Chương 359: Thẩm phán hội

Dịch: Le Hoang

“Sự kiện Đại Xà phát hiện người tử vong, có hai gã thợ săn lúc ấy bị chất độc trực tiếp ăn mòn, hoàn toàn thay đổi, mấy ngày nay cũng không nhận ra đó là thi thể của người, cho đến mấy hôm nay mới xác định được thân phận của bọn họ, hơn nữa lúc đại xà xuất hiện mới bị độc ăn mòn mà chết.” Mạc Phàm đọc ra tin tức mới nhất vừa được tung lên.

Mạc Phàm nhìn cái tin tức này, trong lòng cũng dâng lên mấy phần nghi ngờ.

Không phải là tuần trước vừa phát thông báo nói rằng trong sự kiện lần đó không có ai bị thương vong sao? Tại sao lúc này lại tìm ra hai người chết, hơn nữa lại cách thời gian dài như vậy mới phát hiện?

“Hãm hại, nhất định là có kẻ hãm hại Ma Thiên Xà!” Đường Nguyệt tức giận tới mức gò má đỏ bừng.

“Tại sao cô cảm thấy là bị hãm hại... Đường Nguyệt lão sư, điện thoại di động của cô reo.” Mạc Phàm chỉ vào túi của Đường Nguyệt.

Đường Nguyệt cầm lấy điện thoại, nhíu mày, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, có thể đoán đầu dây bên kia có thể là cấp trên của nàng.

“Đi theo cô.” Đường Nguyệt cúp điện thoại, kéo Mạc Phàm ngồi lên thuyền.

“Đi đâu?”

“Phòng hội nghị Thẩm phán hội.”

...

Đi theo Đường Nguyệt, Mạc Phàm đã tới cao ốc của Hàng Châu Ma Pháp Hiệp Hội.

Đi thang máy một mạch lên tới tầng cao nhất của tòa nhà đồ sộ, phía trên rõ ràng là một cái phòng hội nghị dùng để hội họp cả ngày, phong cách không tầm thường.

Bước vào đến cửa phòng họp, ở cửa có một nhóm nam nhân mặc đồng phục canh gác, tu vi của mỗi người bọn họ cũng sâu không lường được, để cho Mạc Phàm không khỏi cảm thán quyền uy của Thẩm Phán Hội, hộ vệ canh gác ở cửa bên ngoài đều là cao cấp pháp sư!

Ở ngoài cửa chờ không lâu, thì có một vị nam tử tóc đen đi ra, đôi mắt giống như chim ưng nhìn một cái Đường Nguyệt, lại nhìn lướt qua Mạc Phàm.

“Đây là học sinh của em, Mạc Phàm.” Đường Nguyệt giới thiệu.

Nam tử tóc đen mắt ưng khẽ vuốt càm, ra hiệu hai người đi vào bên trong phòng họp.

Phòng họp có một cái bàn tròn lớn tiêu chuẩn, một nhóm nam nữ ăn mặc chỉnh tề ngồi ở trước bàn tròn, có khoảng bảy, tám người.

Còn dư lại hai mươi mấy người toàn bộ đều đứng ở bên cạnh, nhìn đồng phục của bọn họ trên căn bản đều là thẩm phán viên rồi.

Người canh giữ bên ngoài thực lực cũng đạt tới cao cấp pháp sư, người bên trong này càng để cho Mạc Phàm kinh hãi, mợ nó không có một tên nào có tu vi ngang hàng với mình cả!

Những người này, đều là những pháp sư quyền uy a!

Mạc Phàm có một chút ấn tượng đối với nam nữ tóc đen, ban đầu chính là hắn đứng ở trên mái vòm cao ốc của ngân hàng đối mặt với Ma Thiên Xà, thực lực của người này so với Trảm Không lão đại còn nằm ở phía trên rất nhiều, nhưng mà người này vẫn là đứng, không có tư cách ngồi ở đó.

“Hắn là Đại sư huynh của cô, Hắc Vũ. Cũng là Phó Chính Án.” Đường Nguyệt nhẹ giọng nói với Mạc Phàm.

Mạc Phàm gật đầu một cái, mới vừa nghĩ tu vi của người này đạt tới cảnh giới gì, thì nghe thấy trên bàn hội nghị có một người đàn ông trung niên râu ria rậm rạp vỗ bàn một cái thật mạnh, nghĩa chính ngôn từ nói: “Người đã chết hết rồi, các ngươi lại còn bênh vực con độc xà kia! Ta lần này từ ma pháp cung đình tới đây cũng không có gì để cùng các ngươi thảo luận, mà là phụng mệnh thanh trừ tai hoạ ngầm ở Tây Hồ, nếu muốn Hàng Châu còn được an bình, các ngươi tốt nhất nên nhanh chóng giao ra Ma Thiên Xà để chúng ta xử trí!”

Đường Nguyệt ánh mắt mang theo tức giận nhìn chằm chằm cái tên râu rậm này, nhỏ giọng mắng gì đó.

Mạc Phàm thấy Đường Nguyệt lão sư tâm tình hơi lộ ra dáng vẻ không thể kiềm chế, thấp giọng hỏi: “Người này là ai vậy?”

“Chúc Mông, nghị viên Thẩm Phán Hội.” Đường Nguyệt nghiến răng nghiến lợi trả lời.

“Có vẻ như cô rất ghét hắn?” Mạc Phàm tiếp tục hỏi.

Đường Nguyệt cũng không có giấu giếm, nói cho Mạc Phàm ngọn nguồn chuyện này.

Nguyên là, Thẩm Phán Hội vẫn luôn biết đồ đằng Ma Thiên Xà tồn tại, chính phủ của Hàng Châu cũng ngầm cho phép đồ đằng nhất tộc cổ xưa truyền thừa, nhưng mà một phe trong ma pháp cung đình do Nghị viên Thẩm Phán Hội Chúc Mông cầm đầu luôn kịch liệt phản đối.

Nhóm của Chúc Mông thẩm phán hội của Hiệp Hội Ma Pháp phụ trách về tai họa ngầm, đó chính là hết thảy những thứ có thể tạo thành uy hiếp đối với thành phố, hoặc là sắp đối với mọi người tạo thành uy hiếp, đều lấy có tội luận xử, đều phải kịp thời diệt trừ.

Chuyện đồ đằng của Tây Hồ đã sớm bị bọn người Chúc Mông liệt vào tai hoạ ngầm cao cấp nhất, bọn họ mỗi thời mỗi khắc đều tập trung chú ý ở Tam Đàm ánh nguyệt, hơn nữa nhiều lần báo cáo với cấp cao nhất của thẩm phán hội về chiến lược diệt trừ hoạ ngầm của thành phố. Nói trắng ra là, con rắn này bất luận như thế nào cũng không thể ở lại trong thành phố, trời mới biết tên này lúc nào nổi máu điên, Con đại xà này ở trong thành phố Hàng Châu bất cứ lúc nào cũng có thể tạo thành tai hoạ không thể lường trước được.

Đề nghị này của Chúc Mông được rất nhiều nghị viên cùng người tham dự ủng hộ, nhiều năm trước cũng đã có ý định thảo phạt, nhưng cũng có một chút lão tiền bối cho đồ đằng vốn là một thời kỳ văn minh ma pháp của Trung quốc cổ xưa, hơn nữa Ma Thiên Xà từ trước đến nay không có tổn hại bất kỳ một người dân nào trong thành phố, chỉ cần chính phủ Hàng Châu bên kia không có xua đuổi, thì không có lý do gì đuổi Ma Thiên Xà đang sống ở Tây Hồ đi.

“Vậy nên cái tên Chúc Mông này chính là kẻ địch lớn nhất rồi.” Mạc Phàm nhìn gã đàn ông râu ria rậm rạp kia, thấp giọng nói.

“Ừm, vừa phát hiện có thương vong hắn liền tới ngay hưng sư vấn tội... Thật giống như là chờ đợi đã lâu.” Đường Nguyệt nói.

“Nhưng là, làm sao cô biết là Ma Thiên Xà là bị hãm hại chứ?” Mạc Phàm không hiểu hỏi.

Thật ra thì, Mạc Phàm cũng cảm thấy một con rắn khổng lồ như vậy xuất hiện ở giữa phố xá đông người như vậy quá mức nguy hiểm, nếu không phải là bởi vì Đường Nguyệt giải thích về đồ đằng truyền thừa, không chừng bản thân mình cũng sẽ nghe theo cái chiến lược diệt trừ tai hoạ ngầm này của Chúc Mông.

“Tên to xác là có độc, nhưng độc tính của nó sẽ không tùy tiện thả ra, càng không sử dụng đối với con người, nếu nó thật muốn dùng độc, toàn bộ phạm vi quanh Tây Hồ này đừng nghĩ có một sinh vật nào còn sống. Một tuần trước, chúng ta rõ ràng phái người đi kiểm tra qua, vị trí tên to xác xuất hiện là một cái công trường dự định xây cao ốc, lúc ấy công trường đã không có người, cho dù nó hình thể to lớn cũng không có nghiền ép bất kỳ một cái sinh mệnh nào, càng không cần phải nói là dùng độc hủ thực người!” Đường Nguyệt vô cùng tức giận nói.

Đường Nguyệt so với ai khác đều hiểu rõ Ma Thiên Xà, nó tuyệt đối không thể giẫm đạp lên bất kỳ một cái sinh linh nào, nhất là con người đã dung dưỡng nó.

Những thi thể một tuần sau mới phát hiện này, tuyệt đối không phải Ma Thiên Xà gây ra, tuyệt đối không!

“Quan trọng nhất là, ở lột da kỳ Ma Thiên Xà chỉ có thể bài tiết một loại chất dịch có thể làm cho da cũ bong ra, trong khoảng thời gian này nó không có độc. Cho nên, nhất định là có kẻ mượn đề tài để nói chuyện của mình, đem hai cái thi thể không giải thích được đổ cho tên to xác.” Đường Nguyệt vô cùng khẳng định nói.

“Thì ra là như vậy.” Mạc Phàm gật đầu một cái.

Ma Thiên Xà ở lột da kỳ là không có độc, nhưng hai người lại vì độc ăn mòn mà chết, Mạc Phàm cảm thấy Đường Nguyệt nói ra chuyện này rất khó để chứng thực nó là sự thật.

Xem ra, quả thật có người cố ý gây sự với Ma Thiên Xà.

Xem thêm chút nữa tin tức cùng những bàn tán trên Internet, vốn là muốn làm dịu sự việc nhưng lại bởi vì có người chết lại khiến lòng người trở nên bàng hoàng, không ít dân thành phố đã yêu cầu chính phủ đưa ra một lời giải thích hợp lý, bắt đầu lên án chính phủ đang cố giấu giếm gì đó.

“Như vậy, cô cảm thấy là hắn gây ra?” Mạc Phàm nhìn một cái tên nghị viên Thẩm Phán Hội Chúc Mông kia, nhỏ giọng hỏi.

“Nhất định là hắn!” Đường Nguyệt vạn phần khẳng định nói.

Ma Thiên Xà chính là cái gai trong mắt của Chúc Mông trong chiến lược tai họa ngầm này, sự hiện hữu của nó có ảnh hưởng rất lớn đối với kẻ nhờ vào chiến lược tai hoạ ngầm mà thu được danh vọng cực cao như hắn.

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện