Chương 386: Trận Vương giá lâm

- Có gì không dám? Coi như là máu tươi ba thước, ta cũng muốn kéo hắn chôn cùng!

Trong ánh mắt Tịch Diệt Thái Tử lóe lên hung quang, có một tia điên cuồng, lập tức xông lên trời, Tịch Diệt Ma Luân xoay tròn, phóng ra Lục Đạo Tịch Diệt thần quang, thẳng hướng Ma Kha.

- Tiểu tử, tấm linh phù kia của ngươi không có tác dụng với ta, ngoan ngoãn chịu chết đi!

La Côn chiến giáp sáng chói, con mắt quang mang như điện, tóc vàng phiêu dật bay múa, pháp lực toàn thân hình thành thần kiếm kim sắc, phảng phất như có thể vỡ tan hư không, mũi nhọn kinh thiên.

Trong tay Khương Tư Nam giữ chặt Ngọc Hoàng phù, trong ánh mắt không hề có ý sợ hãi, mặc dù biết đối phương nhìn qua Ngọc Hoàng phù, nhất định sẽ có phòng bị, nhưng mà cũng quyết tâm muốn liều cá chết lưới rách.

Đại chiến hết sức căng thẳng, trong hư không tràn ngập một cỗ khí tức thảm thiết.

Oanh!

Vừa lúc đó, trong hư không lập tức xuất hiện một bàn tay phong cách cổ xưa, như trên chín tầng trời mà đến, tản ra khí tức mênh mông vô tận, lập tức vỗ vào trên mặt La Côn.

- Ngươi ở đâu ra tự tin, dám tuyên bố giết đệ tử của lão phu?

Một thanh âm già nua truyền đến, quen thuộc mà thân thiết, nghe vào trong lỗ tai Khương Tư Nam, tinh thần lập tức chấn động, ánh mắt có chút nóng lên.

Dịch Thiên Cơ, cái sư tôn không đáng tin cậy kia của mình, lúc này đây cuối cùng đáng tin cậy một lần!

Ở trong tuyệt vọng, đột nhiên thấy được hi vọng chói mắt nhất, cái này để cho Khương Tư Nam làm sao không cảm kích? Làm sao không hưng phấn?

Giờ khắc này, Khương Tư Nam cảm thấy trong nội tâm tràn đầy cảm giác hạnh phúc!

Ba!

Một tiếng bạt tai truyền đến, La Côn bay tứ tung ra ngoài, hàm răng đều nát, phun ra từng ngụm từng ngụm máu tươi, nửa bên mặt sưng phù.

Khuôn mặt hắn vốn vô cùng anh tuấn, phong thần như ngọc, thần uy mênh mông cuồn cuộn, giờ phút này trở nên chật vật, vô cùng dữ tợn, trong ánh mắt tràn đầy lửa giận!

- Là ai? Cút ra đây cho ta!

Hắn ngửa mặt lên trời gào thét, phẫn nộ như núi lửa bộc phát ra, mang tất cả Thiên Địa.

Ba!

Lại là một cái tát phiến đến, tuy La Côn sớm có phòng bị, nhưng không cách nào ngăn cản, phảng phất như có một tầng Thiên Địa đại thế ngưng tụ hư không, để cho toàn thân hắn bị giam cầm, trơ mắt nhìn cái tát kia phiến lên mặt mình.

Một tát này lực lượng càng lớn, lập tức bay tứ tung hơn vạn trượng, nửa bên mặt khác cũng sưng, nện ở trên đất, ầm ầm, một ngọn núi lửa bị đập vỡ, dâng ra nham tương vô tận, bao phủ cả thân hình hắn.

La Côn vô cùng chật vật, từ trong nham thạch vọt ra, miệng lớn ho ra máu, nhưng lại không dám gọi ầm ĩ rồi, trong ánh mắt đều là thần sắc sợ hãi.

- Vương giả? Dĩ nhiên là một Vương giả!

Vừa rồi cái kia khống chế hư không, ngưng tụ Thiên Địa đại thế, chỉ có Vương giả mới có thể làm được, giờ phút này hắn mới ý thức tới, ra tay với hắn dĩ nhiên là một Vương giả!

Nhưng mà, hắn buồn bực chính là, một Vương giả đứng ở đỉnh phong của thế giới này, vậy mà sẽ đánh lén mình.

- Sư tôn, sư tôn là ngươi sao?

Khương Tư Nam lớn tiếng kêu lên, trong ánh mắt tràn đầy thần sắc kích động.

Giờ phút này, ngay cả Ma Kha cũng ngừng lại, đã nghe được La Côn nói, trong nội tâm run rẩy, cẩn thận từng li từng tí đề phòng chung quanh.

Mà trong ánh mắt Tịch Diệt Thái Tử, lại lòe ra một đạo dị sắc.

- Xú tiểu tử, gào to như thế làm gì, một chút cũng không bình tĩnh! Đương nhiên là sư tôn anh minh thần võ, đệ nhất thiên hạ của ngươi rồi!

Sau một khắc, một thân ảnh già nua hiện ra ở trong hư không, râu bạc trắng áo bào trắng, ánh mắt như Tinh Không thâm thúy, thoạt nhìn rất bình thường, nhưng mà đứng ở trên hư không, đã có một loại khí tức thần bí để cho người nhịn không được cúng bái.

Khương Tư Nam nhìn khuôn mặt quen thuộc của lão giả, có chút hèn mọn bỉ ổi, không phải Dịch Thiên Cơ còn có thể là ai? Ánh mắt không khỏi đỏ lên.

- Hảo tiểu tử, chưa cho sư tôn ta mất mặt, tuy tu vi còn yếu, nhưng mà đạo tâm chắc chắn, lưng không cong, chỉ cần giữ vững bản tâm, đợi một thời gian, hai con chó chết này cũng không quá đáng là gà đất chó kiểng!

Dịch Thiên Cơ vỗ vỗ bả vai Khương Tư Nam, trong ánh mắt lộ ra mỉm cười.

Khương Tư Nam nhẹ gật đầu, nhếch miệng cười không ngừng, biết rõ Dịch Thiên Cơ đến, hôm nay nguy cơ cuối cùng là giải trừ.

Tuy hắn không biết tu vi chân thật của Dịch Thiên Cơ, nhưng ít nhất cũng là Vương Thiên Cảnh, ở đỉnh phong nhất của Chân Cương Đại Lục, đối phó hai Ma tộc Thông Thiên Cảnh, là sự tình trong nháy mắt.

- Chính là ngươi, đuổi giết đệ tử của ta, còn tuyên bố muốn lấy tính mệnh của hắn sao?

Dịch Thiên Cơ trừng mắt, nhìn về phía Ma Kha, lập tức để cho sắc mặt Ma Kha trắng bệch, hai chân hư nhuyễn, nội tâm ngăn không được run rẩy.

Đây chính là một Vương giả, Vương giả giận dữ, thây người nằm xuống trăm vạn, long trời lở đất, cường giả cấp bậc này cường đại đến ngay cả thiên địa cũng có thể khống chế.

Ma Kha nói lắp bắp:

- Trận Vương tiền bối, cũng không phải ta muốn truy sát lệnh đồ, mà là hắn trước đoạt Long Huyết Quả Thụ của ta...

Dịch Thiên Cơ cười lạnh một tiếng nói:

- Đoạt Long Huyết Quả Thụ của ngươi? Đồ đệ Dịch Thiên Cơ ta có thể vừa ý đồ đạc của ngươi, là phúc phần của ngươi, ngươi vậy mà không tán thưởng dám can đảm đuổi giết hắn? Chán sống sao?

Dịch Thiên Cơ vô cùng bá khí, lẽ thẳng khí hùng, nghe vào lỗ tai Khương Tư Nam, đều cảm giác được một hồi kính nể tự đáy lòng.

Sư tôn của mình thật là quá vô sỉ, lẽ thẳng khí hùng như vậy cũng nói được, đổi lại mình cũng khẳng định nói không nên lời, trong lúc nhất thời cảm giác hình tượng Dịch Thiên Cơ ở trong lòng mình, lại cao lớn lên!

Coi như là Tịch Diệt Thái Tử, cũng một đầu hắc tuyến, khóe miệng có chút run rẩy.

Ma Kha lập tức trợn tròn mắt, không còn bộ dáng không ai bì nổi, thoạt nhìn có chút đáng thương, dịu dàng ngoan ngoãn.

- Ngươi truy sát đệ tử ta, hại hắn cơ hồ sắp chết, hôm nay ta cũng không lấy lớn hiếp nhỏ, tha mạng chó của ngươi, nhưng mà tất yếu khiển trách là phải có, đoạn ngươi hai tay a!

Dịch Thiên Cơ cười lạnh một tiếng, lập tức liền xuất thủ, hắn đứng thẳng trên hư không, trong ánh mắt có hai đạo thần quang sáng chói bắn ra, như thông thiên thần kiếm, tản ra thần mang sắc bén, tràn ngập mà ra.

Sắc mặt Ma Kha lập tức đại biến, thân hình khẽ động muốn đào thoát, nhưng mà một cỗ lực lượng không hiểu giam cầm hắn lại, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn hai đạo thần quang kia phóng tới.

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện