Chương 6: Quá khứ



Đối với Giản Nhu, mùi hương và cơ thể quen thuộc của Trịnh Vĩ là liều thuốc có tác dụng chữa căn bệnh mất ngủ. Lần nào nằm trong vòng tay anh, cô cũng nhanh chóng chìm vào giấc nồng, lần nào cũng mơ thấy quá khứ tươi đẹp.
Lần này cũng không ngoại lệ. Cô mơ thấy nụ hôn đầu ngọt ngào của hai người trong khuôn viên trường quân đội. Cô còn mơ thấy cảnh anh lần đầu tiên tỏ tình với cô. Cho dù là giấc mơ hỗn loạn nhưng dòng chữ hiển thị trên màn hình di động vẫn rõ ràng đến từng dấu chấm phẩy.
"Anh bị nhốt rồi! Chính trị viên nói, anh có hành vi không đứng đắn ở nơi trang nghiêm như trường quân đội giữa ban ngày ban mặt, vi phạm kỷ luật một cách nghiêm trọng. Anh ta bắt anh úp mặt vào tường, tự kiểm điểm trong ba ngày. Anh thật sự không hiểu, anh có trêu chọc con gái nhà lành đâu? Anh hôn vợ mình thì có gì sai chứ? Anh không tin anh ta không hôn bà xã mình! Rõ ràng anh ta ghen tị với anh, bởi vì vợ anh rất xinh."
"Ai là vợ của anh? Em trở thành vợ của anh lúc nào thế?"
"Anh đã hôn thì coi như phải rồi."
Cô nhoẻn miệng cười trong giấc mơ hồi lâu. Đúng lúc này tiếng nhạc đột nhiên vang lên, phá vỡ giấc mộng đẹp. Giản Nhu mở mắt, phát hiện xung quanh tối mờ mờ. Cô đảo mắt một vòng, thấy mình đang ở trong căn phòng sang trọng nhưng xa lạ, chỉ có người đàn ông nằm bên cạnh là quen thuộc. Ngẩn ngơ một lúc, cô mới chợt nhớ ra mình vừa cùng người đàn ông này diễn thử "cảnh giường chiếu". Diễn xong, cô thiếp đi trong vòng tay anh. Không ngờ cô ngủ một giấc cho đến lúc trời tối mịt.
Giản Nhu thử cử động, cánh tay người đàn ông đặt ở thắt lưng cô càng siết chặt. Chuông điện thoại ngừng reo, cô không xem ai gọi mà tiếp tục nằm trong lòng Trịnh Vĩ, ngắm gương mặt anh trong giấc ngủ say. So với hình ảnh chàng trai ngông nghênh, bá đạo trong giấc mơ của cô, Trịnh Vĩ bây giờ thâm trầm và chững chạc hơn nhiều. Dù đang ngủ, lông mày của anh vẫn hơi nhíu lại, tựa như ngay cả trong mơ cũng trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
Một, hai phút sau, di động lại đổ chuông. Sợ đánh thức người đàn ông bên cạnh, Giản Nhu liền khoác tạm cái áo lên người, cầm điện thoại đi ra khỏi phòng ngủ. Người ở đầu máy bên kia là Uy Gia, anh ta cất giọng vui vẻ: "Tôi vừa nhận được tin, nữ chính của Leo cao về cơ bản đã thuộc về cô. Cô có yêu cầu gì về vấn đề thù lao không?"
Giản Nhu hạ giọng: "Anh cứ quyết định đi, mức hợp lý là được."
"Ok! Tôi sẽ tự lo liệu. Còn nữa, tối mai có bữa cơm mừng sinh nhật đạo diễn Lâm Thanh. Nghe nói không ít nhân vật vai vế trong giới sẽ tham dự, cô đừng quên đến góp vui, không biết chừng kiếm được cơ hội ấy chứ!"
"Này Gia! Tôi có chút việc riêng cần đi tỉnh khác vài ngày nên không thể tham dự. Anh hãy giúp tôi chuẩn bị quà mừng."
"Việc riêng ư? Quan trọng hơn sinh nhật của đạo diễn Lâm sao?" Giọng Uy Gia lộ rõ vẻ không hài lòng.
"Vâng!" Giản Nhu đưa mắt về phía phòng ngủ. Cô vốn không định nhiều lời nhưng ngẫm lại, chính Uy Gia nhắc nhở cô tạo quan hệ tốt với "phụ mẫu" nên cô cũng không cần giấu anh ta: "Trịnh Vĩ bảo tôi cùng anh ấy đi Tứ Xuyên một chuyến. Thứ Sáu xuất phát, thứ Hai tuần sau về."
"Thế à?" Uy Gia lập tức đổi giọng. "Tôi biết rồi! Mấy ngày này tôi sẽ không sắp xếp lịch trình cho cô. Lúc nào tiện, tôi sẽ giúp cô giải thích với đạo diễn Lâm. Tất cả không thành vấn đề!"
Hiếm có dịp Uy Gia tỏ ra dứt khoát như vậy, đủ thấy anh ta và cô đã đạt được thỏa thuận chung, rằng hầu hạ người đàn ông ở trên giường còn hiệu quả hơn việc lượn lờ ở những bữa tiệc xã giao loạn xị ngậu.
Đây chính là hiện thực, là quy tắc của trò chơi. Bạn có thể không tuân thủ nhưng nó vẫn tồn tại, không người nào có thể thay đổi.
Có điều, cô phải hầu hạ người đàn ông ở trên giường bằng cách nào đây? Cứ tiếp tục dây dưa với anh sao? Anh đã có vị hôn thê. Bảo cô dùng chung một người đàn ông với người phụ nữ khác, dù vị hôn thê của anh không bận tâm đi chăng nữa, cô cũng rất để bụng.
"Tiểu Nhu! Hãy nghe lời khuyên của tôi!" Uy Gia lại nói. "Người đàn ông như Trịnh Vĩ, một khi có cơ hội, cô nhất định phải nắm chắc. Chỉ cần hài lòng, cậu ta tuyệt đối có khả năng đưa cô lên hàng ngôi sao hạng nhất."
"Vâng! Tôi biết rồi."
Sau khi cúp máy, Giản Nhu tỉnh cả ngủ. Cô cài cúc chiếc áo sơ mi đàn ông đang mặc, rút một điếu thuốc, đi ra ban công.
Vừa đặt điếu thuốc lên môi, bên tai Giản Nhu liền vang lên câu nói của Trịnh Vĩ: "Anh có một người bạn thân học ngành y, cậu ấy nói với anh, hút thuốc thụ động có tác hại rất xấu đối với phụ nữ, sẽ khiến làn da của họ càng đẩy nhanh tốc độ lão hóa, còn có thể bị ung thư và bệnh tim mạch. Vì hạnh phúc lúc về già, anh quyết định sẽ không hút thuốc khi ở bên cạnh em."
"Anh không thích phụ nữ hút thuốc!"
Ngập ngừng vài giây, cô không châm lửa mà để điếu thuốc sang một bên.
Ngọn gió nhè nhẹ thổi qua người Giản Nhu. Mùi hương quen thuộc từ chiếc áo sơ mi của Trịnh Vĩ bao trùm, tựa như anh đang ôm cô. Cô biết rõ mình không nên dính dáng đến người đàn ông sắp kết hôn. Nhân lúc còn có thể rút lui, cô nên lập tức rời xa anh, quay về trong bức tường thành mà cô dựng lên, quay về với cuộc songs vốn có của mình, coi như anh chưa từng xuất hiện.
Thế nhưng cô cũng thật sự lưu luyến hồi ức trong giấc mơ. Nếu có thể, cô muốn quay về quãng thời gian đó, muốn yêu đương cuồng nhiệt như hồi ấy. Từng bị tổn thương, từng đớn đau nhưng khi nhớ lại, niềm hạnh phúc vẫn bao trùm tất cả.
Ký ức của Giản Nhu quay về thời điểm diễn ra mối tình đầu đẹp nhất...
Năm đó, Giản Nhu mười tám tuổi. Sau khi kết thúc buổi tiệc mừng công của bộ phim Tình yêu không chia tay, Nhạc Khải Phi lái xe đưa cô về nhà. Anh ta hỏi: "Không mời tôi lên nhà uống cốc cà phê sao?"
Giản Nhu biết mình nên lập tức gật đầu, giữ anh ta ở lại qua đêm, dùng cơ thể còn được coi có chút giá trị của mình để đổi lấy cơ hội tiến thân. Có lẽ cuộc giao dịch này là đê hèn, là bẩn thỉu nhưng đây là con đường ngắn nhất để đạt đến thành công. Trong vài giây ngắn ngủi, tình cảm và lý trí của cô triển khai cuộc đấu tranh kịch liệt. Kết quả, lý trí thất bại thảm hại, cô đã khéo léo từ chối đối phương như trong kịch bản nhắc tới.
Sau khi Nhạc Khải Phi ra về, Giản Nhu một mình ngồi trên bệ đá giá lạnh. Nước ở đài phun bắn vào người cô, thấm vào làn da. Kể từ khi gia đình tan nát, cô đã bắt đầu làm quen với giá lạnh, bởi vì không còn người nào sưởi ấm cho cô. Thật ra, đối với cô, giá lạnh cũng chẳng có gì là không tốt, nó có thể giúp đầu óc cô tỉnh táo, để cô biết rõ mình muốn gì, nên làm gì.
Cô không nhớ mình ngồi ở đó bao lâu, chỉ nhớ khi cô đang thất thần thì một cây kem ốc quế đang tan chảy xuất hiện trong tầm mắt. Giản Nhu kinh ngạc ngẩng đầu, một thân hình cao lớn che mất ánh đèn đường. Đối phương mặc bộ đồ màu xanh lá cây. Dù là trang phục giản dị nhất, dù anh đứng bất động ở đó nhưng vẫn toát lên cảm giác tồn tại mãnh liệt.
Bởi vì ngược sáng nên cô chỉ lờ mờ nhìn thấy đường nét trên gương mặt tuấn tú của anh và làn môi mỏng hơi nhếch lên. Anh cũng nhìn cô chăm chú, ánh mắt đó giống hệt một người đãn khắc sâu trong ký ức của cô.
"Mời em ăn kem!" Anh ngừng vài giây, đường cong ở khóe miệng càng sâu hơn. "Bởi vì em rất xinh đẹp."
"Anh..." Lời thoại quen thuộc lập tức kéo ký ức của Giản Nhu quay về quá khứ tươi đẹp, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh cậu bé mà cô gặp tại khu vui chơi giải trí năm nào. "Trịnh Vĩ?"
Anh ngồi xuống cạnh cô. "Lâu rồi không gặp."
Đúng là anh! Giản Nhu mỉm cười. "Đã bốn năm rồi."
Bốn năm này trôi qua rất chậm, rất nhiều chuyện đã thay đổi, đến mức hình bóng của cậu con trai mà cô thầm cảm mến ngày nào đã dần mờ nhạt trong tâm trí cô. Chỉ thỉnh thoảng giở lại nhật ký, cô mới nhớ đến năm tháng tươi đẹp dó. Cô và cậu thiếu niên thường ngồi tàu lượn siêu tốc, cùng ăn kem, cùng đi trong đêm tối. Cô ngồi ở đằng sau xe đạp của cậu, tóc gió tung bay.
Giản Nhu thật sự không ngờ mình có thể gặp lại Trịnh Vĩ trong một đêm cô đơn, lạnh lẽo như thời khắc này. Cảm giác thật sự khó tả, cũng rất ngỡ ngàng và kỳ diệu.
Cô nhận cây kem từ tay Trịnh Vĩ. Không biết có phải do anh cầm quá lâu hay do ảo giác mà cô cảm thấy trên vỏ ốc quế vẫn còn lưu lại hơi ấm.
"Anh thi đỗ vào trường quân đội rồi à?" Giản Nhu nhìn bộ đồ trên người Trịnh Vĩ. Còn nhớ lần cuối cùng gặp nhau, anh nói sẽ đăng ký thi vào trường quân đội, còn cô chuẩn bị thi vào vũ đoàn ba lê.
"Ừ." Anh đáp. "Em không học múa ba lê sao?"
Nhắc đến ba lê, cô thở dài. "Em học hai năm, cảm thấy chẳng có "tiền" đồ nên đành từ bỏ."
Anh không phát biểu ý kiến, còn cô lặng lẽ ăn kem. Đã từ lâu cô không ăn đồ ngọt như thế này nên cảm thấy nó rất ngọt, ngọt đến tận huyết mạch.
Khi cây kem chỉ còn miếng cuối cùng, Trịnh Vĩ đột nhiên hỏi: "Người vừa đưa em về là bạn trai của em à?"
Giản Nhu muốn phủ nhận nhưng cuối cùng cô cho rằng những chuyện về "quy tắc ngầm" nên ỉm đi thì hơn, phơi bày ra cũng chẳng vẻ vang gì. "Tạm thời có thể coi là vậy."
"Tạm thời ư?"
Giản Nhu ăn miếng kem cuối cùng, dùng giấy gói kem lau vết bẩn trên tay, lên tiếng: "Đối với loại đàn ông như anh ta... phụ nữ không có "hạn sử dụng", mở ra dùng ngay, khỏi cần lưu giữ."
Liếc nhìn gương mặt không vui cũng không buồn của cô, Trịnh Vĩ dường như hiểu ra điều gì đó. "Vì vậy sự lựa chọn tốt nhất chính là đừng mở ra."
Ngữ khí của anh rất bình thản, Giản Nhu không thể phân biệt câu nói này là một lời kiến nghị hay đơn giản chỉ là một câu trần thuật sự thật mà thôi.
Nhiều lúc, dù biết rõ là sự thật nhưng con người vẫn không muốn tin, luôn cho rằng một khi sự việc chưa xảy ra, kết quả vẫn là ẩn số. Giống như việc mua vé số, ai cũng biết xác suất trúng giải đặc biệt năm triệu nhân dân tệ chỉ là một phần nghìn, một phần vạn nhưng vẫn có rất nhiều người cứ lao đầu vào mua, thậm chí chơi đến khuynh gia bại sản, trắng tay. Kẻ bàng quan chế nhạo họ nực cười và đáng thương, nhưng ai mà không có lúc mê muội vì mộng ước?
Giản Nhu cho rằng đề tài mộng ước không thích hợp với cuộc hội ngộ như thế này, thế là cô lên tiếng hỏi: "Đúng rồi, sao anh lại ở đây?"
"Bạn anh có một căn hộ chung cư ở nơi này. Cách đây không lâu cậu ấy ra nước ngoài, để lại nhà cho anh ở."
"Anh sống ở đây ư? Sao em chưa bao giờ gặp anh nhỉ?"
"Trường quân đội quản lý rất nghiêm. Bình thường bọn anh không thể tùy tiện rời khỏi trường, cuối tuần này đến lượt anh được nghỉ."
"Thế à?" Đối với chế độ quản lý nghiêm ngặt của trường quân đội, cô đã tìm hiểu từ lâu.
"Lúc về đây, anh đã tình cờ nhìn thấy em. Tâm trạng của em có vẻ không được tốt lắm."
Thấy Trịnh Vĩ trở lại đề tài mà mình muốn né tránh, Giản Nhu liền đánh trống lảng: "Sao anh không về nhà? Quan hệ giữa anh và bố vẫn chưa hết căng thẳng à?"
"Dù sao cũng là bố con, đâu có tồn tại mối thâm thù không thể xoa dịu? chỉ là hiếm có kỳ nghỉ, anh không muốn đối diện với gương mặt lúc nào cũng thể hiện rõ tư tưởng phân biệt địch ta và đấu tranh giai cấp của ông ấy."
"Đúng vậy, dù sao cũng là bố con..."

Hai người đều lặng thinh. Trịnh Vĩ do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn cất tiếng: "Anh nghe nói... bố em đã qua đời."
Giản Nhu ngẩng đầu ngắm các vì sao trên trời. Ngôi sao đẹp nhất lơ lửng ở phía đông tựa như gần ngay trước mắt nhưng cũng rất xa vời. "Vâng... Bố em đã ra đi mãi mãi vào đúng hôm anh hẹn em đi xem phim ấy."
Cô không biết tối hôm đó anh đứng đợi cô ở cửa rạp chiếu phim bao lâu, không biết tối hôm đó anh định nói với cô điều gì, cũng không rõ tại sao sau này anh không xuất hiện nữa bởi những điều này chẳng là gì so với việc người thân lìa đời, gia đình tan nát.
Nước ở đài phun phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt, cố gắng phun cao hơn, nhưng không kịp điểm xuyết trong đêm đen đã ào ào rơi xuống. Trịnh Vĩ nhẹ nhàng nắm bàn tay run run của Giản Nhu, Lòng bàn tay anh nóng bỏng, như có thể đốt cháy cô.
Từ khi đặt chân vào làng giải trí, Giản Nhu cảm thấy cuộc đời mình giống một bộ phim dài tập, mỗi cảnh đều buộc phải diễn theo kịch bản đã định, bất kể cô có muốn hay không. Nhưng khác với việc đóng phim, một khi bị NG, cuộc đời cô sẽ không có cơ hội thứ hai. Vì vậy cô không thể để xảy ra một chút sai sót.
Do dự một lúc, cuối cùng Giản Nhu cũng rút tay về. Cô đứng dậy, cất tiếng: "Đã muộn rồi, em phải về đây."
"Có thể cho anh mượn điện thoại không?" Trịnh Vĩ đột nhiên nói.
Cô tưởng anh mượn để gọi điện nên tìm di động trong túi xách đưa cho anh. Trịnh Vĩ bấm một dãy số, nhanh chóng nối máy.
Tiếng nhạc chói tai vang lên. Nếu Giản Nhu nhớ không lầm, đây chính là ca khúc cuối phim của bộ phim truyền hình cô vừa tham gia. Bài hát này là sáng tác của một nhạc sĩ nổi tiếng, nghe rất hay đồng thời là nhạc chờ chuông điện thoại của cô.
Trịnh Vĩ đóng nắp điện thoại, trả lại cho Giản Nhu. "Đây là số của anh. Có việc gì cần giúp đỡ, em có thể tìm anh. Ví dụ... đánh mất ví chẳng hạn."
Nhắc đến chuyện mất ví, cô không nhịn được cười. Lúc bấy giờ, Giản Nhu vẫn còn ít tuổi, rất ngu ngơ. Khi bị mất chiếc ví bên trong chỉ có hai mươi đồng, cô đứng bên đường tỏ ra vô cùng đau buồn. Dường như chuyện đánh mất ví là nỗi đau lớn nhất trên đời, dù đánh đổi cả thế giới cũng không thể bù đắp nỗi bi thương trong lòng cô. May mà Trịnh Vĩ đã giúp cô tìm lại.
"Bây giờ em không mất ví..." Cô ngẫm nghĩ xem có việc gì cần nhờ anh giúp không. "Nhưng máy tính của em bị hỏng rồi, đang không biết nhờ ai sửa giúp... Bởi vì trong máy lưu nhiều ảnh của người nhà và bản thân, em không muốn bị người khác nhìn thấy."
"Anh cũng bị tính là "người khác" sao?"
"Nếu anh biết sửa thì không tính."
Giản Nhu nhìn đồng hồ. Bây giờ có vẻ đã muộn, để một người đàn ông lên nhà cô sửa máy tính, liệu có bị anh hiểu rnhầm thành "mời anh lên nhà uống cà phê" hay không?
Cô đang phân vân xem làm thế nào để khéo léo thể hiện ý tứ "không cần dùng gấp" thì chợt nghe anh nói: "Ngày mai em rảnh thì gọi điện cho anh. Anh sống ở tòa nhà đối diện, có thể qua bất cứ lúc nào."
Trịnh Vĩ chỉ tay về phía tòa nhà ở bên cạnh. Có lẽ từ chỗ anh sang nhà cô chỉ mất vài phút đi bộ, quả nhiên rất thuận tiện.
"Ngày mai em không có hoạt động gì, cũng không có tiết học..." Chợt nhớ tới lời hẹn của Nhạc Khải Phi trước khi ra về, tâm trạng vui vẻ của Giản Nhu xẹp đi một nửa. "Tối mai em có chút việc... Hay là sáng mai anh sang sửa giúp em đi!"
"Được!" Anh gật đầu.
"Em ở phòng 3 tầng 20."
"Ừ!"
Hai người đi gần đến tòa chung cư, Giản Nhu không kìm được lại quay sang Trịnh Vĩ. Anh đang giúp cô mở cánh cửa sắt nặng nề. Cô cố kìm nén nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng: "Tối hôm đó... anh chờ em ở rạp chiếu phim bao lâu?
"Anh đợi đến hết suất chiếu phim cuối cùng."
Buổi đêm, Giản Nhu ngủ không yên giấc. Vừa chợp mắt, cô liền mơ thấy một hình bóng cô độc đứng ở cửa rạp chiếu phim từ tối đến sáng. Cô nhớ rõ tối hôm ấy trời đổ trận tuyết lớn, tuyết rơi từ lúc mặt trời lặn cho tới khi mặt trời mọc.
Trằn trọc cho tới lúc trời gần sáng, cô mới chợp mắt. Khi cô tỉnh dậy, mặt trời đỏ rực đang lấp ló sau tòa nhà cao tầng, giống một bức tranh nhiều màu sắc tuyệt đẹp treo trên không trung. Mỗi khi Trịnh Vĩ xuất hiện bên cạnh cô, mặt trời đều đặc biệt xán lạn, khiến cô cảm thấy ấm áp từ đáy lòng. Quá khứ là vậy, bây giờ vẫn thế.
Tuy nhiên con người không phải là thực vật, chỉ cần ánh sáng cũng có thể duy trì sự sống. Con người đòi hỏi rất nhiều, ham muốn quá nhiều. Để thỏa mãn nhu cầu và dục vọng, con người buộc phải từ bỏ một số thứ, ví dụ tình yêu hay sự tự do...
Vì vậy khi cô và anh bỏ lỡ buổi xem phim hôm đó, tất cả đã trở thành quá khứ, dù gặp lại cũng chỉ có thể là bạn bè bình thường. Ngẫm nghĩ kĩ mới thấy là bạn bè cũng chẳng có gì không tốt, để ý và quan tâm ở mức độ vừa phải như trong quá khứ, không cần nghĩ đến tương lai, cũng không sợ mất đi.
Nghĩ đến đây, Giản Nhu cảm thấy rất khoan khoái. Cô xuống giường, đánh răng, rửa mặt rồi dọn dẹp nhà cửa. Tâm trạng phấn chấn đã lâu mới xuất hiện.
Dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, Giản Nhu đang tìm quần áo để thay thì chuông cửa vang lên. Qua lỗ "mắt mèo", cô nhìn thấy Trịnh Vĩ với bộ dạng khoan khoái tương tự, cầm túi nylon đứng ngoài cửa. Hôm nay, anh không mặc quân phục mà diện quần bò, sơ mi trắng, tuy đơn giản nhưng vẫn rạng ngời.
Giản Nhu quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, mới bảy giờ sáng, còn quá sớm. Lẽ nào khái niệm về thời gian của người lính lại kinh khủng như vậy?
Vì khái niệm thời gian khác người của anh, cô chỉ có thể để mặt mộc, mặc áo phông rộng thùng thình và quần bò lửng ra mở cửa. Sau đó cô cầm đôi dép lê dành riêng cho người quản lý Uy Gia đưa cho anh. Trịnh Vĩ liếc nhìn, mãi vẫn không xỏ dép. Bầu không khí trở nên tẻ nhạt trong giây lát.
"Áo sơ mi của anh không tồi." Giản Nhu tìm đề tài nói chuyện.
Tuy trong nghề giải trí thường dùng những lời chót lưỡi đầu môi nhưng cô đang nói thật lòng. Áo sơ mi được cắt may rất tinh tế, rất hợp với thân hình cao ráo, rắn chắc của anh. Giản Nhu cố tìm logo nhưng chẳng thấy đâu.
"Cám ơn! Anh sẽ chuyển lời khen của em tới chị họ anh."
"Chị họ anh ư?"
"Ừ! Chị ấy chỉ là thợ may nhưng luôn vỗ ngực tự xưng là "nghệ sĩ"."
Sau này, Giản Nhu mới phát hiện, quần áo của Trịnh Vĩ đều do chị họ cắt may riêng cho anh. Hơn nữa, theo yêu cầu của anh, logo được thêu ở nơi kín đáo bên trong áo. Chị họ của anh có tên tiếng Pháp là Amber. Rất nhiều ngôi sao hạng A diện đồ của nhà thiết kế Amber Li khi bước trên thảm đỏ.
"Anh vừa mua đồ ăn sáng, chúng ta cùng ăn đi!" Trịnh Vĩ đưa cái túi còn bốc hơi nóng cho Giản Nhu. Ngửi thấy mùi thơm của món quẩy và sữa đậu nành mà mình thích nhất, cô liền cảm thấy bụng réo ùng ục.
Kông kịp chuẩn bị bát đĩa, hai người ngồi xuống cùng thưởng thức đồ ăn. Đã một thời gian dài Giản Nhu bỏ bữa sáng, chứ đừng nói là bữa sáng nóng hổi thế này.
Cô đánh chén no nê rồi mới liên tiếng: "Tại sao anh lại mua đồ ăn sáng cho em?"
"Bởi vì..."
Giản Nhu đưa cốc sữa đậu nành lên miệng, chăm chú lắng nghe.
"... Từ năm mười lăm tuổi, anh đã có một ước nguyện... là ngày nào cũng mua đồ ăn sáng cho em."
Giản Nhu nhất thời không để ý nên bị bỏng lưỡi, nhưng cô chịu đau, nuốt sữa đậu xuống cổ họng. Câu nói này mà xuất phát từ miệng một người đàn ông khác, đặc biệt là loại người như Nhạc Khải Phi thì đó là sự tán tỉnh lộ liễu. Nhưng từ miệng người đàn ông trước mặt, cộng thêm giọng điệu bình thản của anh, lại khiến Giản Nhu không hề nảy sinh tạp niệm khác mà chỉ cảm thấy ấm áp và được cưng chiều.
Không lâu sau đó, khi đã nhận thức một cách triệt để "con sói đội lốt cừu non" trước mặt, cô mới hiểu, phàm là người đàn ông có tinh thần và cơ thể khỏe mạnh, chẳng ai không muốn làm chuyện đó. Chỉ có điều, người đàn ông vô lương tâm làm xong sẽ kéo quần phủi mông đi mất, còn người đàn ông có lương tâm sẽ chuẩn bị bữa sáng cho bạn.
Lúc bấy giờ, Giản Nhu rất xúc động trước từ "ước nguyện", suýt nữa buột miệng nói: "Được thôi." May mà cô lập tức nhớ tới một việc quan trọng, mấy hôm trước bà mợ gọi điện thoại hàn huyên, khen diễn xuất của cô, còn nói chị họ sắp kết hôn, muốn mua căn nhà rộng hơn một chút.
Giản Nhu liền hiểu ý mợ, hứa cuối tuần này sẽ gửi trước cho bà năm mươi ngàn tệ. Khoản còn lại khi nào ký hợp đồng đóng phim mới, cô nhất định sẽ trả cho bà. Hôm nay là cuối tuần, vậy mà cô suýt quên mất.
Sau khi thầm nhắc đi nhắc lại từ "trả nợ", Giản Nhu đặt chiếc cốc xuống bàn, nhìn sữa đậu nành đậm đặc, thơm phức. "Gần đây em đang giảm cân nên bỏ bữa sáng."
Không nghe anh tiếp lời, cô tưởng lời từ chối không khéo nên làm tổn thương lòng tự trọng của anh. Có chút áy náy và hối hận, Giản Nhu ngẩng đầu, định an ủi anh vài câu nhưng cô phát hiện, ánh mắt Trịnh Vĩ quét một lượt qua người cô, từ trên xuống dưới, đến bắp đùi để lộ ra bên ngoài cũng không tha. Giản Nhu đỏ mặt, kéo gấu áo phông, che đôi chân mảnh khảnh của mình.
Cuối cùng anh thu hồi ánh mắt, thản nhiên đưa ra kết luận: "Em đã rất gầy rồi."
"Em... Đây là thành quả của việc giảm cân đấy!"
"Dù giảm cân cũng không nên bỏ bữa sáng, có hại cho sức khỏe. Nếu nhất định phải bỏ một bữa thì nên bỏ bữa tối." Ngừng một, hai gây, anh nói thêm: "Bữa tối nay."
Không thể phủ nhận, đây là một đề nghị không tồi. Ít nhất cô cũng tự cho là như vậy. Nhưng đáng tiếc không phải đề nghị nào cũng dễ dàng thực hiện. Có những chuyện, dù bạn nỗ lực đến mức nào, kiên trì đến mức nào thì cuối cùng cũng không thoát khỏi hai từ "số phận".
Cô cười khẽ một tiếng, rót sữa đậu nành cho anh. "Sữa ngon quá! Anh mua ở đâu thế?"
"Phía đối diện mới mở một quán bán đồ ăn sáng, rất đông khách. Bánh bao nhỏ ở đó cũng được lắm."
"Có bánh bao nhỏ à? Ngon không anh?"
"Tuần sau anh sẽ mua cho
Danh sách chương
23/23 (100%)