Chương 485 : Thần Phục(1)

Nhóm dịch: black

Nét mặt già nua của Lê Bá cũng là ngẩn ngơ, hắn hồ nghi nhìn Phong Liệt đang ngốc như gà gỗ một chút, lại nhìn cháu gái ngoan của mình một chút, còn không biết trong đó giả bộ sao?

Bất quá, hắn vốn là muốn thu thập Phong Liệt, lý do này thật cũng không sai.

Sau một khắc, hắn lập tức giận tím mặt, râu tóc đều dựng cả lên, phẫn nộ quát:

- Tiểu hỗn đản! Dám chiếm tiện nghi của cháu gái ngoan nhà ta! Xem lão phu thế nào sẽ tha thứ cho ngươi!

Phong Liệt vừa định giải thích một chút, lại bỗng nhiên phát giác, thân thể của chính mình đột nhiên trở nên không thể động, miệng không thể nói, thế nhưng bị giam cầm tại chỗ, tâm thần không khỏi kinh hãi.

Ngay sau đó, chỉ thấy Lê Bá tiến lên đây, nắm lấy miệng Phong Liệt, đem rượu trong bầu hung hăng rót vào trong miệng Phong Liệt, sau đó lui ra.

Sau đó, chỉ nghe lão gia hỏa này đắc ý vô cùng nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:

-Hừ hừ, con thỏ nhỏ chết kia, lại dám đào góc tường của lão phu, không để cho ngươi nếm một chút đau khổ thì sao hả giận được?

Tiểu ma nữ cùng Hổ Đầu cách đó không xa nhìn một màn cũng không khỏi kinh ngạc vạn phần, không rõ Lê Bá rốt cuộc đã làm gì Phong Liệt.

Nhưng sau một khắc, hai người ngạc nhiên phát hiện, cả người Phong Liệt đột nhiên trở nên co quắp, đầu đầy mồ hôi, trợn mắt nhìn thẳng, tựa hồ đau đớn vạn phần rồi lại không la lên thành tiếng được.

Lê Bá cười đắc ý cười, đột nhiên sau đó xoay người liền đi, sau đó lại ném ra một câu:

-Đợi tiểu tử này khôi phục bình thường, bảo hắn dạy hai người các ngươi Viêm Ma Đồ Long Kỹ.

-A? Nga!

Ba ngày thoáng một cái đã qua, trong ba ngày Phong Liệt tận tâm tận lực giảng dạy một chút kiến thức võ học cho Hổ Đầu, đem hắn chân chính dẫn vào đại môn của võ đạo, đồng thời cũng đem Thiên Cấp Chiến Kỹ - Viêm Ma Đồ Long Kỹ truyền cho Hổ Đầu cùng Tiểu ma nữ Băng Ly.

Hắn làm như vậy, một phương diện là tuân theo yêu cầu của Lê Bá, một phương diện khác là do hắn cũng mơ hồ cảm giác được, Viêm Ma Đồ Long Kỹ này tựa hồ có chút quan hệ với Viễn Cổ Đồ Long Thần Tộc, sau khi Hổ Đầu tu luyện sẽ có hiệu quả ngoài dự đoán mọi người hay không cũng không nhất định, có lẽ Lê Bá cũng có cái ý nghĩ này đi.

Ngày thứ ba, lúc màn đêm chậm rãi phủ xuống, Phong Liệt cáo từ Lê Bá cùng Tiểu Lương Trang, một mình một người đi ra khỏi núi, phi tới Ma Quỷ Bình Nguyên mênh mông vô tận.

Chuyện này không thể nghi ngờ gì chính là kết thúc cuộc sống an tĩnh bình yên trong thời gian vừa qua của hắn, lại lần nữa bước lên hành trình mới.

Lúc này phía trên Ma Quỷ Bình Nguyên, âm vụ đầy trời ban đầu kia đã dần dần lui vào chỗ sâu trong bình nguyên, tầm nhìn đã xa hơn rất nhiều, đã có thể nhìn được vô số vết tích của tường đổ, cổ thành lưu lại bên ngoài khu vực bình nguyên.

Nhưng ở chỗ sâu trong bình nguyên kia, lại như cũ không ngừng vang lên từng âm thanh gào khóc thảm thiết chấn động thâu đêm suốt sáng, theo cuồng phong khuếch tán tàn sát bừa bãi ở trong thiên địa, làm cho da đầu người ta cảm thấy tê dại.

"Sưu."

Một đạo hắc tuyến xẹt qua bầu trời đêm, chợt lóe rồi biến mất, cấp tốc đi về phương xa.

Bầu trời, một đầu đại điêu màu vàng thẫm giương cánh dài chừng sáu trượng tốc độ nhanh như gió giống như trước, xuyên qua mây mù, thần tuấn phi phàm.

Chỉ chốc lát sau, thân hình Phong Liệt đột nhiên ngừng lại, dừng ở một đoạn tường thành cổ bên ngoài bình nguyên.

Hắn giương mắt nhìn hắc ám nơi xa một chút, trong ánh mắt khe khẽ lóe lên ánh sáng, khóe miệng đột nhiên hiện lên một nụ cười lãnh khốc.

Sau một khắc, hắn vung tay lên, "Bá" một cái, một mảng lớn chi chít bóng người hiện ra dưới tường thành, tổng cộng hơn hai trăm người, một đám đầu tiên là kinh ngạc nhìn chung quanh một chút, cuối cùng đều đem ánh mắt nhìn về Phong Liệt ở trên tường thành.

-Bái kiến công tử!

Mọi người đồng loạt hành lễ.

Không nghi ngờ chút nào, những người này chính là hai trăm tên nô bộc mà đoạn thời gian trước Phong Liệt đã nhận lấy, bọn họ ở trong Long Ngục Không Gian đợi nửa tháng, hôm nay là lần thứ nhất được đi ra ngoài.

Phong Liệt mắt lạnh nhìn lướt qua mọi người, âm trầm cười nói:

-Các vị, ba ngày đã qua, trong các ngươi phần lớn đều là những người có biểu hiện làm ta hài lòng, bất quá, tựa hồ còn có một vài người đối với Phong mỗ có oán niệm không cạn a.

-Thuộc hạ không dám!

Sau khi nghe lời này của Phong Liệt, tất cả mọi người phía dưới không khỏi hai mặt nhìn nhau, nhưng ngay sau đó đại đa số mọi người đều yên lặng quỳ xuống, thể hiện sự thần phục.

Bất quá, cũng có một vài người ánh mắt khe khẽ chớp động, tựa hồ đang suy nghĩ khả năng chạy trốn, có lẽ, bọn họ cũng không tin cái gì khế ước nhận chủ thứ đồ bỏ đi đó.

Một người trong năm sáu tên cao thủ Cương Khí Cảnh đứng vòng quanh phía dưới công tử, sau khi nhìn nhìn hoàn cảnh chung quanh, trên mặt dần dần lộ ra một nụ cười khinh thường, hắn chậm rãi lui về phía sau mấy bước, đột nhiên hắng giọng cười to nói:

-Ha ha ha ha! Phong Liệt! Ngươi cho rằng chỉ bằng chút tài mọn của ngươi đã cho rằng có thể khống chế được tất cả chúng ta sao? Hừ! Quả thực là thiên đại chê cười! Các vị! Hiện tại chúng ta đã rời đi cái không gian chết tiệt kia, mọi người không cần thiết chịu uất khí này nữa! Theo ta cùng nhau động thủ, giết chết cẩu tạp chủng này!

Phong Liệt lạnh nhạt nhìn người này một chút, trên mặt không khỏi hiện lên một tia cười lạnh.

Hắn trong nháy mắt nhận ra, người này từng tự xưng là Thiếu chủ Lý gia của Ngân Hồ Sơn Trang ở Ngân Long Giáo, thân phận có chút không tầm thường, sáu tên cao thủ Cương Khí Cảnh phía sau người này cũng là tùy thân thị vệ của hắn, một đám khí thế bất phàm.

Ở nơi này sau khi Thiếu chủ Lý gia vừa dứt lời, hiện trường tất cả mọi người một mảnh tĩnh mịch, không khí có chút quỷ dị.

Dần dần, lại có người lục đục lui về phía sau mấy bước, áp sát vào Thiếu chủ Lý gia.

Trong đó, tên mập mạp Chu Thanh kia từng tuyên thệ sẽ làm trâu làm ngựa cho Phong Liệt rõ ràng ở trong đó, lúc này đôi mắt ti hí của hắn nhấp nháy tinh mang, nhìn về phía Phong Liệt, trong ánh mắt hàm chứa sát ý nhè nhẹ.

-Không tệ! Lý công tử nói có lý! Ta Chu Thanh luôn luôn tự do tự tại quen rồi, cũng không vui mừng khi bị người khác ước thúc, huống chi lại là làm đầy tớ của một gã trẻ con miệng còn hôi sữa! Quả thực là chê cười!

-Giết hắn đi.

-Lần này mọi người cẩn thận một chút, không nên trúng kế nữa!

Lúc đầu chỉ một ít người kích động, dần dần có gần một phần ba người xuất hiện dao động, nhưng đại đa số cũng là thờ ơ lạnh nhạt, muốn nhìn Phong Liệt kết thúc như thế nào rồi mới làm ra quyết định.

Phong Liệt nhìn những người này một chút, trong lòng đối với lần này không chút ngoài ý muốn nào, một nhóm cao thủ trung thành làm sao dễ dàng thu được như vậy?

Hắn cười lạnh một chút, nói:

-Ta đã nói rồi, cho các ngươi ba ngày, nhưng các ngươi đã không trân quý, vậy cũng chỉ đành phải đưa các ngươi lên đường.

Dứt lời trong nháy mắt, sắc tàn nhẫn trong mắt của hắn chợt lóe, một cỗ ý niệm trong nháy mắt lướt qua trong ký ức linh hồn của gần năm mươi người.[/CHARGE][/HIDE]

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện