Chương 43

Viên Tiêu nhất thời choáng váng cả đầu, bạn gái? Anh có bạn gái khi nào? Anh chỉ có bà xã thôi! Cô ấy còn đang ngồi ở trước mặt anh đây này! Mặc dù anh giao thiệp với khá nhiều người ở bên ngoài, nhưng vẫn duy trì khoảng cách thích hợp, chưa bao giờ chơi trò mập mờ gì, nhà anh còn có báu vật không biết phải yêu như thế nào, làm sao còn có thời gian đi để ý đến những hoa dại cỏ dại ở bên ngoài chứ!

Nghĩ tới nghĩ lui, có thể nói ra những lời như vậy cũng chỉ có một người: Chu Như! Anh len lén liếc nhìn Thang Viên, khuôn mặt Thang Viên vẫn tươi cười như cũ, nhưng xem ở trong mắt Viên Tiêu còn đáng sợ hơn so với vẻ mặt lạnh lùng của cô.

"Bánh trôi nhỏ…" Viên Tiêu đưa hai tay ra, kéo Thang Viên vào lòng, đầu anh cọ xát vào cổ cô: "Có người quấn lấy anh, làm sao bây giờ? Là Chu Như đó đó, anh đã nói với em rồi, anh tuyệt đối không làm chuyện có lỗi với em!"

"Nhưng người ta còn tự xưng là bạn gái của anh kìa." Trong mắt Thang Viên thoáng hiện ý cười xấu xa: "Vì sao em cảm thấy anh thật giống như đang bắt cá hai tay vậy?"

"Không có! Tuyệt đối không có!" Viên Tiêu lắc đầu như trống bỏi, hai mắt mở thật to, bộ mặt vô tội nói: "Anh chỉ cần một mình em thôi! Là do những người phụ nữ kia cứ bổ nhào về phía anh, có lẽ là vì sức quyến rũ của anh quá lớn chăng?"

"Tự kỷ!" Thang Viên dở khóc dở cười tát anh một cái, nụ cười trên mặt từ từ thu lại: "Em biết cô ta quấn lấy anh, nhưng anh định làm như thế nào?"

"Em không cần lo lắng chuyện này, giao cho anh là tốt rồi." Viên Tiêu nhẹ nhàng hôn lên má Thang Viên, khóe môi giương lên một độ cong tàn khốc. Vốn tưởng rằng mấy ngày nay ả ta không dây dưa với anh nữa, cho nên anh mới thả cho ả ta một con ngựa, nhưng ả ta lại ngu đến mức độ này, tự mình va vào trên họng súng, vậy thì đừng trách anh! Anh cũng không phải là thiện nam tín nữ gì, Viên Tiêu liếm liếm môi, vẻ mặt tràn đầy tàn nhẫn.

Thang Viên trong lúc vô tình nhìn thấy động tác này của anh, không nhịn được toàn thân run lên, cho dù là hiện tại, cô vẫn chưa thể quen với bộ dáng này của anh. Chỉ một cái nhìn là có thể ngửi thấy mùi máu tươi. Thang Viên xoa xoa huyệt thái dương, xem ra thật sự phải chờ tới ngày thói quen thành tự nhiên rồi. Nhưng cô lại không chán ghét bộ dáng này của anh, loại người không biết tốt xấu như thế nên bị hung hăng dạy dỗ một phen mới có thể thành thật! Xuống tay lưu tình. Ngược lại sẽ dung túng những kẻ đó làm bậy.

"Bánh trôi nhỏ, thế nào? Nhức đầu sao? Anh xoa cho em nhé!" Viên Tiêu nhìn thấy động tác của Thang Viên liền lập tức lại gần lấy lòng nói. "Không cần, anh trở về làm việc đi, một mình Viên Địch không chống đỡ được." Thang Viên đẩy Viên Tiêu ra, đứng dậy rót một ly trà, cầm trên tay từ từ uống.

"Sao em lại quan tâm đến anh ấy như vậy?" Viên Tiêu cắn môi, vừa mở miệng ra thì cả phòng liền tràn ngập mùi dấm.

"Đoán mò gì đó!" Thang Viên đưa chén sứ tới môi anh, uy anh uống một ngụm trà: "Em không hiểu chuyện làm ăn của các anh, nhưng…" Thang Viên dừng một chút mới tiếp tục nói: "Em hi vọng anh có thể cười đến cuối cùng."

Viên Tiêu hơi sững sờ, sau đó chậm rãi cúi thấp đầu, anh không biết cô lo lắng cho anh đến thế, anh cho rằng cô không quan tâm đến công việc của anh, thì ra cô vẫn một mực nhìn anh, ở nơi mà anh không nhìn thấy, yên lặng chú ý đến anh, vì anh mà cố gắng. Bánh trôi nhỏ… Bánh trôi nhỏ của anh… Viên Tiêu siết chặt nắm tay, anh sẽ không để cô lo lắng cho anh, anh phải nỗ lực vì cô bảo vệ một bầu trời yên bình!

Quen biết cô đã bảy năm rưỡi, tính tình của cô vẫn luôn bình tĩnh mà điềm đạm, anh biết cô thích một cuộc sống bình thản, anh tự cho rằng mình đối với cô rất tốt, tuy nhiên anh chưa bao giờ nghĩ tới cô lại một mực chờ đợi lo lắng khi ở bên anh.

"Anh về nhé." Viên Tiêu đứng lên, nắm tay Thang Viên thật chặt, không chút nào lưu luyến, xoay người đi ra cửa. Thang Viên nhìn bóng lưng thẳng tắp của anh, nụ cười trên mặt càng lúc càng tươi. Viên Tiêu của cô đã sớm có thể tự mình đảm đương một phía, kỳ thật cô căn bản không cần quan tâm đến bất kì chuyện gì. Người đàn ông của cô, đáng giá để cô trả giá tất cả tình yêu và tín nhiệm.

Kể từ ngày đó, Viên Tiêu cũng không gặp Thang Viên, mặc dù hai người sống ở đối diện nhau. Giống như lại trở về mấy ngày trước khi anh trở mặt với Viên Chiến, anh gần như làm việc ngày đêm không ngừng nghỉ, chăm chỉ đến mức ngay cả Viên Địch nhìn cũng phải chắc lưỡi, không biết anh lại bị cái gì kích thích. Nhưng kết quả cho sự nỗ lực của Viên Tiêu cũng thật rõ ràng, công ty Viên thị đang lặng lẽ thay đổi, thong thả mà kiên định tiến hành điều động một loạt nhân sự. Ngay cả mấy ông lão ngoan cố cũng phải vội vã bán cổ phiếu trong tay cho Viên Tiêu. Lúc này Viên thị đã sớm trải rộng người của Viên Tiêu và Viên Địch. Thế lực của Viên Chiến ở Viên thị đang bị hai anh em Viên Tiêu xâm chiếm từng chút một…

Bởi vì các tòa soạn ở thành phố R vô cùng chú ý đến chuyện nội chiến ở nhà họ Viên, vì thế, hễ Viên Chiến và Viên Tiêu có biến động nhỏ gì đều sẽ bị báo chí trắng trợn tô vẽ, khiến những người dân ở thành phố R nhìn xem nội đấu hào môn đến phát nghiện, ngay cả Viên Tiêu cũng tự mình mua báo, mỗi ngày đều xem với Viên Địch.

"Bài báo hôm nay viết thật tốt." Viên Tiêu lật ra một trang báo "Trò học từ thầy mà giỏi hơn thầy, thắng lợi của anh em nhà họ Viên trong tầm mắt." Nhìn bài báo tỉ mỉ một lần rồi ngẩng đầu lên cười híp mắt nói với Viên Địch.

"Em đang có ý tưởng gì?" Viên Địch để tờ báo xuống, nhíu mày nhìn về phía Viên Tiêu, trùng hợp bắt được vẻ tàn nhẫn nhanh chóng lóe lên trong mắt Viên Tiêu.

"Có muốn buông lỏng một chút không?" Khóe miệng Viên Tiêu cong lên một nụ cười tà ác, kéo ngăn kéo lấy một túi tài liệu ra. Viên Địch nhíu nhíu mày không lên tiếng.

"Hình ảnh độ nét cao, có video và ảnh chụp." Viên Tiêu rút ra một cái CD từ trong túi văn kiện bỏ vào máy vi tính. Trên màn ảnh máy vi tính nhất thời xuất hiện hai thân thể quấn chặt lấy nhau. Tiếng rên rỉ cao vút của người phụ nữ cùng với tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông nhất thời tràn ngập cả phòng làm việc. Thật giống như Viên Tiêu đã nói, hình ảnh cực kì rõ nét. Viên Địch chán ghét muốn dời tầm mắt đi, nhưng khi thấy rõ khuôn mặt của người phụ nữ dưới thân người đàn ông thì đột nhiên nhìn về phía Viên Tiêu: "Làm sao có được?"

"Camera siêu nhỏ tối tân nhất." Viên Tiêu ném dụng cụ trong tay vào ngực Viên Địch, liếc mắt nhìn màn ảnh máy vi tính nói: "Chậc chậc, ả đàn bà này ở hộp đêm chuyên môn mở một phòng bao dưỡng mấy tên mặt trắng nhỏ, chỉ là thời gian gần đây không thấy đi, không ngờ vận khí của em tốt như vậy, thật sự bắt được một lần."

"Em muốn phơi bày ra ánh sáng?"

"Nếu không anh cho rằng em hao phí sức lực lớn như vậy làm chuyện này làm gì? Người muốn tính kế em phải trả giá gấp trăm ngàn lần!" Viên Tiêu gắt gao nhìn chằm chằm màn ảnh máy vi tính, cặp mắt lóe ra ánh sáng lạnh lẽo.

Viên Địch đẩy đẩy kính mắt trên sống mũi, trầm ngâm một hồi rồi nói: "Có thể, một kích cuối cùng phải hung ác và chuẩn xác! Đây là một khởi đầu rất tốt." Viên Tiêu gật đầu không nói gì, mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần chọc phải cô, anh đều tuyệt đối không bỏ qua!

"Nói cho Trần Thịnh chuẩn bị sẵn sàng." Viên Địch gõ gõ bàn: "Chúng ta có thể thu hồi vốn trở về, trong kho hàng không có hàng dự trữ, trên công trường cũng không tồi, không có bất kì vấn đề gì."

"Đã biết." Viên Tiêu đưa tay lấy CD trong máy vi tính ra, bĩu môi, vẻ mặt khinh thường nói: "Dáng người thật kém, không bằng một phần ngàn của bánh trôi nhỏ nhà em." Nghĩ đến Thang Viên, trên mặt Viên Tiêu không kiềm hãm được hiện lên một nụ cười ấm áp, có thể so sánh với ánh nắng bên ngoài.

Ánh mắt Viên Địch dưới thấu kính chợt lóe, đẩy đẩy kính mắt hỏi: "Em xem qua?"

"Không có." Viên Tiêu trả lời theo bản năng. Sau khi nói xong mới phản ứng kịp chính mình mắc mưu, nhất thời xù lông: "Viên Địch, anh là tên biến thái thích dòm ngó người khác!"

Thì ra còn chưa có ăn vào miệng, thật vô dụng mà! Viên Địch liếc mắt nhìn Viên Tiêu, cũng không để ý đến anh, đứng dậy rời khỏi phòng làm việc, đi xuống lầu dưới thị sát, chỉ để lại Viên Tiêu tức giận đến giậm chân ở trong phòng.

Ngày hôm sau, khắp thành phố R đều bao phủ trong một bầu không khí nhiệt liệt, các tiệm bán báo gần như bị đạp sập, bài báo buổi sáng thành phố R trở thành hàng hóa được hoan nghênh nhất trong ngày hôm nay, không vì chuyện gì khác, chỉ vì trên báo có đăng một bức H rõ nét cực cao. Người dân nhanh tay thì xem báo đến nhiệt huyết sôi trào, người dân chậm tay thì không thể làm gì khác hơn là liên tục vỗ ngực buồn bã thất vọng, bọn họ cũng muốn xem tin tức kinh người như vậy nha! Thế nhưng không lâu sau liền nghe thấy trên web không chỉ có hình ảnh rõ nét mà còn có video!

Người dân thành phố R nhất thời chà sát tay thèm nhỏ dãi, có máy vi tính thì dùng trong máy vi tính, không máy vi tính thì dùng điện thoại di động. Tin tức trong ngày được đặt tên là "Cuộc sống thối nát của thiên kim Chu thị, có hình ảnh và sự thật!" ở thành phố R đã nhấc lên làn sóng vô cùng không hài hòa. Cũng trong ngày này, Chu Như bị toàn thể người dân trong thành phố nhìn qua mấy lần, so với xe công cộng còn công cộng hơn.

Chuyện ầm ĩ lớn như vậy, nhà họ Chu dĩ nhiên không thể không biết, mặc dù cuộc sống cá nhân không quá sạch sẽ, nhưng đó cũng chỉ ở trong bóng tối mà thôi, ở bên ngoài cô ả vẫn là đại tiểu thư nhà họ Chu nổi tiếng tự phụ, vậy mà hôm nay tất cả bản tính của cô ả đều bị bại lộ dưới ánh mặt trời, Chu Như vừa thẹn lại vừa tức, ngay cả cửa cũng không dám bước ra. Cha Chu lần đầu tiên dùng roi đánh cô ả, toàn thân Chu Như đau nhức đến cùng cực, trong lòng cô ả lại vô cùng khó chịu, thể xác và tinh thần đồng thời bị hành hạ làm cho cô ả gần như sắp phát điên.

Cô ả thề ở trong lòng, nhất định phải bắt kẻ dám can đảm hãm hại cô ả trả giá gấp trăm lần!

Nhưng Chu Như tra tới tra lui lại tra đến trên đầu nhà mình! Chính là tòa soạn của nhà bọn họ đã phơi bày tin tức này ra ánh sáng! Mặc dù tính tình của Chu Như hơi điêu ngoa một chút, nhưng tuyệt đối không phải là người ngu, nhiều năm như vậy coi như là mưa dầm thấm đất cũng hiểu được một số thủ đoạn nhỏ trên thương trường, gần như tại mốt khắc khi tra đến trên đầu nhà mình kia, cô ả liền hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.

Viên Tiêu, trừ anh ta ra thì không còn ai khác!

Chu Như hận đến cắn răng nghiến lợi, hận không thể uống máu ăn thịt của Viên Tiêu! Nhưng sau khi chịu thiệt thòi lớn như thế, cô ả lại trở nên bình tĩnh hẳn.

Nghĩ tới nghĩ lui, sở dĩ Viên Tiêu nhằm vào cô ả như vậy không phải là vì nhà họ Chu giúp đỡ Viên Chiến, cũng không phải vì cô ả dây dưa, mà vì người phụ nữ nghe điện thoại vào ngày hôm đó! Nếu là vì hai nguyên nhân trước, Viên Tiêu không thể nào hành động trễ như thế, vậy thì nguyên nhân hẳn là vì người phụ nữ kia! Nhưng cô ả chưa từng nghe nói Viên Tiêu có bạn gái qua, không hề có một chút tin tức nào!

Chu Như không biết Viên Tiêu và Thang Viên giận dỗi, nghĩ như vậy liền cho rằng Viên Tiêu quá yêu và che chở Thang Viên, cho nên mới không nỡ công bố tin tức ra ngoài! Trong lòng Chu Như nhất thời vừa ghen lại vừa hận, cô ả không tiếc sa sầm mặt mũi theo đuổi người đàn ông đối với cô ả chẳng thèm ngó tới còn chưa tính, nhưng anh ta lại nâng niu cưng chiều người phụ nữ khác trong lòng bàn tay, như vậy không phải đang đánh vào mặt cô ả sao? Chu Như vừa nghĩ như thế, ngay cả ngồi cũng không yên, đáng tiếc cô ả đang bị cha Chu cấm túc, không thể ra ngoài, ngay cả điện thoại di động và máy vi tính cũng bị tịch thu.

Cô ả gắt gao nhìn chằm chằm vào thế giới ngựa xe như nước bên ngoài cửa sổ kia, ánh mắt thoáng hiện oán độc thâm sâu, cô ả nhất định phải tra được người phụ nữ đó! Không để cho cô ả dễ chịu? Vậy thì cô ả cũng muốn cho cô ta nếm thử tư vị này!

Danh sách chương
60/60 (100%)