Chương 302: Một bước một sát cơ

Chương 302: Một bước một sát cơ

Người của các đại trận doanh nhìn nhau một cái, trong tròng mắt của bọn họ rõ ràng mang theo cảnh giác cùng nghi kỵ, tiếp đó, sẽ phải xem ai có thể được vật Thiên Tôn lưu lại trước.

- Ô...ô...n...g, ô...ô...n...g!

Từng làn gió phất qua, rất nhiều thân ảnh gào thét lao ra, cực nhanh đánh về cánh cửa phía trước, nhưng bọn họ mới vừa bước ra vài bước, mặt đất đột nhiên sáng lên.

- Cẩn thận, có bẫy rập.

Một người la lên, nhưng đã muộn, những người lao ra kia trong nháy mắt bị văn lộ lưu động bao phủ, mặt đất đột ngột đâm ra lợi nhận đáng sợ, một người không có chú ý lòng đất, thân thể bị xuyên thấu từ phía dưới, cắm thẳng vào đầu, tử trạng vô cùng thê thảm.

Còn có một người bị Ác Long công kích, trong lòng đất bỗng nhiên xuất hiện mấy con Ác Long, đồng thời cắn xé về phía hắn, Tinh Hồn của người nọ nháy mắt bạo phát, ngón tay bắn ra phía trước, hóa thành huyết chỉ kinh khủng, không gian chung quanh như hóa thành huyết quang đáng sợ, thân thể của Ác Long phía trước bạo liệt lên, sau đó âm thanh ào ào truyền ra, hóa thành mưa máu.

Đồng thời tả chưởng của hắn vỗ về phía sau, nhanh như thiểm điện, cước bộ không quên xung kích ra, nhưng quang văn trên mặt đất duy trì sáng lên liên tục, vài mũi tên rực rỡ đáng sợ sát phạt tới, như thiểm điện kim sắc, còn có xúc tu xuất hiện, cuốn lấy hai chân của hắn, ánh mắt người nọ lộ ra sợ hãi cực độ, sau đó bị giết chết.

Người lao ra, không có một cái sống, toàn bộ chết, tu vi của bọn họ, đều là Nguyên Phủ cửu trọng, chưởng khống lực lượng ý chí cường đại.

- Một bước một sát cơ!

Nội tâm mọi người rung động thật sâu, bọn họ chính mắt thấy mấy người kia tử vong cũng không dám bước ra cứu viện, thậm chí, bộ pháp của bọn họ đều không dám tùy ý động, chỉ cần khẽ nhúc nhích, thì có khả năng dẫn động Thần Văn công kích hủy diệt.

- So với thí luyện trước kia thì nguy hiểm hơn.

Chỉ nghe một người mở miệng, chính là một lão giả của Đan Vương điện, chỉ nghe hắn mở miệng nói:

- Lần trước ta cũng tới, trong thành cổ có thật nhiều Thần Văn bẫy rập, nhưng chắc chắn sẽ không đều bẫy rập Tam giai đỉnh phong như vậy, chúng ta có thể trực tiếp thấy Thiên Tôn hư ảnh, nhưng một bước một sát, mỗi một bước, đều tràn ngập sát cơ, ta tuyệt đối tin tưởng, đây mới thực là Thiên Tôn tu đạo tràng.

Mọi người chấp nhận gật đầu, này so với dĩ vãng, nguy hiểm hơn quá nhiều.

- Một bước một giết, không thể ngự không, mặc dù gần trong gang tấc, lại như chỉ xích thiên nhai, muốn đi tới, khó như lên trời.

- Có biện pháp gì không?

Thanh âm của Thiên Viêm tông Triệu Liệt rất lớn, nhìn mọi người mở miệng hỏi, vừa rồi hắn suýt nữa đi ra ngoài, hắn đang nghĩ, nếu như hắn đi ra ngoài, có thể chống lại những công kích hủy diệt kia hay không.

- Dĩ vãng gặp phải Thần Văn bẫy rập chỉ có hai loại biện pháp, thứ nhất bằng vào thực lực cường đại xông vào; thứ hai Thần Văn Sư từng bước phá giải, nhưng bây giờ, vô luận là loại biện pháp nào, độ khó đều lớn hơn trước quá nhiều, nguy hiểm gấp mười gấp trăm lần.

Lão giả kia thản nhiên nói, làm cho thần sắc của mọi người trầm xuống, cứ như vậy, không người nào dám xông loạn.

- Chư vị đại sư, nên là lúc các ngươi biểu hiện.

Lúc này, một lão giả của Thiên Viêm tông mở miệng nói, làm cho thần sắc của đám Thần Văn Sư hơi có chút biến hóa, tình cảnh như thế là bọn hắn không muốn nhìn thấy.

- Ta? Phải có một khoảng thời gian cảm giác.

Thần Văn Sư của Thiên Viêm tông mở miệng nói.

- Được.

Thế lực khắp nơi đều giao lưu cùng các Thần Văn Sư, bên Trích Tinh phủ, đám người Tần Vấn Thiên ở trong một Thần Văn phong ấn, mặt đất như cắt đứt khỏi địa phương khác, bọn họ ở trong phong bạo kia chịu ảnh hưởng ít nhất, chỉ thấy ánh mắt đám người Dương Phàm nhìn đám người Tần Vấn Thiên, Dương Phàm mở miệng nói:

- Bạch Lộc thư viện thu được giao lưu hội đệ nhất, hiện tại cần các ngươi xuất lực.

- Ta sẽ làm hết sức.

Tần Vấn Thiên nhìn Dương Phàm nói, Dương Phàm khẽ gật đầu, nhìn về phía Lý gia tam lão cùng với thanh niên Luyện Yêu Tông:

- Nếu người nào có thể phá giải, Trích Tinh phủ tất có thâm tạ.

Mấy người nhao nhao gật đầu, nhưng tâm như gương sáng, thời điểm cần lợi dụng bọn họ ngược lại rất khách khí nha.

Tần Vấn Thiên nhắm mắt, an tĩnh cảm giác hết thảy trong không gian này, tuy có chút Thần Văn khắc họa vô cùng huyền diệu, nhìn không thấy bộ dạng, nhưng có thể cảm giác được, lúc đầu Phong Cốc đại sư để cho bọn họ tìm ra Thần Văn, cũng là như thế, bất quá Thần Văn nơi này, hiển nhiên không phải ngày trước Phong Cốc đại sư dành cho Thần Văn có thể đánh đồng.

Phóng thích Tâm Thức, nội tâm Tần Vấn Thiên lại hơi rung lên, hắn thấy được một hình ảnh đáng sợ.

Một bước một sát cơ, mỗi một bước, đều chất chứa Thần Văn công kích, toàn bộ đều là Thần Văn Tam giai.

Nếu chỉ như vậy, như trước không làm khó được những Thần Văn Đại Sư kia, vẫn có thể phá giải, chân chính làm Tần Vấn Thiên rung động là, những Thần Văn này một vòng tiếp một vòng, mặc dù ngươi hủy diệt một đoạn, cũng không ảnh hưởng một đoạn khác hay những văn lộ xung quanh khác tụ thành Thần Văn công kích, này không phải Thần Văn phân tán độc lập, mà là một Thần Văn chỉnh thể.

Thần Văn trong cả không gian, là một chỉnh thể, rút giây động rừng.

Hắn đi ra ngoài, có thể chậm rãi phá giải Thần Văn, nhưng thời điểm phá giải Thần Văn, có lẽ Thần Văn Sư đã bị Thần Văn dẫn động khác giết chết, làm sao tiếp tục nữa?

Mặc dù lực cảm ứng của Thần Văn Đại Sư khác không bằng Tần Vấn Thiên, nhưng qua chút thời gian, thần sắc của bọn họ cũng từ từ biến hóa, chỉ thấy một người mở miệng nói:

- Thần Văn này, không cách nào phá giải.

- Không cách nào phá giải?

Không ít người sầm mặt lại, không cách nào phá giải, vậy cũng chỉ có thể xông vào, mà vừa rồi kết cục những người kia bọn họ thấy được, toàn bộ đều chết.

Ánh mắt của Chu Sát nhìn về phía Tần Vấn Thiên, thấy Tần Vấn Thiên mở mắt liền nói:

- Ngươi cảm giác với Thần Văn rất mạnh, cần bao lâu mới có thể phá giải?

- Rất khó, ta không có nắm chắc.

Tần Vấn Thiên đáp lại, Chu Sát nhíu mày nói:

- Ta cho ngươi bảy ngày thời gian.

Dứt lời, hắn liền nhắm mắt lại.

Bảy ngày, hắn thấy đã rất lâu rồi.

Nếu như Tần Vấn Thiên không cách nào phá giải, như vậy chỉ có thể xông vào.

Trong mắt Tần Vấn Thiên hiện lên một tia lãnh quang, sau đó nhắm mắt lại không nói gì, tiếp tục an tĩnh cảm thụ.

Không nói Trích Tinh phủ, hắn muốn tiếp tục đi về phía trước, nhất định phải phá giải Thần Văn.

Khó hơn nữa, cũng phải phá.

Thời gian từng chút trôi qua, không người nào dám hành động thiếu suy nghĩ, Tần Vấn Thiên không có đi tìm hiểu phá giải từng Thần Văn, mà muốn in cả không gian này vào trong đầu.

Hắn tin tưởng, nghiên cứu từng Thần Văn, là tuyệt đối không thể phá giải, như vậy thì chỉ có một con đường, từ trên chỉnh thể tìm kiếm phương pháp phá giải.



Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện