Chương 174: Thiên Sương diệt Ma Hổ

Biên soạn: Đức Uy

Bản convert lấy từ truyencv.com

---------------------------------------------- 

"Hống!" Băng Hỏa Ma Hổ đột nhiên gầm lên một tiếng rống giận rung chuyển trời đất. Nhìn sang liền thấy cái miệng mở to, một đoàn hỏa cầu thật lớn bắn về phía Vũ Trường Không. Đường Vũ Lân đứng sau lưng Vũ Trường Không, trực tiếp bị nó bỏ lơ.

Quả cầu lửa đón gió lớn lên, thời điểm vừa phun ra chỉ to bằng đầu người, nhưng thoáng cái đã bành trướng đến đường kính 1 mét có hơn.

Hồn Hoàn dưới chân Vũ Trường Không phát ra ánh sáng lấp lóe, chân trái bước về phía trước một bước, Thiên Sương Kiếm trong tay chính diện đâm ra. Thân kiếm nguyên bản màu lam nhạt trong phút chốc liền biến ảo thành màu xanh lam đậm, một đạo kiếm ảnh đâm thẳng vào trong quả cầu lửa. 

Quả cầu lửa mang theo khí thế hùng hổ cùng nhiệt độ cao, nhưng khi va chạm cùng kiếm ảnh của Vũ Trường Không, quả hỏa cầu này trong nháy mắt tán loạn, dù là nhiệt lượng hay là ánh lửa, tựa hồ cũng bị một chiêu kiếm này phá hủy.

Đường Vũ Lân suýt chút nữa hoan hô thành tiếng, đây mới thực sự là cường giả! Hắn từ trên người Vũ Trường Không thậm chí không cảm giác được hắn thả ra hồn lực, đây rõ ràng là đem hồn lực áp súc đến trình độ nhất định, hoàn toàn lưu lại trong cơ thể mình.

Huyền Thiên Công, Vũ lão sư tu luyện cũng là Huyền Thiên Công.

Trải qua tu luyện những ngày qua, Đường Vũ Lân đã phát hiện, đặc điểm lớn nhất của Huyền Thiên Công chính là có thể tinh luyện hồn lực, đem hồn lực trở nên càng thêm ngưng tụ.

Ngay khi Đường Vũ Lân thấy quả cầu lửa đã bị đụng nát, đột nhiên, bên trong quả cầu lửa đã hóa thành màu xanh lam, biến thành từng mảnh băng nhanh chóng nổ tung, hướng về bốn phương tám hướng tản ra. Sau đó đồng thời tụ lại hướng về phía Vũ Trường Không công kích.

Dưới khoảng cách vô cùng gần như thế này, nhìn qua, Vũ Trường Không đã không thể nào tránh khỏi.

Đường Vũ Lân thậm chí ngay cả thốt lên kinh ngạc cũng không kịp, hắn đã nhìn thấy Hồn Hoàn loại kém nhất của Vũ Trường Không rốt cục sáng lên, Thiên Sương Kiếm trong tay đột nhiên đã biến thành một mảnh huyễn ảnh.

Hắn nhìn thấy, từng đạo băng hình vòng cung bay ra, giống như băng châm vậy, tinh chuẩn đón nhận mỗi mảnh băng đâm tới, triệt tiêu lẫn nhau lặng yên biến mất.

Hồn kỹ, đây là hồn kỹ của Vũ lão sư!

Đường Vũ Lân trợn to hai mắt nhìn, đây là lần thứ nhất hắn nhìn thấy Vũ Trường Không triển khai hồn kỹ. Hắn nguyên bản còn tưởng rằng Vũ lão sư theo đuổi con đường kiếm đạo thuần túy, chỉ đem hồn kỹ tăng cường Hàn Băng thuộc tính của mình cùng với độ sắc bén của Thiên Sương Kiếm.

Thì ra không phải như vậy, hắn còn có hồn kỹ. Chỉ là không biết, hồn kỹ vừa nãy gọi là gì, lại cường hãn như vậy.

Băng Hỏa Cầu lần này tiếp xúc với Thiên Sương Kiếm của Vũ Trường Không đâm ra thì triệt để bạo tan.

Thân thể to lớn của Băng Hỏa Ma Hổ sau khi phun ra đoàn hỏa cầu kia thì cũng đã lặng yên không một tiếng động tiếp cận con mồi. Đừng xem thường nó thân hình to lớn, thế nhưng động tác của nó lại cực kỳ nhẹ nhàng, giống như một con linh miêu vậy.

Băng cầu nổ tung, bị tia kiếm của Vũ Trường Không chém xuống, thân thể khổng lồ của Băng Hỏa Ma Hổ cũng đã đến rất gần đỉnh đầu của Vũ Trường Không. Hai cánh sau lưng mở ra, nó cứ dĩ nhiên như vậy lơ lửng giữa không trung. Cùng lúc đó, hai cánh vỗ mạnh, hai luồng hồng lam quang bao trùm toàn bộ khu vực 10 mét chung quanh, hợp lại oanh kích khu vực bên dưới.

Lần này hai cánh của nó dị thường đồ sộ, tựa như phóng to mười mấy lần, hóa thành ánh sáng, hướng xuống phía dưới chém xuống.

Đường Vũ Lân từ lúc trầm trồ về kiếm pháp của Vũ Trường Không cũng đã dùng Lam Ngân Thảo kéo mình lên một cành cây, đồng thời thôi thúc huyết thống sức mạnh, đem Kim Lân trên tay phải của mình phóng thích ra ngoài để phòng thủ.

Trình độ chiến đấu như thế này hắn không thể tham dự vào, tốt hơn vẫn nên chuồn ra xa một chút, tránh ăn phải tên bay đạn lạc. Trong lúc lùi lại hắn cũng kịp nhìn thấy thân thể Vũ lão sư bị hai đạo cường quang to lớn kia bao trùm.

"Vũ lão sư!" Tiếng kinh hô cuối cùng từ trong miệng Đường Vũ Lân phát ra, sự lo lắng của hắn phảng phất đã nghẹn ngào nơi cuống họng. May mà đây là Thăng Linh Đài, cũng sẽ không thật sự tử vong. Dù cho là như vậy, hắn vẫn cực kỳ căng thẳng.

Nhưng đúng lúc này, hắn lại thấy một đoàn ánh sáng xanh lam đầy cao ngạo.

Nếu nói hai cánh của Băng Hỏa Ma Hổ giống như hai đạo sóng lớn bằng băng và lửa, thì màu xanh thăm thẳm của Vũ lão sư chính là bàn thạch đầy kiêu hãnh!

Hai đạo ánh sáng to lớn đánh vào tảng băng từ từ tán loạn, nhưng tảng băng vẫn ngạo nghễ đứng thẳng như cũ.

Lúc này Đường Vũ Lân mới nhìn ra được thì ra vật kia là một cái kén màu xanh lam. Bên trong, bóng người Vũ Trường Không đã không thấy rõ được, vì lẽ đó cũng không biết đến tột cùng hắn sử dụng hồn kỹ thứ mấy.

Đường Vũ Lân theo bản năng thôi thúc Tử Cực Ma Đồng, trong mắt hào quang màu tím nhạt lóe lên, lúc này mới có thể miễn cưỡng thấy một ít. Cái kén màu xanh lam kia rõ ràng do vô số tia kiếm băng đan xen lẫn nhau mà tạo thành. Trong nháy mắt phải chém ra bao nhiêu kiếm mới có thể đạt đến trình độ này!?

Trong khi hắn đang chấn động, đột nhiên một đạo băng kiếm khí màu xanh lam đột nhiên kinh thiên xuất hiện, kiếm ảnh dài đến 10 mét có hơn, hướng thẳng đến cái đầu của Băng Hỏa Ma Hổ chém xuống.

Khi đạo kiếm mang này xuất hiện, trong nháy mắt, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy trên người phát lạnh. Phương viên phạm vi trăm mét chung quanh hết thảy thảm thực vật tất cả đều phủ lên một tầng băng sương nhàn nhạt.

Hai cánh Băng Hỏa Ma Hổ khép lại, hóa thành tấm khiên bảo hộ ở đỉnh đầu của mình.

"Ầm!"

Thân thể khổng lồ của nó mang theo băng hoa bị đánh bay ra ngoài. Mà cũng đúng lúc này, một mảnh băng vụ bạo tạc, khiến cho phạm vi trăm mét chung quanh tất cả đều đã biến thành một mảnh sương mù.

Băng trong sương, tựa hồ có vô số sương tuyết giáng lâm. Thời khắc này, dù cho là vận chuyển Tử Cực Ma Đồng, Đường Vũ Lân cũng không nhìn thấy được bóng người Vũ Trường Không, hắn chỉ có thể từ âm thanh mà nhận ra kiếm ảnh của Vũ Trường Không có ở khắp mọi nơi trong lớp băng sương này.

"Hống ——" Tiếng gầm gừ thê thảm của Băng Hỏa Ma Hổ vang vọng khắp khu rừng rậm, hào quang màu xanh lam cùng màu đỏ nồng đậm không ngừng từ trong sương tuyết sáng lên. Gợn sóng hồn lực khủng bố như nhấc lên phong ba bão táp trong khu rừng, Đường Vũ Lân ôm chặt lấy thân cây mới không bị luồng khí lưu cường thịnh kia cuốn bay đi.

Hơn nửa phút sau, tiếng gầm gừ của Băng Hỏa Ma Hổ dần dần nhỏ lại, từ từ biến thành rên rỉ.

"Đến đây!" khi Đường Vũ Lân vẫn còn đang hoa mắt, Vũ Trường Không đã xuất hiện ở trước mặt hắn.

Bạch y lam kiếm, nhìn qua cùng lúc trước cũng không có khác biệt gì lớn, chỉ là nương theo hô hấp, lồng ngực hắn nở ra phập phồng kịch liệt hơn một ít thôi.

Vũ Trường Không một tay ôm eo Đường Vũ Lân, tay phải Thiên Sương Kiếm hư không trảm ra, nhất thời, một màn kỳ dị xuất hiện, băng vụ bên trong vùng rừng rậm dường như tựa trăm sông đổ về một biển, tụ lại về hướng Thiên Sương Kiếm của hắn, hòa vào trong đó.

Tình huống trong toàn bộ khu vực xung quanh một lần nữa lại có thể thấy được rõ ràng.

Băng Hỏa Ma Hổ ngã gục phía xa xa, sau lưng hai cánh đã hoàn toàn gãy lìa, trên người có vô số vết thương chi chít, rỉ máu ra bên ngoài.

Vũ Trường Không lướt người đi, mang theo Đường Vũ Lân chớp mắt đã đứng ở trên lưng Băng Hỏa Ma Hổ. Từ trên lưng cảm nhận được hơi thở yếu ớt dao động,  Đường Vũ Lân mới có thể cảm giác được con Hồn Thú mạnh mẽ này vẫn còn sống sót.

"Sử dụng Kim Long Trảo của ngươi!"

Đường Vũ Lân tự nhiên hiểu được đây là ý gì. Ngoại trừ Kim Long Trảo ra, dù cho con Thiên Niên Băng Hỏa Ma Hổ này nằm yên cho hắn giết, hắn cũng không phá được lớp phòng ngự của nó.

Hồn lực vận chuyển, Kim Long Trảo xuất hiện!

Đường Vũ Lân từ sau đầu khá mềm của con Băng Hỏa Ma Hổ vồ vào, kết liễu tính mạng của con Thiên Niên Hồn Thú mạnh mẽ tu vi chí ít 4.000 năm này.

Nhất thời, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy một luồng linh lực vô cùng tinh thuận bỗng xuất hiện, Tiểu Kim Quang hầu như trong nháy mắt liền chui ra, bị linh lực tinh thuần bao phủ lấy, tràn ngập sung sướng, đôi mắt vàng nhỏ khác nào hai viên bi, kim quang lấp loé.

Vũ Trường Không nói, "Dựa theo niên hạn Hồn Linh lúc trước của ngươi, hấp thu linh lực con Băng Hỏa Ma Hổ này, hẳn là có thể thăng linh."

Trải qua Bạo Động Thăng Linh Đài, hơn nữa không ngừng rèn luyện tích lũy tại Thăng Linh Đài trước đó, Hồn Linh Tiểu Kim Quang của Đường Vũ Lân trên thực tế đã tích góp linh lực vượt quá 700 năm.

Mà 1/10 niên hạn của con Băng Hỏa Ma Hổ này hóa thành linh lực, vừa vặn khoảng 400 năm. Gộp lại liền vượt quá Thiên Niên.

Hào quang trên người Tiểu Kim Quang bắt đầu trở nên càng ngày càng loá mắt, Đường Vũ Lân cũng cảm giác được rõ rệt thân thể của chính mình đang xuất hiện biến hóa.

Sức mạnh huyết mạch trong người tựa như bị giác tỉnh vậy, vầng sáng trên người Tiểu Kim Quang lan ra bao phủ khắp cơ thể, ngoại trừ Kim Lân trên cánh tay phải không ngừng mở ra, hợp lại bên ngoài, hắn còn nhìn thấy, trên cánh tay còn lại cũng xuất hiện từng lớp từng lớp hoa văn màu vàng kim.

Hắn không nhìn thấy được, thực ra loại hoa văn này xuất hiện trên toàn bộ mỗi vị trí trên thân thể mình.

Muốn thăng linh sao?

Cảm giác tê dại từ bên trong nội thể truyền đến, cảm thụ kỳ diệu này khiến Đường Vũ Lân theo bản năng khoanh chân ngồi dưới đất, yên lặng cảm nhận.

Vầng sáng màu vàng từ từ thu lại, Ánh sáng trên người Tiểu Kim Quang lúc này dần khôi phục lại bình thường. Cảm giác tê dại cũng biến mất theo.

"Vũ lão sư, con..." Đường Vũ Lân nghi hoặc nhìn về phía Vũ Trường Không, trong ánh mắt toát ra vài phần lo lắng.

Vũ Trường Không hướng về hắn lắc lắc đầu, "Đừng nóng vội. Trong Thăng Linh Đài chỉ có thể hoàn thành tích lũy, đây dù sao cũng không phải chân chính là cơ thể của ngươi, chờ sau khi ngươi đi ra ngoài, ngươi mới có thể thực sự thăng linh. Vừa rồi là quá trình Hồn Linh của ngươi hấp thu linh lực. Bởi vì lượng linh lực quá nhiều, nên mới xuất hiện trạng thái như thế này."

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện