Chương 226

Chương 226: Kết thúc – 1

“Phu nhân… Phu nhân!” Người giúp việc chạy vào, sắc mặt vô cùng lo lắng, nhanh chóng nói cho bà biết “Công tước đại nhân trở lại!”

Một chiếc màu đen xa hoa chậm rãi đi vào trong lâu đài, mang theo một tia bức người, lượn một đường vòng cung tao nhã, dưới màn mưa lác đác lộ ra vẻ thần bí khiến người ta run sợ.

Nền lâu đài được ghép bởi rất nhiều phiến đá thật lớn, được tinh tế mài giũa, Tần Dịch Dương xuống xe giày da đen bóng giẫm lên mặt đất, rất nhanh đã có ô chạy tới che, giúp hắn che mưa, trong đôi mắt hắn lộ ra chút nóng lòng cùng ấm áp, giống như từ hôm qua đến giờ vẫn chưa thoát khỏi bầu không khí ấm áp, mệt nhọc suốt cả đêm, chấn động kinh hồn, thời điểm bắt được Bruce hắn tựa như đối mặt với cuồng phong bão tố, hiện tại toàn thân Tần Dịch Dương đều mệt rã rời, hy vọng duy nhất bây giờ là có thể nhìn thấy tiểu nữ nhân mà hắn yêu thương kia, ôm nàng vào trong ngực, hỏi nàng có lo lắng hay không?

Ánh mắt sắc lạnh cụp xuống, có chút dục vọng đang chôn sâu ở bên trong, hắn có chút không nhịn được.

Bước dài chân đi vào trong đại sảnh, ánh nến huy hoàng trên vách tường, bên trong Lan phu nhân mặc một thân váy dài Âu phục phong thái điềm đạm, thanh tĩnh ngồi ở một chỗ, người hầu bên cạnh đều cúi đầu, ánh mắt Lily cũng sáng ngời lên.

“Vinson!” Cô giống như con chim nhỏ mà chạy tới, không để ý đến ánh mắt mọi người, nhào vào trong lòng hắn, khắc chế run rẩy ôm lấy thắt lưng hắn, mặt vùi vào ngực hắn, “Anh đã trở lại.”

Tần Dịch Dương thật ngoài ý muốn khi nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt lạnh hơn một chút, nhìn liếc mắt một cái cô gái trong lồng ngực, tự dưng có một tia không hờn giận.

Bàn tay to đẩy bả vai của cô ta ra, không để ý được cô ta bắm chắc đến cỡ nào, thong thả mà cường ngạnh đem cô ta đẩy ra, khóe miệng nổi lên một nụ cười thản nhiên, xa cách nói: “Cô chưa từng ôm qua sao? Có cần ôm chặt vậy không?”

Một câu này là tuyện đối châm chọc, cô ta biết rõ Hi Hi đang ở trong tòa lâu đài này, còn cố ý giả bộ thân mật với hắn như vậy, lúc trước hắn vô cùng lãnh đạm với cô, cư nhiên cô ta quả là rắn rết.

Tuy rằng Hi Hi không có hay ghen tỵ, nhưng mà hắn cũng không muốn nàng phải có một tia nào không thoải mái.

Lily giống như bị một xô nước lạnh tạt cho tỉnh mộng, không thể ôm lấy thắt lưng hắn, lại bị ánh mắt lạnh như băng của hắn làm cho sợ tới mức không dám níu lấy quần áo của hắn nữa.

“Không nên vội vã trách móc người khác.” Thanh âm lạnh lùng của Lan phu nhân vang lên: “Vinson, cậu hẳn là nên hỏi người phụ nữ của cậu đã chạy đi đâu rồi? Tôi tìm khắp lâu đài cũng không tìm thấy cô ta, bảo vệ lại bảo cô ta chạy ra khỏi lâu đài từ sáng sớm tận bây giờ còn chưa có trở lại… Cô ta sao lại thế này? Tối hôm qua không phải rất tốt hay sao? Hiện tại lại bày cái trò mất tích gì chứ?”

Tần Dịch Dương lẳng lặng nghe, thời điểm nghe những lời này, sắc mặt tái mét đến dọa người.

“Ngài nói cái gì?” hắn vứt bỏ tất thảy suy nghĩ, lạnh giọng hỏi.

Lan phu nhân thản nhiên hừ một tiếng, nhưng là lại thầm suy nghĩ một chút Vinson cũng không biết chân tướng vậy hiện tại hắn cũng không biết cô gái kia đang ở đâu, trong lòng bà cũng sốt ruột, dịu đi một chút cảm xúc nói: “Lâm Hi Hi mất tích, cô ta kêu là Lâm Hi Hi đúng không, ta nghe qua Lạc Thành nói về mâu thuẫn của cậu với cô ta, có lẽ là do tức giận mà bỏ đi ra ngoài, ta không biết tối hôm qua hai người đã xảy ra chuyện gì, như thế nào lại khiến cô ta hạ quyết tâm như vậy chứ? Ngay cả con cũng không cần.”

Lần này, sắc mặt Tần Dịch Dương quả là tái nhợt đến cực điểm.

“Ngài nói, cô ấy đi rồi?” Hắn cố bình tĩnh hỏi Lan phu nhân, khóe miệng nổi lên một nụ cười lạnh băng: “Làm sao lại có thể?”

Lan phu nhân nhíu mày, cũng gắt gao nhìn hắn.

Tần Dịch Dương căng thẳng đứng tại chỗ ba giây, đau lòng cùng lo lắng nháy mắt đánh bay tất thảy, hắn cởi bỏ cà-vạt, một bên hướng trên lầu đi tới, bước chân càng lúc càng nhanh.

Kia không phải là sự thật, nàng làm sao có thể bỏ đi chứ?

Tối hôm qua nàng còn nằm trong ngực hắn, hắn hôn nàng, thưởng thức hương vị ngọt ngào trong miệng nàng, rõ ràng nghe được nàng gọi tên của hắn, nhìn thấy tất thảy mọi mâu thuẫn của bọn họ trong nháy mắt đều tiêu tan, hắn hận không thể đem nàng yêu thương một hồi mà nuốt vào trong bụng . . . Hi Hi!

Cánh cửa chạm khắc hoa văn hiện ra trước mắt, bị cánh tay Tần Dịch Dương đẩy một cái thật mạnh mở ra, sắc mặt tái nhợt xông vào trong phòng, quả nhiên không có lấy một thanh âm, trong cái nôi cục cưng bình yên vô sự quơ quơ nắm tay nhỏ bé, chính là tinh thần so với thường ngày có vẻ kém một chút, thoạt nhìn có lẽ là do đói bụng lâu quá, chỉ lo mút tay của mình cho đỡ đói.

Đứa nhỏ đáng yêu như vậy . . .

Tần Dịch Dương cúi người xuống nhìn thân hình mềm mại nhỏ bé của nó, ánh mắt giống nàng đến bảy phần kia, ánh mắt tội nghiệp đen láy lại sáng như pha lê kia, không khỏi mềm lòng giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve thân thể của nó, lại đột nhiên chạm vào một vết xước rớm máu trên khuôn mặt phấn nộn của nói! Thậm chí ngay cả khuôn mặt của đứa bé cũng bị sốt đến đỏ ửng lên, tay nhỏ bé lạnh như băng, gương mặt cũng nóng bỏng lên.

Trái tim Tần Dịch Dương giật mình.

Chuyện gì xảy ra? Nàng thật sự không có chăm nom con sao?

Hi Hi, Lâm Hi Hi!

Lúc này hắn điên cuồng tìm kiếm, trong đôi mắt lộ ra tia máu dọa người.

Từ trên tới dưới lầu, mỗi một căn phòng cánh cửa đều bị hắn mở ra kiểm tra, vọng tưởng có thể nhìn thấy thân ảnh tinh tế nhu nhược kia đang lẳng lặng tựa vào song cửa sổ, có lẽ là đang ở nơi nào đó mà ngủ quên mất, hoặc là không cẩn thận đi lạc đường, làm sao nàng lại có thể mất tích trong tòa nhà này.

Tần Dịch Dương run sợ, trong con ngươi đen láy lại lắng đọng áp lực cùng đau nhức, cực nóng mà cháy bỏng, bàn tay to đem từng cánh cửa mở ra nhìn liếc mắt qua căn phòng, rồi lại tiếp tục như trước mở ra cánh cửa tiếp theo.

Không có. Tất cả đều không có.

Không có khả năng như vậy… Tối hôm qua nàng còn nằm trong lồng ngực hắn, từ khi bọn họ cách xa hơn nửa năm tới nay, đó là lần duy nhất nàng nằm trong ngực hắn, không lạnh lùng, không bài xích, nhu thuận mà hưởng thụ cái hôn của hắn, thanh âm nhẹ nhàng gọi của hắn, ở trong lồng ngực của hắn mềm mại tựa như nước… Làm sao mà nàng có thể bỏ mà rời đi được? Nơi này có cục cưng của nàng, cục cưng nàng thề sống chết cũng phải giữ bên người, nàng sẽ không không làm vậy.

Hi Hi.

Tất cả mọi người trong tòa nhà đều nhốn nháo cả lên, gắt gao đuổi theo bước chân của Tần Dịch Dương, chẳng qua là nhìn thấy hành động gần như điên cuồng của hắn cũng không có ai dám ngăn cản và khuyên can, tận cho đến khi hắn sắp đem cả toà thành lật tung lên, Lan phu nhân trong đại sảnh mới nhận ra có gì đó không thích hợp, kéo theo Lily xuống dưới tầng trệt nơi hắn đang điên cuồng tìm kiếm, hé ra khuôn mặt lạnh lùng mà châm chọc cũng lộ ra vài phần lo lắng vội vàng hỏi: “Làm sao vậy, cô ta xảy ra chuyện gì sao?”

Sắc mặt Tần Dịch Dương xanh mét buộc chặt thực đáng sợ, thở hồng hộc mà đóng lại cánh cửa, lòng đau như cắt.

Nàng không có ở đây.

Chỗ nào cũng không nhìn thấy bóng dáng của nàng. Nàng không có ở đây.

Hi Hi… Toàn bộ đầu óc hắn hiện tại chỉ có cái tên này, toàn bộ đầu óc chỉ là thân ảnh của nàng. Bảo bối làm sao vậy? Nàng làm sao vậy? Mấy giờ hắn không ở đây rốt cục phát sinh chuyện gì, ai có thể nói cho hắn biết?

“Chẳng lẽ nàng tự mình muốn mất tích hay sao? Bảo vệ đều đã nhìn thấy nàng đi ra ngoài!” Giọng Lan phu nhân có chút trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên, tuy rằng nói như vậy, nhưng mà trong lòng bà cũng mâu thuẫn mà căng thẳng, bà cũng biết rõ thái độ làm người của Lâm Hi Hi, nếu như nàng có muốn biến mất nhưng là tuyệt đối nàng sẽ không bỏ lại đứa bé mà biến mất như vậy.

Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Một đạo ánh mắt lạnh như băng của Tần Dịch Dương quét về Lan phu nhân, Lily vẫn đứng ở phía sau Lan phu nhân thấy được ánh mắt như vậy, sợ tới mức cả người đều run rẩy, sắc mặt trắng bệch.

“Em…Đừng nhìn em, Vinson, em cũng không có nhìn thấy cô ấy, mọi người đều có thể làm chứng. . . .” Lily cố gắng đứng thẳng người, cánh môi không chút huyết sắc vội vàng nói, đem hình ảnh cả người Lâm Hi Hi thấm đẫm nước mưa lao người xuống vách núi bỏ đi, chuyện đó không có quan hệ gì với cô… Không có vấn đề gì.

Giờ phút này Tần Dịch Dương thực đã không thể nghĩ nhiều được như vậy.

Hắn đẩy ra cánh cửa cuối cùng vẫn tìm không được thân ảnh của nàng, sắc mặt xanh mét lạnh như băng sải bước hướng bên ngoài đi tới, hắn không thể nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu không tìm thấy nàng, tại đất nước xa lạ cùng tòa thành này, mỗi một giây hắn không nhìn thấy thân ảnh của nàng, chuyện gì cũng có thể phát sinh.

Tất cả mọi người trong tòa thành đều sợ hãi.

Bảo vệ sợ tới mức chỉ dám đứng bên cạnh cửa sắt không có ai dám buông ánh mắt xuống, anh chỉ nghe thấy có tiếng bước chân người tới gần, ngay sau đó có tiếng súng lên đạn, một viên đạn sượt qua đầu anh, tiếng nổ của viên đạn vang lên giòn vang mà khí phách như vậy. Anh hấp một hơi quay đầu lại, chỉ nhìn thấy trên người Công tước đại nhân thấm đầy nước mưa lội mưa xuất hiện trước mặt anh.

“Cô ấy ở đâu?” Tần Dịch Dương cười giễu cợt ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm người đàn ông trước mắt.

Bảo vệ lập tức quỳ trên mặt đất: “Tôi không nhìn thấy! Tôi không nhìn thấy! Công tước đại nhân! Cái gì tôi cũng không biết!”

“Bùm” Một tiếng nổ. Viên đạn găm vào trên cửa sắt. Sượt qua một người.

“Ta hỏi lại một lần, có nhìn thấy cô ấy đi ra ngoài hay không? Đi lúc nào?” Họng súng một lần nữa gắt gao nhắm vào thái dương của người bảo vệ.

“Tôi có nhìn thấy! Tôi có nhìn thấy cô ấy đi ra ngoài!” Phòng tuyến của người bảo vệ cuối cùng trong nháy mắt đã bị công phá, bị dọa đến mức khóc hét lên: “Lâm tiểu thư từ đây đi ra ngoài, trời mưa… mưa rất lớn… Cô ấy một mình đi ra ngoài.”

Sắc mặt Tần Dịch Dương nhất thời càng thêm trắng bệch.

Thu hồi súng, hắn có chút lảo đảo đi tới mở cửa xe, ngồi vào trong đạp mạnh chân ga.

Rõ mồn một.

Thủ đô London Anh rộng lớn như vậy, phương hướng của lâu đài vùng ngoại ô trong mưa cũng bị lệch đi rất nhiều, thế giới rộng lớn xa xôi đến vậy, Tần Dịch Dương không biết phải đi đâu để tìm nàng.

Hi Hi. . .

Là anh sai, tất cả đều do anh sai, em không cần phải giận dỗi nữa, xuất hiện được không?

Hay cánh tay mạnh mẽ bóp chặt tay lái, những gân xanh trên ngón tay đều trở lên trắng bệch, Tần Dịch Dương không biết mình đang đi đâu, điên cuồng mà chuyển hướng, điên cuồng mà tìm kiếm nàng.

Chúng ta thật vất vả mới về được bên nhau, em không cần cục cưng sao? Không cần con của chúng ta sao?

Hắn mím môi, thậm chí trong mắt còn dâng lên một tầng hơi nước chưa từng thấy.

Thế giới rộng lớn mà xa lạ như vậy, ai nói cho hắn biết, muốn tìm một người, nên từ nơi nào bắt đầu?

Cơ hồ Tần Dịch Dương rơi vào tuyệt vọng, cánh môi không chút huyết sắc phát ra thanh âm không nghe rõ, hắn gục trên vô- lăng tiếp tục lái xe, căn bản không quan tâm tới có bao nhiêu nguy hiểm, nhưng chỉ có một khắc đó tại đây, hắn nhớ tới một tia hy vọng duy nhất.

Di động ở trong túi quần bên hông, hắn ngẩng đầu, sắc mặt xanh mét đem di động rút ra.

Suốt một đêm bận rộn căn bản là hắn không có lúc nào để tiếp điện thoại, nhìn qua người gọi tới là ai, ánh mắt tuyệt vọng của hắn nhìn qua lịch sử cuộc gọi, đột nhiên đạp mạnh chân phanh , phanh gấp lại.

Trong lịch sử cuộc gọi, hiển thị lúc rạng sáng, nàng có gọi cho hắn.

Không phải chỉ một lần.

Trong lịch sử cuộc gọi ghi lại không chỉ có một lần.

Như là túm được một tia hy vọng trong lúc bị hủy diệt, Tần Dịch Dương tỉnh táo lại, gắt gao nhìn chằm chằm thời gian trong lịch sử cuộc gọi, tự hỏi, bắt buộc chính mình suy nghĩ. Rạng sáng nàng còn ở… Buổi sáng bảo vệ liền nhìn thấy nàng đi ra ngoài… Nàng gọi điện cho hắn.

Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?

Trong mưa bụi lất phất, một nam nhân tuấn lãng cao ngất ngồi trong xe, chống trán suy nghĩ, hồi lâu, ánh mắt lạnh như băng của hắn mở ra, đạp mạnh chân ga, bẻ quặt tay lái, loạn tay lái hướng phía lâu đài trở về.

Lily mở trừng trừng mắt nhìn thấy đã Tần Dịch Dương đi ra ngoài, chậm rãi đi đến bên cạnh người bảo vệ.

Bảo vệ thực đã sợ tới mức đái ra quần, xụi lơ trên mặt đất không hề nhúc nhích.

“Cô đừng có lại đây… Cô không cần lại đây!” Bảo vệ nhìn thấy Lily cảm thấy càng thêm sợ hãi, anh biết bản thân mình đã làm gì, giúp nữ nhân này giấu giếm sự thực tới cùng.

“Không cho phép nói cho ai khác. Ngươi đã từng đáp ứng ta. . . Nếu không ta sẽ cho cả nhà ngươi xác không toàn thây, nghe rõ chưa?”

Trong mưa phùn lất phất, một bảo vệ đứng cạnh Lily, sắc mặt anh ta tái nhợt khiến cho Lily cũng phải sợ.

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện