Chương 064 - 065

Chương 64: Gặp lại Lý Quân Hiên

Ngày hôm sau, đoàn người ngựa sớm đã ra kinh thành, ngồi trên xe ngựa Lục Tiểu Thanh liên tục nhìn xung quanh, Thiên Vũ mỉm cười nói: “Vô Diễm sẽ không ra tiễn chúng ta, huynh ấy nói dù sao cũng phải về nên không cần phải đưa tiễn gì, huynh ấy sẽ không đến đây.”

Cái tên Vô Diễm chết tiệt, sao không nói sớm, làm hại ta còn luôn ngóng hắn, Lục Tiểu Thanh bất mãn lầm bầm, trong lòng tức giận không ngừng, thôi quên đi, dù sao cũng sẽ trở về, đến lúc đó tính sổ với hắn sau. Ánh mắt lập tức lóe sáng hô to: “Giang Nam, ta lại tới đây.”

Mười ngày nhanh chóng đi qua, Giang Nam, Dương Châu, trong hậu viện của Ngô gia tiếng người nói ồn ào, cả trai lẫn gái tụ tập lại thật nhiều, một nam một nữ thấy thế bước nhanh tới, nàng kia thật xa đã hô: “Lệ Hoa, là Tiểu Thanh tỷ tỷ gửi thư sao?”

Ngô Lệ Hoa hưng phấn cầm thư, nghe vậy giơ lên đáp: “Đúng vậy, vừa mới nhận được, hai người mau đến xem.”

Lý Quân Hiên cùng Lý Quỳnh vẻ mặt kinh ngạc vui mừng bước càng thêm nhanh, Lý Quỳnh vội hỏi: “Thư đâu? Mau cho ta xem với.” Vừa nói vừa đoạt lấy thư xem, Ngô Lệ Hoa cười nhẹ cũng không cùng nàng tranh đoạt.

Lý Quân Hiên vừa nghe có tin tức của Tiểu Thanh, trong lòng cũng khoái trá, thấy thế mỉm cười lắc đầu nói: “Quỳnh Nhi, không thể không có lễ phép như thế.”

Ngô Lệ Hoa cao hứng nói: “Không có việc gì, mọi người đều cao hứng thôi mà, quận chúa sao người không đọc cho ca ca của người nghe một chút.”

Lý Quỳnh vừa gật đầu vừa nói: “Gửi Ngô Lệ Hoa tỷ, tiểu muội Hồng Ngọc và đại tỷ tỷ Lục Tiểu Thanh mong tỷ vẫn khỏe, chúng tôi đang ở kinh thành, hiện sống trong Tấn vương phủ, tất cả đều mạnh khỏe, Lệ Hoa tỷ chớ lo. Vốn muốn đưa Lệ Hoa tỷ vào kinh cùng tỷ muội đoàn tụ, nhưng vì thời tiết nóng bức, đi đường lại không tiện, mong Lệ Hoa tỷ thứ lỗi, chờ nóng bức qua đi, Tấn vương phủ sẽ phái người tới đón Lệ Hoa tỷ vào kinh cùng tỷ muội gặp lại. Muội muội Hồng Ngọc cùng đại tỷ tỷ tái bút.”

Lý Quỳnh một hơi đọc xong, thở hổn hển, vui vẻ nói: “Tiểu Thanh tỷ tỷ thật là có bản lĩnh, phủ Tấn vương gia cũng có thể đi vào, ta thật sự nể nàng nha.”

Lý Quân Hiên khẽ cười cười nói: “Xem ra nàng cùng Tấn vương giao tình cũng không tệ lắm, nếu không như thế nào có thể làm cho Tấn vương phái người đến đón Ngô tiểu thư, Tiểu Thanh này thật đúng đi đến đâu cũng làm cho người ta bất ngờ, chuyện lạ nào cũng có thể phát sinh trên người nàng, thật không hiểu là do nàng là người có phúc hay là gặp vận cứt chó nữa”

Lý Quỳnh nghe Lý Quân Hiên nói như thế, xì một tiếng cười nói: “Ca ca, nghe huynh nói, xem ra Tiểu Thanh tỷ tỷ đã lâu không có đánh huynh. Được rồi, được rồi, ca ca, chúng ta quay trở về phủ chuẩn bị thuyền, ngày mai chúng ta phải đi kinh thành tìm Tiểu Thanh tỷ tỷ, muội thật muốn nhanh nhanh gặp nàng.”

Ngô Lệ Hoa vừa nghe Lý Quỳnh muốn lập tức vào kinh, ngẩng đầu nhìn Lý Quân Hiên, Lý Quân Hiên trầm ngâm một chút, mỉm cười nói: “Không cần, theo ta phỏng đoán không bao lâu nữa, Tiểu Thanh sẽ đến Giang Nam.”

Ngô Lệ Hoa khó hiểu nói: “Tề quận vương nói thế là sao ạ?” Lý Quỳnh cũng mở to mắt, buồn bực nhìn Lý Quân Hiên.

Lý Quân Hiên cười nói: “Năm nay quanh kinh thành đều bị khô hạn nghiêm trọng, lương thực khan hiếm, triều đình phái khâm sai xuống Giang Nam thu thập lương thực, lại đúng là Tấn vương, nếu ta đoán không lầm, với tính tình của Tiểu Thanh, phần lớn là sẽ đi theo Tấn vương cùng xuống đây, trở về diễu võ dương oai để người ta run sợ, để tiêu đi uất khí ngày đó Ngô phủ truy nàng chạy trối chết.”

Ngô Lệ Hoa cúi đầu suy nghĩ một chút, cười nói: “Đúng vậy, theo tính tình tỷ ấy, thật có thể làm ra chuyện như vậy. Tề quận vương thật đúng là hiểu tỷ tỷ.”

Lý Quỳnh lúc này cũng cười ha ha nói: “Nói rất đúng, trở về ra oai, đây đúng là tác phong của Tiểu Thanh tỷ tỷ, chuyện ở tửu lâu ngày đó ta còn nhớ rõ, Tiểu Thanh tỷ tỷ thế mà lại là một người thù dai. Vậy cũng tốt, chờ Tiểu Thanh tỷ tỷ đến đây, những người trong Ngô phủ cần phải cẩn thận, xem ra Tiểu Thanh tỷ tỷ không chỉnh các ngươi chết đi sống lại sẽ không vừa lòng.”

Lý Quân Hiên thấy Ngô Chi Hạo cùng Ngô Uy cười khổ, không khỏi lắc đầu cười nói: “Đừng lo lắng, đến lúc đó để cho Ngô tiểu thư nói giúp một chút, Tiểu Thanh cho dù đến kinh thành vào vương phủ, cũng nhớ tới Ngô tiểu thư, thì tức là nàng đã nhận thức vị muội muội này.” Vừa nghe được tin tức của Lục Tiểu Thanh, Lý Quân Hiên cũng trầm tĩnh lại, có tâm tình nói nói cười cười.

Ngô Lệ Hoa cười nói: “Muốn nói giúp cũng khó, nếu tỷ tỷ không nghe Lệ Hoa nói, Lệ Hoa cũng không thể đem tỷ tỷ ăn.” Cảm tình này Ngô Lệ Hoa thật giống như là người nắm luật pháp không thể nể vì người thân mà nhẹ tay.

Có lẽ là vì chờ đợi nên thời gian trôi qua thật sự quá chậm, hơn mười ngày sau, ở bến tàu Dương Châu, mới có một con thuyền quan chậm rãi cập bến, trên bến tàu có thật nhiều quan viên xếp hàng chờ, vừa thấy thuyền quan dừng lại, vốn đang ồn ào tiếng nói chuyện, lúc này lập tức tươi cười sửa sang lại quần áo, cung kính nghênh đón.

Lục Tiểu Thanh một thân nam trang vênh váo tự đắc đi theo sau Thiên Vũ, ba người chậm rãi từ trên thuyền đi lên, các quan địa phương tiến đến nghênh đón, khom người nhất tề hô: “Thỉnh an Tấn vương gia.” Mỉm cười thân thiết, Thiên Vũ chậm rãi nâng tay nói: “Các vị không cần đa lễ.” Lục Tiểu Thanh ở phía sau nghiêm trang liên tiếp gật đầu, cười tươi như hoa định tiến lên chỗ Thiên Vũ, nếu không phải do Hồng Ngọc bên cạnh dùng sức kéo nàng lại, thì thêm một bước nữa nàng đã đứng sóng vai cùng Thiên Vũ.

Đã lâu Lục Tiểu Thanh chưa thấy qua trường hợp như vậy, thấy hơn trăm người khom người hướng mình hành lễ, trực tiếp bỏ qua sự tồn tại của Thiên Vũ, cái loại cảm giác này chỉ có thể dùng một chữ mà nói, chính là “Tuyệt”.

Nghênh ngang đi theo Thiên Vũ rời thuyền, nghiêm trang nhìn không chớp mắt, cố gắng ra vẻ uy nghiêm, so với Thiên Vũ còn giống Thân vương hơn. Quan viên các cấp từ mọi nơi nghênh đón, chỉ dẫn đường đi, nịnh hót tới tấp, Lục Tiểu Thanh nghe vào còn hưởng thụ hơn Thiên Vũ, mỉm cười gật đầu. Hồng Ngọc cũng một thân nam trang nhìn Lục Tiểu Thanh muốn cười mà chẳng dám, chỉ lẳng lặng đi theo bên cạnh, lâu lâu ra tay đem Lục Tiểu Thanh đang muốn vượt lên Tấn vương gia kéo trở về.

Lục Tiểu Thanh cũng không muốn giành đi lên trước, chính là hai chân của nàng không nghe lời, nhất thời hưng phấn không khỏi vượt qua khống chế, nhưng lại không nghĩ rằng nàng chỉ còn kém một chút nữa thôi là đã vượt qua Thiên Vũ cùng các quan viên chào hỏi, không có cách nào khác, không có cách nào khác, nếu giờ là hiện đại, chỉ cần lãnh đạo các cấp: tỉnh, thị, huyện đối với mình khúm núm như vậy hẳn là trong lòng đã hung hăng  một phen.

Chính đang lúc thần khí tiêu sái theo sau Thiên Vũ, ở bên cạnh không biết khi nào thì đã có hơn một người đi cùng, tà tà kéo nàng lại, Lục Tiểu Thanh bất mãn quắc mắt nhìn lại, thấy vẻ mặt người nọ trêu tức cười cười nhìn mình, còn có ai khác nữa, chính là tên Lý Quân Hiên chết tiệt.

Lục Tiểu Thanh ngẩn người nói: “Lý Quân Hiên.”

Lý Quân Hiên hướng nàng nháy mắt mấy cái nhỏ giọng nói: “Đã lâu không thấy.”

Lục Tiểu Thanh nhất thời cả giận nói: “Còn dám nói lâu không thấy, ngày đó nếu không phải huynh tránh đi, ta có chật vật như vậy không? Bây giờ còn dám tỏ ra không có việc gì nữa chứ, để xem ta cho huynh cười thế nào.” Gian tà tiến lên từng bước, nhắm chân Lý Quân Hiên đá một cước, thuận tiện dùng sức di di vài cái.

Lý Quân Hiên không khỏi khóe môi giật giật, khẽ cười nói: “Vẫn là tính tình ngang ngạnh như vậy, một chút cũng không thay đổi.” Vừa nói vừa dùng một tay kéo Tiểu Thanh tránh sang một bên.

Lục Tiểu Thanh bất mãn nói: “Làm gì vậy? Sao lại kéo ta như vậy?”

Lý Quân Hiên vẻ mặt vô tội nâng chân nói: “Đi không được.”

Lục Tiểu Thanh vẻ mặt đen lại trừng mắt nhìn chàng, một đại nam nhân chỉ bị giẫm một cước như thế mà dám nói đi không được, ta đây bị con kiến cắn một cái, còn chưa nói mình bị sư tử cắn nữa là, ta khinh. Lý Quân Hiên chết tiệt nói dối mặt cũng không đổi sắc.

***********

Chương 65:  Mù đường

Mấy người bên này dừng lại, mà Thiên Vũ bị đám người vây quanh lập tức đi xa, quan viên lớn nhỏ bên cạnh cũng vội vàng theo sau, Tiểu Thanh bỗng bị bỏ cách một quãng khá xa. Còn chưa kịp theo sau, trong đám đông liền thò ra một bàn tay nhanh nhẹn kéo nàng lại.

Tiểu Thanh đang muốn mắng người thì nghe thấy âm thanh ngọt ngào: “Tiểu Thanh tỷ tỷ, tỷ đã tới, Quỳnh Nhi nhớ tỷ muốn chết”. Tập trung quay lại thì đúng là Lý Quỳnh đang mặc nam trang, Tiểu Thanh ngạc nhiên hỏi: “Sao muội cũng chạy tới đây? Đây là đoàn nghênh đón quan khâm sai, mọi người cũng trà trộn được vào đây sao?”

Lý Quỳnh cười xùy một tiếng: “Tiểu Thanh tỷ tỷ, tỷ còn được phép đi cùng khâm sai, nên bọn muội mới trà trộn vào đón tỷ. Mà muội cùng ca ca nghênh ngang đến chứ không phải là lén lút trà trộn nha”

Tiểu Thanh đánh giá Lý Quỳnh từ trên xuống dưới rồi cười nói: “Muội như vậy còn không phải là trà trộn vào hay sao, mà trà trộn là trà trộn, đâu phải là chuyện gì mất mặt chứ.”

Lý Quỳnh thấy Tiểu Thanh không tin, quay sang Quân Hiên nói : “Ca ca, Tiểu Thanh tỷ tỷ coi thường người khác.”

Lý Quân Hiên cười nói: “Đầu của nàng khác người thường, nói thật với nàng mà nàng lại không tin, nếu muội nói láo, chắc chắn nàng sẽ tin.” Vừa nói vừa sáng suốt di chuyển, tránh được một chưởng của Tiểu Thanh.

Tiểu Thanh hung hăng dứ dứ nắm đấm về phía Quân Hiên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngày xưa và bây giờ khác nhau, huynh nhớ cho kỹ, chờ ta chơi chán ở chỗ khâm sai sẽ tìm huynh tính sổ, hừ” Vừa nói vừa quay sang hướng khác.

“A, người đâu? Thiên Vũ đâu? Đi đâu rồi?”  Trước mắt nơi nơi đều là xe ngựa, tiếng nghênh đón to nhỏ của quan viên lúc này đều đã phân tán, vội vàng lên xe vào thành, Thiên Vũ không biết đã lên xe nào.

Hồng Ngọc vẫn đi bên cạnh Tiểu Thanh luôn giữ yên lặng, nhẹ nhàng nói: “Vừa rồi chúng ta dừng lại, Tấn Vương đã bị người ta đưa đi, bây giờ đang ở trong xe ngựa dẫn đầu, tỷ tỷ, chúng ta không đuổi theo kịp.”

Tiểu Thanh dõi mắt về phía đầu đoàn, xe ngựa đầu đoàn bắt đầu chậm rãi đi trước, các xe ngựa theo sau cũng bắt đầu khởi hành, Tiểu Thanh trong lòng quýnh lên mắng: “Thiên Vũ chết tiệt, dám không đợi ta”. Thiên Vũ vén rèm che nhìn ra xung quanh, một người chạy đến bên cạnh nói gì đó, Thiên Vũ bèn buông rèm yên tâm rời đi.

Tiểu Thanh không dám tin nói: “Không phải chứ, huynh ấy thật sự mặc kệ ta sao?”

Lý Quân Hiên thấy Tiểu Thanh giật mình lấp liếm cười, thì lắc đầu nói: “Nàng không phải khâm sai thì đi theo họ làm gì? Quy định của Đại Đường không cho phép mang theo gia quyến khi phụng chỉ làm việc. Ta không biết nàng là gì của Tấn Vương, nhưng lát nữa thượng yến, cho dù nàng giả dạng nam nhân có giống đến đâu đi chăng nữa, thì bao nhiêu hỏa nhãn kim tinh của mấy lão hồ ly sao lại không nhìn ra nàng là nữ chứ? Đừng gây thêm chuyện cho Tấn Vương Gia, ta đã phái người nói cho Tấn Vương Gia biết nàng đi cùng ta, nên nàng cố mà theo ta đi.”

Tiểu Thanh híp mắt nhìn chằm chằm Lý Quân Hiên, biết Lý Quân Hiên không nói sai, nhưng không muốn cho chàng chiếm thượng phong nên nói: “Lý Quân Hiên, ta với huynh có cừu oán phải không? Lần trước huynh mặc kệ ta ở Ngô Phủ, lần này lại phá hỏng giấc mộng khâm sai của ta, huynh cố ý đối đầu với ta đúng không?”

Lý Quân Hiên nghiêm mặt nói: “Bây giờ nàng mới biết sao?”

Mắt thấy Tiểu Thanh muốn phát hỏa, Hồng Ngọc và Lý Quỳnh mỗi người một bên giữ chặt tay Tiểu Thanh lại. Lý Quỳnh cười tủm tỉm: “Muốn tính sổ với ca ca thì còn nhiều thời gian. Trước tiên chúng ta đi Ngô gia tìm Lệ Hoa, rồi xử lý ca ca cũng không muộn.”

Lý Quân Hiên ngạc nhiên nói: “Quỳnh Nhi, muội không thể bán đứng ta nha, ta là ca ca của muội đó. Muội liên hợp với Tiểu Thanh đối phó ta thật là không có thiên lý.” Vẻ cười thản nhiên một chút cũng không thấy để ý.

Tiểu Thanh có thêm người hỗ trợ thì liên tục gật đầu, rồi trừng mắt nói với Quân Hiên: “Thấy không, dám bắt nạt ta, huynh đúng là chán sống rồi.” Rồi lôi kéo Lý Quỳnh và Hồng Ngọc về phía trước. Lý Quỳnh bị Tiểu Thanh lôi kéo thì vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía sau, rồi cố gắng bước nhanh theo kịp Tiểu Thanh. Lý Quân Hiên từ đầu đến cuối đều mang vẻ tươi cười, nhìn Tiểu Thanh đi trước dẫn đường rồi nhíu mày, nhẹ phe phẩy quạt rồi cũng đi theo ba người. Bốn người đi được một lúc lâu, Lý Quỳnh càng ngày càng nghi hoặc, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Thanh tỷ tỷ, tỷ đưa bọn muội đi đâu đây?”

Tiểu Thanh đáp không cần suy nghĩ: “Đi Ngô gia tìm Lệ Hoa, không phải là muội nói lúc trước sao giờ còn hỏi ta.”

Lý Quỳnh a một tiếng, lại ngẩng đầu nhìn bốn phía nói: “Nhưng đường này hình như không phải đường tới Ngô gia” Tiểu Thanh dừng bước nghi hoặc nói: “Sao có thể? Lần trước chúng ta ngồi xe ngựa không phải đi đường này sao? Chẳng lẽ ta nhớ nhầm?”

Lý Quỳnh toát mồ hôi nói: “Tỷ tỷ à, tỷ đưa chúng ta đi hơn một vòng quanh bến tàu rồi, bây giờ xem thời gian còn lại mà muốn tới Ngô gia nghe chừng khó nha.”

Tiểu Thanh quay đầu nhìn xung quanh, trước mắt vẫn thấy bến tàu, không thể nào, tại đây lạc đường thật mất mặt!

Lý Quỳnh cẩn thận quan sát sắc hồng trên mặt Tiểu Thanh nói: “Tiểu Thanh tỷ tỷ, tỷ không phải là mù đường đó chứ?”

Nha đầu tinh quái nói cái gì vậy chứ! Ta chỉ bất ngờ không để ý đến đường đi thôi mà, rồi nổi giận nói: “Muội thì biết cái gì? Đi bộ nhiều mới tốt cho sức khỏe.” Hồng Ngọc và Lý Quỳnh đều một điệu bộ bừng tỉnh, nín cười mặt đỏ bừng nhìn Tiểu Thanh, được, thái độ như thế mới đúng, để lại mặt mũi cho ta, rất đáng khen ngợi.

Lý Quân Hiên phía sau nghiêm túc nói: “Đúng vậy, rất có lý”

A, Lý Quân Hiên này từ khi nào lại cùng phe với mình vậy, Lý Quỳnh cũng nghi hoặc nói: “Ca ca, huynh thật là, biết rõ Thanh tỷ không biết đường, vậy mà không nói gì, cứ đi sau. Nếu không phải do Quỳnh Nhi phát hiện lại quay về chỗ cũ, thì chúng ta còn vòng đi vòng lại bao nhiêu lượt nữa đây.”

Lý Quân Hiên ho khan một tiếng cười tủm tỉm nói: “Dương Châu lớn như vậy, vòng đi vòng lại cũng đã đi được một nửa, ta không ngại tản bộ cùng mọi người.”

Lý Quân Hiên chết tiệt, hóa ra hắn vẫn đi sau cười ta, tên chết tiệt làm ta tức chết. Còn chưa đợi Tiểu Thanh nổi đóa, Quân Hiên mỉm cười nói: “Tuy nhiên, nếu mọi người không muốn đi bộ nữa, thì chúng ta còn có xe ngựa ở phía sau sẵn sàng, chỉ cần một nén hương là có thể đưa chúng ta đến Ngô phủ. Nhưng nếu tản bộ xa quá, thì ta cũng không cam đoan có thể đúng giờ.” Vừa nói vừa chỉ xe ngựa phía sau.

Tiểu Thanh choáng váng, Lý Quân Hiên chết tiệt đúng là muốn đối đầu với mình, rõ ràng còn có xe ngựa để ngồi, vậy mà còn nghiêm túc đi theo phía sau. Không nói một lời, tiến lên tặng cho Quân Hiên một cước, mà Quân Hiên chẳng những không khóc mà miệng cười còn rộng hơn. Tiểu Thanh buồn bực kéo Lý Quỳnh và Hồng Ngọc nói: “Đi Ngô phủ”

Rồi còn không cam lòng quay lại quát Quân Hiên: “Huynh tự đi bộ”, rồi cướp lấy roi ngựa, hừ, ta tự đi xe. Phía sau còn truyền đến tiếng cười ha ha của Quân Hiên. Bên trong xe ngựa, Lý Quỳnh và Hồng Ngọc cũng thích thú nhìn Tiểu Thanh. Còn Tiểu Thanh, trong lòng cực kỳ buồn bực, vốn tưởng tới Giang Nam ra oai, không ngờ khởi đầu đã mất mặt.

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện