Chương 366: Hoàn toàn giống như là số mệnh vậy

Editor: shinoki

Em trai đối với anh trực giác sao?

"Anh tra được cái gì?" Thờì Tiểu Niệm hỏi, nói tới em trai cô, người anh đã chết của hắn, trong lòng cô dâng lên một loại dự cảm xấu.

"Anh cho người bí mật lật tung phòng anh trai, tìm được đích quản gia và người hầu trước kia đi theo anh trai. Sự thật chứng minh trực giác của anh là đúng."

Loại chuyện này, hắn thậm chí không thể sắp xếp Phong Đức hoặc người bình thường theo sát hắn đi làm, bởi vì hắn không thể để cho đoạn bí mật này bị Cung giabiết.

Chỉ có thể âm thầm điều tra.

"Anh muốn nói cái chết của anh trai anh có liên quan tới em trai tôi ?”

Hắn nói như vậy, Thờì Tiểu Niệm chỉ có thể nghĩ tới khả năng này.

" Cung gia bao gồm cả anh, vẫn luôn cho là anh trai đi đến chỗ hẹn anh mới xảy ra tai nạn xe cộ." Cung Âu nói tới chỗ này dừng một chút, thần sắc ảm đạm, một lát sau mới tiếp tục nói, "Nhưng con đường kia có một lối rẽ, một lối đi đến chỗ hẹn của bọn anh, một lối thông tới một chỗ khác. Ngày đó anh trai chuẩn bị đến tìm hắn trước, rồi mới tới gặp anh."

"..."

Thờì Tiểu Niệm đưa tay che miệng, bị chuyện này chấn kinh đến không nói ra lời.

Tại sao có thể như vậy?

Hoàn toàn giống như là số mệnh vậy.

Cung Úc chết, Tịch Ngọc cũng đã chết.

"Anh không biết ngày đó bọn họ có gặp mặt hay không, nhưng anh trai vì hẹn hai bên lên lái xe rất nhanh, mới xảy ra tai nạn xe cộ." Nói đến xảy ra tai nạn xe cộ, tay Cung Âu đặt trên đùi cô run một cái.

Thờì Tiểu Niệm có thể cảm giác được đầu ngón tay hắn đang run sợ, cô không đẩy hắn ra.

Cô khiếp sợ với sự thực.

Cô một mực đoán tại sao Cung Âu phải chia tay với cô, tại sao ngay cả mặt cô cũng không muốn nhìn thấy, bây giờ, tất cả đều đã được giải thích.

Nhưng câu trả lời này khiến cô không cách nào tiếp nhận, cô cảm thấy khó chịu.

"Vốn Mona không biết nhiều như vậy, nhưng anh mắc sai lầm, bị cô ta nghe lén được." Cung Âu nói.

"Cho nên, cô ta lấy chuyện này uy hiếp anh, bắt anh ở chung một chỗ với cô ta?" Thờì Tiểu Niệm ngơ ngác hỏi.

"Cô ta không có lá gan đó, cô ta cũng biết, nếu ép anh, cô ta sẽ chết thảm." Cung Âu bất tiết nhất cố nói, yên lặng chốc lát lại nói, "Nhưng bây giờ nghĩ lại, thật ra thì khi đó, cô ta một mực định tẩy não cho anh, để cho anh nhận định anh không tiếp thụ nổi em, không cách nào cùng em ở chung một chỗ."

"..."

Tẩy não.

Thật đúng là bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp.

Chiêu số thật cao minh.

Nhưng thực ra trong lòng hắn cũng mâu thuẫn đi, khi đó, nhưng thật ra hắn là phát ra từ đáy lòng không tiếp thụ nổi cô tồn tại, không tiếp thụ nổi cô và em trai dáng dấp giống nhau như đúc.

Thờì Tiểu Niệm cười khổ một tiếng, đưa tay sờ cánh tay mình, ngón tay lạnh như băng, "Không nghĩ tới khi đó xảy ra nhiều chuyện như vậy, tôi còn tưởng rằng anh và Mona..."

"Cho là anh thật yêu người đàn bà kia?" Cung Âu cười lạnh một tiếng, "Cô ta xấu như vậy, không bằng một góc của em, anh làm sao có thể để ý cô ta!"

Mona không xấu, tóc vàng mắt xanh, là tiêu chuẩn của đại mỹ nhân.

Cũng chỉ có ở trong mắt người mắc chứng cố chấp, Mona mới xấu xí.

"..."

Thờì Tiểu Niệm ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, không biết nên nói cái gì, cô chỉ cảm thấy cả người lạnh như băng.

Cô nhìn điện thoại di động trong tay hắn, suy nghĩ lời hắn mới vừa nói, chấn động vô cùng, không cách nào nói rõ.

Làm sao lại thành bộ dáng này?

Làm sao chân tướng lại bi thương như vậy?

"Anh đã nói xong!" Cung Âu nói, tròng mắt đen trực câu câu nhìn chằm chằm cô, "Bây giờ em biết tất cả mọi chuyện rồi chứ?"

"Tại sao Thiên Sơ không cho em biết?" Thờì Tiểu Niệm nhìn về phía hắn, thanh âm khổ sở, "Tại sao phải lừa gạt em đến bây giờ mới chịu nói cho em? Là vì anh trai anh sao?"

Hơn nửa năm.

Hắn giấu giếm cô hơn nửa năm, liều mạng làm nhục cô là vì che giấu chân tướng, là sợ nhiều người biết chuyện của anh trai hắn sao?

Hắn kính trọng nhất chính là anh trai hắn.

Nghe vậy, Cung Âu thật sâu trừng cô một cái, "Anh không muốn để cho em biết những thứ này! Em nghĩ gì vậy!"

Cái gì gọi là vì anh trai hắn.

"Chỉ là không muốn để cho em biết?" lông mi Thờì Tiểu Niệm run run, "Tại sao? dù sao hai người chịu đựng chân tướng này còn tốt hơn so với một người chịu đựng chứ?"

Khi đó, hắn nhất định không dễ chịu đi.

Cần gì phải gạt cô, cần gì phải tự mình gánh vác.

"Biết những thứ này đối với em có ích lợi gì? Khi đó, anh chưa điều tra được kĩ về Tịch gia, anh cũng không biết tại sao Tịch gia vứt bỏ em! Vào lúc đó để cho em biết những thứ này, sẽ chỉ khiến em bị sợ hãi đến giật mình!" Cung Âu dùng sức nói, một đôi mắt thật sâu nhìn chằm chằm cô.

Hắn là người đàn ông, có một số việc hắn phải tự gánh.

"Sợ hãi đến giật mình?"

Thờì Tiểu Niệm không hiểu, biết chân tướng như vậy là khó mà tin, khó mà tiếp nhận, sẽ bi thương, nhưng làm sao lại sợ hãi đến giật mình.

Nghe vậy, sắc mặt Cung Âu trầm xuống, tay đặt trên đùi cô có chút dùng sức.

Đầu ngón tay hắn nóng bỏng, càng phát càng buộc siết chặt chân mảnh khảnh của cô.

Thờì Tiểu Niệm ngồi bên người hắn chờ đợi câu trả lời của hắn.

Cung Âu nhìn cô, hồi lâu, hắn giống như tiếp theo sẽ ra một quyết định chật vật vậy, trầm thấp nói, "Anh nói ra, em không được sợ."

"..."

Sợ cái gì?

Thờì Tiểu Niệm không hiểu.

"Anh một mực tiêu trừ đoạn bí mật này, anh không biết anh làm có đủ sạch sẽ hay không." Cung Âu ngưng mắt nhìn cô, nói từng chữ từng chữ, "Nếu những thứ này bị cha anh biết, sợ rằng Tịch gia các người một người cũng không còn dư lại."

Cái gì gọi là một người không còn dư lại?

Thờì Tiểu Niệm nhìn mặt hắn, kinh ngạc hỏi, "Một người cũng không còn là ý gì?"

Cung Âu ngồi bên người cô, thân hình cao lớn tiến đến gần cô, một tay đè đầu cô lên ghế sa lon, một tay vẫn đặt trên đùi của cô, tròng mắt đen thật sâu nhìn chằm chằm cô, "Em biết làm sao anh tìm được quản gia và thuộc hạ trước kia của anh trai không?"

"Làm sao tìm được?"

Thờì Tiểu Niệm quên đẩy hắn ra, người cơ hồ bị ánh mắt thâm thúy của hắn hút vào.

"Anh tìm ra di vật của bọn họ, mặt bên kiểm chứng chuyện năm đó." Cung Âu nói, đưa tay xoa mặt nho nhỏ của cô, "Anh nói như vậy, em đừng sợ."

Tìm được di vật.

"..."

Thờì Tiểu Niệm ngồi ở chỗ đó, thân thể càng lạnh như băng, cô cảm giác mình giống như rơi vào một động băng, tất cả đá lạnh đặt trên người cô, vừa lạnh vừa đau.

Đây là dính líu, phàm là người có liên quan đến cái chết của Cung Úc đều bị...

Quá đáng sợ.

Mặt cô từ từ trở nên ảm đạm.

"Không cho phép sợ, Thờì Tiểu Niệm. Nên xoá bỏ anh cũng đã xoá bỏ, trừ tấm hình trong tay Mona, nhưng chỉ một tấm hình cũng không nói lên cái gì, cô ta cũng sẽ không đường đột vạch trần anh."

"..."

"Hơn nữa chỉ cần em ở bên cạnh anh, anh sẽ dùng mạng của mình để bảo vệ em, bây giờ anh đã nghĩ thông!" Cung Âu ngồi bên người cô nói, đầu ngón tay khẽ vuốt ve mặt cô, giống như mò tới một khối băng, "Sao mặt em lạnh như vậy?"

Nghe vậy, Thờì Tiểu Niệm bỗng nhiên ý thức được hai người quá gần, cô nghĩ đến tấm hình trong điện thoại hắn.

Cô vội vàng đưa tay đẩy Cung Âu ra.

Cung Âu bất mãn nhìn động tác này của cô, tròng mắt đen trợn mắt nhìn cô, "Em đẩy anh ra làm gì? Anh nói nhiều như vậy đều vô ích có phải không?"

Còn đẩy hắn.

Trước coi như là do hắn không giải thích, bây giờ còn đẩy hắn?

Thờì Tiểu Niệm từ trên ghế salon đứng lên, đưa tay ôm chặt thân thể lạnh như băng của mình, thấp giọng hỏi, "Tại sao bây giờ mới chịu nói cho tôi?"

Tại sao bây giờ lại nguyện ý nói rõ ràng những thứ này với cô ?

"Bởi vì anh muốn em trở lại bên cạnh anh!"

Chỉ có nói hết ra những thứ này, cô mới không tiếp tục bày sắc mặt với hắn.

Hắn ghét cô bày sắc mặt.

Cung Âu lý thẳng khí hùng nói, tựa như chuyện này chẳng qua là vấn đề hắn mở miệng hay không mở miệng, hắn luôn luôn cường thế.

Điểm này, chưa bao giờ thay đổi.

Thờì Tiểu Niệm đứng ở nơi đó, trấn định nhìn về phía khuôn mặt anh tuấn của hắn, lầm bầm nhắc lại lời hắn, "Trở lại bên anh?"

"Đúng!"

Cung Âu từ trên ghế salon đứng lên, đi tới trước mặt cô, một lần nữa bắt lấy tay cô, "Tốt lắm, cùng anh đến bệnh viện, nấu cơm cho anh ăn, anh sắp chết đói rồi! Mang con gái theo, anh còn chưa thấy con bé!"

Ở trong suy nghĩ của hắn, chỉ cần hắn giải thích mọi hiểu lầm, cô sẽ trở về cùng hắn, trở lại sống chung với hắn như trước.

Thờì Tiểu Niệm bị hắn kéo đi về phía trước hai bước, hắn thật giống như chưa xảy ra chuyện gì.

Nhưng rõ ràng, đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Thờì Tiểu Niệm không tự chủ được rụt tay về, lui về sau một bước.

"..."

Thân thể Cung Âu cứng lại, đôi mắt đen nhánh trợn trừng nhìn cô, thần sắc chất vấn rõ ràng, "Thờì Tiểu Niệm, em có ý gì?"

"Em..." Thờì Tiểu Niệm nghẹn lời, không biết nên nói cái gì, cô đứng ở nơi đó, dừng chốc lát mới nói, "Là em hiểu lầm anh, em vẫn cho là, anh không muốn muốn em."

Rốt cuộc chân tướng rõ ràng.

"Anh đã sớm hối hận!" Cung Âu nói, lại kéo tay cô, "Đi, trở về cùng anh, buổi chiều anh còn phải làm kiểm tra."

Đối mặt với động tác cường thế của hắn, Thờì Tiểu Niệm một lần nữa rút tay về, ý tứ kháng cự rất rõ ràng.

"Thờì Tiểu Niệm, rốt cuộc em có ý gì?"

Cung Âu rốt cuộc phát giác cô không đúng, "Là anh giải thích chưa rõ ràng ? Anh còn phải giải thích cái gì nữa? Sự kiên nhẫn của anh có hạn!"

Đầu hắn mơ hồ đau, hắn không thể tiếp tục bồi cô nữa.

"Dù sao anh cũng phải cho em một chút thời gian để tiêu hóa."

Cô trong lúc nhất thời phải làm thế nào để tiêu hóa nhiều chân tướng như vậy, sau đó phải làm như thế nào để coi như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cùng hắn ở chung một chỗ.

"Tiêu hóa?" Cung Âu nhướn mày, bỗng nhiên đè vai cô lại, đẩy cô ngồi lên ghế sa lon, còn mình thì ngồi trên bàn trà thuỷ tinh đối diện cô, tròng mắt đen nhìn chằm chằm cô, "Được, tiêu hóa đi."

"Cái gì?"

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện