Chương 099

Chương 99: Từ giờ trở đi không thể là bằng hữu nữa

Lời vừa ra khỏi miệng Lâm Hi Hi có chút hối hận, răng nhẹ nhàng cắn môi dưới, trắng noãn cùng với đỏ bừng vô cùng tương xứng, có vẻ rất khả ái.

“Tôi tùy tiện nói một chút, cô không nên để ý.” Nàng nhìn Lily liếc mắt, nỗ lực đè nén một chút lo lắng.

Thế nhưng sắc mặt Lily rõ ràng đã thay đổi.

Dáng vẻ đơn thuần ngày xưa đã từ từ biến mất, thay đổi giống như thay quần áo, trên mặt Lily hiện lên vẻ dữ tợn không tương xứng với vẻ mặt khi nãy, cay đắng hoặc là thống khổ, biểu hiện cùng một chỗ, nhìn rất khó chịu.

“Lâm, cô đang khoe khoang cái gì?” Lily yếu ớt hỏi.

Lâm Hi Hi nhẹ nhàng hít một hơi, đáy lòng căng thẳng thêm một chút, như là khuyết điểm của chính nàng tạo lên bộ dạng khác lạ của Lily, không có gì để biện minh, nàng ngước ánh mắt trong veo, chân thành nói; “Xin lỗi, tôi chỉ là suy đoán, có lẽ thực tế không phải là như vậy.”

Lily cắn chặt môi, cố hết sức.

Cô quan sát Lâm Hi Hi trước mặt, vừa mới gặp mưa, y phục đều dán chặt trên người, ướt đẫm đều nhìn thấu qua, đàn ông đều thích những cô gái nhỏ nhắn xinh xắn lại lung linh mỹ lệ như vậy sao? Cô tận mắt thấy Vinson hôn cô ta, nhiều lần cô đứng ở cửa công ty đợi hắn tan tầm, nhưng hắn lại không kiêng kị kéo tay Lâm Hi Hi cùng rời công ty, thậm chí còn lợi dụng thời gian nghỉ để xem cô ta ngủ trưa, tất cả mọi thứ, cô đều nỗ lực bỏ qua, làm sao lại càng không kiêng nể gì?

Sau đó, cô làm ra những chuyện điên cuồng mà mình nghĩ.

Nhấc cặp lồng trong tay lên, hướng phía mặt và người Lâm Hi Hi mà hất vào.

“A!” Lâm Hi Hi khẽ kêu một tiếng, cố tránh một chút, nhưng vẫn không đúng lúc, cơm nước vẫn tóe vào mặt, dây lên quần áo, rất chật vật theo nước mưa trên người nàng mà chảy xuống dưới.

Trời …

Lâm Hi Hi sững người một chút, cảm nhận được độ nóng trên cánh tay, may mà cơm đều không phải rất nóng, thế nhưng cứ theo hành động của một người, cũng đã đủ thấy được dụng ý đối địch của Lily.

Trong ngực nàng đâng lên sự khuất nhục to lớn, đánh mắt, dừng ở Lily.

Bốn phía xung quanh bắt đầu có tiếng kinh hô của đồng sự, có tiếng bàn luận nho nhỏ.

“Ôi, thật sự là trò hay a, kia chính là Lâm Hi Hi mà, còn đối diện hẳn là bạn gái bên Mỹ của chủ tịch?”

“Đúng vậy, đúng vậy, tôi chỉ biết tiểu tam không có kết quả tốt gì, thấy được chưa?”

“Đáng đời! Tự làm tự chịu!”

“Ây da, cô không nên nói như vậy, coi như là tự làm tự chịu, nếu như Tần tổng có khả năng liếc mắt đến tôi, tôi còn trồng cây si luôn ấy chứ…”

….

“Híc, bây giờ đàn bà đều ti tiện như vậy.”

“Cô không phải là đàn bà sao? Lại không phải là tự chửi chính mình? Tất cả mọi người đều chẳng khác nhau là mấy, so sánh cái quái gì?”

Tiếng nói líu ríu, ánh mắt Lâm Hi Hi nổi lên một tia sắc lạnh.

Hay là do gần đây phải hứng chịu quá nhiều lời mỉa mai nói xấu cùng với đãi ngộ không công bằng ngày càng nhiều, bọn họ tự trách mình sao vẫn phải nhẫn nại.

Không phải sự bất bình nào cũng có thể chịu đựng, cũng không phải không được phép chửi rủa vũ nhục kẻ khác, mà là vốn không nên bắt nàng chịu đựng những chuyện này, vì sao nhất định cứ phải đổ lên người nàng? Được, muốn chơi đùa có phải không?

Lily đang nổi giận đùng đùng nhìn thấy lãnh ý trong đôi mắt Lâm Hi Hi, ngực cũng run rẩy.

Hành động của cô chẳng qua chỉ là nhất thời, trôi qua trong nháy mắt, cô đã cảm thấy hối hận.

“Lâm … Tôi …”

“Không cần nói nữa,” Lâm Hi Hi cắt đứt lời nói của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo ướp nhẹp nước, ánh mắt trong veo nhưng lạnh lùng như băng, “Trong tay tôi không có cặp lồng, nên không có khả năng hất trả lại, bởi vậy cô không cần lo lắng.”

Nàng hất đồ ăn dính trên tay áo, cả người thoạt nhìn rất nhã nhặn lịch sự: “Nhưng từ hôm nay trở đi, chúng tay không còn là bạn bè, tôi cho phép cô một lần không khống chế được, hai lần không thể khống chế, thế nhưng nhìn hoàn cảnh hiện tại, cô cũng không coi tôi là bạn bè, cho nên mới ra tay dứt khoát như vậy, có phải hay không?”

Lily vô cùng luống cuống, nước mắt đều rơi lã chã.

“Lâm… Lâm cô hãy nghe tôi nói…” Lily tiến lên cầm bàn tay lạnh lẽo của nàng, trong mắt một mảnh mông lung, thê ai nói “Tôi xin lỗi, là tôi sai, tôi xin lỗi cô được chứ? Cô không nên nói với Vinson, anh ấy từng nói, nếu tôi đối xử không tốt với cô, anh ấy sẽ thực sự không cần tôi, Lâm, tôi van xin cô đừng nói với anh ấy..”

Thân thể Lâm Hi Hi cứng đờ tại chỗ.

Nàng khó mà tin được, Lily lại có thể cỡ nào hèn mọn mà đi yêu Tần Dịch Dương?

Chỉ là muốn ở lại bên cạnh hắn, mà người đàn bàn như vậy lại không cần đến tự tôn sao? Yêu cái kiểu này, nên gọi là cuồng nhiệt hay là ngu muội?

Nàng khó mà tưởng tượng , chỉ để tùy ý Lily bi ai cầu khẩn, do dự bất định.

“Lâm, cô không cần nói cho Vinson, tùy ý cô đối tôi như thế nào cũng được, lần trước tôi tát cô một cái, cô hiện tại có thể đòi lại cũng được, Lâm …”

Đại sảnh rộng lớn như vậy, tiếng cầu xin, tiếng khóc nức nở, còn có những hành dộng ngoài ý muốn, đều khiến Lâm Hi Hi khó có thể tiếp nhận.

Nàng nhìn khuôn mặt đang khóc của Lily, muốn xuyên qua khuôn mặt ấy hiểu rõ cô ta muốn gì, thế nhưng không có biện pháp.

Nàng nhìn không ra.

Tựa như nàng không có biện pháp vung cánh tay lên, thực sự tát cho Lily một cái.

“Quên đi…” Lâm Hi Hi bị sự hoảng hốt của cô ta làm khó chịu, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt nhu hòa một chút, cũng không muốn nói thêm gì nữa.

“Tôi và anh ta không thân thiết đến mức có thể bàn đến sự việc này, cô yên tâm.” Lúc mà Lâm Hi Hi nói những lời này tâm trạng vô cùng phức tạp, chỉ có thể cố thoát khỏi sự dây dưa của Lily, chạy lên lầu.

Một thân dính toàn nước mưa và đồ ăn cũng đủ nói ngày hôm nay quả là không may.

“Lâm Hi Hi, đem những văn bản này đến văn phòng đối diện, nhanh lên một chút.”vừa thoát khỏi ánh mắt của mọi người dưới tầng trệt, Lâm Hi Hi vốn định đi vào toilet sửa soạn một chút, không nghĩ tới vừa đi vào đã bị hò đi làm.

“Tôi… Chờ một chút được không?” Lâm Hi Hi có chút do dự.

Đối phương nhìn qua bộ dáng chật vật của nàng, chăm chú quan sát một hồi, cười cười bỏ tài liệu lên bàn.

Vẻ tươi cười kia, không giống như châm biếm, mà hơn cả châm biếm.

Lâm Hi Hi thu lại khẩu khí, quay người nhưng lại lọt vào ánh mắt thâm thúy của một người, sức hấp dẫn trí mạng. Tần Dịch Dương đứng ở cửa thang máy, vừa mới từ phòng họp trên tầng cao nhất trở về, liền thấy một màn như vậy.

“Em đi đâu về? Đồn cảnh sát?” Tiếng nói trầm thấp của hắn rất êm tai mà quẩn quanh.

Lâm Hi Hi vô cùng xấu hổ, định mở miệng bảo hắn không nên tiếp tục nhìn nữa, bộ dạng khó coi như vậy đây đúng là lần đầu tiên lộ ra trước mặt người khác.

Tần Dịch Dương cười cười, hiện tại cả người nàng đều ướt sũng, nước mưa khiến quần áo dán chặt trên người lộ ra những đường viền đẹp đẽ lả lướt, có thể đi đâu được.

Hắn đi tới gần nàng, kéo cô gái nhỏ đang run rẩy lại.

“Đến phòng làm việc của tôi, tắm rửa một chút.” Hắn thấp giọng nói.

Lâm Hi Hi buồn cười, chưa từng biết phòng làm việc của hắn có loại chức năng này.

Bên trong cư nhiên có… Phòng tắm.

Đây là dựa theo khu nhà trọ cao cấp mà thiết kế sao? Bên trong còn có phòng ngủ và toilet.

Không kịp sụt sịt, cả người nàng đã bị đẩy đi vào, Tần Dịch Dương ở phía sau nàng trầm giọng nói nhỏ: “Chỉ có áo sơ mi cho em thay, chịu khó một chút.”

Thay quần áo trong phòng chủ tịch? Nàng điên rồi sao?

Khuôn mặt nhỏ nhắn dính nước mưa hé ra ửng đỏ, Lâm Hi Hi cố gắng chống cửa, kêu lên: “Tần tiên sinh, tôi tùy ý vào toilet chuẩn bị một chút là tốt rồi, không cần phiền phức như vậy.”

Lát nữa nàng phải mặc áo sơ mi của hắn đi ra ngoài làm việc? Tuyệt đối là không thể được!

Tần Dịch Dương quay người lại, thân ảnh cao ngất từ từ tới gần nàng: “Là muốn đợi tôi giúp em thay?”

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện