Chương 59: Mượn làm chủ phong vạn ngọc chi

Khanh Trần cười nhẹ, tránh đi ánh mắt nhìn chăm chú của hắn trầm định thanh minh lại sức quyến rũ bức người: “Loại chuyện này, bỏ lỡ một lần, sao lại còn có lần thứ hai?”

Dạ Thiên Lăng nói: “Đúng là bởi vì bỏ lỡ một lần, mới phải bắt được lần thứ hai. Nếu lại bỏ lỡ, làm sao lại tìm được nữ nhân ta muốn?”

Khanh Trần lắc đầu nói:“Thiếp hiện tại ở bên người hoàng đế, việc này làm sao dễ dàng như vậy ?”

Dạ Thiên Lăng nghe vậy:“Nàng đã đáp ứng ta rồi.”

Khanh Trần nhíu mày:“Thiếp nói qua khi nào?”

Dạ Thiên Lăng chính sắc chăm chú nhìn hai tròng mắt của nàng: “Khanh Trần, nàng còn nhớ lần trước giận ta?”

Khanh Trần nâng mắt, ánh mắt trong như nước hồ thu, nhướng mày cười nói:“Thiếp vốn là người nhỏ mọn, chàng ép được chắc?”

Thanh âm Dạ Thiên Lăng trầm thấp trong đó có vài phần ngạo nghễ vui sướng: “Lúc trước nhiều chuyện xảy ra, ta đã muốn gạt hình bóng nàng sang một bên, nhưng gạt đi không được, thông thấu đạm tĩnh thanh tú như nàng, trầm định thong dong thông minh như nàng, là nữ nhân cùng ta sóng vai mà đứng, ta đã đợi thật lâu. Trong lòng ta nghĩ, muốn, làm, thậm chí con người của ta, khó tránh khỏi hiểm cảnh, ta muốn nàng cam tâm tình nguyện theo ta, cũng xứng với ba chữ ‘Lăng Vương phi’ này. Ta chỉ hỏi nàng, nàng có bằng lòng hay không?” Hắn vươn một bàn tay về phía Khanh Trần, chờ nàng.

Khanh Trần mắt cười yếu ớt, trên khuôn mặt trắng nõn thêm một mảnh đỏ ửng, không chút do dự nâng tay nhẹ đặt ở trong tay hắn:“Tứ ca, tâm ý của thiếp, chẳng lẽ chàng còn không biết?”

Dạ Thiên Lăng lập tức cầm tay nàng, hít sâu một hơi, đem nàng ôm trong lòng:“Ý chỉ là tạm chức tu nghi, ta đã nghĩ qua, lúc này cầu hoàng tổ mẫu muốn đem nàng về bên người cũng không phải việc khó. Cũng chỉ có xóa hai chữ ‘Tạm chức’ phía trước khi có ý chỉ chỉ hôn, mới có thể làm thỏa mãn ý nguyện ra cung của nàng.”

Khanh Trần trong lòng cũng không thể tránh nghĩ đến chút sự tình, luôn luôn có một ngày, thời điểm hết thảy có thể khôi phục bình thường, nàng còn có thể ở tại chỗ này sao? Này nàng dù sao cũng không phải nàng. Nghĩ đến đây, trong lòng càng phát ra an trầm, sâu kín hỏi:“Tứ ca, nếu là có một ngày thiếp đi rồi?”

Dạ Thiên Lăng sửng sốt, nói:“Đi nơi nào?”

Khanh Trần lắc lắc đầu:“Thiếp cũng không biết, chính là có lẽ sẽ có một ngày, sinh lão bệnh tử, tụ tán ly biệt, chàng không sợ sao?”

Dạ Thiên Lăng thản nhiên nói:“Nghĩ chuyện này, không bằng có một ngày liền sống thật tình thêm một ngày.”

Khanh Trần nâng mắt cười, đem mình chôn ở trong lòng hắn, hơi thở khô ráo mà nhẹ nhàng khoan khoái:“Còn có một ngày, thiếp liền bồi ở bên cạnh chàng một ngày, được không?”

Dạ Thiên Lăng đưa tay vuốt ve mặt nàng:“Nàng cũng biết nói những lời này, nàng là nữ nhân của ta, cũng là Vương phi tương lai của Lăng vương phủ.”

Khanh Trần cười nói:“Nghe nói Lăng vương phủ quy củ sâm nghiêm, từ chủ tử đến nô tài cũng không bao giờ cười, Vương phi này chẳng phải là buồn chết người?”

Dạ Thiên Lăng cũng cười nói:“Đã cười nhiều ngày nay còn chưa đủ nhiều? Lăng vương phủ là cái bộ dáng gì, đợi có nữ chủ nhân, xem chính bản sự của nàng.”

Khanh Trần hé miệng không nói, chỉ nhìn Dạ Thiên Lăng càng ngày tươi cười càng nhiều, tâm can ngọt ngào, hoà thuận vui vẻ mật mật, thẳng đến khi tâm tình triền miên thành một mảnh dao động, làm người khó thở. Dạ Thiên Lăng thấy nàng lấy tay ấn ngực, ý cười thu liễm:“Còn đau sao?”

Khanh Trần lắc đầu:“Chính là không nghỉ ngơi tốt, ngực có chút buồn.”

Dạ Thiên Lăng giúp nàng ngồi xuống nói:“Nghỉ ngơi cho tốt, việc này ta chỉ nói một câu, hai cung nữ tử tội mặc dù miễn, cũng không thể ở lại Từ An cung đợi.”

Khanh Trần nói:“Thiếp biết, chàng đem các nàng giao cho thiếp đi.”

Dạ Thiên Lăng nhíu mày nói:“Nói nhiều phí công, điều dưỡng thân mình cho tốt......”

Khanh Trần cầu nói: “Tứ ca, chỉ lúc này thôi.” Dạ Thiên Lăng nghĩ nghĩ, chung quy cũng đáp ứng.

Khanh Trần đợi qua cách một ngày, sắc trời tối dần, liền cho mấy người bên cạnh lui xuống, gọi Tử Viện cùng Bích Dao vào Xuân các. Hai người vừa vào cửa, vội quỳ rạp xuống đất, dập đầu nói:“Ân đức của Quận chúa, xin nhận một lạy chúng nô tỳ.”

Khanh Trần đưa tay đem các nàng kéo dậy: “Đều miễn đi, về sau làm việc trong lòng có chừng mực mới tốt, việc này liền quên đi, chớ để nhắc lại.”

Tử Viện vẫn là đầy mặt ưu sắc, nói:“Tứ gia đã nhiều ngày đề ra nghi vấn với mọi người trong cung, mặc dù còn chưa hỏi chúng ta, nhưng y theo thủ đoạn Tứ gia, há có thể giấu giếm qua, sớm muộn gì cũng sẽ truy tra xuống dưới.”

Khanh Trần nói:“Chỗ Tứ gia, đợi khi không người mang Đan Quỳnh đi thỉnh tội, trong lòng hắn đã sớm biết được, hôm qua đã chịu bỏ qua tội của các ngươi, về sau cũng sẽ không truy cứu nữa.”

Tử Viện cùng Bích Dao nhìn nhau, lộ ra thần sắc không thể tin:“Quận chúa, này...... Đây chính là sự thật? Tứ gia thật sự tha cho chúng ta?”

Khanh Trần cười cười:“Tứ gia cũng không phải người ý chí sắt đá, chính là xảy ra chuyện này, các ngươi là không thể ở Từ An cung nữa.”

Nói như thế đến Bích Dao thì thôi, Tử Viện cũng đã ở bên người Đoan Hiếu Thái Hậu hầu hạ nhiều năm, đáy lòng đau xót. Nhưng thân mang tội, lúc này Đoan Hiếu Thái Hậu bình an không có việc gì, chính mình có thể bảo trụ tính mạng đã là vạn hạnh, còn nói cái gì? Khanh Trần muốn các nàng ngồi nói chuyện, nói:“Ta cho các ngươi đi nơi khác, các ngươi nghĩ xem có bằng lòng hay không.”

Bích Dao nói:“Từ khi quen biết tới nay, quận chúa vài lần cứu tỷ muội ta, tính mạng tỷ muội chúng ta đã sớm là quận chúa, nếu là quận chúa phân phó, Bích Dao không dám không theo.” Tử Viện cũng nói:“Tử Viện lần này phạm lỗi, trăm tử vô sinh, nhận ân nghĩa quận chúa không thể hồi báo, cam nguyện nghe theo quận chúa an bài.”

Khanh Trần nói với Bích Dao: “Bích Dao, rời đi Từ An, ngươi nguyện đi theo bên người ta?”

Bích Dao mừng rỡ:“Có thể hầu hạ quận chúa là phúc khí của Bích Dao, Bích Dao sao có thể có không muốn?”

Khanh Trần gật gật đầu: “Được. Về phần Đan Quỳnh......” Nàng nhìn sắc mặt Bích Dao có chút khẩn trương, mỉm cười:“Tùng Vũ đài chỗ thái tử còn thiếu tiểu cung nữ hầu hạ, ta đưa nàng đi chỗ đó, thế nào?”

Bích Dao ngẩn người, nguyên tưởng Đan Quỳnh mặc dù không xuất cung cũng sẽ đưa đi làm tạp dịch, ai ngờ lại có đường ra như thế, Tùng Vũ đài mặc dù yên tĩnh, nhưng dù sao ở bên người thái tử, sao cũng không ủy khuất, vội nói:“Ta thay nàng đa tạ quận chúa.”

Khanh Trần nói:“Một khi đã như vậy, cứ thế đi, ngươi đi xuống trước chiếu khán Đan Quỳnh.”

Bích Dao đáp ứng rời đi, Khanh Trần lặng im nửa ngày, ngưng thần nhìn Tử Viện, nến đỏ trong suốt chiếu vẻ mặt Tử Viện đỏ ửng, cũng tăng thêm vài phần xinh đẹp, nhìn kỹ xuống cũng là một mỹ nhân bại hoại đoan trang diễm lệ. Tử Viện thấy Khanh Trần nhìn mình không nói lời nào, nghĩ đến nàng khó xử, cũng không dám nhiều lời, chỉ sụp mi thuận mắt đứng ở nơi đó.

Lại nói Bích Dao mấy ngày nay cùng Tử Viện cùng chung hoạn nạn, dù sao thân cận rất nhiều, trở về phòng chờ nàng thật lâu sau, không thấy trở về, đã đến ngoài phòng nhìn vài lần. Thẳng qua một canh giờ mới thấy Tử Viện cúi đầu chậm rãi đi tới, vội vàng tiến lên giữ chặt hỏi:“Quận chúa nói như thế nào?”

Tử Viện trên mặt ưu hỉ khó phân biệt, thoạt nhìn rất bình tĩnh, nhẹ giọng nói: “Đợi Thái Hậu tốt lên, quận chúa sẽ bẩm lão nhân gia, đem ta đi tặng Cửu hoàng tử làm thị thiếp của hắn.”

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện