Chương 333: Không phải vật trong ao (2)

Chương 333: Không phải vật trong ao (2)

Tần Vấn Thiên lắc đầu nói:

- Chẳng qua tiền bối chỉ nói có Tứ giai đại sư muốn gặp ta, một không nói đối phương tên họ là gì, hai không nói gặp Tần mỗ có chuyện gì, chẳng qua là hiệu lệnh một tiếng, chẳng lẽ ta phải chạy tới bái kiến sao? Ta đã không cầu bọn hắn, cũng không từng được bọn họ ân huệ, làm như vậy, chẳng phải là hạ mình, chẳng lẽ tiền bối thích hạ mình như vậy?

Bạch Lộc Du híp mắt lại, cười nói:

- Nhanh mồm nhanh miệng, nếu như thế, ta liền đi báo cho chư vị đại sư biết, để cho bọn họ tới bái kiến “Tần đại sư” .

Bạch Lộc Du vừa dứt lời, phẩy tay áo bỏ đi, thanh niên phía sau hắn nhìn Tần Vấn Thiên, ánh mắt sắc bén, trong mắt lại ẩn ẩn có một tia cười lạnh.

Ba người rời đi, đôi mắt đẹp của Bạch Lộc Di lại lộ ra vài phần rầu rỉ, nhìn Tần Vấn Thiên nói:

- Những này qua ngươi bế quan, ngoại giới truyền ra tin tức, nói ngươi chiếm được Thiên Tôn cổ thư, Bạch Lộc Du chính là con của Bạch Lộc Động trưởng lão, mục đích hắn tới ngươi cũng nên tinh tường, hôm nay chuyến đi này, Thần Văn Đại Sư dắt tay nhau mà đến, tới thế hung mãnh.

Tần Vấn Thiên nhẹ nhàng gật đầu, chậm rãi đứng dậy, nhìn thấy Bạch Lộc Di tiều tụy, không khỏi cười nói:

- Không sao cả, nếu như bọn họ khinh người quá đáng, ta đương nhiên sẽ không để cho bọn họ sống khá giả.

Bạch Lộc Di thấy Tần Vấn Thiên mỉm cười, đôi mắt đẹp đột nhiên sáng lên, thấp giọng nói:

- Lần này, thật đột phá?

- Ân.

Tần Vấn Thiên mỉm cười gật đầu.

- Thật?

Bạch Lộc Di lại hỏi.

- Thật.

Tần Vấn Thiên tiếp tục gật đầu.

- Là Tứ giai, không có gạt ta?

Bạch Lộc Di hỏi mãi, ánh mắt của nàng dị sắc càng ngày càng đậm, dường như đã kích động không chịu được.

Tứ giai, Tứ giai không đến mười chín tuổi.

Tần Vấn Thiên đảo cặp mắt trắng dã, đi tới, gõ xuống đầu Bạch Lộc Di, cười nói:

- Thiên chân vạn xác, không có lừa ngươi.

- Thật tốt quá.

Bạch Lộc Di lộ ra thần sắc kích động, thân thể thậm chí không nhịn được nhảy dựng lên, kích động đến ôm Tần Vấn Thiên, trong miệng còn thì thào nói nhỏ:

- Trời ạ, ta dĩ nhiên chính mắt thấy một vị Thần Văn Đại Sư Tứ giai không đến mười chín tuổi, đây là muốn sáng tạo lịch sử của Vọng Châu Thành, quá điên cuồng, Tần Vấn Thiên, ngươi quá điên cuồng.

- ...

Tần Vấn Thiên không nghĩ tới Bạch Lộc Di kích động thành như vậy, cảm giác trên cánh tay truyền tới cảm giác nhu mềm, con ngươi của Tần Vấn Thiên vẫn không nhúc nhích nhìn thiếu nữ thuần khiết kích động kia.

Tựa hồ cảm thụ được ánh mắt của Tần Vấn Thiên, Bạch Lộc Di sững sờ, sau đó ngừng lại, đôi mắt đẹp nhoáng vài cái, nhìn thoáng qua thân thể của mình đang dựa vào cánh tay của Tần Vấn Thiên, trên mặt nháy mắt hiện lên một tia đỏ ửng, hợp với khuôn mặt thanh thuần, làm cho Tần Vấn Thiên thấy ngây người.

Mặc dù đối với mỹ nữ sớm đã thành thói quen, lúc này Bạch Lộc Di đơn thuần quả thực thật đẹp.

Nàng hưng phấn, không chứa bất kỳ tạp chất.

- Ngươi chờ, ta đi giúp ngươi làm lớn sự tình một chút.

Con ngươi của Bạch Lộc Di đột nhiên sáng ngời, sau đó ly khai, như cảm giác được cái gì, Bạch Lộc Di xoa xoa đầu, quay đầu lại trừng Tần Vấn Thiên nói:

- Hỗn đản, lực lớn như vậy.

- Lúc này mới phát hiện.

Tần Vấn Thiên triệt để im lặng, sau đó lại thấy Bạch Lộc Di nhìn hắn cười một tiếng, bay nhanh ly khai.

- Làm lớn sự tình chuyện một chút?

Tần Vấn Thiên nhìn bóng lưng mạn diệu kia, con ngươi chớp chớp, nha đầu kia, thật đúng là e sợ cho thiên hạ không loạn a.

Không bao lâu, Tần Vấn Thiên liền thấy một nhóm thân ảnh hạo đãng mà đến, trong những người này không ít đều là tóc trắng râu trắng, tiên phong đạo cốt, cũng có một chút thần thái hòa ái, con mắt uẩn tinh mang, nhưng vô luận bề ngoài làm sao, khí chất của bọn họ, đều mang một cỗ khí tức giống nhau, đó chính là ngạo khí.

Thần Văn Đại Sư lợi hại, từ trước đến nay đều được người thờ phụng, được người tôn kính, các đại thế lực đều nguyện ý ra giá lớn bồi dưỡng bọn họ, chỉ cần bọn họ nguyện ý.

Thần Văn Đại Sư Tứ giai chưa bao giờ thiếu khuyết tài phú, cũng sẽ không thiếu khuyết danh tiếng, đi tới chỗ nào, cũng như chúng tinh phủng nguyệt, mặc dù vào lúc này, sau lưng mấy vị lão giả, đều có cường giả Nguyên Phủ thượng tam trọng hộ vệ an toàn của bọn họ.

Một chút người ở trên Võ Đạo thành tựu có hạn, nếu như bọn họ ở trên Thần Văn có thiên phú, sẽ phía thời gian dài nghiên cứu Thần Văn, bởi vậy mặc dù là Thần Văn Đại Sư Tứ giai, lại khả năng chỉ là Nguyên Phủ cảnh, bởi vậy bọn họ cần hộ vệ, tự nhiên cũng có người nguyện ý làm hộ vệ của bọn họ.

Ngạo khí, liền không thể tránh được.

Khi bọn hắn xuất hiện ở đối diện Tần Vấn Thiên, Tần Vấn Thiên cảm thụ được khí tràng của những Thần Văn Đại Sư này, cực kỳ cường liệt.

- Hai vị Thiên Cương, cái khác, đều là Nguyên Phủ, thấp nhất thậm chí chỉ là Nguyên Phủ cảnh ngũ trọng.

Tần Vấn Thiên quét mắt qua một cái, liền biết được tu vi của những người này, Nguyên Phủ cảnh, hắn có thể trực tiếp nhìn ra, không thể nhìn ra, tự nhiên là Thiên Cương cảnh.

Trong đó một vị cường giả Thiên Cương cảnh, Tần Vấn Thiên thậm chí nhận thức.

- Bái kiến Phong Cốc đại sư.

Chỉ thấy Tần Vấn Thiên nhìn một vị Thiên Cương thi lễ, có chút khách khí, lần trước Trích Tinh Phủ giao lưu hội, chính là Phong Cốc đại sư làm trọng tài, hơn nữa đối với hắn có chút tán thưởng.

Phong Cốc đại sư mỉm cười gật đầu, ánh mắt của hắn lại nhìn chằm chằm xung quanh Tần Vấn Thiên, trong mắt phong mang lóng lánh, tâm bắt đầu nhảy lên, tựa hồ thấy được việc cực kỳ chấn kinh.

- Lần trước Trích Tinh Phủ từ biệt, ta liền nhìn ra ngươi không phải vật trong ao, bây giờ, quả nhiên lại có cơ duyên, đương nhiên cũng là chính ngươi nỗ lực tranh thủ chiếm được, chúc mừng.

Phong Cốc nhìn Tần Vấn Thiên mỉm cười gật đầu, lấy lễ đối đãi, giọng nói bình thản, một chút cũng không có ý tứ khinh thường.

Tần Vấn Thiên rất dễ dàng từ trên người Phong Cốc đại sư cảm nhận được ý thân cận, hắn cũng minh bạch hàm nghĩa mà Phong Cốc đại sư nói, cười gật đầu đáp lại:

- Vãn bối vận khí không tệ, lúc đầu Thần Văn của đại sư, cũng để cho vãn bối được ích lợi không nhỏ, hôm nay gặp lại đại sư, phải nói một tiếng cảm tạ.

Nói xong, Tần Vấn Thiên lần nữa thi lễ, có chút chân thành.

- Được.

Phong Cốc đại sư mỉm cười gật đầu, cước bộ của hắn hơi dời qua bên cạnh, tựa hồ có ý cùng những người khác kéo ra một chút khoảng cách, nhưng trong lòng thì thầm than, người này, tuyệt không phải vật trong ao a, sau này tất hóa Ứng Long nhảy Cửu Thiên.

Bây giờ, chỉ có thể giao hảo, mà không thể đắc tội.



Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện