Chương 1172: Đúc trận

Ánh mắt Hàn Lập nhìn lại chung quanh, thả người bay xuống một chỗ đất trống gần dược viên, phất tay lấy ra các loại vật liệu để dung luyện, rất nhanh tạo ra một toà bình đài màu vàng lớn mấy trăm trượng.

Sau đó, hắn lật tay lấy ra các loại vật liệu, bắt đầu luyện chế từng kiện khí cụ bày trận.

Bố trí Quang Âm Thiên Tuyền đại trận, Hàn Lập đã sớm dự định, cho nên lúc trước bán các loại linh tài bảo vật trên thân, hắn đặc biệt lưu lại các loại vật liệu có thể bày trận này.

Quang Âm Thiên Tuyền đại trận mặc dù là Thượng Cổ đại trận, tài liệu cần để bày trận rất nhiều, nhưng lúc trước Hàn Lập cướp sạch Thái Tuế Tiên Phủ, thu hoạch được vô số vật liệu tài nguyên, đủ để bố trí đại trận này.

Ngay lúc Hàn Lập bố trí Quang Âm Thiên Tuyền đại trận, trong đại điện hình tròn trên đỉnh núi Bát Hoang Sơn.

Bạch Trạch đứng bên cạnh chậu than màu đỏ sậm, nhìn chằm chằm từng ngọn lửa màu vàng trong đó, hỏa diễm phản chiếu trong đôi mắt lão nhẹ nhàng nhảy lên.

Một bóng người từ bên ngoài đi vào, chính là Lợi Kỳ Mã.

"Phụ vương, dưới núi vừa mới đưa tin tới, Hàn Lập đã đồng ý lưu lại." Lợi Kỳ Mã đi đến sau lưng Bạch Trạch, nhẹ nhàng nói ra.

"Tốt, ngươi phân phó, bất luận hắn có yêu cầu gì, đều tận lực thỏa mãn, cần phải lưu hắn lại cho đến khi kết thúc Huyết Tự đại hội." Bạch Trạch xoay người lại, nói ra.

"Vâng." Mắt Lợi Kỳ Mã sáng lên, đáp ứng một tiếng.

"Tốt, ngươi đi xuống trước đi." Bạch Trạch phất tay, xoay người lại nhìn về phía chậu than màu đỏ sậm.

"Phụ vương, Hàn Lập chỉ là một tu sĩ Nhân tộc, vì sao muốn lưu hắn lại Bát Hoang sơn? Nếu thân phận của hắn bại lộ, để các tộc biết chúng ta thu lưu tu sĩ Nhân tộc, há lại thêm phiền phức?" Lợi Kỳ Mã không lập tức rời đi, chần chờ một chút, vẫn nhịn không được hỏi.

"Ngươi sợ ta sẽ gây bất lợi với vị bằng hữu này của ngươi?" Bạch Trạch không quay đầu lại, mỉm cười hỏi.

"Nhi thần không dám, phụ vương vốn thẳng thắn vô tư, tất sẽ không làm chuyện thế này." Lợi Kỳ Mã vội vàng cúi đầu nói ra.

"Ngươi có tâm tư cởi mở với bằng hữu rất không tệ, đây là một trong tư chất người làm vua cần có. Bất quá muốn trở thành Chân Linh Chi Vương, còn cần một tư chất khác, đó là phải hiểu được nên lấy hay buông, nếu trở thành Chân Linh Chi Vương, hết thảy phải lấy lợi ích tộc đàn làm trọng, tình bằng hữu cần bỏ qua thì phải bỏ qua." Bạch Trạch tiếp tục nói.

"Phụ vương, người. . ." Sắc mặt Lợi Kỳ Mã bỗng nhiên biến đổi.

"Ngươi không cần khẩn trương, hiện tại còn chưa phải thời điểm nói ngươi lấy hay buông bỏ. Mà ta lưu Hàn Lập kia lại Bát Hoang sơn, cũng không có ác ý với hắn, ngược lại có một trận cơ duyên muốn tặng cho hắn, chỉ là hiện tại chưa đến lúc, không tiện nói rõ với ngươi." Bạch Trạch đưa tay vỗ vỗ bả vai Lợi Kỳ Mã, mỉm cười nói ra.

Lợi Kỳ Mã nhìn thân ảnh quen thuộc của Bạch Trạch, đột nhiên cảm thấy dị thường lạ lẫm xa xôi, như thế nào cũng nhìn không thấu.

"Tốt, Huyết Tự đại hội còn có rất nhiều chuyện cần chuẩn bị, ngươi đi xuống trước đi." Bạch Trạch phất phất tay nói ra.

"Vâng, vậy nhi thần cáo lui trước." Lợi Kỳ Mã thi lễ một cái, lui ra ngoài.

. . .

Thời gian nửa năm trôi qua rất nhanh.

Trên bình đài màu vàng trong không gian Hoa Chi, giờ phút này minh khắc chằng chịt vô số trận văn, còn có từng kiện khí cụ bày trận xếp ở trong đó, tạo thành một đại trận dị thường phức tạp, chính là Quang Âm Thiên Tuyền đại trận.

Hàn Lập xếp một viên Tiên Nguyên thạch cuối cùng vào trong đại trận, sau đó đứng dậy, bấm niệm một cái pháp quyết với pháp trận.

Quang Âm Thiên Tuyền đại trận lập tức nổi lên trận trận kim quang giống như hỏa diễm, vận chuyển ong ong.

Một cỗ quang trụ màu vàng thô to từ trong pháp trận dâng lên trùng thiên, nhìn rất đồ sộ, lực lượng thời gian hư không phụ cận cũng bị tác động, tốc độ thời gian trôi qua ẩn ẩn bắt đầu cải biến.

Trên mặt hắn lộ vẻ vui mừng, vất vả hơn nửa năm, hao tốn rất nhiều tài liệu quý hiếm, cuối cùng cũng không uổng phí, rốt cuộc bố trí xong Thượng Cổ đại trận này.

Hàn Lập lập tức bấm niệm pháp quyết vung lên, từng đạo thanh quang bắn ra, rơi vào mặt đất phụ cận bình đài, đó là từng thanh trận kỳ, còn có trận bàn, trong khoảnh khắc đã bố trí ra một cái pháp trận màu xanh.

Sau đó hắn phất tay áo lên, một mảnh thanh mang hiện lên, trong pháp trận màu xanh xuất hiện một đống lớn Tiên Nguyên thạch.

Pháp trận màu xanh lập tức vận chuyển ong ong, một cỗ thanh quang giống như gió thổi từ trong pháp trận bắn ra, vòng quanh từng khối Tiên Nguyên thạch, liên tục không ngừng chui vào trong Quang Âm Thiên Tuyền đại trận.

Tiên Nguyên thạch vừa tiến vào pháp trận, lập tức bị hòa tan, hóa thành từng luồng từng luồng nguyên khí tinh thuần rót vào trong trận.

Quang Âm Thiên Tuyền đại trận toả ra kim quang lập tức đại thịnh, từ đó quang trụ màu vàng bốc lên cũng thô to nồng đậm gấp bội, bên trong cột sáng càng hiện ra vô số phù văn màu vàng, chập trùng nhảy vọt, phát ra trận trận thanh âm duệ khiếu.

Hàn Lập thấy cảnh này, âm thầm gật đầu, phất tay phát ra một đoàn kim quang, bao lấy một vật bay vào trong quang trụ màu vàng, lơ lửng tại đó, chính là Quân Thiên Nhật Quỹ.

Hắn nhìn chằm chằm cột sáng Quân Thiên Nhật Quỹ, trong mắt lóe lên vẻ mong đợi.

Quân Thiên Nhật Quỹ bị quang trụ màu vàng bao trùm, phù văn màu vàng trong trận chen chúc tụ đến, dung nhập vào trong Quân Thiên Nhật Quỹ.

Quân Thiên Nhật Quỹ khẽ run lên, tựa hồ từ trong giấc ngủ say dài thức tỉnh, mặt ngoài hiện ra một tầng kim quang yếu ớt, nhẹ nhàng chớp động.

Hàn Lập thấy cảnh này, sắc mặt vui mừng, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, thôi động Quang Âm Thiên Tuyền đại trận.

Phù văn trong kim quang pháp trận lập tức phun trào lên, hội tụ lại phía Quân Thiên Nhật Quỹ.

Thế nhưng mặc cho Hàn Lập thôi động Quang Âm Thiên Tuyền đại trận thế nào, gia tăng thêm Tiên Nguyên thạch vào thế nào, kim quang mặt ngoài Quân Thiên Nhật Quỹ vẫn ảm đạm như cũ, càng không có vận chuyển, hiện ra uy năng cải biến tốc độ thời gian.

"Vẫn không được sao. . ." Hắn thở dài.

Thiếu đi Thời Gian Pháp Tắc chi lực cung cấp, quả nhiên không thể nào thôi động Quân Thiên Nhật Quỹ.

Chỉ là vật liệu ẩn chứa Thời Gian Pháp Tắc chi lực trân quý bực nào, Hàn Lập hiện tại tìm một hai kiện dùng cho bản thân tu luyện cũng không ra, nào còn dư thừa lấy ra đầu nhập vào Quang Âm Thiên Tuyền đại trận, thôi động Quân Thiên Nhật Quỹ này chứ?

Cũng chỉ có cự phái kình thiên như Chân Ngôn môn kia mới có một tòa Tu Di Kim Sơn, ẩn chứa vô cùng vô tận Thời Gian Pháp Tắc chi lực, mới có thể liên tục cung cấp cho Quang Âm Thiên Tuyền đại trận, bố trí ra một không gian chênh lệch thời gian.

Hắn nhìn kim quang giống như hoả diễm nhảy lên trong Quang Âm Thiên Tuyền đại trận, ánh mắt đột nhiên sáng lên.

"Ta làm sao lại quên mất bảo vật này, có lẽ. . ." Hàn Lập vung tay lên, trong tay loé lên kim quang, nhiều ra một vật, chính là ngọn Tuế Nguyệt Thần Đăng kia.

Tuế Nguyệt Thần Đăng chớp động đăng diễm màu vàng, tản mát ra từng đợt ba động Thời Gian Pháp Tắc mãnh liệt.

Hàn Lập đặt Tuế Nguyệt Thần Đăng bên cạnh Quang Âm Thiên Tuyền đại trận, trong miệng lẩm bẩm, bấm niệm pháp quyết dẫn một cái.

Đăng diễm màu vàng lập tức đại thịnh, quay tít một vòng, hình thành một đạo hoả trụ thô to dung nhập vào trong Quang Âm Thiên Tuyền đại trận.

Những năm qua hắn không ngừng tế luyện Tuế Nguyệt Thần Đăng, đã điều khiển tự nhiên hơn rất nhiều.

Mà Quang Âm Thiên Tuyền đại trận như ăn được thuốc đại bổ, bỗng nhiên sáng lên, tốc độ tăng nhanh gấp mấy lần, càng phát ra một cỗ thôn phệ chi lực, liên tục không ngừng thôn phệ đăng diễm màu vàng trên Tuế Nguyệt Thần Đăng.

Trận văn trong pháp trận chớp động kịch liệt, từng đoàn từng đoàn quang cầu màu vàng bắn ra, bên trong chớp động vô số phù văn màu vàng, tản mát ra trận trận ba động Thời Gian Pháp Tắc mãnh liệt, bay lên phía trên không pháp trận Quân Thiên Nhật Quỹ, dung nhập vào trong đó.

Mà Quân Thiên Nhật Quỹ lập tức toả ra kim quang trùng thiên, kim đồng hồ màu vàng trên Quân Thiên Nhật Quỹ càng nhanh chóng chuyển động.

Lập tức, từng luồng từng luồng sóng ánh sáng màu vàng từ trong Quân Thiên Nhật Quỹ tản ra, tràn ngập khắp không gian Hoa Chi.

Thời gian trong toàn bộ không gian Hoa Chi lập tức biến đổi, tăng nhanh hơn năm trăm lần, so với cấm địa Chân Ngôn môn ngày đó còn nhanh hơn rất nhiều.

Hàn Lập thấy cảnh này, ngây ngốc một lát, lập tức cười ha hả.

Hắn lấy ra Tuế Nguyệt Thần Đăng chỉ là tâm thái ôm thử một lần, không ngờ Quang Âm Thiên Tuyền đại trận lại lợi hại như thế, vậy mà có thể rút Thời gian pháp tắc chi lực từ trong Tuế Nguyệt Thần Đăng ra, thôi động Quân Thiên Nhật Quỹ.

Mà hiệu quả Tuế Nguyệt Thần Đăng chi lực lại tốt như vậy, lại còn thắng cả Tu Di Kim Sơn của Chân Ngôn môn.

Sau khi đại hỉ, Hàn Lập rất nhanh tỉnh táo lại, trong miệng lẩm bẩm, hai tay chà một cái giương lên, lập tức chằng chịt pháp quyết như mưa to chui vào trong Quang Âm Thiên Tuyền đại trận.

Đại trận vận chuyển lập tức chậm lại rất nhiều, tốc độ thôn phệ đăng diễm Tuế Nguyệt Thần Đăng đăng đại giảm, tốc độ đầu nhập Tiên nguyên thạch vào trong pháp trận màu xanh cũng giảm theo.

Theo đó, tốc độ chuyển động kim đồng hồ của Quân Thiên Nhật Quỹ cũng chậm chạp gấp mười lần, tốc độ thời gian trôi qua trong không gian Hoa Chi trở nên chậm hơn lúc trước gấp năm mươi lần.

Tuế Nguyệt Thần Đăng là tam phẩm Tiên khí, ẩn chứa Thời Gian Pháp Tắc chi lực tất nhiên không ít, nhưng cụ thể có bao nhiêu, Hàn Lập cũng không biết, nhất định phải sử dụng tiết kiệm mới được.

Mà đèn này có uy năng to lớn, là một kiện trọng bảo áp đáy hòm của hắn, gặp cường địch còn có thể dựa vào nó ngăn địch, tuyệt đối không thể bị Quang Âm Thiên Tuyền đại trận hút khô.

Tốc độ thời gian trong không gian Hoa Chi tăng tốc gấp năm mươi lần, đã phi thường đủ.

Về phần tiêu hao Tiên Nguyên thạch, cũng có chút to lớn.

Hàn Lập lập tức nhìn về phía đống Tiên nguyên thạch bên cạnh trong pháp trận không ngừng giảm bớt, âm thầm thịt đau.

Hắn vốn cầm trong tay bảy ngàn vạn Tiên Nguyên thạch, đủ cho mình sử dụng thật lâu, hiện tại có Quang Âm Thiên Tuyền đại trận là cái động không đáy này, dù nhiều Tiên Nguyên thạch hơn cũng không đủ lấp đầy.

Cũng may, hiện giờ tiêu hao, bất luận Thời gian pháp tắc chi lực trong Tuế Nguyệt Thần Đăng, hay là Tiên Nguyên thạch, cũng không vấn đề gì.

Hàn Lập thở nhẹ một hơi, dứt bỏ những tạp niệm này, khoanh chân ngồi xuống, lật tay lấy ra Thông Thiên Kiếm Đồ, cẩn thận lĩnh hội huyền diệu trong đó.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, trong nháy mắt lại qua thêm hai năm, mà ở trong không gian Hoa Chi, thời gian lại qua hơn trăm năm.

Thông Thiên Kiếm Đồ lơ lửng trên đỉnh đầu Hàn Lập, tản mát ra trận trận quang mang nhu hòa, bao phủ thân thể Hàn Lập lại.

Kiếm đồ hiện lên từng đạo kiếm ảnh, có lớn có nhỏ, hình dạng cũng không giống nhau, đồng thời nhanh chóng biến ảo chớp động, nhìn dị thường huyền diệu.

Vào thời khắc này, Hàn Lập vốn nhắm chặt hai mắt bỗng nhiên mở ra.

Hai vệt kỳ quang từ trong mắt hắn bắn ra, chui vào trong Thông Thiên Kiếm Đồ.

Trên Thông Thiên Kiếm Đồ chớp động kịch liệt vô số kiếm ảnh, lập tức nhanh chóng dung hợp với nhau.

Trong nháy mắt trên kiếm đồ vốn có vô số kiếm ảnh liền biến mất, chỉ còn lại ba mươi sáu thanh kiếm ảnh tồn tại trên đó, rung động nhè nhẹ.

Hàn Lập thấy cảnh này, mặt lộ vẻ vui mừng.

Trăm năm lĩnh hội, hắn rốt cuộc lĩnh ngộ sơ bộ ý cảnh của Thông Thiên Kiếm Đồ này.

Hàn Lập chợt thở nhẹ một hơi, đè xuống vui sướng trong lòng, khiến cho tâm cảnh bảo trì bình tĩnh tuyệt đối, đồng thời hai tay bấm niệm pháp quyết điểm một cái.

Trên người hắn chớp động lôi quang màu vàng, ba mưoi sáu chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm bắn ra.

Tựa hồ bị Thông Thiên Kiếm Đồ ảnh hưởng, ba mươi sáu chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm đại phóng kiếm mang, trên thân kiếm tự động dâng lên từng đạo lôi quang màu vàng thô to, nổ bắn ra bốn phương tám hướng.

Hàn Lập không để ý đến những kiếm khí lôi quang ở bốn phía kia, tay bấm niệm pháp quyết điểm một cái.

Ba mươi sáu chuôi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm bay vụt đến trên Thông Thiên Kiếm Đồ, dung hợp cùng ba mươi sáu đạo kiếm ảnh trên đó.

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện