Chương 467: Uy hiếp

Tần Thư Lôi nửa nằm trên giường bệnh, đầu ngón tay có chút run rẩy cầm lấy túi giấy, cảm giác bên trong có một đoạn hình nặng trĩu, cô giật mình, gương mặt nóng lên, đầu ngón tay run tẩy, từ bên trong rút ra từng tấm hình, tấm thứ nhất là hình ở trong khu vui chơi, Hàn Văn Hạo mặc áo sơ mi trắng, dắt tay Hạ Tuyết, đi dưới tán cây hoa anh đào, lúc đó vẻ mặt của Hàn Văn Hạo thong thả, thậm chí hai mắt lộ ra một chút dịu dàng khác thường.

Trái tim như bị bóp chặt, hơi thở nghẹn ứ trong cổ, không thở nổi.

Tần Thư Lôi nín thở, rút tấm hình tiếp theo xem, nhìn thấy Hàn Văn Hạo ôm ngang eo Hạ Tuyết, đi về phía chỗ nghỉ ngơi, lúc hai người đi chung với nhau, thân mật khắng khít, trong tấm hình, Hạ Tuyết ở trong ngực của Hàn Văn Hạo, ôm cổ của hắn, mặt tựa vào trên bả vai hắn, vô cùng phóng túng như thế!

Vẻ mặt Tần Thư Lôi co quắp, vẫn nhìn từng tấm, từng tấm hình cả nhà bọn họ ba người, hoà thuận vui vẻ đi chung với nhau, vẻ mặt của cô càng lúc càng trở nên bình tĩnh, hai mắt thoáng qua hận ý, đầu ngón tay của cô vẫn run rẩy, lúc lật hình cảm giác ngón tay tê dại, cô cắn chặt răng, tiếp tục lật xem một xấp hình khác, tấm thứ nhất, trong bóng đêm, hai tròng mắt của cô trừng lớn, rốt cuộc cả người như vỡ tan, bi thương tràn lấp, trong nháy mắt xâm chiếm trái tim mình, nước mắt từ trong hai tròng mắt lăn ra, nhìn trong tấm ảnh, Hàn Văn Hạo mặc thường phục, thân thiết, dịu dàng ôm lấy Hạ Tuyết, đứng ở đầu đường cuồng nhiệt hôn, người người đi tới, đi lui, giống như khán giả trong thế giới của bọn họ, mặc dù không hoan nghênh, nhưng đã đủ đặc sắc!

Tay Tần Thư Lôi mềm nhũn, hình rơi xuống giường, quay đầu, nhìn mưa phùn mờ mịt ngoài cửa sổ, hai tròng mắt chớp một cái, không thể tin nổi, nước mắt buồn bã rơi xuống, cô vừa rơi lệ, vừa cảm thán cuộc sống này, việc đời quả thật khó đoán, bạn nghĩ cuộc đờn đơn giản, nhưng người khác lại phức tạp hơn bạn nhiều, sau đó từng bước, từng bước đẩy bạn xuống vực sâu vạn trượng, những gì được dạy dỗ trước kia, vào lúc này, tất cả đều trở nên rất mỉa mai.

Cô chớp mắt, hai dòng nước mắt lại lăn xuống, lúc mở mắt ra, nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, hai tròng mắt của cô xẹt qua màu trắng thật dày, màu trắng mờ mịt, trong mờ mịt có chút gì nhỏ bé đang từ từ nảy sinh, từ từ nảy sinh, cô cắn chặt răng, trong tròng mắt xuất hiện hai ngọn lửa, cuối cùng đem tất cả mọi thứ xung quanh cô đốt cháy hừng hực.

Hạ Tuyết phát hiện mình thật sự là quỷ đói đầu thai, vừa rồi cùng con gái đang ngủ trưa, dỗ cô bé ngủ xong, cô đột nhiên cảm thấy rất đói bụng, tự mình làm lấy, trộn một đĩa salad thật to, đem quả táo, chuối, Lê, dưa chuột, quả thạch anh, và rau mầm, cắt vài lát thịt nguội, đem tất cả sắp phía trên đĩa salad, rắc chút muối, cái đĩa salad thật lớn giống như đang cầm một cái chậu rửa mặt, ngồi xổm trước TV, vừa xem ti vi, vừa ăn, mắt nhìn, tay vơ vét salad, lúc này điện thoại di động vang lên.

Cô vừa cầm cái muỗng ăn salad, vừa trả lời: "Alô”

"Hạ Tuyết" Tần Thư Lôi nắm điện thoại, hai mắt lạnh lùng nhìn mưa phùn ngoài cửa sổ, giống như nhìn thấy trong mưa, bay bay từng chút, bay bay từng chút máu tanh, từng chút máu tanh, bay bay trong mưa, ào ạt rơi rụng.

Trong miệng Hạ Tuyết đang nhai dưa chuột, nhưng vì sửng sốt, cắn nhầm đầu lưỡi, vẻ mặt của cô nhăn nhó đau đớn, nuốt xong miếng dưa chuột, có chút căng thẳng hỏi nhỏ: "Tần tiểu thư, thân thể cô khỏe chưa?"

Tần Thư Lôi đột nhiên khẽ mỉm cười, hai mắt bùng lên lãnh ý, nói: "Cô còn nhớ rõ, tôi mới vừa sinh non? Tôi cho rằng đây là chuyện mấy thế kỷ, không ai còn nhớ tới Tần Thư Lôi tôi nữa, bởi vì sự kiện CD của Hạ Tuyết cô, mà tôi mất đi đứa con quý báo".

Hạ Tuyết căng thẳng, hai tròng mắt mãnh liệt chớp lóe, hơi thở càng lúc càng khó khăn, cô vội vàng muốn giải thích một chút gì đó, nhưng lại không nói ra được lời nào, chỉ đành im lặng.

"Một nhà ba người của cô, ngày hôm qua cùng hưởng khung trời hạnh phúc, có nghĩ tới hay không, Tần Thư Lôi tôi đáng thương nằm trên giường bệnh, nhớ nhung con của mình? Vận khí cô thật tốt, đứa bé được sinh ra, mà không phải vừa ra đời đã bị người ta bóp chết" Ánh mắt Tần Thư Lôi đột nhiên lạnh lẽo, nói.

Hạ Tuyết có chút căng thẳng, nói: "Tần tiểu thư, cô có chuyện gì cứ nhắm vào tôi, trẻ con vô tội, đừng nói lời tàn nhẫn như vậy".

"Cô làm ra chuyện tàn nhẫn, cô còn sợ tôi nói lời tàn nhẫn sao? Con của tôi, ngày hôm qua vẫn còn gọi ta, mẹ ơi, con chết thật thảm ……. đó là con của tôi và Văn Hạo, đáng lẽ nó là đứa bé xinh đẹp đáng yêu, nhất định một thân hào quang đi tới thế giới này, hưởng thụ tình yêu của hai gia đình hiển hách chúng tôi, là cô, là cô làm cho tôi mất đi đứa bé, tôi vừa mất đi đứa bé ngày thứ ba, cô lại cùng với chồng chưa cưới của tôi công khai đi khu vui chơi, vui chơi quên cả trời đất! vui chơi thật là hạnh phúc!! Rốt cuộc cô có còn lương tâm hay không? Nếu cô là một người phụ nữ có chút lương tâm, vào lúc này, cô không nên nhảy ra kích thích tôi!! Bây giờ cô muốn công khai so tài với Tần Thư Lôi tôi sao? Cô dựa vào cái gì? Bất quá, cô chỉ là một con hát mà thôi!!" Tần Thư Lôi tức giận toàn thân phát run, nói!

Sắc mặt của Hạ Tuyết trắng bệch, cả người run run và mềm nhũn, thở phì phò, tay chống xuống sàn, di chuyển thân thể, thối lui đến bên giường, hai mắt đỏ bừng, trong lòng nghẹn ngào, không nói nên lời.

Tần Thư Lôi tức giận đến nước mắt lăn ra, nói: "Rốt cuộc tôi đã làm gì sai? Ông trời trừng phạt tôi như vậy? Để cho tôi và loại phụ nữ như cô trở thành đối thủ? Cô thắng được tôi sao? Chẳng qua cô chỉ sinh ra một đứa con hoang!"

"Không! Cô đừng nói con gái của tôi như vậy! Con bé là con của Hàn Văn Hạo, con bé là mạng của tôi, con bé là tôi dùng tánh mạng để đổi lấy!! Cô không có tư cách nói con bé như vậy!!" Nước mắt Hạ Tuyết run rẩy lăn xuống.

"Cô danh chánh ngôn thuận sinh con của Hàn Văn Hạo, đứa con chết đi của tôi cao quý hơn đứa con hoang của cô vạn lần! Cô làm ra chuyện như vậy, còn sợ xấu mặt đứa bé? Cô công khai trở thành người thứ ba, chẳng lẽ không sợ trở thành tội nhân lịch sử? Chỉ cần tôi nhảy xuống lầu, để lại lá thư tuyệt mệnh, hận cô một vạn năm, tôi xem cô và con gái cô làm thế nào để trở mình!!" Tần Thư Lôi mất hết lý trí, nói.

"Cô không cần làm loạn! Sinh mạng không phải dùng để hủy hoại như vậy! Mọi chuyện đều có thể giải quyết!! Ngàn vạn lần không được lấy sinh mạng lại nói giỡn!" Hạ Tuyết lo lắng gọi!

"Nếu cô vẫn cùng Văn Hạo dây dưa, tôi sẽ khiến cho cô sống không bằng chết!! Tôi cho cô biết, tôi sống là người của Hàn gia, chết là quỷ của Hàn gia! Tôi đến chết cũng sẽ không buông tha Văn Hạo! Tôi muốn sinh cho hắn đứa bé thứ hai, sớm muộn tôi sẽ phải cùng với hắn, sinh đứa bé thứ hai! Nếu cô còn dám tiến lên một bước, chúng ta cùng nhau gặp ở địa ngục, bao gồm đứa con gái đáng yêu của cô, cùng nhau chết!!" Tần Thư Lôi “phịch” một tiếng, đem điện thoại ném trên tường, tức giận đến sắc mặt tái nhợt run rẩy!

Hạ Tuyết nắm điện thoại, trừng mắt nhìn bức tường trắng xanh, nước mắt lăn xuống, đột nhiên cảm giác thân thể muốn nôn mửa dữ dội, cô lập tức che miệng, vọt vào toilet, nằm trên bồn cầu, không ngừng nôn mửa!! Vừa nôn, vừa cảm thấy ủy khuất, nước mắt chảy xuống, cuối cùng khóc rống lên.

Chia sẻ
Loading...
Loading...
Loading...
Chia sẻ
Danh sách chương
Loading...
Loading...
Loading...
Thể loại
Tìm kiếm
Loading...
Loading...
Loading...
Lọc truyện