tính kế.

Nhìn thấy Võ Hiền phi tuổi trẻ mỹ mạo, Lí Vị Ương không kinh ngạc, nàng biết rõ vị phi tử này rất để ý đến bảo dưỡng mỹ mạo, mỗi ngày đều sai cung nữ bên người đi lấy sương sớm, cẩn thận lọc đi tạp chất dùng để pha trà; lấy phấn hoa của trăm hoa làm hương phấn trân quý nhất để thoa lên mặt; lấy cánh hoa đỏ nhất tươi nhất cùng nhụy hoa mới nở trộn cùng mật hoa giã nát, theo phương pháp cổ xưa cùng các loại hương liệu dưỡng nhan bảy ngày chưng cất bảy ngày phơi nắng, lấy ra phần tinh hoa làm thành son. Những đồ dưỡng nhan vô cùng sang quý được đựng trong hộp vàng hũ ngọc, mỗi ngày dùng để trang điểm. Chính vì có thuật dưỡng nhan bà ta mới có thể có thanh xuân cùng sự sủng ái lâu dài.

Trên đời này, chung quy không thể vô duyên vô cớ mà lâu dài, không cần nỗ lực phấn đấu mà đạt được, điều này, là bài học đầu tiên Võ Hiền phi dạy Lí Vị Ương, ở trên ý nghĩa nào đó mà nói, Lí Vị Ương mới vào cung thật ra không quen thuộc, nàng không biết nên phụ tá trượng phu cùng lấy lòng mọi người như thế nào, chính Võ Hiền phi nghiêm khắc hoặc dịu dàng đã dạy nàng rất nhiều thứ. Cũng vì Hiền phi luôn biểu hiện là một trưởng bối nhiệt tình, biết quan tâm, cho nên Lí Vị Ương coi bà trở thành người thân tri kỷ nhất của mình. Đáng tiếc sau này nàng mới phát hiện, Võ Hiền phi dạy nàng những điều đó, không phải coi nàng là con dâu, mà để nàng trở thành người giúp đỡ Thác Bạt Chân, một – khối đá lót đường hoàn mỹ. Lúc gặp chuyện không may, chính vị “mẹ chồng” nàng luôn thấy dịu dàng cao quý nhất, đã nhảy ra nói Lí Vị Ương nàng độc ác ích kỷ, vô đức vô tài không thể ngồi ở vị trí Hoàng hậu. Khi đó, Lí Vị Ương mới tỉnh ngộ, hoá ra người khác đối xử tốt với nàng, không phải quan tâm cùng chăm sóc, mà vì mình còn có giá trị lợi dụng, một khi giá trị không còn, nàng cũng không cần phải tồn tại nữa.

Lí Vị Ương mỉm cười, tiến lên phía trước, hành lễ.

Lúc Lí Vị Ương hành lễ, Hiền phi cũng đang đánh giá nàng. Mới nhìn qua bà chỉ cảm thấy làn da trắng thuần, tướng mạo thanh tú, ngũ quan không tính là đẹp, nhưng có hương vị khó nói nên lời. Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của bà, Lí Vị Ương lại có thể đứng thẳng lưng, trên mặt mang ý cười trong suốt, nếu không biết thủ đoạn của đối phương, khẳng định bà sẽ cho rằng đây là một tiểu cô nương thẹn thùng hướng nội. Nhưng Võ Hiền phi không phải người ngốc, Lí Vị Ương có thể đứng vững gót chân ở Lí gia nhanh như vậy, trước sau đánh bại mẹ cả cùng vị Đại tỷ khuynh quốc khuynh thành, chắc chắc không phải kẻ đầu đường xó chợ, lẽ ra đây chỉ là tranh đấu nội bộ Lí gia, không liên quan gì đến Hiền phi, nhưng chuyện đã liên luỵ đến Thác Bạt Chân, chuyện này làm bà vô cùng căm tức. Không phải bà yêu quý con trai này bao nhiêu, mà liên quan đến đại cục, bà không thể khoanh tay đứng nhìn.

“Đứa nhỏ này, vừa nhìn đã làm người khác yêu thích, mau đứng lên đi. Đến đây, đến gần ta.” Chờ Lí Vị Ương hành lễ xong, Hiền phi nhiệt tình vẫy tay.

Lí Vị Ương mỉm cười đi lên phía trước, Hiền phi dịu dàng kéo tay nàng, đánh giá từ trên xuống dưới, nói với nữ quan bên cạnh: “Đứa nhỏ này thật thanh tú, tính khí có vẻ cũng tốt, trước giờ nghe thấy Hoàng thượng và Thái hậu khen, mà chưa từng gặp qua, lần này vô tình gặp được, coi như chúng ta có duyên phận.”

Đương nhiên là có duyên phận, mà duyên phận còn rất lớn. Lí Vị Ương cười, khéo léo nói: “Đa tạ nương nương đã khen.”

Hiền phi gật đầu khen ngợi, nói chuyện, hỏi han ân cần, vô cùng thân thiết tựa như trưởng bối trong nhà, làm người nghe trong lòng tràn ngập ấm áp. Nếu Lí Vị Ương không sớm hiểu tính cách nham hiểm của bà, chỉ sợ sẽ mắc mưu, cho rằng bà ấy có thiện ý, mà thực ra, nếu Hiền phi cười càng dịu dàng với một người thì người đó chết càng nhanh. Hiện giờ dạng hoà ái của bà ấy đối với mình, tuyệt đối không phải chuyện tốt.

Hiền phi bỗng nhiên bắt đầu đánh giá xiêm y của Lí Vị Ương, hơi nhíu mày: “Sao lại mặc màu trắng thuần thế này?”

Lí Vị Ương thản nhiên nói: “Gia mẫu qua đời, Vị Ương không dám ăn mặc màu sắc, nhưng trong cung có quy củ không ặc tang phục, cho nên Vị Ương chỉ có thể chọn màu nhẹ để mặc.” Nàng không vi phạm lễ chế thủ tang Đại phu nhân, cũng không phá hoại quy củ trong cung, Hiền phi còn gì để nói đây?

Hiền phi coi như không phát hiện ý tứ trong lời này, cười càng hoà ái: “Chuyện mẫu thân con ta cũng nghe nói, ta nhớ khố phòng còn có mấy thất vải dệt, gấm vóc thanh lịch nhẹ nhàng, ngươi đi ra đấy tìm, đem về cho Lí tiểu thư, coi như chút tâm ý của ta.”

Một nữ quan bước ra khỏi hàng lên tiếng đáp lời, rồi nhanh chóng rời đi.

Lí Vị Ương nhìn bóng lưng đang rời đi của đối phương, hơi nhíu mày, cúi đầu dịu dàng nói: “Đa tạ nương nương, Vị Ương không thể nhận lễ vật của ngài.”

Hiền phi vẫy tay, nói: “Khách khí gì chứ! Mấy thứ này coi như là lễ gặp mặt đi.” Nói xong, bà lại tiếp tục, “Đáng tiếc, qua hai năm nữa là con đến tuổi bàn chuyện thành thân, hiện giờ mẫu thân qua đời, chỉ sợ phải trì hoãn thêm hai năm, đến lúc đó tuổi lớn, chỉ sợ không dễ hứa hôn.”

Lời này có ý tứ sâu xa, Lí Vị Ương như nghe không hiểu, cũng lộ ra vẻ tiếc nuối: “Vị Ương không vội, nhưng mà Đại tỷ đã đến tuổi,“ Nói tới đây, nàng như đột nhiên nhớ ra gì đó, bộ dáng ngượng ngùng, “Nhưng mà Đại tỷ khác với Vị Ương, tỷ ấy dung mạo thiên tiên, lại là trưởng nữ, Tam điện hạ và Ngũ điện hạ đều thích tỷ ấy, Đại tỷ nói, chờ tang mẹ vừa kết thúc là có thể định hôn sự.”

Hiền phi biến sắc, một tia sáng lạnh lướt qua trong mắt.

Đưa ngọc bội đính hôn cho Lí Trường Nhạc, chỉ để ổn định Lí gia, cũng vì mượn sức Tưởng gia, mà thực ra bà không hề hài lòng với Lí Trường Nhạc. Nếu Lí Trường Nhạc vẫn là trưởng nữ Lí gia toả sáng vô hạn, tìm cách để Thác Bạt Chân cưới về làm Chính phi là kế hoạch tốt, nhưng mà Lí Trường Nhạc bản thân ngu xuẩn, chạy tới hiến kế cho Hoàng đế, đâu đâu cũng không được lòng người, ngay cả Ngũ Hoàng tử muốn lấy nàng ta, còn bị Hoàng đế mắng ột trận, hiện tại nếu bàn đến hôn sự của Thác Bạt Chân với nàng ta, chẳng biết sẽ gặp phải bao nhiêu phiền toái. Nhưng cho dù phiền toái, vẫn tốt hơn nhiều so với Thác Bạt Chân nhân lúc nhà người ta tang mẹ làm chuyện cẩu thả với Đại tiểu thư Lí gia, nếu lúc đó Hiền phi khoanh tay đứng nhìn, để chuyện lan ra ngoài thì Thác Bạt Chân bị đánh một kích thật mạnh làm sao thắng nổi Lí gia. Hiền phi bất đắc dĩ mới đem tặng khối ngọc bội, coi như kế sách kéo dài thời gian. Hiện giờ Lí Vị Ương nói đến chuyện này, Hiền phi càng thêm bực bội, nhưng không thể để lộ ra manh mối, đành âm thầm ảo não.

“Hài tử ngốc, ta đang nói con đấy, Đại tỷ con tất nhiên có phụ thân con quan tâm, ta vừa nhìn con đã thấy vừa ý mới quan tâm như vậy, nói thêm vài câu, con đừng quá để ý.” Chỉ trong nháy, Hiền phi đã khôi phục sắc mặt lúc trước.

“Hiền phi tỷ tỷ thật hào hứng, sáng sớm đã ở đây làm gì thế?” Một giọng nói vang lên, Hiền phi ngẩn người, sau đó quay đầu, cười rộ lên: “Hoá ra là Đức phi muội muội.”

Trương Đức phi mặc một thân áo dài lụa hoa mỏng màu tím khói sương, trên tóc cài trâm mã não đỏ sậm có dây rua nghiêng nghiêng, tóc mai bay theo gió, nhìn qua chói mắt hơn nhiều so với Hiền phi có vẻ điềm tĩnh thanh nhã. Được các vị nữ quan vây quanh bà bước vào trong đình, sắc mặt tĩnh lặng như nước sâu, không một gợn sóng, ngay cả sợi rua màu xanh biếc rủ xuống cũng chớp lên theo từng bước chân nhẹ nhàng, loé ra ánh sáng xanh bạc lấp lánh. Nhìn thấy Lí Vị Ương ở đây, bà cười nhẹ: “Sao Huyện chủ sáng sớm đã tiến cung rồi.”

Lí Vị Ương cúi đầu hành lễ, trong lòng lại âm thầm lắc đầu, từ lúc mình vừa tiến cung chỉ sợ tin tức đã truyền khắp nơi, Hoàng cung trước giờ chưa từng là một nơi giữ bí mật, hôm nay bất luận là Hiền phi hay Đức phi đều có chuẩn bị mà đến. Lời vừa rồi của Hiền phi, nói rõ bà chỉ thăm dò nội tình, còn Đức phi thì sao? Mục đích của bà ta là gì? Sau khi mình nói rõ không hề liên quan đến Thất Hoàng tử, chẳng lẽ bà ta còn có ý định gì khác? Tâm tình một người mẫu thân muốn bảo vệ con nàng có thể hiểu được, nhưng nếu quá đáng, nàng sẽ không thể không đánh trả, đến lúc đó chắc chắn sẽ liên luỵ đến Thác Bạt Ngọc, ngược lại với ý định ban đầu, không đến lúc bất đắc dĩ, nàng không muốn phá huỷ nước cờ này.

“Ta thấy Huyện chủ thanh thuần đáng yêu, giữ Huyện chủ lại nói thêm đôi câu, vừa khéo muội muội đến đây.” Võ Hiền phi cười xinh đẹp khéo léo.

Trương Đức phi cũng cười, Lí Vị Ương nhìn như một đứa nhỏ đơn thuần, nhưng chỉ là vẻ ngoài, nàng ta căn bản là nữ hài lòng dạ rất sâu. Lần trước giao tranh mình nhất thời sơ sót, lại bị tiểu nha đầu này đùa giỡn một phen, tuổi còn nhỏ đã có tâm cơ như vậy, quả nhiên không phải thứ đơn giản. Đáng tiếc giữa bọn họ đã kết thù, bằng không, chắc chắn đã có sự trợ giúp lớn. Chuyện này, mình làm rất liều lĩnh. Nếu cần thiết, đôi khi, một bước sai, từng bước sai, trong mắt Đức phi lướt qua sự tàn nhẫn. Không biết vì sao, hôm nay nhìn thấy thiếu nữ này, thấy nàng ta đáp lời mình rất bình thản, trong lòng sinh ra cảm giác khác thường. Lí Vị Ương luôn miệng nói cần một phu quân chung tình, không cho phép nam tử nạp thiếp, cho nên Ngọc nhi càng kiên trì muốn lấy nàng ta thì càng không thể giữ lại nàng ta, bằng không tương lai Ngọc nhi thật sự bị mê hoặc quên đi nghiệp lớn, sẽ tai hoạ vô cùng!

Mà Võ Hiền phi bên kia lạnh mắt nhìn, chuỗi vòng tay hoa sen bằng vàng khảm hạt phỉ thuý, dưới nắng sớm lộ ra vẻ sáng bóng lộng lẫy như nước mùa thu, trò diễn này, bà thấy rất hứng thú, ban đầu cảm nhận rằng Lí Vị Ương chỉ là tiểu nha đầu có tâm kế, nhưng nhìn bộ dáng Đức phi có vẻ hơi kiêng kị.

Đôi mắt đẹp của Trương Đức phi dừng ở chỗ Lí Vị Ương, nở nụ cười, nhưng trong tươi cười kia hàm chứa ý lạnh vô hạn.

Đúng lúc này, một tiểu thái giám bưng hộp phỉ thuý nạm vàng thản nhiên từ bên kia hoa viên đi tới. Hắn đi tới thỉnh an Đức phi và Hiền phi, sau đó nói: “Bệ hạ ban thưởng Đức phi nương nương một cây trâm vàng phượng hoàng tám đuôi, Hiền phi nương nương một cây đèn lưu ly phỉ thuý.”

Mở hộp ra, quả nhiên nhìn thấy một câu trâm cài bằng vàng chói mắt, trên trâm điêu khắc phượng hoàng tám đuôi rất sống động, bên cạnh còn có cây đèn lưu ly phỉ thuý xanh biếc.

Trương Đức phi cười, phân phó thái giám kia tiến lên, bàn tay trắng nõn lấy trâm vàng ra, ngắm nghía một lát, sau đó cười nói: “Ta từng này tuổi rồi, bệ hạ còn coi ta là tiểu cô nương, trâm vàng này đẹp có đẹp thật, nhưng bảo thạch bên trên là đá lưu ly bảy màu, trẻ tuổi như Huyện chủ cài còn được.” Nói xong, tiện tay chỉ lên đầu Lí Vị Ương, như thể có ý ban trâm vàng cho nàng.

Lí Vị Ương lui ra sau một bước, cung kính nói: “Trong lòng bệ hạ, nương nương vĩnh viễn tuổi trẻ mỹ mạo, Vị Ương thân phận hèn mọn, không dám hy vọng xa vời.”

Trương Đức phi cười, từ chối cho ý kiến đặt trâm vàng lại trong hộp, giả bộ như vô tình nói: “Được rồi, Lan nhi, đưa Huyện chủ ra ngoài đi.”

Một nữ quan có khuôn mặt xinh đẹp bước ra lên tiếng đáp lời, mỉm cười dẫn Lí Vị Ương ra ngoài.

Nữ quan tên Lan nhi này, dung mạo phổ thông nhưng lại rất hoà hợp, đi đường luôn nhẹ giọng nói: “Huyện chủ cẩn thận dưới chân.” “Huyện chủ đi chậm một chút.” Thỉnh thoảng, nàng còn giới thiệu ít phong cảnh trong cung cho Lí Vị Ương, “Đây là cúc Phượng vĩ Đức phi nương nương thích nhất, đó là mẫu đơn Ngũ diệp Hoàng hậu thích nhất...” Lúc nói chuyện, giọng nói mềm nhẹ, uyển chuyển êm tai, như có năng lực đặc biệt.

Lí Vị Ương nhìn nàng ấy, trầm tư, nàng tin mình không nhìn lầm, ánh sáng lạnh trong mắt Trương Đức phi là sát khí. Bà ta muốn tính mạng của mình! Mà hôm nay vì sao lại bỏ qua cơ hội một cách dễ dàng thế này?

“Huyện chủ đang suy nghĩ gì vậy?” Lan nhi cười hỏi.

Lí Vị Ương thản nhiên nhìn nàng ta, như vô tình nói: “Ta đang nghĩ, nữ quan dẫn đường trong cung Thái hậu vừa rồi không biết đã đi đâu?”

Tươi cười của Lan nhi hơi thu lại, nói chuyện như bình thường: “Nương nương chúng ta hôm qua thêu một quyển Kinh Phật cho Thái hậu, sáng sớm hôm nay định tự mình mang đến chỗ Thái hậu, mà vừa hay gặp Hiền phi nương nương trong hoa viên, nói thêm đôi ba câu, đành phân phó cung nữ kia chuyển Kinh Phật cho Thái hậu, tránh cho người sốt ruột chờ đợi.”

“Ồ, hoá ra là vậy.” Lí Vị Ương như hiểu ra.

Lan nhi cười đến dịu hiền: “Huyện chủ, mời đi bên này.”

Lí Vị Ương giả bộ không biết, tiếp tục đi về phía trước, đây là đường ra khỏi cung, Lí Vị Ương tất nhiên không lầm đường, Hoàng cung này, nàng đã đi vô số lần, Lam nhi không mượn cơ hội dẫn nàng đến chỗ khác, như vậy, hôm nay Trương Đức phi cố ý sắp đặt Lan nhi đưa mình ra ngoài, là vì cái gì? Định giết mình ở ngoài cung sao, không có khả năng.

Cửa cung, Lan nhi cười nói: “Xe ngựa Lí phủ đợi ngay trên đường nhỏ ngoài cửa, Huyện chủ đi thong thả.” Nói tới đây, nàng đưa tay ra, dìu Lí Vị Ương, cả người Lí Vị Ương chấn động, sau đó cẩn thận liếc nhìn Lan nhi, biểu cảm trên mặt cực kỳ ấm áp bình tĩnh: “Đa tạ.”

Cửa cung ngay trước mắt, nhưng nàng vừa mới bước ra một chân phía sau đã truyền đến tiếng ồn ào: “Bắt lấy nàng ta!”

Nàng quay đầu lại, sau lưng đã đứng đầy Ngự lâm quân.

Lí Vị Ương cười như có như không: “Đây là có ý gì?”

Lan nhi cũng thể hiện ra sự kinh ngạc: “Đây là An Bình Huyện chủ, phụng lệnh Thái hậu xuất cung, các ngươi định làm gì?”

Một thống lĩnh thị vệ bước lên, sắc mặt lạnh lùng nói: “Huyện chủ khoan hẵng xuất cung, Đức phi nương nương ời!”

Lí Vị Ương cười lạnh một tiếng, quả nhiên đã đến!

Lần này không phải ở Ngự hoa viên, mà là trong cung Thái hậu, hiện tại, Thái hậu ngồi ngay ngắn ở chính giữa, sắc mặt không thể hiện gì hết. Hiền phi bộ dáng như đang xem kịch vui, còn Đức phi nương nương giận dữ đầy mặt: “Người đâu, lục soát thật kỹ người nàng ta!”

Mấy cung nữ ào ào kéo đến, Lí Vị Ương lạnh lùng nói: “Đức phi nương nương, người có ý gì!”

Trương Đức phi nói lạnh băng: “Lí Vị Ương, trâm vàng vừa rồi bệ hạ ban cho ta không thấy đâu, chỉ có ngươi tiếp xúc đến cây trâm vàng, cho nên hiện tại ta muốn lục soát người ngươi!”

Tuy rằng Lí Vị Ương là nữ thần tử, nhưng xuất thân phủ Thừa tướng, vẫn chưa xuất giá, nếu hôm nay để Trương Đức phi lục soát người, mặc kệ tìm thấy hay không tìm thấy, lan truyền ra ngoài thanh danh sẽ bị huỷ hoại! Võ Hiền phi mang ý cười thản nhiên, ung dung nhìn cảnh này, như đang ngồi bên dưới xem tiết mục phấn khích trên sân khấu.

Thái hậu nói: “Đức phi, vẫn chưa có kết luận cuối cùng, không thể đoán bừa như thế. Nếu hôm nay thật sự soát người, sẽ gây trở ngại lớn đến tiền đồ đứa nhỏ này.”

Trương Đức phi khinh miệt liếc nhìn Lí Vị Ương: “Nàng ta có thể trộm trâm vàng, miệng nói không cần rồi quay lưng lại đi trộm những thứ quý trọng khác. Đã làm trộm thì đừng sợ mất thể diện, trừ phi hôm nay chứng minh nàng ta trong sạch, bằng không con quyết không dễ dàng tha thứ cho loại trộm cắp này!”

Sắc mặt Lí Vị Ương không thay đổi, lạnh nhạt nói: “Đức phi nương nương, trâm vàng là do người lấy ra, cũng tự tay người bỏ vào, thần nữ chưa từng chạm một đầu ngón tay, người dựa vào cái gì nói trâm vàng là do thần nữ trộm?”

Trương Đức phi hừ lạnh một tiếng, nói: “Có trộm hay không, cứ soát người là biết!”

Lí Vị Ương lạnh lùng nhìn đối phương, đường đường là một Hoàng phi lại dùng thủ đoạn hạng ba này, đương nhiên, loại thủ đoạn này nhìn có vẻ tầm thường, nhưng lực sát thương rất lớn, nếu để bà ta chứng thực tội danh ăn cắp của mình, lại còn ăn cắp trâm vàng Hoàng đế ban cho phi tử, tất nhiên chỉ còn đường chết!

Nàng lạnh nhạt nói: “Cho dù Vị Ương nghèo nàn cũng không làm ra loại chuyện trộm cắp, nếu nương nương cố ý muốn điều tra, vì sao không điều tra những cung nữ bên người?! Hoặc điều tra cung nữ thái giám của Hiền phi nương nương, là bọn họ trộm cũng chưa biết được! Mà cố tình nhìn chằm chằm một mình Vị Ương, chẳng lẽ ngài biết trước, đoán được nhất định Vị Ương là kẻ trộm sao?!”

Trương Đức phi bất giác nổi giận, cười lạnh nói, “Ai ở trong cung chẳng biết người bên cạnh ta đều rất trong sạch, tới giờ chưa từng bị mất bất cứ thứ gì, chỗ Hiền phi tỷ tỷ cũng thế, ngươi nói vậy, rõ ràng cố ý châm ngòi ly gián quan hệ chúng ta, tuổi còn nhỏ đã dụng tâm ác độc! Người đâu, trước tiên lôi ra đánh hai mươi trượng trừng phạt tội nói năng bậy bạ!” Trương Đức phi vừa dứt lời, thái giám bên cạnh đã lấy gậy ra, nói một tiếng “Đắc tội”, rồi lập tức xuống tay.

Gậy trừng phạt trong cung, chọn loại cành mận gai to bằng hai ngón tay, bên trên có vô số gai nhọn, bị đánh hai mươi trượng, nhất định da tróc thịt bong! Lí Vị Ương cười lạnh lùng, giơ tay ngăn gậy trong tay thái giám, hô: “Chậm đã!”

Trương Đức phi tao nhã nhếch đôi mắt dài nhỏ, gào lên: “Ngươi dám phản kháng —— “

Lí Vị Ương cười nhạt: “Nương nương sao lại nói vậy, Vị Ương đương nhiên không dám, Vị Ương đúng là thấp cổ bé họng, nương nương không để vào mắt thì thôi, nhưng Thái hậu nương nương còn ở đây, cho dù muốn thẩm vấn vụ án này, cũng nên là Thái hậu nương nương thẩm vấn, hoặc Hoàng hậu thẩm vấn, nương nương lại muốn đích thân thẩm vấn, vượt quá chức phận như thế, chỉ sợ không ổn!” Bằng vào hiểu biết của nàng với Thái hậu, nàng đang đánh cược, nàng cược Thái hậu sẽ không muốn nàng chết! Nàng cược Thái hậu có ba phần tán thưởng nàng! Nàng cược Thái hậu sẽ không để một cung phi tuỳ ý xử lý nàng!

Sắc mặt Trương Đức phi biến đổi, ý thức được mình quá nóng vội, nhanh nói: “Thái hậu tha tội, thần thiếp nhất thời —— “

Thái hậu lạnh lùng liếc nhìn Trương Đức phi, Đức phi ngẩn người, sau lưng mồ hôi lạnh túa ra, nàng sao quên mất, Thái hậu không phải là người dễ bị lừa gạt! Thái hậu lạnh lùng nhìn Đức phi đang cúi đầu, sau đó ngưng mắt nhìn Lí Vị Ương, trầm mặc không nói, không biết trong lòng đang suy nghĩ gì.

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên có người bẩm báo: “Bệ hạ giá lâm.”

Tất cả mọi người sửng sốt, chỉ có Trương Đức phi lộ ra vẻ mặt trong dự liệu, bởi vì Hoàng đế là do nàng sai người đi mời, Lí Vị Ương dẻo mỏ, Hoàng đế lại cố tình tán thưởng nàng ta, hôm nay sẽ để cho Hoàng đế nhìn xem, mình lục soát được trâm vàng trên người nha đầu kia như thế nào!

Đức phi cùng Hiền phi vội vàng đứng dậy nghênh giá, Hoàng đế thấy hai người, khẽ gật đầu nói: “Làm sao vậy? An Bình Huyện chủ tiến cung bầu bạn với mẫu hậu, sao lại nháo loạn ra chuyện trộm cắp?”

Đức phi đã sớm sai người bẩm báo qua mọi chuyện với Hoàng đế, lúc này lộ ra dáng vẻ oan ức: “Ban đầu cũng không dám quấy nhiễu thánh giá, nhưng chuyện này thật sự nghiêm trọng, chúng thần thiếp không dám làm chủ, cho nên mới mời bệ hạ cùng Thái hậu đến đây.”

Hoàng đế thấy sắc mặt bà trắng bệch, thương tiếc: “Từ lúc săn bắn trở về, thân thể nàng hơi yếu nhược, hôm nay vì vấn đề gì mà tức giận như vậy?”

Trong mắt Đức phi có ánh lệ, quay đầu đi nhẹ nhàng lau khoé mắt, rồi nức nở nói: “Trong cung luôn bình an vô sự, ai ngờ hôm nay sinh ra chuyện xấu xa như trộm cắp. Huyện chủ trộm thứ khác thì thôi bỏ qua đi, thần thiếp thương nàng ấy tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, coi như đem tặng là được. Nhưng đó lại là trâm vàng bệ hạ vừa mới ban cho.”

Hoàng đế hơi ngạc nhiên, nhìn Hiền phi bên cạnh hỏi: “Trâm vàng?”

Trên mặt Hiền phi lộ ra vẻ tiếc hận: “Sợ là Huyện chủ nhỏ tuổi, mắt thiển cận, thấy trâm vàng kia xa hoa, nhất thời có ý định không nên có.”

Bà ta nói như vậy, rõ ràng là bỏ đá xuống giếng! Lí Vị Ương cười lạnh nhìn hai nữ nhân diễn trò, nàng cực kỳ may mắn, đắc tội đồng thời hai phi tử được sủng ái! Đương nhiên, tất cả đều vì nàng quấn vào tranh đấu giữa các Hoàng tử! Hiền phi hận nàng là điều đương nhiên, nhưng còn Đức phi, đúng là ăn no rửng mỡ không có việc gì làm! Chẳng lẽ nàng cự tuyệt con trai bà ta chính là tội danh không thể tha thứ được sao, lại dùng kỹ xảo vụng về như vậy để hãm hại nàng!

Lí Vị Ương không biết rằng, trong lòng Đức phi, Thác Bạt Ngọc chính là ánh trăng trên trời cao, có một ngày ánh trăng này đột nhiên chạy tới nói với bà, hắn coi trọng Lí Vị Ương bé nhỏ không đáng kể, nếu Lí Vị Ương thức thời, Đức phi có thể cho nàng vị trí Trắc phi, giữ nàng làm bạn bên cạnh Thác Bạt Ngọc, mà nàng dám cự tuyệt đề nghị của Đức phi, thậm chí còn dám phản kháng, đây là chuyện vạn lần không thể tha thứ! Hơn nữa Thác Bạt Ngọc luôn miệng nói muốn cưới nàng làm Chính phi, Đức phi không thể không lo lắng vạn nhất Lí Vị Ương thật sự trở thành Chính phi, thì những danh môn khuê tú bà định lấy cho Thác Bạt Ngọc sẽ không bao giờ bước vào cửa được nữa, một lòng mưu cầu thế lực cho con trai của bà toàn bộ đổ xuống sông. Tất cả mẫu thân trên đời này, khi đối mặt với vấn đề con trai, đều sẽ trở nên không lí trí! Mỗi lần Đức phi nhìn thấy Lí Vị Ương, đều như nhìn thấy một cái gai, bà sao có thể không nghĩ cách nhổ nàng đi! Theo bà thấy, lần trước chỉ là thất thủ nhất thời, lần này, tuyệt đối sẽ không thất bại!

Nghĩ vậy, mắt Đức phi ngấn lệ: “Lúc đầu Huyện chủ thích, thần thiếp đã nghĩ ban cho Huyện chủ, nhưng đây là bệ hạ tự mình tặng cho thần thiếp, dù thế nào cũng không thể buông tay...” Nói xong bà lộ ra vẻ mặt thương tâm, “Thần thiếp tức giận công tâm, thật sự không chịu nổi, đây là chuyện mọi người thấy rõ ràng, mà Huyện chủ liều chết không nhận tội.”

Nói xong, bà nhìn thoáng qua các cung nữ bên người. Một cung nữ trong đó quỳ xuống nói: “Bệ hạ, chúng nô tỳ đều tận mắt nhìn thấy, trong số những người ở đây chỉ có Huyện chủ gần trâm vàng nhất, trâm vàng bị mất trộm, nhất định do Huyện chủ trộm đi!”

Hoàng đế nhìn về phía Lí Vị Ương, ông không có tâm tình xử lý loại chuyện nhỏ nhặt này, nhưng Đức phi bộ dạng oan ức tủi thân, làm ông không thể mặc kệ, dù sao lần trước ông từng oan uổng Đức phi.

Lí Vị Ương đối mặt với ánh mắt của Hoàng đế cũng hoàn toàn không e sợ: “Bệ hạ, tuy rằng thần nữ ngu dốt, nhưng không đến mức đi trộm trâm vàng của nương nương, bên trong tất nhiên có duyên cớ khác, xin bệ hạ tra rõ!”

Hiền phi lại lạnh lùng nói: “Nhìn Huyện chủ ngươi dịu dàng yếu đuối, sao tâm tư lại phức tạp như vậy? Sai có thể sửa, trở lại lương thiện. Nếu ngươi thật sự trộm trâm vàng, vẫn nên sớm thừa nhận, bệ hạ là người nhân từ, sẽ không trách phạt ngươi. Nhưng biết sai mà không sửa, thà chết không thừa nhận, vậy thì phải trách phạt thật nặng.”

Đức phi ho nhẹ vài tiếng, ánh mắt hàm chứa ý lạnh băng, giọng nói bén nhọn mà rõ ràng: “Tỷ tỷ nói đúng, vừa rồi Huyện chủ đã đi ra ngoài, có thể đã giấu ở chỗ nào đó,“ bà kêu lên, “Lan nhi!”

Lan nhi bước lên đáp lời: “Có nô tỳ.”

Đức phi thản nhiên nói: “Vừa rồi ngươi có thấy Huyện chủ giấu thứ gì không?”

Lan nhi cúi đầu nói: “Cả đường đi chưa từng thấy Huyện chủ lấy ra trâm vàng, nếu thật sự là Huyện chủ trộm, thì chắc chắn còn trên người.”

Lí Vị Ương biến sắc, tức giận nhíu mày, kiềm chế lửa giận nói: “Nương nương luôn nhân từ, nhưng hiện tại động chút là soát người? Việc này truyền ra ngoài, về sau Vị Ương sao có thể sống yên?”

Trương Đức phi lạnh mắt nhìn qua, Lan nhi áy náy, đưa tay về phía người Lí Vị Ương, định mở tay áo nàng ra, nói: “Xin lỗi Huyện chủ, trâm vàng đã ở trên người Huyện chủ, nô tỳ không thể không soát người.”

Lí Vị Ương thấy nàng đưa tay lại gần, một bạt tay đánh thẳng vào mặt nàng ta, tức giận nói: “Làm càn! Người ta ngươi có thể chạm loạn vào hả!”

Lan nhi bị tát thật mạnh, lập tức ngây người. Nàng là cung nữ thân cận nhất bên người Đức phi, còn phụng dưỡng nhiều năm, tự nhận là rất được yêu quý, ngay cả một câu nặng lời Đức phi còn chưa nói, chứ đã bao giờ bị tát như vậy? Nàng còn chưa kịp tỉnh táo lại từ cái tát kia, Trương Đức phi đã không kiềm chế được, biến sắc, tức giận nói: “Lí Vị Ương, người làm cái gì thế hả!” Lí Vị Ương đánh không phải Lan nhi, mà rõ ràng là thể diện của mình!

Chẳng cần nói Đức phi, ngay cả Hoàng đế cùng Thái hậu cũng ngây ngẩn cả người!

Giọng điệu của Hiền phi vô cùng cứng rắn: “An Bình Huyện chủ, ngươi quá lớn mật, đây là Ngự tiền, ngươi cũng dám động thủ!”

Lí Vị Ương không sợ hãi chút nào, nàng chậm rãi nhìn thoáng qua Hoàng đế: “Bệ hạ là minh quân, tất nhiên sẽ không trừng phạt người vô tội,“ sau đó nàng cười lạnh lùng, nói: “Quần áo trên người Vị Ương không nhiều lắm, nếu trâm vàng ở trên người, tuỳ tiện giũ ra là có thể rơi xuống, nương nương cần gì phải sai người lục soát, Vị Ương tự mình cởi ra cho nương nương nhìn là được!” Nói xong, nàng tự cởi áo khoác, tay hơi run run, sau đó lại đưa tay cởi áo ngoài trên người, làm những người khác giật nảy mình, Thái hậu nói: “Dừng tay! Thế này còn ra thể thống gì nữa!”

Lí Vị Ương tủi thân nói: “Thái hậu nương nương, Vị Ương làm theo lời các vị nương nương nói, chứng minh sự trong sạch của mình!”

Nha đầu này đúng là răng nhọn miệng sắc, một chút xíu cũng không chịu thiệt, Thái hậu cùng Hoàng đế liếc mắt nhìn nhau, cười khổ. Thật ra Thái hậu cũng không tin Lí Vị Ương trộm đồ, con bé nhìn qua không phải đứa nhỏ kiến thức hạn hẹp.

Đức phi mặt lạnh như hàn sương: “Mất lễ nghi trước điện, Lí Vị Ương, ngươi quá điên cuồng ngang ngược, trước điện cũng dám làm bậy như vậy!”

Trên khuôn mặt lạnh lẽo của Lí Vị Ương hiện lên ý lạnh vô hạn: “Hồi bẩm bệ hạ Thái hậu, thần nữ sao dám tuỳ tiện ồn ào, nhưng mà tuy thần nữ hèn mọn, nhưng cũng là nữ nhi trong sạch, tuyệt đối không thể chấp nhận người khác soát người, so với để nương nương ra tay, không bằng tự mình động thủ, cũng đỡ phiền toái!” Nàng tự mình động thủ chứng minh trong sạch so với người khác lục soát, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.

Gương mặt Trương Đức phi xanh đỏ đan xen thoạt nhìn rất khó coi, bà không ngờ Lí Vị Ương dám đối nghịch với mình, đồng thời không ngờ rằng chẳng có cái gì rơi ra, đôi mắt đẹp của bà lạnh lùng nhìn Lan nhi, Lan nhi lắp bắp kinh hãi, trong lòng càng thêm khó hiểu bất an, rõ ràng mình nhân lúc Lí Vị Ương không chú ý nhét trâm vàng vào tay áo nàng ấy, vừa rồi Lí Vị Ương cởi áo ngoài, vì sao không rơi ra?

Thái hậu xem tới đây, thản nhiên nói: “An Bình nói đúng, đã điều tra, không thể chỉ soát người một mình nàng, những người khác ở đây đều phải điều tra.”

Thái hậu lên tiếng, lập tức có nữ quan bước lên, gọi hết các cung nữ bên người Hiền phi cùng Đức phi, xếp thành hai hàng. Thái hậu lạnh lùng nói: “Nếu lục soát thấy trên người, nhất định nghiêm trị không tha!”

Các cung nữ hai mặt nhìn nhau, đều không dám nói nửa chữ không.

Lí Vị Ương nhìn từ xa, cũng không dám mở miệng. Tuy thân phận thứ xuất của nàng bị người ta lên án, nhưng trên người nàng vẫn chảy dòng máu Lí gia, lại được Hoàng đế tự mình sắc phong Huyện chủ, nếu không phải Hoàng đế tự mình hỏi tội, những người khác không thể tuỳ tiện điều tra nàng, cho nên nàng mới dám động thủ với Lan nhi. Thân phận của nàng, nói đến cùng, tuyệt đối không ngang bằng với đám nô tỳ!

Từng người bị kiểm tra, cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì. Đức phi nhếch mày: “Thấy chưa, bên người ta không có ai tay chân không sạch sẽ!”

Thái hậu nhíu mày, nếu như không lục soát được cái gì, như vậy tội danh cuối cùng vẫn rơi xuống người Lí Vị Ương, vừa rồi con bé cởi một lớp áo ngoài còn chưa tính, thật sự phải kiểm tra cả quần áo trong sao?

Lí Vị Ương cười, đột nhiên chỉ tay: “Còn một người chưa bị kiểm tra.”

Ánh mắt mọi người dừng ở chỗ Lan nhi, nàng nghẹn họng nhìn Lí Vị Ương. Nữ quan nghe vậy nhìn về phía Thái hậu, Thái hậu gật đầu, nữ quan lập tức đi gần Lan nhi, bắt đầu kiểm tra cẩn thận, chỉ một lát sau, nghe thấy đinh đang một tiếng, một thứ sáng rỡ rơi xuống đất.

Mọi người vừa nhìn, đúng là trâm vàng phượng hoàng Hoàng đế ban cho Đức phi, tất cả ồ lên.

Hoàng đế nhìn Trương Đức phi mang vẻ mặt khiếp sợ: “Hoá ra là nàng hồ đồ, bên người nuôi dưỡng trộm, lại còn oan uổng Huyện chủ. Nàng nên để nó chịu tội mới đúng.”

Trương Đức phi nghẹn họng nhìn trân trối, gần như không nói ra lời, ngay cả Hiền phi bên cạnh nàng, trong mắt là sự kinh ngạc vô cùng.

Trương Đức phi nhìn về phía Lan nhi, Lan nhi sợ tới mức quỳ rạp xuống đất, run run, nàng luôn giúp Đức phi nương nương làm việc, chưa từng thất bại, lần này cho rằng chỉ là chuyện nhỏ, ai ngờ lại bị bại lộ như vậy!

Đức phi cắn răng: “Lan nhi đi theo thiếp nhiều năm, tuyệt đối không làm loại chuyện này.”

Hoàng đế nói nhẹ nhàng như gió tháng tư: “Được rồi. Tang chứng đầy đủ, không cần nói lại nữa.”

Đức phi vẫn có chút không phục: “Bệ hạ, chuyện này...”

Giọng điệu của Hoàng đế hờ hững, nhưng lại rất ấm áp: “Chuyện này nói thẳng ra cũng là chuyện nhỏ.”

Đức phi không hết hy vọng: “Ăn cắp thì thôi, nhưng Huyện chủ làm mất lễ nghi trên điện, đây chính là tội lớn, Hoàng thượng cứ bỏ qua dễ dàng như vậy sao? Nàng ta vô lễ như thế...”

Hoàng đế nhíu mày, Thái hậu bên cạnh cười nói: “Vừa rồi con nói đánh nói giết, thật sự hù doạ đứa nhỏ quá mức, chuyện mất lễ nghi trên điện không cần phải truy cứu. Theo ta thấy, chuyện hôm nay, Hoàng đế phải thưởng phạt phân minh, mới bình ổn được chuyện này.” Sau đó, bà không hề để tâm nói: “Lôi cung nữ kia xuống, dùng côn đánh chết.”

Lan nhi sợ tới mức run lên, vội khóc cầu: “Thái hậu nương nương tha mạng, tha mạng!”

Thái giám chưởng sự đáp lời: “Dạ.” Sau đó hắn ngẩng đầu ra hiệu, mấy tiểu thái giám hiểu ý, lập tức lôi Lan nhi xuống. Lan nhi sợ tới mức không còn sức cầu xin tha thứ, giống như cái túi rách bị người khác kéo ra ngoài.

Mọi người chỉ nghe bên ngoài vang lên mười tiếng kêu thảm thiết, dần dần yếu hơn, thái giám quay vào bẩm báo: “Thái hậu, đã mất mạng.”

Đức phi bất giác cả người rét run, bờ môi Lí Vị Ương lại mang nụ cười cực kỳ tàn nhẫn lạnh lùng, rất nhanh đã để nó tiêu tan ở khoé môi.

Hoàng đế xem tới đây, rất đồng ý với cách làm của Thái hậu, hơi gật đầu: “Chém đầu treo trước cửa cung, để toàn bộ cung nữ thám giám trong cung nhìn xem, ăn cắp của chủ tử có kết cục gì!”

Trương Đức phi xoay người rùng mình, chạm phải ánh mắt như đang đăm chiêu của Hoàng đế, trong lòng phát lạnh. Bà vừa kinh hoảng vừa sợ hãi, cả người không kìm được rùng mình, Hoàng đế thản nhiên nói: “Hạ nhân bên người làm chuyện sai sót, về sau nàng phải quản thúc nhiều hơn mới được.”

Dù sao Trương Đức phi cũng không ngu, bà phản ứng lại rất nhanh, cắn răng cười: “Dạ. Nô tài trộm cắp như vậy không thể giữ lại, Hoàng thượng không xử lý, thần thiếp cũng muốn giết nàng ta để răn đe.”

Ánh mắt Thái hậu trầm xuống, nhìn khắp mọi người xung quanh, giọng điệu nghiêm khắc, “Trong hậu cung đều phải nhớ kỹ giáo huấn này, một người trước khi làm chuyện gì đều phải ngẫm lại, cái gì nên làm, cái gì không nên làm, đừng học theo tiện tỳ kia!”

Tất cả các cung nữ sợ tới mức hồn phi phách tán, lập tức quỳ xuống: “Dạ, xin Thái hậu nương nương bớt giận.”

Lí Vị Ương cũng quỳ xuống nói: “Xin Thái Hậu nương nương bớt giận.”

Thái hậu liếc mắt nhìn Chu nữ quan, nữ quan lập tức bước lên nâng Lí Vị Ương dậy, Thái hậu nói nhẹ nhàng: “Ngươi chịu oan ức rồi, truyền ý chỉ của ta, ban thưởng An Bình Huyện chủ hoàng kim trăm lượng, lụa là trăm cuộn.”

Hiền phi nhìn Lí Vị Ương với con mắt khác trước, bà vốn tưởng rằng, nha đầu kia hôm nay chết chắc rồi, không ngờ thoát tội, dù sao, người hiện tại tức giận nhất hẳn là Đức phi.

Lí Vị Ương cảm tạ ân điển, sau đó đi đến chính giữa, xoay người nhặt trâm cài phượng hoàng lên, cẩn thận quan sát một lát, nói: “Đúng là tinh mỹ tuyệt luân.” Sau đó, nàng cầm trâm cài thật chặt trong tay, dùng tay áo dài che khuất đi, rồi từng bước đi lên, nói: “Trâm cài đẹp như thế, nương nương phải cài trên tóc mới đúng.” Nói xong, khuôn mặt mang ý cười cài lên đầu Đức phi.

Trong lòng Đức phi tức giận, hận không thể lập tức vứt trâm cài đi, nhưng thấy Hoàng đế cùng Thái hậu đều đang nhìn mình, đành gắng sức ngăn chặn cơn giận, mặt mang ý cười: “An Bình Huyện chủ, hôm nay ta nhất thời hồ đồ, oan uổng Huyện chủ, hy vọng Huyện chủ không khúc mắc trong lòng.”

Lí Vị Ương cười vô cùng kính cẩn nghe lời: “Sao nương nương lại nói vậy, đều do tiện tỳ ngu dốt kia, Vị Ương đâu có để trong lòng.”

Lúc nàng nói đến hai chữ tiện tỳ, ánh mắt như hàn băng lướt qua mặt Đức phi, Đức phi tức đến cả người phát run, nhưng không thể không nhẫn nại.

Thái hậu gật đầu: “Được rồi. Chuyện hôm nay dừng ở đây, mọi người trở về đi.”

Hoàng đế rời đi trước, sau đó Hiền phi cùng Đức phi đồng thời ra ngoài, lúc bước qua Lí Vị Ương, ánh mắt Hiền phi nhìn nàng không mang theo chút độ ấm cùng tình cảm gì, như thể đang nhìn một cọng rác nho nhỏ, căn bản không đáng giá: “Huyện chủ đúng là thông minh có năng lực.”

Lí Vị Ương đáp: “Hiền phi nương nương quá khen...”

Hiền phi cười mà không nói, Đức phi lạnh lùng liếc mắt nhìn nàng, sau đó cùng Hiền phi rời đi. Lí Vị Ương nhìn cây trâm trên búi tóc Đức phi, lộ ra nụ cười mỉm không rõ ý tứ sâu xa.

Bước ra khỏi đại điện, Lí Vị Ương nâng mắt nhìn bầu trời xanh lam trên cao, dõi mắt về nơi xa xăm, Thái Dung điện, Trung Hoà điện, Gia Hưng điện của tiền triều khí thế phi phàm, kim bích huy hoàng, trên mái hiên một con bồ câu trắng như tuyết không biết từ đâu đến, bỗng vỗ cánh bay đi.

Lí Vị Ương cười, Đức phi nương nương, mọi chuyện có nhân tất có quả, bà đã oan uổng ta, ta tất nhiên phải đáp lễ!

Thà rằng ta phụ người trong thiên hạ, chứ không thể để người trong thiên hạ phụ ta! Đây chính là bà bức ta động thủ, đừng trách ta độc ác!

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện