Chương 23

Sáu giờ năm mươi phút, Cừu Chính Khanh đến nhà hàng sớm hơn mười phút, Doãn Quốc Hào đã ngồi đó đợi anh.
"Cậu đến rồi." Doãn Quốc Hào cười rất khách sáo.
Cừu Chính Khanh càng thêm bất an. Anh ngồi xuống, lịch sự chuyện trò vài câu với Doãn Quốc Hào, sao đó gọi món, rót trà cho ông.
Doãn Quốc Hào cũng tỏ ra rất khách khí, không giành nói nhiều, ngược lại chỉ đảo qua một số chuyện thường ngày. Thức ăn được dọn lên, hai người họ bắt đầu dùng bữa. Ăn cũng sắp xong, Cừu Chính Khanh lại rót trà cho Doãn Quốc Hào, anh biết, ông chuẩn bị nói rồi.
"Chính Khanh, tôi rất xem trọng cậu." Doãn Quốc Hào trước khi vào đề chính đã nói như thế.
"Cảm ơn bác." Cừu Chính Khanh mỉm cười gật đầu. Tim anh đập thình thịch liên hồi, bất an.
"Từ góc độ của người làm ăn mà nói, cậu thật sự rất giỏi. Là một nhân tài hiếm có." Doãn Quốc Hào nói.
"Cảm ơn bác." Cừu Chính Khanh không cười nổi nữa. Người làm ăn? Nhưng trước mặt Doãn Quốc Hào, anh nên có thân phận khác mới đúng chứ? Cừu Chính Khanh càng thêm bất an, anh rất căng thẳng, vô cùng căng thẳng.
"Tôi đã nghe danh cậu từ lâu. Trước khi lão Tần mời cậu về làm cho ông ấy, một người uống trà với tôi cũng có nhắc đến cậu, trong giới có chàng thanh niên rất có tài, rất đặc biệt. Ông ta nói chàng thanh niên đó tên là Cừu Chính Khanh. Nghe qua qua rất giống Xin Nghiêm Chính, nên tôi rất ấn tượng với cái tên này. Sau này lão Tần nhắc đến cậu với tôi, nói muốn mời cậu, không ngờ cậu lại không hề có hứng thú. Ông ấy nói cậu tên Cừu Chính Khanh, tôi vừa nghe liền nghĩ là cùng một người."
Cừu Chính Khanh nghe những lời của Doãn Quốc Hào, cố gắng đè những lo nghĩ trong lòng xuống. Doãn Quốc Hào không trực tiếp nói thẳng vào mục đích của ông, mà lại bắt đầu từ chuyện trước kia, đây không phải là một mở đầu tốt.
Cừu Chính Khanh không ngắt lời ông, cũng không ngăn ông lại, Doãn Quốc Hào nói càng nhiều, Cừu Chính Khanh càng có lợi thế để xử lí chuyện này. Một là anh có thời gian để để ổn định tinh thần, bình tĩnh lai, hai là Doãn Quốc Hào nói càng nhiều, anh càng dễ hiểu được anh muốn gì, vậy thì bất luận tình huống gì, cũng dễ nghĩ ra đối sách hơn.
Dựa vào cách nói của Doãn Quốc Hào, ông vẫn rất tôn trọng anh. Nghĩ vậy Cừu Chính Khanh bình tĩnh hơn nhiều.
"Lão Tần thấy định lực của cậu trước danh lợi tốt hơn ông ấy tưởng tượng nhiều, chứng tỏ cậu là người có tầm nhìn xa, đáng để bỏ công sức mời về. Ông ấy khen cậu rất nhiều trước mặt tôi. Rất lâu sau đó nữa, ông ấy nói với tôi cậu đã nhận chức Tổng giám đóc ở công ty con của ông ấy. Sau đó thì tôi không nghe tin tức gì của cậu nữa. Mãi cho đến khi lão Tần để cậu giữ cả chức phó tổng của tập đoàn."
Doãn Quốc Hào nói đến đây, uống một ngụm trà. Ông nhìn Cừu Chính Khanh, vẻ mặt bình tĩnh, chăm chú lắng nghe.
Doãn Quốc Hào cười: "Cậu là tướng tài đắc lực của lão Tần, ông ấy cũng từng có ý để cậu làm rễ. Ông ấy có nói, nếu cậu và Vũ Phi đến với nhau, sau này Vĩnh Khải sẽ giao cho cậu, ông ấy có thể yên tâm rồi." Ông ngừng một chút tiếp tục nói. "Lão tần và tôi không giống nhau, ông ấy tiếc chuyện làm ăn của mình, muốn đời này truyền cho đời khác. Ông ấy may mắn hơn tôi."
Cừu Chính Khanh nhớ ra hai gia đình Tần Văn Dịch và Doãn Quốc Hào, một thì vợ chồng ân ái, một là sớm sinh ly tử biệt, về mặt này mà nói, Tần Văn Dịch đúng là may mắn hơn Doãn Quốc Hào.
"Sau khi vợ tôi ra đi, mọi chuyện tôi đã nghĩ thoáng hơn. Không có gì không buông được cả. Sống không mang đến, chết không mang theo làm việc bạt mạng như vậy làm gì? Làm ăn lớn hơn nữa, thành công hơn nữa, người mình yêu lại không ở bên có ích gì? Cho nên tôi chuyển nhượng hết chuyện làm ăn, bây giờ tôi sống rất thoải mái, rất vui vẻ."
Tuy biết là không nên lên tiếng, nhưng Cừu Chính Khanh không nhịn được sửa lại quan điểm của ông. "Nhưng nếu lúc đó bác không cố gắng phấn đấu, tạo ra cơ nghiệp kia, vậy bác lấy đâu ra mà chuyển nhượng? Không có chuyện làm ăn để chuyển nhượng, không đủ điều kiện tài chính, làm sao có cuộc sống thoải mái, vui vẻ như hiện tại?"
Doãn Quốc Hào giật mình, ngước mắt nhìn Cừu Chính Khanh.
Cừu Chính Khanh thầm than cho sự kích động của mình, nhưng lời đã nói ra, anh cứ nói cho hết vậy. "Bác trai, bác gái mất sớm, đúng là chuyện đáng tiếc. Bố mẹ cháu cũng mất sớm, nên cháu có thể hiểu được cảm giác của bác. Nhưng có nhiều chuyện không thể nhìn từ một phía. Nhiều người không phải lo nghĩ, không phải làm việc gì, cũng sẽ mắc bệnh nặng. Có một số người làm lụng vất vả, ngày lo ba bữa, lại thọ trăm tuổi. Xin bác đừng vì bệnh bác gái mà tự trách mình, cũng không cần canh cánh mãi trong lòng, nghĩ mọi chuyện quá cực đoan."
Doãn Quốc Hào không ngờ Cừu Chính Khanh lại dám lên lớp mình. Ông nhìn Cừu Chính Khanh, đột nhiên cười phá lên. "Tiểu Đình cũng đã từng nói những lời này. Nó cố ý tìm mấy bài báo cho tôi đọc, người nào đó lại không vất vả một chút nào, lại chết vì ung thư. Ai đó hút thuốc uống rượu, lại sống đến chín mươi tám tuổi. Nó bảo tôi đừng vì cái chết của mẹ nó mà áy náy. Hai đứa cũng biết lấy ví dụ lắm, nhưng hai đứa có từng nghĩ, ví dụ hai đứa đưa ra, vốn cũng là cực đoan không?"
Lần này đến lượt Cừu Chính Khanh giật mình.
"Đúng là có người trời sinh mang bệnh, có người sống không lành mạnh lại thọ đến trăm tuổi, nhưng không phải là rất ít những trường hợp như vậy sao? Đại đa số mọi người, đều vì cách sống không lạnh mạnh mà mắc bệnh, vì không tuân thể luật lệ giao thông mà xảy ra tai nạn, vì tham cái lợi nhỏ mà bị lừa gạt. Những thứ này, mới chiếm tỉ lệ lớn nhất trong hiện thực cuốc sống."
Cừu Chính Khanh mím môi, lời ông nói đúng thật, anh không cách nào phản bác lại.
"Nhưng cậu nói cũng đúng, nếu năm đó không phải tôi và vợ cùng nhau lập nên cơ nghiệp, tôi cũng không có đủ tài chính, cũng không thể sống cuộc sống thoải mái như ngày hôm nay được." Lúc Doãn Quốc Hào nói, ánh mắt có chút mất mát, dường như còn có tiếng thở dài. Sau đó ông lại nói: "Nhưng tôi thà không có gì, thà cả hai đầu tắt mặt tối đi làm, thà không có tiền đi ăn hàng, ngày ngày ở nhà nấu bữa cơm gia đình, thà...". Ông im lặng vài giây, nhẹ giọng nói: "Chỉ cần bà ấy sống."
Cừu Chính Khanh nói không nên lời, lẳng lặng lắng nghe.
Doãn Quốc Hào uống thêm một hớp trà, ngước mắt lên nhìn Cừu Chính Khanh, nói tiếp. "Tiêu Đình rất giống mẹ. Vẻ ngoài giống, ngay cả tính tình cũng rất giống. Tôi biết từ khi mẹ nó mất, nó cũng chịu áp lực rất lớn. Nó cảm thấy chăm sóc bố, chăm sóc anh trai, là trách nhiệm của nó. Nó là đứa trẻ hiểu chuyện, trước giờ không tùy tiện oán trách người khác, việc gì cũng cố gắng nghĩ theo hướng tích cực, nó chu đáo, cũng biết nghĩ cho người khác. Sau khi mẹ nó qua đời, Tiểu Đình trưởng thành hơn hẳn. Bản thân tôi kiếp này đã không còn gì vướng bận nữa, chỉ có đứa con gái này". Nói đến đây thì ông cười, "Nói như vậy tuy có chút không công bằng với A Thực, nhưng đúng thực là lời trong lòng của tôi. A Thực là con trai, kiên cường hơn Tiểu Đình. Tiểu Đình ấy à đừng thấy nó tối ngày hi hi ha ha, có vẻ như rất vô tư, nhưng thật ra nó là đứa rất nhạy cảm".
Cừu Chính Khanh thấy lúc này thì mình cần tỏ chút thái độ: "Cháu nhất định sẽ đối tốt với Tiểu Đình".
Doãn Quốc Hào gật đầu, lại lắc đầu, Cừu Chính Khanh không hiểu ý ông.
Doãn Quốc Hào im lặng một lúc mới nói tiếp. "Có một số chuyện, trong suy nghĩ thì rất tốt đẹp. Nhưng thực tế lại lực bất tòng tâm".
Cừu Chính Khanh nhíu mày, ý nói anh tốt với Doãn Đình không được bao lâu sao?
Nhưng Doãn Quốc Hào lại không nói như vậy. Thậm chí ông còn không nhắc chuyện gì đến Cừu Chính Khanh và Doãn Đình ở bên nhau. Ông nói: "Lúc nhỏ Tiểu Đình có một ước mơ, nó nói muốn được làm lữ hành gia. Tôi hỏi nó, lữ hành gia là như thế nào? Nó bảo chính là người đặt chân đến rất nhiều nơi, ngắm thật nhiều cảnh dẹp. Tôi lại hỏi, tại sao lại muốn làm lữ hành gia? Nó nói có những nơi cảnh rất đẹp, nhưng nhiều người lại không có cơ hội đến, nó muốn đi, sau đó ghi lại những đièu tốt đẹp ấy, kể cho mọi người biết. Lúc đó tôi và nó đều cười, chúng tôi nói, muốn đi nhiều nơi thì cần rất nhiều tiền, vì ước mơ của con gái,chúng ta phải kiếm nhiều tiền mới được. Tiểu Đình cũng cười, nói đợi nó lớn lên, sẽ tự mình kiếm tiền".
Cừu Chính Khanh không ngắt lời. Tiểu Đình bây giờ không phải lữ hành gia. Ước mơ quá xa vời với cô, vì mẹ cô qua đời sao?
"Sau này mẹ nó đi rồi." Doãn Quốc Hào cuối cùng nói tới điểm này. "Tiểu Đình không thể trở thành lữ hành gia, không phải vì không có tiền, mà là nó không đi được. Nó cứ muốn ở bên lão gìa như tôi. Nó cũng hay đi chơi với bạn bè, nhưng đều là những chuyến đi ngắn. Một năm cũng chỉ đi hai ba lần, thời gian còn lại, nó đến xưởng in làm với tôi. Trong xưởng không có các nữ công nhân trẻ, người ít tuổi nhất cũng đã ba mươi chín tuổi. Nhưng Tiểu Đình lại quyết tâm tới làm cùng, còn rất hòa đồng với mọi người, còn rất hòa đồng với mọi người."
"Tiểu Đình là thiên sứ." Cừu Chính Khanh cuối cùng không nhịn được nữa nói.

"Đúng vậy." Doãn Quốc Hào gật đầu, lại im lặng một lúc. Ông nói: "Năm ngoái, à không, là năm trước nữa, tôi có nói với nó, cứ làm những việc con thích đi, làm lữ hành gia, sống cuộc sống con muốn. Nó nói đây chính cuộc sống mà nó muốn, ngày nào nó cũng rất vui. Tôi nói con không làm lữ hành gia nữa à? Không cần lo cho bố, cứ đi xa, đi ngắm những cảnh đẹp thế giới mà con muốn. Nó nói nó lớn rồi, mới biết lúc nhỏ mình suy nghĩ quá hạn hẹp, không phải cứ đi khắp thiên sơn vạn thủy mới là du lịch, ảnh đẹp không phải xa hay gần. Những thứ đang có được, mới là tốt đẹp nhất. Tôi biết nó đang nói tôi, nó còn có bố, có anh trai, nó trân trọng. Tiểu Đình nói bây giờ nó cũng đang là một lữ hành gia, nó chia sẻ những thứ tốt đẹp mình phát hiện ra với mọi người, nó không hề đánh mất ước mơ của mình, mỗi ngày nó đều đang cố gắng vì ước mơ đó, như vậy nó cảm thấy bản thân mình đã là một lữ hành gia rồi".
Cừu Chính Khanh nhớ đến những bài đăng trên Weibo của Doãn Đình, những nhận xét về món ăn trên mạng, những câu hỏi đố vui, những bài chia sẻ. Hoa dại ven đường, lá xanh, ốc sên, bầu trời, mây trắng, cốc cà phê trên bàn... quả thực cô có rất nhiều thứ muốn chia sẻ với mọi người. Anh yêu cô, nghĩ đến đây liền cảm thấy tự hào.
Doãn Quốc Hào vẫn đang tiếp tực nói: "Chuyện A Thực làm ăn thua lỗ tôi biết, nó sĩ diện, không nhờ tôi nghĩ cách giúp nó, tôi cũng mặc. Nhưng Tiểu Đình lại để ý, cuối cùng A Thực bỏ công việc lúc đầu, chuyển sang mở quán rượu. Đó vốn là việc nó muốn làm, nhưng lại sợ tôi không vui vì nghề này phức tạp. Thật ra tôi không muốn quản xem chúng làm những gì, chỉ cần chúng thấy tốt là được. Tiểu Đình lén lút đưa tiền cho A Thực, thật ra tôi cũng biết. Bây giờ việc làm ăn của A Thực rất tốt, tuy thời gian làm việc và nghỉ ngơi không được lành mạnh cho lắm, nhưng nó rất vui".
Cừu Chính Khanh thấp thỏm, anh nghĩ mình hiểu được một phần ý của Doãn Quốc Hào rồi. Chắc ông muốn nói con trai con trai có thể làm được việc mình muốn, còn con gái thì không thể, ông nợ con gái một ước mơ. Bậy giờ con gái có bạn trai, nhưng lại không phải là người có thể cùng cô đi đây đi đó để ghi lại những điều tốt đẹp, cho nên anh muốn khuyên anh thay đổi, hy vọng anh có thể chiều theo ý của Doãn Đình, cùng cô làm những chuyện cô thích.
Chắc chắn là vậy, Cừu Chính Khanh nghĩ. Anh đang định bày tỏ mình sẽ cố gắng hạn chế làm thêm giờ, sau này sẽ ở bên Doãn Đình nhiều hơn, anh cũng sẽ nghỉ phép, trước đây anh độc thân thì sống thế nào cũng được, bây giờ anh đã có Doãn Đình, sau này hai người kết hôn, tất nhiên anh sẽ phải điều chỉnh lại cuộc sống.
Nhưng chưa để anh tỏ lòng quyết tâm, Doãn Quốc Hòa đã giành nói trước: "Đừng nói sẽ thay đổi bản thân, Chính Khanh, vô ích thôi"
Cừu Chính Khanh sững người, miệng vừa mở ra liền cứng lại. Đây là ý gì?
"Cậu và Tiểu Đình rõ ràng là hai kiểu người khác nhau. Hai đứa có hai cách sống khác nhau. Tôi đã quan sát rồi, cậu không thích du lịch, không thích ra ngoài, không nghiên cứu về các món ăn, không thích xem phim ca hát, cậu chỉ thích làm việc."
Cừu Chính Khanh mấp máy môi muốn nói, Doãn Quốc Hào xua tay với anh: "Chuyện này không có gì là xấu. Tôi không trách cậu. Sở thích của mỗi người mỗi khác, đó là chuyện bình thường".
Cừu Chính Khanh rất cảnh giác, là chuyện bình thường, cho nên?
"Chẳng qua cậu và Tiểu Đình đều nên ở bên ngoài có chung sở thích với mình, vậy mới có thể vui vẻ", ông lại ngừng một lúc, "và lâu dài".
"Tiểu Đình và cháu rất hạnh phúc khi ở bên nhau." Cừu Chính Khanh nói. Anh không nói "cháu và Tiểu Đình", mà nói 'Tiểu Đình và cháu", anh cố ý nói như vậy, mong rằng Doãn Quốc Hào có thể hiểu được, hai người họ ở bên nhau, người cảm thấy viên mãn không phải Cừu Chính Khanh mà Doãn Đình cũng thế.
Doãn Quốc Hào lắc đầu: "Lâu dần sẽ không còn vui nữa". Ông nhấp một ngụm trà, nói: "Cậu có trách nhiệm với công việc của cậu, có niềm vui khi làm việc của cậu, còn Tiểu Đình rất sợ làm việc mệt nhọc, nó giống tôi vậy, tuy cười hì hì không nói, nhưng nó thật sự rất sợ hãi. Cho nên nó mới uốn nắn cậu như uốn nắn trẻ con vậy. Không phải cậu từng nói đó sao, phải xin phép với nó? Bình thường nam nữ yêu nhau sẽ như thế sao?"
"Đương nhiên là..." Cừu Chính Khanh còn chưa nó hết câu đã bị Doãn Quốc Hào ngắt lời.
"Đương nhiên là không bình thường.' Doãn Quốc Hào cương quyết: "Tôi nói rồi, tôi đã quan sát hai đứa. Cậu làm thêm giờ, Tiểu Đình sẽ về nhà ăn cơm, hôm sau nữa nó cũng về nhà ăn cơm, tôi hỏi, nó nói hai người đã giao kèo với nhau như thế. Ba lô leo núi của cậu là mới mua, giày cũng thế, cậu chưa dùng lần nào. Hiểu biết về trà của cậu cũng là học thuộc, câu cá cũng chỉ mới học gần đây, cậu vì Tiểu Đình mà bỏ công sức, tôi rất cảm động. Nhưng cậu có từng nghĩ, những thứ này không phải cái cậu muốn, không phải việc cậu thích làm. Tiểu Đình rất ngang ngược, thích tự mình làm chủ mọi việc. Còn cậu, cậu cũng là một người mạnh mẽ, rất có chủ kiến. Hai đứa đang trong giai đoạn yêu nhau nồng nhiệt, tất nhiên sẽ thấy cái gì cũng có thể thay đổi vì nhau được. Nhưng lâu dần, cậu sẽ thấy nó phiền phức, thấy sao nó lại nhiều yêu cầu đến thế. Còn với Tiểu Đình yêu nhau lâu như vậy, chưa từng cùng nhau đi xem một bộ phim, cũng chưa từng đi đâu xa. Bây giờ nó thấy không có gì, nhưng sau này, nó còn vui vẻ được sao?".
Cừu Chính Khanh mím chặt môi.
"Hai đứa không làm gì sai, cho nên đều không có cớ để trách đối phương. Cứ cho là nhẫn nhịn chiều chuộng, giấu trong lòng không nói ra, nhưng cũng sẽ tích tụ bất mãn. Cậu nghĩ việc cậu làm là chính sự, công ty trên dưới hơn trăm người, tập đoàn cả ngàn người, cậu thân là lãnh đạo, tất nhiên phải cố gắng gấp đôi, vậy mới không phụ sự nhờ cậy của nhân viên, không phụ sự kì vọng của lão Tần. Còn cuộc sống của Doãn Đình muốn, là bạn trai về nhà đúng giờ, kì nghỉ thì đi du lịch, thỉnh thoảng có những trò tiêu khiển lãng mạng."
Doãn Quốc Hào nhìn Cừu Chính Khanh, Cừu Chính Khanh cũng đang nhìn ông.
"Hai đứa không hợp đâu, Chính Khanh."
Một câu ngắn gọn, nặng tựa nghìn cân, so với bài diễn thuyết dài lê thê trước đó càng khiến Cừu Chính Khanh nhói lòng hơn.
'Hai đứa thật sự không hợp. Cậu rất ưu tú, Tiểu Đình cũng rất ưu tú. Chẳng qua sự ưu tú của cả hai không cùng một loại, hai người ở bên nhau, sau này chắc chắn sẽ có một bên chịu tổn thương, tiếp đó, cả hai đều tổn thương. Tôi không hy vọng người ưu tú như hai đứa bị tình yêu hủy hoại. Cậu thuộc về thương giới, đó là thế giới của cậu. Tiểu Đình thuộc về tự do đó là thế giới của nó. Tôi đã liên lụy đến nó, khiến nó không được tự do bay nhảy, tôi không muốn thấy một người nữa trói buộc đôi cánh của nó. Sự liên lụy của tôi chỉ là nhất thời, nhưng nếu cậu và nó không chịu buông tay, thì sẽ là cả một đời. Tôi không muốn con gái mình chiều theo cách sống của cậu."
Ngữ khĩ của câu cuối cùng rất nghiêm nghị, rất có sự uy nghiêm của người cha.
Cừu Chính Khanh cố kiềm chế, bây giờ trong lòng anh đang dậy sóng, tâm tình kích động nhưng anh biết như vậy là không được, anh cần phải bình tĩnh, lần đàm phán này rất quan trọng. Anh đếm thầm trong bụng đến mười, hít thở sâu, sao đó nói: "Tiểu Đình và cháu yêu nhau, trên việc này không có việc gì không cần cố gắng mà làm được. Yêu đương cũng vậy. Bác phản đối cháu, đối lại là một người đàn ông khác, Tiểu Đình cũng sẽ gống như bây giờ thôi. Huống hồ trong mắt người làm bố, có lẽ không có người đàn ông nào xứng đáng với con gái mình cả".
"Cái tôi nói không phải là vấn đề xứng hay không xứng. Mà là hợp hay không hợp. Cậu không thích hợp với nó, nó không thích hợp với cậu. Tiếp tục hẹn hò, hai đứa nhẫn nhịn lẫn nhau, tự cảm thấy mình hi sinh vì tình yêu, lâu dần, tình yêu nhạt mất, lúc đó lại oán trách lẫn nhau, nhưng tuổi xuân đã không còn, cái mất đi không chỉ là tình yêu. Thời gian trôi đi, chẳng ai có thể quay đầu, nếu vậy, chỉ bằng để tôi làm người xấu, cậu cứ xem như tôi chia rẽ hai đứa đi."
Cừu Chính Khanh hít thở sâu, trong lòng đếm ngược từ hai mươi, khi mở miệng nói, giọng điệu vẫn xem như bình tĩnh: "Vậy theo bác người đàn ông nào mới thích hợp mới Tiểu Đình. Chẳng lẽ người đàn ông không có công việc, có thể cùng cô ấy chu du tứ xứ, cùng nhau viết những bài đăng khích lệ người khác, biết hát, thích du lịch, có thời gian và tiền bạc để phung phí người như vậy mới thích hợp với Tiểu Đình sao?".
"Không phải." giọng Doãn Quốc Hào cũng xem như bình tĩnh, "Cậu lại nghĩ cực đoan rồi. Chỉ cần trách nhiệm không nặng nề như cậu, áp lực không lớn như cậu, thích một cuộc sống nhẹ nhàng thoải mái, không đam mê sự thách thức trong sự nghiệp là được. Chỉ cần hai đứa có thú vui cuộc sống giống nhau, như chụp hình, như du lịch, như ăn uống thì rất thiều chàng trai có công ăn việc làm đều có đủ điều kiện để tôi an tâm gửi gắm Doãn Đình. Một người cuồng công việc không thích hợp, không có nghĩa là kẻ ăn chơi lêu lỏng mới thích hợp. Cậu hiểu không?".
Cừu Chính Khanh không lên tiếng, anh đang đếm thầm trong lòng để bình tĩnh.
Doãn Quốc Hào tiếp tục nói: "Cậu và Tiểu Đình là hai người cực đoan. Một người yêu thích công việc đến cực đoan, tìm kiếm giá trị của bản thân trong công việc, một người thì tự do thong thả đến cực đoan. Đương nhiên, vấn đề của Tiểu Đình tôi đã nói rồi. Tôi ích kỷ, hy vọng nó có thể cứ sống thong thả như vậy, có thời gian thì bầu bạn với tôi. Tôi nghĩ, từ lúc bắt đầu học đại học, cậu chưa từng nghĩ ngơi ngày nào đúng không? Cậu vừa cầm tấm bằng tốt nghiệp trên tay thì đã lao đầu làm việc nhỉ? Tôi cho cậu biết, Tiểu Đình chưa từng sống nghiêm chỉnh một ngày nào. Sự khác biệt giữa hai người quá lớn, cậu không nhìn ra sao?".
Lúc này Cừu Chính Khanh đã đếm ngược xong, anh hỏi: "Lần nói chuyện này bác muốn kết quả thế nào?".
"Tôi bảo cậu đừng cho Tiểu Đình biết, không phải vì muốn làm người tốt gì. Trên thực tế, những lời hôm nay, tôi sẽ về nói lại với Tiểu Đình. Bảo cậu giấu Tiểu Đình là vì tôi không muốn nó đến cản trở cuộc gặp hôm nay của chúng ta, để chúng ta có thể bình tình nói chuyện với nhau. Tiểu Đình thiên về cảm tính còn cậu chắc là người vô cùng lý trí, tình hình thực tế tôi đã phân tích cho cậu nghe, cậu hãy đứng ngoài lập trường tình cảm mà nghĩ xem, có phải như tôi nói không? Có thể cậu cũng cảm thấy hai đứa không thích hợp, nhưng bị tình cảm tác động, lý trí của cả hai đều lui bước, không đành lòng chia tay. Bây giờ kẻ xấu là tôi đến giúp lý trí hai đứa một chút, kết quả là tôi muốn chính là nhân lúc tình cảm hai đứa chưa sâu đậm, hãy chia tay đi."
"Nếu không thì sao ạ?".
"Tôi vẫn kiên quyết." Doãn Quốc Hào bình tĩnh nói, nhưng lại vô cùng cứng rắn.
Cừu Chính Khanh ngã người ra sau, ngẩng đầu lên, "Rất tiếc là cháu cũng kiên quyết". Anh ngưng một chút, nhấn mạnh nói: "Kiên quyết không chia tay".
Doãn Quốc Hào mỉm cười, nhưng không mang ý cười: "Cậu nên suy nghĩ kỹ rồi mới trả lời. Tuy nhiên tôi sẽ không để ý đến nội dung câu trả lời của cậu. Như vậy cũng tốt cho cậu, cậu có thể thả lỏng, không cần tự tạo áp lực cho
Danh sách chương
23/35 (62.9%)