Chương 99: Mộng huyễn thiên đường (1)

Dịch giả : Tinh Vặn

Nguồn:metruyen.com

Share by : MTQ - Banlong.us

Trong Lục Đại Thánh Điện, đều có nhân tuyển cho chức điện chủ. Cũng chính là bồi dưỡng người nối nghiệp cho các đại thánh điện. Chỉ có những cường giả tài trí, hơn nữa có thành tựu nhất định mới được vinh quang này. Nhưng trong lịch sử, có thể trở thành nhân tuyển điện chủ Lục Đại Thánh Điện, ít nhất cũng là tu vi thất giai. Hơn nữa tuyệt không chỉ có một người. Trước không nói nhân tuyển sẽ có lúc chết trận trong chiến tranh, tâm tính của hắn cũng cần thời gian khảo nghiệm. Việc này quan hệ đến tương lai Lục Đại Thánh Điện, thậm chí là Liên Minh Thánh Điện. Bất cứ tòa thánh điện nào đều sẽ không tự tiện ra quyết định.

Nhân tuyển trẻ tuổi giống người trước mắt này, mọi người chưa từng nghe nói qua, đừng nói tới vẫn là nhân tuyển duy nhất. Bỗng chốc mọi người có chút khó tiếp nhận.

Mà ngay lúc này, Ảnh Tùy Phong cũng mở miệng.

“Nàng gái Thải Nhi bên cạnh Long Hạo Thần, cũng là nhân tuyển duy nhất cho đời điện chủ tiếp theo của Thích Khách Thánh Điện chúng ta. Tình huống tương tự Long Hạo Thần. Nàng bởi vì chấp hành nhiệm vụ Liệp ma Đoàn trước đó mà sử dụng năng lực cấm kỵ, bởi vậy tạm thời mất đi thị giác, thính giác, vị giác và khứu giác, cho nên không thể hướng các vị hành lễ, xin tha thứ cho.”

Lời nói của Hàn Khiếm và Ảnh Tùy Phong không thể nghi ngờ hù dọa mấy vị này, cũng khiến Long Hạo Thần kinh sợ trợn mắt há hốc mồm. Liên Minh Thánh Điện tổng cộng chỉ là Lục Đại Thánh Điện, lúc này thế nhưng có hai đại thánh điện biểu thị đời điện thủ tiếp theo, chỉ có duy nhất một truyền nhân. Hơn nữa thoạt nhìn thì hai người này chỉ là con nít mà thôi! Người của thánh điện khác hoàn toàn không thể hiểu nổi suy nghĩ của Kỵ Sĩ Thánh Điện, Thích Khách Thánh Điện. Trước không nói tâm tính của hai đứa trẻ này như thế nào, hai đại thánh điện có thể khẳng định bọn họ sống tới lúc kế thừa vị trí điện chủ? Chỉ sợ hiện tại họ còn chưa tới hai mươi tuổi, hơn nữa còn là thành viên Liệp ma Đoàn. Liệp ma Đoàn dĩ nhiên từ tinh ngươi tổ thành, nhưng lúc chấp hành nhiệm vụ đối mặt nguy hiểm cũng cực lớn.

Vị mục sư bị Hàn Khiếm gọi là Lăng huynh lên tiếng.

“Nếu đã vậy, cứ mời hai bạn nhỏ nghe đi. Nhưng mà, lão Hàn, ông mang đến tin tức cũng quá rung động đi! Truyền nhân duy nhất, các người muốn làm cái gì?”

Hàn Khiếm mỉm cười, bí hiểm nói.

“Chuyện này hy vọng các vị giữ bí mật giùm. Người mình biết thì không sao, nếu để ma tộc biết thì rắc rối to.”

Lão giả tóc trắng ngồi ở chủ vị gật đầu nói.

“Hàn Khiếm nói đúng, các người ai ra ngoài không được nói bậy. Hai bạn nhỏ này cũng khá đấy. Hàn Khiếm, Ảnh Tùy Phong, hai đại thánh điện các người thật sự nhặt được bảo!”

Đối diện lão giả tóc trắng này, Hàn Khiếm khom người hành lễ vãn bối, cung kính nói.

“Cảm ơn thánh giả đại nhân có lời khen.”

Lão giả tóc trắng mỉm cười, gật đầu, ánh mắt lần nữa xẹt qua người Long Hạo Thần, khẽ cảm thán.

“Đáng tiếc, đáng tiếc.”

Hàn Khiếm cười hì hì. Đương nhiên ông biết lão giả tóc trắng nói đáng tiếc là có ý gì. Hiển nhiên ông đáng tiếc Long Hạo Thần không phải thuộc về Mục Sư Thánh Điện. Thực hiển nhiên, lấy thiên phú của Long Hạo Thần, nếu ở tại Mục Sư Thánh Điện, nhất định cũng trở thành mục sư tuổi trẻ nhất, chỉ sợ vị trí truyền nhân duy nhất không thoát được. Đương nhiên loại tình huống này không thể xảy ra, đừng quên phụ thân của Long Hạo Thần là ai.

Mục sư họ Lăng nói.

“Chúng ta tiếp tục mở hội đi.”

Hàn Khiếm gật đầu, nhỏ giọng nói với Long Hạo Thần.

“Hạo Thần, vị này chính là Lăng Tiếu gia gia, lát nữa kết thúc họp, ngươi phải cảm tạ Lăng gia gia này đàng hoàng. Vết thương của ngươi hơn một nửa là do ông ấy chữa khỏi.”

Nói xong câu đó, Hàn Khiếm ngồi trở lại vị trí cũ, tiếp tục họp.

Long Hạo Thần không nghĩ tới vị mục sư nghiêm khắc như thế lại là người chữa thương cho mình. Tuy hôn mê đã hai ngày, nhưng hắn vẫn cảm giác được một luồng linh lực ấm áp đang quanh quẩn trong cơ thể. Kinh mạch bị tổn hại dường như được linh lực ấm áp tu sửa hồi phục. Không cần nghi ngờ, chính là do mục sư đại nhân này.

Mặc áo choàng dài màu vàng, đại biểu cũng tới bậc thánh giả đi. Nếu đã vậy, lão giả tóc trắng lại tới cấp bậc gì? Nhìn qua địa vị của ông tại đây không ai sánh bằng, dường như mọi người đều là vãn bối của ông!

Lăng Tiếu nói.

“Ta tiếp tục báo cáo cho các vị tình huống trước mắt. Chúng ta đã quét dọn xong chiến trường, lần này, Trấn Nam quan có thể nói là tổn thất thảm trọng. Làm quan chấp chính Trấn Nam quan, ta gánh vác toàn bộ trách nhiệm. Chỉ huy không tốt, ta sẽ hướng liên minh kiểm điểm.”

Hàn Khiếm thở dài một tiếng.

“Lăng huynh, không thể nói như vậy, chuyện này sao có thể trách ngươi? Kẻ địch đến thật sự quá đột ngột. Mười hai ma thần cùng đến, hơn nữa có một nửa là ma thần đứng hạng trước ba mươi sáu. Trận thế như vậy, sợ là bất cứ tòa hùng quan nào đều không thể ngăn cản. Ma tộc lần này không biết nổi điên cái gì, nếu không phải có lão Lăng ở đó, cho dù chúng ta chạy tới thì chỉ sợ uổng công.”

Mắt Lăng Tiếu có chút ảm đạm, thở dài một tiếng, nói.

“Tuy rằng không biết vì sao ma tộc làm như vậy, nhưng lần này chúng ta tổn thất quá thảm. Thủ quân hơn hai mươi vạn đóng tại Trấn Nam quan, trước mắt chỉ còn dư hơn năm vạn, trong đó có một nửa bị thương. Ma Đạo đại pháo của Trấn Nam quan toàn bộ phá hủy. Mục Sư Đoàn của tổng điện Mục Sư Thánh Điện chúng ta, có một phần ba chết, trên bát giai, mục sư cấp Hồng Y Giáo Chủ chết hơn sáu vị.”

Nói đến đây ông nhịn không được nữa, bàn tay đặt trên bàn, trong mắt tràn ngập thống khổ.

Lão giả tóc bạc nhíu mày, nói.

“Lăng Tiếu, bình tĩnh một chút, hiện tại ngươi là người chỉ huy Mục Sư Thánh Điện, sao có thể xúc động như vậy?”

Lăng Tiếu cung kính hướng lão giả tóc bạc cúi đầu, nói.

“Vâng, ông nội.”

Hai chữ ông nội vừa ra, Long Hạo Thần chấn động. Vị này chính là thánh giả! Mà ông nội của thánh giả, chỉ sợ tuổi của lão giả hơn hai trăm rồi. Đây là ngoài Liệp ma Đoàn truyền kỳ ra, Long Hạo Thần gặp qua người lớn tuổi. Hơn nữa lão giả này trên người tản ra khí thế so với sáu vị đó không chút kém cỏi.

Khống chế cảm xúc, Lăng Tiếu tiếp tục nói.

“Trận đại chiến này, Trấn Nam quan tiêu hao toàn bộ, có thể nói là trở lại căn bản. Nếu không có Hàn huynh và Ảnh huynh dẫn viện quân đúng lúc đuổi tới, kết quả cuối cùng chỉ sợ sẽ là Trấn Nam quan bị hủy diệt. Nhưng mà chúng ta cũng đồng dạng mang đến tổn thất to lớn cho kẻ địch.”

“Ma tộc tấn công bắt đầu từ nửa tháng trước, trước khi ấy không chút dấu hiệu. Thám tử của chúng ta tại ma tộc không ngờ một chút tin tức đều không có. Lần này ma tộc chẳng những điều động mười hai ma thần, điều khiển gần trăm vạn đại quân ngày đêm không ngừng mãnh liệt tấn công. Dúng ta dựa vào Trấn Nam quan trú đóng, tuy sau lại bị công phá, nhưng quân số ma tộc giảm bớt ít nhất một nửa, người bị thương vô số kể. Tuy rằng mười hai ma thần không chết, nhưng trong đó ít nhất có tám tên trọng thương nặng, trong thời gian ngắn không thể tham gia chiến đấu. Những cường giả từ thất giai trở lên của các tộc ma tộc chết trận nhiều gấp ba chúng ta.”

Thanh âm của Lăng Tiếu rốt cuộc có chút kích động. Đúng vậy! Nếu tính ra thì một trận chiến Trấn Nam quan này, không tính là Liên Minh Thánh Điện thua. Tuy suýt nữa bị công phá triệt để, nhưng họ đem đến tổn thất cho ma tộc cũng to lớn.

Tuy ma tộc nhân số nhiều, lãnh địa cũng gấp ba Liên Minh Thánh Điện, nhưng kẻ hy sinh dễ dàng bồi dưỡng, số lượng cường giả chân chính thì có hạn. Đừng nhìn cường đại ma tộc đứng hạng phía trước bẩm sinh có thực lực cực mạnh, nhưng năng lực sinh sản là vấn đề rất lớn, nếu không sao nhân loại có thể duy trì đến hiện nay?

Một trận chiến này, Trấn Nam quan hao binh tổn tướng, ma tộc cũng giống vậy. Đáng tiếc duy nhất là không thể giữ lại vài ma thần.

Hàn Khiếm nói.

“Lăng huynh yên tâm đi, chúng ta là viện quân nhóm đầu tiên tới. Khi nhận được tin tức cầu cứu của các người, liên minh sớm làm ra hành động, tập kết đại quân tiến đến chi viện. Trong vòng mười ngày, đội bạn hơn năm mươi vạn đại quân sẽ trước sau đuổi tới, nghe theo Trấn Nam quan điều khiển.”

Liên Minh Thánh Điện có thể cố thủ lãnh thổ mấy ngàn năm tuyệt không phải nhờ vận may. Toàn bộ liên minh có trọn bộ phương án ứng đối chiến tranh.

Chỗ giao giới giữa Liên Minh Thánh Điện và ma tộc có rất nhiều địa hình giống Khu Ma quan. Cho dù là Trấn Nam quan địa thế cũng rất phức tạp, tuy không giống như Khu Ma quan từng tấc đất là nơi hiểm yếu, nhưng bên trái Trấn Nam quan là hồ lớn mênh mông, trước mặt và bên phải là đồi núi. Việc này khiến ma tộc không thể vây thành, chỉ có thể từ chính diện hoặc mé bên tấn công.

Liên Minh Thánh Điện ở biên cảnh mỗi một trọng trấn đều trú đóng trọng binh. Lục Đại Thánh Điện chia ra đóng giữ sáu tòa hùng quan trọng yếu. Trừ này ra, đại quân chủ lực của Liên Minh Thánh Điện tập kết gần thánh thành, một khi bên nào xảy ra vấn đề, lập tức triệu tập viện quân đến viện trợ. Đây cũng là vì sao vị trí của thánh thành ở trung tâm Liên Minh Thánh Điện.

Lãnh địa của Liên Minh Thánh Điện không rộng lớn bằng ma tộc, nhưng cùng lúc, từ thánh thành tới sáu tòa hùng quan chỉ cần thời gian mười ngày, hành quân gấp là được. Cho nên tốc độ viện quân sẽ không chậm. Lần này Trấn Nam quan suýt mất, bên thánh thành đương nhiên sẽ mau chóng hỗ trợ.

Lăng Tiếu gật đầu nói.

“Vậy thì tốt. Ta đã ra lệnh cho công tượng, luyện kim bên thành thị khác tới Trấn Nam quan, trả phí tu sửa phòng thủ thành phố, tuyệt không thể để kẻ địch có cơ hội lẻn vào.”

Hàn Khiếm nói.

“Lăng huynh, biết ma tộc lần này vì cái gì đột nhiên phát động công kích mãnh liệt như vậy không? Gần mấy năm qua chưa từng xuất hiện tình huống thế này, bọn họ nhất định có âm mưu.”

Lăng Tiếu cười khổ nói.

“Chúng ta cũng là sau khi ma tộc tấn công mới hiểu được lý do. Còn không phải bởi vì Mộng Huyễn Thiên Đường.”

Nghe tới bốn chữ Mộng Huyễn Thiên Đường, Hàn Khiếm trên mặt lộ vẻ giật mình.

“Ý Lăng huynh là Mộng Huyễn Thiên Đường lại lần nữa mở ra?”

Lăng Tiếu gật đầu, nói.

“Cho dù là ông nội, cũng là gần mấy ngày nay mới cảm nhận được nguyên tố dao động đến từ Mộng Huyễn Thiên Đường. Trong một tháng, Mộng Huyễn Thiên Đường sẽ lại lần nữa mở ra.”

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện