Chương 7

Dư Tịnh mấy lần sốt ruột nhìn đồng hồ, đã sắp bảy rưỡi tối mà Hứa Gia Trì vẫn chưa xuất hiện. Gọi cho anh mấy lần thì hoặc là máy bận, hoặc là không thể liên lạc được.
Lúc khác thì thôi, nhưng vé xem trận quyết đấu giữa Thân Hoa và Manchester United này cô đã phải nhờ đến mấy tầng quan hệ vất vả lắm mới có được, cô không muốn bỏ lỡ.
Lúc điện thoại gọi được thì các cầu thủ đã vào sân, Dư Tịnh bất mãn nói: “Anh đến đâu rồi? Sắp bắt đầu đến nơi rồi!” Vì hai vé đều nằm trong tay cô, nên cô nhất định phải đợi Hứa Gia Trì mới cùng vào sân được.
Giọng Hứa Gia Trì có vẻ buồn bực: “Xin lỗi nhé Tiểu Tịnh, anh còn có việc rất quan trọng chưa hoàn thành, e là không thể đi xem đá bóng với em được.”
“Không phải anh không biết vé này khó mua đến mức nào.” Dư Tịnh tức đến nỗi lông mày dựng ngược. Hứa Gia Trì bận phải làm thêm giờ, cô có thể thông cảm, dù sao công việc là quan trọng nhất. Nhưng tại sao nhất định phải đợi đến phút cuối mới cho cô biết. Cô không phải là người không biết lí lẽ, sẽ không ép buộc anh đi xem, nhưng chí ít cũng phải cho cô biết sớm, cô có thể hẹn người khác. Hạ Sính Đình ngọt nhạt năn nỉ cô mấy lần mà cô còn không nỡ cho, phải mang tội danh trọng sắc khinh bạn, Hứa Gia Trì hay lắm, tỉnh bơ xem như không có gì.
“Xin lỗi xin lỗi.” Hứa Gia Trì xin lỗi ríu rít, anh cũng bó tay, trước đó họp mãi đến gần giờ thì Lữ Thiên Ba lại giao một đống việc cho anh.
“Thôi thôi, em vào trước đây, về nhà rồi tính sổ với anh sau.” Dư Tịnh tức tối cúp máy. Giờ này còn gọi Hạ Sính Đình tới thì chắc chắn không kịp, cô lại không muốn làm lợi cho đám phe vé chợ đen nên xem ra đành lãng phí vậy.
Dư Tịnh không nhớ lần xem đá bóng gần nhất là bao nhiêu năm về trước nữa. Hình như là khi học cấp ba, có lần cô và Trình Lãng cùng trốn học lén đến sân Hồng Khấu xem đá bóng, vì đều là học sinh không có nhiều tiền, chỉ đua mua một vé. Trình Lãng muốn Dư Tịnh vào một mình, còn anh đứng ngoài cổng đợi đá xong sẽ đón cô về. Dư Tịnh chợt nghĩ ra một kế, cười bảo Trình Lãng đừng sốt ruột, cô đến chỗ bán vé chợ đen chi tốn số tiền ột vé mà mua được đến hai vé, lúc đó còn bị họ cho rằng cô gái này quá tinh tường, hiểu biết.
Sao lại nhớ đến anh nhỉ, Dư Tịnh hất tóc. Vô thức quay lại, chạm vào một đôi mắt nóng bỏng. Tim đập mạnh, thực ra cô nên nghĩ ra, Trình Lãng cũng là fan của Manchester United, làm sao bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này.
Dư Tịnh nhanh chóng quay đi, tim đập mỗi lúc một nhanh.
Trận đấu vô cùng hấp dẫn, cầu thủ hai bên đều phát huy hết sức, nhưng tâm trạng cô đang phức tạp, không sao bình tĩnh được, mấy lần muốn bỏ đi, lại sợ làm phiền đến người hâm mộ khác, khó khăn lắm mới đợi đến lúc giải lao giữa hiệp, cô chen chúc ra khỏi đám đông, cuối cùng thở phào một hơi.
Bên ngoài lác đác mấy người không mua được vé, thấy Dư Tịnh ra khỏi sân thì đều nhìn bằng ánh mắt kì lạ.
Có người bắt chuyện: “Sao chưa kết thúc đã ra rồi, không hay à?”
Còn có người nói: “Chỉ xem nửa trận, lãng phí quá, tặng vé cho tôi thì hay biết mấy.”
Dư Tịnh phớt lờ, cúi đầu đi về phía ga tàu điện ngầm.
“A Tịnh, đợi đã.”
Nghe tiếng gọi sau lưng, bước chân Dư Tịnh càng nhanh hơn.
Mọi người cuối cùng đã hiểu ra tình hình, gật gù nói: “Ồ, cặp tình nhân cãi cọ đó mà.”
Dư Tịnh dù đi nhanh mấy cũng không bằng Trình Lãng người cao chân dài. Rất nhanh anh đã đuổi kịp, túm lấy cánh tay cô: “A Tịnh, anh lái xe đưa em về?”
“Không cần em đi tàu điện rất tiện.” Dư Tịnh không quay đầu lại.
“Muộn rồi, một mình em không an toàn.” Trình Lãng kiên trì.
Dư Tịnh khựng lại: “Bây giờ còn chưa tới chín giờ.”
Trình Lãng đưa tay lên nhìn đồng hồ: “Đến khi em về nhà đã mười giờ rồi, em không ngồi xe anh cũng được, anh đi tàu điện với em.”
Dư Tịnh bị anh đánh bại, bất lực nói: “Xe anh đậu ở đâu?”
Trình Lãng mừng rỡ, chỉ tay: “Ở bãi đằng kia, không xa.”
Dư Tịnh theo anh lên xe, cũng không nói gì, một ngón tay nghịch điện thoại.
Trình Lãng liếc nhìn cô: “Đang đợi điện thoại à?”
Thực ra Dư Tịnh chỉ cầm điện thoại trong tay theo thói quen, nhìn giờ, có lúc xem weibo, nhưng nếu Trình Lãng đã hỏi thế thì cô sẽ trả lời: “Đúng.”
Vừa nói dứt, Hứa Gia Trì đã gọi điện tới: “Tiểu Tịnh anh làm xong rồi, bây giờ đến sân bóng đón em.”
Dư Tịnh vội nói: “Không cần đâu, anh về thẳng nhà đi.”
Hứa Gia Trì tưởng cô giận nên cuống quít nói: “Anh sẽ tới nhanh thôi, em đợi anh nhé.”
Dư Tịnh dở khóc dở cười: “Em đã trên đường về rồi.”
“Sớm thế à?” Hứa Gia Trì nhẩm tính thời gian, theo lí thì lúc anh lái xe đến nơi trận bóng chắc vẫn chưa kết thúc.
“Vâng.” Dư Tịnh không muốn nói nhiều, vội vã cúp máy.
Trình Lãng im lặng, xem ra tình cảm của Dư Tịnh và anh họ khá tốt, nhưng anh không biết nên vui cho cô hay nên thấy bi ai cho chính mình.
Hai người đều im lặng suốt đoạn đường. Trình Lãng chăm chú lái xe, Dư Tịnh vẫn cúi đầu nghịch điện thoại.
Dư Tịnh bỗng ngước lên nói: “Đầu đường anh cho tôi xuống là được.”
Trình Lãng cười lạnh: “Em sợ gì? Đưa em về nhà cũng không phạm pháp mà?”
“Anh hiểu lầm rồi.” Dư Tịnh thở dài: “Con đường này là đường một chiều, anh lái xe phải đi một vòng lớn, không đáng, em đi bộ thì tiện hơn.”
Trình Lãng nghẹn lời, anh cũng không hiểu vì sao lại nóng nảy như vậy, trong lòng ức chế vô cùng. Anh nghĩ ngợi rồi vẫn nghe lời Dư Tịnh, dừng xe ở đầu đường. “Đi đường cẩn thận.” Anh nói.
“Đi bộ chỉ tốn hai, ba phút, có gì đáng lo đâu.” Dư Tịnh đáp gọn.
Trình Lãng lại nghẹn lời, im lặng.
Dư Tịnh khẽ nói: “Anh lái xe về chú ý an toàn.”
Mắt Trình Lãng sáng lên: “Ừ, vậy anh đi đây.”
Dư Tịnh gật đầu, tim lại khẽ run lên.
Hứa Gia Trì đón Dư Tịnh vào nhà, vẻ mặt nịnh bợ: “Vợ yêu, chắc mải xem đá bóng mà chưa ăn tối phải không, anh mau đồ về cho em đây.” Anh bưng một phần cơm rang nóng hổi ra trước mặt Dư Tịnh.
Anh không nói thì thôi, nhắc tới trận bóng khiến Dư Tịnh nhớ ra, cô làm mặt nghiêm, không nói gì chỉ hừ một tiếng.
Hứa Gia Trì vội cười giả lả: “Là lỗi của anh, cho em trừng phạt đấy.”
Anh xuống nước thế này, thái độ rất thành khẩn, Dư Tịnh cũng không nỡ nói gì, chỉ bĩu môi: “Lần sau không thế nữa.”
“Yên tâm, yên tâm.” Hứa Gia Trì đưa đũa cho cô. “Ăn nhanh đi, nguội rồi không ngon đâu.”
Dư Tịnh cười, gắp một miếng to đút vào miệng Dư Tịnh trước, anh ngậm trong miệng, ngọt tận vào tim.
Hứa Gia Trì vừa dọn sạch nhà bếp, vừa thò đầu ra: “Vợ ơi, anh có món quà tặng em, để trên bàn đó.”
“Lại giở chiêu gì thế.” Dư Tịnh giả vờ lườm anh một cái.
Hứa Gia Trì cười híp mắt: “EM xem là biết ngay, bảo đảm hài lòng.”
Dư Tịnh cầm một phong thư lên mở ra, mới nhìn đã cười nghiêng ngả.
Đó là mấy tấm thiệp mà Hứa Gia Trì tự làm, tấm đầu tiên viết: Thẻ xin lỗi, dù sai hay đúng, Hứa Gia Trì sẽ lập tức xin lỗi, không tranh cãi với em nữa. Thẻ này do vợ yêu chuyên dùng, ghi tên để không thất lạc, chỉ được sử dụng một lần, hạn sử dụng là một vạn năm.
Tấm thứ hai: Thẻ mát – xa, thẻ này có thể được hưởng một lần mát –xa VIP do Hứa Gia Trì cung cấp.
Tấm thứ ba: “Thẻ truyện cười, thể được sử dụng thì Hứa Gia Trì lập tức bỏ sẽ bỏ hết mọi công việc, kể truyện cười, bắt buộc kể đến khi em cười thì thôi.
Tấm thứ tư: Thẻ dọn dẹp vệ sinh, đưa thẻ này ra sẽ dọn dẹp ngay, không thông qua đợt kiểm tra vệ sinh của em thì sẽ không ngừng lại.
Tấm thứ năm: Thẻ đi mua đồ cùng, trong vòng 24 giờ sẽ ngoan ngoãn đi mua sắm mà không than trách gì.
Tấm thứ sáu: Thẻ nộp lương, Hứa Gia Trì sẽ nộp toàn bộ lương trong tháng.
Thẻ thứ bảy: Thẻ miễn tức giận, thẻ này phát ra sẽ ngừng cãi nhau, cho dù giận đến mấy cũng phải cho em một nụ cười.

Dư Tịnh cười lăn lộn: “Anh làm cái gì thế này?”
Hứa Gia Trì lau khô tay, ôm eo Dư Tịnh: “Sao, sáng tạo không?”
Dư Tịnh liếc anh: “Mau nói, học theo ai đó?”
“Cái này, cái kia…” Hứa Gia Trì đảo mắt lia lịa, Dư Tịnh đương nhiên không dễ dàng bỏ qua cho anh, nhéo vào eo anh một cái: “Còn không mau khai thật đi.”
Hứa Gia Trì sợ nhất là nhột, vội chịu thua: “Lúc nãy đợi em, tỏng ti vi có một đài phát chương trình xem mắt, trong đó có một nam khách mời lúc tỏ tình với nữ khách mời đã dùng chiêu này.”
“Thế là anh học theo à?” Dư Tịnh dở khóc dở cười.
Hứa Gia Trì cúi đầu: “Anh thấy cũng khá thú vị, nên…”
Dư Tịnh nhướng môi: “Tuy không phải anh tự nghĩ ra, nhưng nể tình anh chăm chỉ học hỏi, em vui vẻ mà nhận vậy.”
Hứa Gia Trì ôm cô vào lòng, hôn một cái thật sâu lên má cô: “Em không giận anh là được.” “Đừng tưởng thế này là dã có thể qua ải nhanh chóng nhé, mấy tấm thẻ này em sẽ giữ kĩ, anh nói được là phải làm được.” Dư Tịnh nở nụ cười, không quên khích Hứa Gia Trì.
“Nhất ngôn kí xuất, tứ mã nan truy. Huống hồ anh còn kí tên trên đó nữa.” Hứa Gia Trì vỗ ngực hứa hẹn.
Dư Tịnh từ từ tựa vào lòng anh, có một ông chồng hiểu ý cô, lại quan tâm cô như vậy, cô còn có gì không hài lòng, cuôc sống bình lặng nhưng ấm áp này đúng như cô cần, cứ thế sống một đời cũng là chuyện hạnh phúc.
Hứa Gia Trì vuốt mái tóc mềm như tơ của cô: “Đúng rồi, hôm nay sao chưa xem hết trận đấu đã về nhà?”

Dư Tịnh cắn môi, trên đường về cô đã nghĩ ra bao nhiêu lời nói dối để ứng phó với câu hỏi này của Hứa Gia Trì nhưng rốt cuộc không câu nào có thể khiến cô thản nhiên trả lời được.
Hứa Gia Trì chợt cười: “Có phải là không có anh nên không chú tâm xem không.”
Dư Tịnh được đà gật đầu: “Đúng thế đúng thế, chán chết đi được.”
Hứa Gia Trì cười ha ha: “Lần sau nhất định sẽ đi cùng em, ai bảo làm thêm giờ cũng không nhận lời, vợ yêu là quan trọng nhất.”
Dư Tịnh âu yếm cọ mũi vào cằm Hứa Gia Trì, không hiểu vì sao rõ ràng cô và Trình Lãng không xảy ra chuyện gì cả, từ đầu đến cuối ngoài từ chối cũng chỉ có cự tuyệt, nhưng vẫn có chút hổ thẹn. Cô suy nghĩ, sợ kể mọi việc cho Hứa Gia Trì nghe thì anh sẽ không chấp nhận nổi, nên quyết định thăm dò trước: “Hứa Gia Trì hôm nay ở sân bóng em gặp Trình Lãng.” Cô len lén quan sát nét mặt anh.
Hứa Gia Trì quả nhiên không hề nghi ngờ, anh cười: “Ồ phải rồi, tên đó là fan cuồng đấy, anh chưa nói với em đúng không, cậu ta trước kia còn trốn học để đi xem đá bóng nữa.”
Dư Tịnh cúi xuống, chuyện này cô còn hiểu rõ hơn Hứa Gia Trì. Cô nói khẽ: “Là Trình Lãng đưa em về nhà.”
“Ủa, tức là cậu ấy cũng ra sớm à?”
Dư Tịnh gật nhẹ đầu.
Hứa Gia Trì cười: “Có lẽ là không yên tâm em về nhà một mình, không ngờ tên này cũng biết thương hoa tiếc ngọc ghê, ngay cả trận đấu cũng bỏ.”
Dư Tịnh thấy anh cười tươi rói, trong mắt lại hoàn toàn trong sáng thì thở dài trong lòng vì Hứa Gia Trì quá tin tưởng cô, cô càng không thể có lỗi với anh, cũng không thể để anh biết quá khứ của cô và Trình Lãng. Dù sao đã là chuyện quá khứ, cô không muốn ảnh hưởng tới tình cảm hiện tại. Hứa Gia Trì nếu biết Dư Tịnh chín là mối tình đầu của Trình Lãng, Trình Lãng vì cô mà hơn mười năm không có bạn gái, còn anh lại cưới người Trình Lãng yêu nhất, anh sẽ hổ thẹn, nổi giận, hoặc sẽ rút lui, bỏ cuộc, không ai đoán được. CÒn cô, không thể mạo hiểm như vậy.
Hứa Gia Trì cúi xuống hôn nhẹ lên khóe mắt cô: “Mệt rồi hả, mau đi tắm rồi nghỉ ngơi.”
“Vâng.” Dư Tịnh ngoan ngoãn gật đầu.
Hứa Gia Trì cắm sạc pin, mở máy phát hiện ra Thư Nhã gửi rất nhiều tin nhắn cho anh, anh suy nghĩ một lúc rồi cố ý không trả lời để chọc tức cô ta. Mấy hôm nay anh quan sát rất kĩ, có lúc tan sở còn đột nhiên đến công ty phục kích đột ngột, nhưng đúng là không thấy Lữ Thiên Ba và Thư Nhã mờ ám nữa, nhưng anh vẫn chưa yên lòng. Trước mặt Dư Tịnh anh rất tự tin vỗ ngực đảm bảo hai người này tuyệt đối không có tư tình nhưng thực tế thì phỏng đoán của Dư Tịnh là chính xác. Anh nhận lời Lữ Thiên Ba khong kể chuyện anh ta và Thư Nhã cho Thiệu Mân Quân, là vì Lữ Thiên Ba hứa sẽ cắt đứt với Thư Nhã, nên anh càng phải có trách nhiệm giám sát họ. Anh tin Lữ Thiên Ba có thể làm được,nhưn không tin Thư Nhã. Phụ nữ là động vật cảm tính, làm sao cô ta chịu cắt đứt mối tình này dễ dàng như vậy. Tuy rằng tình yêu không có đúng sai nhưng cô ta chen chân vào gia đình người khác là vô đạo đức. Hứa Gia Trì phản ứng quyết liệt với cô ta, cũng là vì không muốn cô ta lại có khao khát phi thực tế nữa.
Dư Tịnh tắm xong bước ra, bỗng nhớ tới một việc, cô chớp mắt, ngượng ngập nói: “Ông xã ơi, có chuyện này em muốn xin lỗi anh.”
“Gì thế?” Hứa Gia Trì thắc mắc.
“Buổi chiều chị Mân Quân gọi điện cho em, em hỏi đến sếp anh, thì chị ấy nói rằng gần đây, Lữ Thiên Ba quan tâm đến gia đình nhiều hơn, còn thường xuyên đưa Đông Đông đi chơi, anh ta xin lỗi chị Mân Quân trước kia do công việc quá bận rộn mà lơ đãng chuyện gia đình, xin chị ấy tha lỗi. Xem ra đúng là em trách nhầm anh ta rồi, xin lỗi anh nhé, em không nên nổi giận với anh vì chuyện đó, càng không nên nghi ngờ mắt nhìn người của anh.” Dư Tịnh kéo nhẹ áo Hứa Gia Trì, thì thầm, giọng dịu dàng vô cùng.
Trong lòng Hứa Gia Trì rất phức tạp, một mặt anh cảm thấy vui vì Lữ Thiên Ba thực sự đã bù đắp tội lỗi, mặt khác rõ ràng Dư Tịnh không sai, nhưng lại xuống nước nhận lỗi với anh, anh rất khó chịu. Anh ôm chặt cô: “Vợ chồng mà xin lỗi gì, ngoan, anh chưa từng trách gì em.”
“Em biết anh sẽ không trách em, nhưng trong lòng người ta vẫn thấy xấu hổ mà.” Ngón tay Dư Tịnh vẽ vẽ lên lồng ngực Hứa Gia Trì, nũng nịu.
Đôi môi Hứa Gia Trì bỗng đè lên môi Dư Tịnh, cô đáp lại nhiệt tình, Hứa Gia Trì đang sôi sục, làm sao chịu được sự kích thích của cô, bèn bế bổng cô đặt lên giường, hai người đổi sang cách khác, dùng cơ thể để ‘giao lưu tình cảm’ với nhau.
Hôm đó Dư Tịnh trực ca sáng, vừa đến bệnh viện thì Vương Lệ Quân đã nói với cô vẻ bí ẩn: “Khoa chúng ta sắp tổ chức đi du lịch Hồng Công ba ngày đó, nghe nói có thể đưa người nhà theo.”
Dư Tịnh mừng rỡ: “Tốt quá, để mình gọi điện ngay cho Hạ Sính Đình hỏi xem cô ấy muốn mang gì về.”
Vương Lệ Quân cười to, Dư Tịnh chưa kịp phản ứng: “Sao cậu vui đến thế cơ chứ.” Cô lấy điện thoại ra gọi, chuông mới reo được một lúc thì Hạ Sính Đình đã nghe máy: “Hello.”
“Mấy hôm nữa bệnh viện bọn tớ sẽ tổ chức cho nhân viên đi Hồng Công, cậu cần đồ gì thì mau liệt kê danh sách cho tớ nhé.”
Hạ Sính Đình vừa nghe thì vô cùng mừng rỡ, nhưng cô nhanh chóng phát hiện ra điều không ổn: “Thật không đó? Chủ nhiệm khoa các cậu keo kiệt như thế, sao giờ tự nhiên lại tốt bụng vậy? Cậu ở bệnh viện đó gần bốn năm rồi, đã nghe người ta nói đi du lịch bao giờ chưa?”
Dư Tịnh lặng thinh, liếc thấy Vương Lệ Quân đã cười sắp lăn ra đất, mới vỡ lẽ ra, cô cúp máy, tức tối nói: “Cậu rảnh rỗi quá hả?”
Vương Lệ Quân cười đến chảy nước mắt: “Dư Tịnh cậu dễ bị gạt quá!”
Dư Tịnh bực bội: “Gạt mình thì có gì hay ho!”
“Hôm nay là cá tháng tư mà, đùa thôi, cậu đừng giận.” Vương Lệ Quân lau nước mắt, bịt miệng cười: “Mình đang nhắc cậu đó, mình đùa kiểu này thì vô hại, cậu đừng để người khác lừa, họ mà đùa thì điên thật đấy.”
Người mà Vương Lệ Quân nói là đám người phòng cấp cứu, lúc Dư Tịnh kết hôn đã được lĩnh giáo, những chiêu thức phá động phòng thật là thiên biến vạn hóa, cái gì mà bắt chú rể dùng giày cao gót của cô dâu đựng rượu, đồng thời còn phải uống liền ba ly, không uống thì không yêu cô dâu, cái gì mà dưới drap giường nhét mấy quả bóng bay, bắt cô dâu chú rể cùng nằm xuống để tỏ rõ tình yêu kiên định, cùng vượt qua hoạn nạn; còn cố ý mượn một đứa bé sơ sinh đặt trên giường tân hôn, để tạo sự hiểu lầm…
Dư Tịnh thấy da đầu tê liệt: “Bọn họ hôm nay lại muốn đùa dai với mình à?”
“Cũng chưa chắc là cậu, nhưng cậu cẩn thận một chút vẫn hơn, mấy hôm trước mình còn nghe Tiểu Vương nói rằng trong đám cưới cậu vẫn còn chơi chưa đủ đấy.”
Dư Tịnh cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô thật sự đã bị mấy người đó dọa cho chết khiếp.
Vương Lệ Quân nhìn cô thương cảm: “Hôm nay tránh được thì cứ tránh nhé.”
“Biết sớm thì hôm nay mình đã xin nghỉ phép rồi!” Dư Tịnh buồn bực giậm chân.
“Cậu chỉ cần đừng đến phòng cấp cứu thì chắc họ không cố tình chạy tới đây đùa cậu đâu.”
“Cũng đúng.” Dư Tịnh yên lòng hơn một chút.
Lúc này điện thoại của Dư Tịnh báo có tin nhắn, là Hứa Gia Trì gửi tới, mở ra xem, cô vừa buồn cười vừa tức. Thông báo tìm heo lạc: Tôi đánh mất một con heo trắng nhỏ thuần chủng, đặc điểm: thông minh lanh lợi, hiểu ý người, trên người có mang theo một chiếc điện thoại, đang đọc tin nhắn này, Heo Yêu đọc được tin này rồi hãy nhanh chóng hồi âm chủ nhân, đang rất nhớ em!
“Nhìn mặt cậu ngọt ngào chưa kìa, khỏi phải nói, nhất định là ông xã cậu gửi rồi.” Vương Lệ Quân ngưỡng mộ.
Dư Tịnh cười khan ‘hê hê’ mấy tiếng, chạy ra một góc trả lời Hứa Gia Trì: Lại gửi truyện cười cũ rích hồi đó cho em rồi!
Hứa Gia Trì: Cá tháng tư, chọc cho em cười, nếu em cười thì anh xem như đã thành công rồi.
Dư Tịnh phì cười: Cười rồi, thỏa mãn rồi chứ.
Hứa Gia Trì: Buổi tối đón em đi ăn lễ.
Dư Tịnh buồn cười: Cá tháng tư có gì mà là lễ?
Hứa Gia Trì: Đã hứa mỗi ngày đều là lễ chúc mừng mà.
Gương măt Dư Tịnh hiện ra một nụ cười có vẻ bất lực: Anh sắp xếp đi, em làm việc đây.
Cô bận rộn một hồi, Doãn Quyên giao cho cô một chồng tài liệu, nhờ cô giúp mang lên văn phòng bác sĩ ở tầng 8, cô nhận lời ngay, không hề nghi ngờ.
Doãn Quyên nhìn cô, mấp máy môi: “Vương Lệ Quân nói em thật thà dễ gạt, chị còn không tin, em không sợ chị lừa em bắt em chạy công cốc à.”
Dư Tịnh cười tít mắt: “Y tá trưởng sẽ không làm thế đâu.”
“Lỡ làm thế thì sao?”
“Thì cũng không sao, dù sao em đi bằng thang máy, cũng không mệt gì.” Dư Tịnh hiền lành nói.
Doãn Quyên cười xoa trán: “Thôi đi nhanh đi.”
“Tuân lệnh.” Dư Tịnh ôm tài liệu đi ra khỏi phòng y tá.
Lúc cửa thang máy sắp đóng lại, có người từ bên ngoài gọi ‘đợi với’, Dư Tịnh vội bấm nút mở, thấy người vào là Tiểu Vương thì tim bắt đầu đập thình thịch.
“Chào Dư Tịnh, lâu quá không gặp.” Tiểu Vương nhiệt tình chào.
Dư Tịnh cười khan: “Cũng không lâu lắm.” Cô không ngờ không ra khỏi tòa nhà này mà vẫn gặp Tiểu Vương/
Tiểu Vương sờ sờ mũi: “Hình như cô căng thẳng quá nhỉ.”
Dư Tịnh vô thức phản bác: “Làm gì có.”
“Tôi cũng chỉ thỏa sức chơi trong hôn lễ của cô thôi, hôm nay sẽ không đùa cô đâu.” Tiểu Vương nửa cười nửa không.
Khóe môi Dư Tịnh giật giật.
“Chồng cô đã cướp mất cô gái xinh đẹp nhất bệnh viện này, chúng tôi không nhân cơ hội đó xử anh ta một trận thì làm sao cam tâm được.” Tiểu Vương cười rất đắc ý.
Dư Tịnh không biết phải nói thế nào, vẫn giả ngây ngô cười ngốc nghếch là an toàn nhất.
Đến tầng 6, Tiểu Vương ra khỏi thang máy, Dư Tịnh thở phào.
Ai ngờ đến khi cô đưa tài liệu xong, xuống đến tầng 6, Tiểu Vương cũng vừa trùng hợp làm xong việc và vào thang máy.
Anh ta sờ sờ gáy “Trùng hợp quá.”
Dư Tịnh tiếp tục cười ngô nghê.
Cô cúi đầu suy nghĩ, bất ngờ có ai đó vỗ vai cô một cái, cô giật bắn mình, ngước lên thấy Tiểu Vương đang nhìn điện thoại, hoàn toàn không chú ý tới cô, còn trong thang máy chỉ có hai người họ, thì là cái gì đây…Dư Tịnh bị suy nghĩ lung tung đó dọa cho toát mồ hôi lạnh. Uổng công cô là nhân viên bệnh viện mà lại có suy nghĩ vớ vẩn như thế, thực sự là không nên. Nhưng cô ở bệnh viện thường xuyên nghe đủ loại tin đồn có vài chuyện thực sự không thể lí giải từ góc độ khoa học, cũng may bây giờ là ban ngày, cũng không phải chỉ có mình cô trong thang máy, nếu không thì sợ chết mất, cô thở ra.
Cảm giác thấp thỏm sợ hãi đó cứ kéo dài tới khi cô ra khỏi thang máy, mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Cô muốn chào tạm biệt Tiểu Vương, vừa quay lại đã thấy vai anh ta rung rung, cơ mặt cứng lại, hẳn nhiên là nhịn cười rất khổ sở, Dư Tịnh mới biết là cô đã bị anh ta chơi xỏ. “Anh!!!” Dư Tịnh tức giận kêu lên.
Tiểu Vương không kìm được nữa, ngồi xổm xuống cười, tập đập mạnh xuống đất.
Dư Tịnh mắt từ tái sang đỏ, cẩn thận đủ đường vẫn bị anh ta trêu chọc, cô muốn khóc mà không ra nước mắt. Cô tức tối trừng mắt nhìn anh ta, chỉ tiếc là lực sát thương quá thấp, ngược lại càng khiến Tiểu Vương cười to hơn.
Anh ta vừa cười vừa lau khóe mắt, thở hổn hển nói: “Ở cạnh cô tuyệt đối sẽ không thiếu chuyện cười, Dư Tịnh, tôi bắt đầu hối hận vì lúc đầu không theo đuổi cô đấy.”
Dư Tịnh chống nạnh: “Hiếm khi làm trò vui cho anh, anh cứ cố mà cười đi.”
Suốt hôm đó tâm trạng Tiểu Vương cực vui vẻ, cứ nhớ tới bộ dạng kinh hoàng khiếp đảm nhưng cố tỏ ra trấn tĩnh, miệng lầm bà lầm bầm của Dư Tịnh lúc trong thang máy là không tài nào nhịn cười nổi.
Dư Tịnh tức tối quay về phòng y tá, Doãn Quyên thắc mắc: “Sao vậy? Lúc nãy còn vui vẻ, ai chọc tức em à?”
“Còn không phải Tiểu Vương hay sao.” Dư Tịnh làu bàu, nhưng cũng mắc cỡ không dám nhắc
Danh sách chương
7/17 (35.3%)