Chương 336: Anh Trữ

“Các hạ một khi đã có thể đứng ở đây, xem ra tuyệt không phải là hạng người vô danh! Xin hỏi chúng ta đã từng biết nhau chưa? Nếu đúng thì các hạ cũng không tính là ngoại nhân, mời vào trong phòng nói chuyện một chút” Môn chủ Ngũ Sắc môn bỗng nhiên cười nói ha hả, có vẻ cực kỳ khách khí.

Lời này làm cho thanh niên bên người lão ngẩn ra, lộ ra vài phần kinh ngạc.

Hàn Lập nghe xong lời này, biểu tình không biến đổi, khóe miệng lại mọc lên một tia cười nhạo.

“Năm đó, ta từng là môn hạ của Mặc cư nhân học nghệ vài năm, vị con dâu này của người, coi như là sư tỷ của ta, đương nhiên không tính là ngoại nhân.

Chẳng qua trước khi bắt quàng quan hệ, chúng ta có phải là nên tính toán việc Mặc phủ bị tiêu diệt!” Hàn Lập gặp việc Mặc Ngọc Châu gả cho cừu gia, sau khi khiếp sợ xong buồn bực cực kỳ, đã định ra tay.

"Ngươi là dư nghiệt của Mặc phủ!” Thanh niên giật mình nói, tràn đầy vẻ ngoài ý muốn.

Môn chủ Ngũ Sắc môn cũng lộ ra thần sắc ngạc nhiên, nhưng trên mặt lập tức trầm xuống, áo bào trên người bỗng nhiên tự động trương lên, trong khoảnh khắc phóng xuất ra khí thế to lớn.

“ Một khi đã là tàn đảng của Mặc phủ, vậy thì cũng đừng chạy nữa, bỏ mạng lại đi.” Môn chủ Ngũ Sắc môn thần sắc hoàn toàn biến đổi, quát lớn.

Tiếp theo, hắn liền bước nhanh đến, râu tóc đều dựng lên, mà tảng đá dưới chân, đã lưu lại hai dấu chân sâu nửa tấc. Nội lực thâm sâu thật sự là kinh hãi thế tục.

Thanh niên kia thấy vậy, đồng dạng vô thanh vô tức đi bên cạnh, định phối hợp hành động cùng với cha hắn.

Hàn Lập mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm hành động của phụ tử Ngũ Sắc môn, không thèm nói hai lời nâng tay, “ Phác xích” một tiếng, vài viên hỏa cầu to bằng nắm tay, mang theo một cỗ nhiệt khí, đột nhiên xuất hiện trên bàn tay.

Nhìn thấy cảnh này, môn chủ Ngũ Sắc môn đang nhanh chóng áp tới, thân hình liền ngưng trệ.

“Tu tiên giả” Hắn khô khốc nói, tràn đầy vẻ khó tin.

Thanh niên bên cạnh, cũng ngây dại.

"Hừ”.

Hàn Lập căn bản không định tiếp tục dong dài gì nữa, ngón tay khẽ cong lại, chuẩn bị bắn ra vài viên hỏa cầu phân biệt đánh chết hai người này.

Nhưng vào lúc này, Mặc Ngọc Châu vốn đang ôm chặt tiểu nữ hài bên cạnh, đột nhiên mặt lộ ra vẻ quyết liệt, thân hình chợt lóe che tại trước mặt Hàn Lập.

“ Không được, ta không cho phép ngươi giết cha của đứa nhỏ, nếu giết hắn, vậy thì đồng loạt giết luôn mẹ con ta đi.” Thần sắc của nàng lộ vẻ sầu thảm, nói.

Gặp cảnh này, Hàn Lập nhíu nhíu mày, hỏa cầu trên tay “ xì xì” kêu vang một trận, bỗng nhiên to bằng cái bát, càng có vẻ nóng vô cùng, mà Mặc Ngọc Châu tuy thần sắc thê thảm, nhưng bộ dáng quyết không lui về phía sau.

"Vị tiên sư này, ngươi có phải lầm hay không, Ngũ Sắc môn chúng ta chính là…” Thanh niên nhìn thấy Mặc Ngọc Châu xả thân che ở phía trước, cực kỳ cảm động, cũng sợ Hàn Lập thật sự đồng loạt giết chết cả đứa nhỏ. Bởi vậy cuống quýt đem chỗ chống lưng to lớn ở phía sau nói ra.

Nhưng chưa chờ hắn nói xong, Hàn Lập liền lạnh như băng nói:

“Câm miệng! Ở đây không có phần cho phụ tử hai ngươi nói chuyện, ta biết sau lưng các ngươi là Linh Thú sơn. Nhưng đối với ta mà nói thì cũng giống nhau. Nếu còn nghe được hai người các ngươi nói thêm một câu vô nghĩa, ta lập tức giết toàn phủ các ngươi.”

Nghe xong lời này, sắc mặt thanh niên đỏ bừng, muốn phát tác nhưng lại không dám. Không khỏi nóng vội như lửa đốt, hướng phụ thân nhìn lại.

Kết quả nhìn thấy môn chủ Ngũ Sắc môn, thần sắc tuy coi như trấn định, nhưng thanh niên con của hắn vẫn liếc mắt nhìn ra trong đó vẻ bất an. Điều này làm cho tâm của hắn trầm xuống.

"Cho ta một lý do để không giết bọn họ, đây chính là giúp Mặc phủ các ngươi báo thù, hơn nữa tự mình Phượng Vũ hướng ta yêu cầu” Hàn Lập lạnh nhạt nói với Mặc Ngọc Châu.

"Phượng Vũ còn sống? Thật tốt quá! Ta đến bây giờ còn lo lắng cho muội ấy. Về sau ta mới biết, hình như năm đó muội ấy đã nhảy xuống sông” Mặc Ngọc Châu nghe xong Hàn Lập nói, mặt lộ ra vẻ vui mừng, nói.

“ Không riêng gì Phượng Vũ, Thải Hoàn cùng Tứ sư nương cũng còn sống, nhưng hiện tại ta đối với ngươi rất thất vọng. Cho ngươi một chút thời gian thuyết phục ta, nếu không, ta sẽ lấy đi tính mạng bọn họ.” Hàn Lập vung tay lên, vài viên hỏa cầu trôi nổi ở không trung liền biến mất vô ảnh vô tung, sau đó cực kỳ lạnh lùng nói.

Thấy Hàn Lập bỏ đi tư thế công kích, hai phụ tử môn chủ Ngũ Sắc môn đồng thời thở phào một hơi nhẹ nhõm. Tối thiểu mạng nhỏ tạm thời được bảo vệ. Bọn họ chỉ sợ Hàn Lập dưới cơn thịnh nộ, căn bản không nghe Mặc Ngọc Châu giải thích a.

Sự đáng sợ của tu tiên giả, bọn họ so với phàm nhân biết được nhiều hơn, ý niệm đối kháng căn bản không thể bùng lên được.

Mặc Ngọc Châu thần sắc cũng giãn ra, sau khi nghĩ nghĩ một chút, liền thấp giọng nói:

“ Hàn sư đệ, ngươi vẫn tôn trọng gia phụ, không quản ngàn dặm xa xôi đến báo thù cho Mặc phủ. Ta trước hết đa tạ ngươi. Chẳng qua, ta muốn hỏi sư đệ, ngươi tìm tướng công ta báo thù vì lý do gì? Bọn họ không có động thủ thương tổn người nào của Mặc phủ, chỉ là hạ mệnh lệnh mà thôi, cũng không phải là bọn họ có thể làm chủ được, mà là bên trên có người khác sai khiến. Sư đệ cũng là tu tiên giả, so với ta nên rõ ràng hơn!”

Nghe Mặc Ngọc Châu nói thế, Hàn Lập nao nao, trở nên trầm ngâm.

Mặc Ngọc Châu nói mấy lời này, Hàn Lập như thế nào lại không biết đây?

Thực nếu muốn tìm kẻ chủ mưu hại Mặc phủ nhà tan cửa nát, đương nhiên phải tìm tu sĩ Linh Thú sơn.

Nhưng dạng địch nhân như vậy, không phải là dạng Hàn Lập hiện tại có thể trêu chọc được.

Càng đừng cho rằng, quan hệ của Hàn Lập với Mặc phủ, tốt đến mức hắn có thể đưa đến một đại địch như vậy.

Nói đến cuối cùng, hắn chỉ là do tình cảm ngày xưa, mới thay Mặc Phượng Vũ trút giận trên người vị môn chủ Ngũ Sắc môn này.

Vốn làm như vậy, cũng không sao cả.

Dù sao mặc kệ phụ tử môn chủ Ngũ Sắc môn có phải là vô tội hay không, ai bảo họ tham dự vào việc diệt môn của Mặc phủ làm chi.

Nhưng hiện tại Mặc Ngọc Châu xuất hiện, còn là một phần tử của cái gọi là “ cừu gia”, đây chính là điều Hàn Lập không kịp dự liệu.

Chỉ có thể ngửa mặt lên trời thở dài, tạo hóa trêu ngươi a.

Tuy nhiên, một khi người của Mặc phủ có ý kiến tương phản, Hàn Lập tự nhiên sẽ không làm loại việc xuất lực mà không được lòng, vì thế tính toán một chút, thần sắc dần dần dịu đi, chậm rãi mở miệng nói:

"Sư tỷ nói cũng không phải không có đạo lý. Nhưng mặc kệ nói như thế nào, phụ tử hai người này đều cũng là đồng lõa, giết bọn họ cũng không hề oan uổng.

Càng huống chi, bọn họ vừa nghe nói ta là người của Mặc phủ, bộ dáng liền muốn trảm tận sát tuyệt, rất khó tin tưởng rằng bọn họ không có chút quan hệ nào cùng với việc diệt môn của Mặc phủ”

Hàn Lập nói tới đây, trên mặt lại phủ một tầng băng sương, làm cho Ngũ Sắc môn chủ cùng thanh niên thần sắc đại biến, lại bắt đầu lo lắng đề phòng.

"Chẳng qua, hiện tại một đã liên lụy đến sư tỷ mà tỷ muội các người ý kiến không đồng nhất, ta cũng không muốn làm ác nhân. Vậy thì để cho tỷ muội các người tự mình giải quyết đi. Hy vọng đến lúc đó, ngươi có thể thuyết phục Phượng Vũ.” Nói xong, môi Hàn Lập khẽ nhếch, đem địa chỉ của Mặc Phượng Vũ cùng Mặc Thải Hoàn truyền âm cho nàng.

Môn chủ Ngũ Sắc môn cùng thanh niên nghe vậy, đã biết vị tu sĩ trước mặt này buông tha ý tưởng giết bọn họ. Không khỏi nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Môn chủ Ngũ Sắc môn, trên mặt cười cười muốn tiến lên vài bước cùng Hàn Lập thân cận một chút. Nhưng là ánh mắt lạnh như băng của Hàn Lập quét tới, làm trên người lão phát lạnh, không dám bước thêm một bước.

"Ta không biết ngươi dùng thủ đoạn nào làm cho sư tỷ của ta gả cho đứa con của ngươi, cũng không định truy cứu chuyện ván đã đóng thuyền này, nhưng sau này tốt nhất nên đối với sư tỷ ta tốt một chút, nếu không..” Hàn Lập còn chưa nói hết, nhưng ý uy hiếp trong đó, mọi người ở đây đều nghe ra.

"Hàn sư đệ, ngươi hiểu lầm rồi! Ta có thể ……"

Mặc Ngọc Châu vội vàng muốn phân biện cho hai người này một chút, nhưng nàng còn chưa nói hết lời, lão giả đã sớm mở miệng ngắt lời nói.

"Tiên sư đại nhân cứ yên tâm, ta nhất định bảo khuyển tử đối đãi tốt với Ngọc Châu, tuyệt không cho nàng chịu nửa điểm ủy khuất” Ngũ Sắc môn chủ này cũng thật thông minh, biết Hàn Lập căn bản không cần nghe lời giải thích, chỉ là muốn một lời hứa mà thôi. Bởi vậy cũng phi thường thành khẩn cam đoan.

Hàn Lập gật gật đầu, tỏ vẻ vừa lòng.

Mà Mặc Ngọc Châu nghe xong, trong mắt hiện lên vẻ cảm kích, sau khi do dự một chút, bỗng nhiên đem tiểu nữ hài vẫn đang ngủ say, nhẹ nhàng đưa ra.

"Hàn sư đệ, ta biết ngươi hiện tại là người của giới thần tiên, đây là tiểu nữ Anh Trữ, ngươi ôm một cái đi! Coi như là kết thiện duyên, nhiễm một chút tiên khí của sư đệ” Mặc Ngọc Châu nhỏ giọng nói:

Nghe được giai nhân trước mặt yêu cầu như vậy, Hàn Lập có chút ngẩn ra, tiếp theo lạnh nhạt cười, không nói hai lời đi đến, cúi đầu nhìn.

Khuôn mặt thật trong sáng thơ ngây, ngũ quan thanh tú, làn da trắng hồng, tuy còn rất nhỏ, nhưng Hàn Lập đã lờ mờ thấy được một vị Mặc Ngọc Châu trong tương lai.

Tiểu cô nương này, không biết có phải là ban ngày đùa giỡn mệt mỏi mà bây giờ vẫn ngủ say không tỉnh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ cười ngọt ngào.

Hàn Lập cố nén xúc động muốn véo một chút lên khuôn mặt thơ ngây kia, sau khi than nhẹ một tiếng, từ trong túi trữ vật lấy ra một mảnh ngọc bội màu trắng, nhẹ nhàng nhét vào lòng của nữ hài. Sau đó liền đem nữ hài và cả ngọc bội trả lại cho Mặc Ngọc Châu.

"Thông Linh ngọc này, tuy không là vật hi hãn gì, nhưng có thể đông ấm hạ mát, bách trùng bất xâm, để lại làm kỷ niệm cho tiểu hài đi.” Trải qua vài lần đại chiến, chiến lợi phẩm Hàn Lập cướp được chẳng những có các loại pháp khí, còn có một ít trân bảo thế gian khó tìm, cái Thông Linh ngọc này là một thứ trong đó.

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện